Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Chưởng Hạ Hồn Bay

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi thép lạnh lẽo rít lên, xé rách khoảng không gian cuối cùng trước ngực gã thư sinh.


Mũi kiếm cổ Vô Danh của Khâu Vân mang theo kiếm kình xám ngoét chỉ còn cách yết hầu của Diệp Vô Song đúng một tấc. Luồng gió sắc bén đi trước lưỡi kiếm đã kịp rạch nhẹ một đường trên lớp tơ lụa quấn cổ của hắn, để lộ ra làn da mỏng manh của một kẻ chưa từng luyện qua nửa ngày ngoại công. Dưới lớp mặt nạ sắt Huyền Thiết, vệt bỏng do Chu Sa Độc Sa bị mồ hôi lạnh thấm vào rát buốt dữ dội như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt.


Cái chết đang cận kề trong chớp mắt.


Nhưng Diệp Vô Song không nhúc nhích. Trí tuệ siêu phàm của một nho sĩ Biên Thùy Trấn, người đã thuộc lòng vạn cuốn sách binh pháp và kỳ phổ cổ, giúp hắn giữ vững một sự tĩnh lặng đến mức tàn nhẫn. Tay phải của hắn hoàn toàn buông thõng, tê liệt vô tri vô giác dưới lớp cự bào đen rộng thùng thình — hậu quả của việc tự châm cứu áp chế Phệ Tâm Cổ từ đêm trước. Nhưng tay trái của hắn, vốn đang giấu kín trong ống tay áo rộng tẩm độc, đã nắm chặt lấy chuôi chiếc Quạt giấy tẩm độc từ lâu.


Hắn đang đợi. Đợi khoảnh khắc Khâu Vân dồn toàn bộ kình lực vào mũi kiếm để đạt đến tốc độ tối đa của chiêu Nhất kiếm xuyên tâm.


Khâu Vân là một kẻ ngạo mạn. Gã tin chắc rằng kẻ ngồi sau tấm rèm che kia, dù là Ma chủ Cố Thiên Hành thực sự hay giả mạo, cũng sẽ phải rút đao hoặc xuất chưởng chống đỡ. Chính sự tự tin tuyệt đối vào tốc độ kiếm chiêu của mình đã khiến Khâu Vân phạm phải sơ hở chí mạng mà Diệp Vô Song đã nhìn thấu từ trước: khớp vai trái của gã hơi lệch xuống 3 độ để tránh đụng vào vết thương cũ khi vận kình lực lên đỉnh phong.


"Chết đi!" Khâu Vân gầm lên, kiếm quang bùng phát.


Ngay khoảnh khắc mũi kiếm chỉ còn cách da cổ nửa tấc, Diệp Vô Song khẽ nghiêng người ra sau nửa bước. Động tác né tránh của hắn hoàn toàn không có một chút chân khí hộ thể, chỉ là một cú ngã người cơ học thuần túy dựa vào việc bấu chặt gót chân trái vào gờ đá của ngai xương. Nhưng chính sự thiếu hụt chân khí này lại khiến Khâu Vân mất đà. Gã kiếm khách vốn đã quen chiến đấu với những cao thủ luôn dùng kình lực đối kháng, nay lại đâm vào một khoảng không hoàn toàn trống rỗng, không hề có một chút phản lực nào.


Mũi kiếm sượt qua mép mặt nạ sắt, rít lên một tiếng chói tai.


"Huyền Thiên Ám Chưởng!"


Một tiếng quát trầm hùng, lạnh lẽo được khuếch đại qua vòm đá phản âm của tẩm điện vang dội như sấm truyền.


Cùng lúc đó, cánh tay trái của Diệp Vô Song vung mạnh ra khỏi ống tay áo rộng. Hắn không xuất chưởng bằng nội lực. Ngón tay thon dài của gã thư sinh bóp nát túi da dê giấu sẵn trong lòng bàn tay, giải phóng toàn bộ lượng Hắc Phong Độc Phấn cực độc ra ngoài.


"Uỳnh!"


Một làn sương độc màu đen kịt, đậm đặc như mực tàu bùng phát dữ dội từ lòng bàn tay hắn, bao phủ toàn bộ khoảng không gian ba bước xung quanh ngai xương. Khói độc cuộn xoáy, mang theo mùi lưu huỳnh và chu sa hăng nồng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Khâu Vân. Luồng sương độc này không chỉ có độc tính ăn mòn nhẹ da thịt, mà áp lực không khí được tạo ra từ phản ứng hóa học bùng phát của bột độc còn giả lập một cách hoàn hảo một luồng chưởng kình hắc ám vô cùng bá đạo.


Khâu Vân bị làn sương đen ập thẳng vào mặt. Độc phấn chu sa lập tức bám vào mắt gã, gây ra một cơn bỏng rát kinh hoàng. Kiếm chiêu Nhất kiếm xuyên tâm hoàn mỹ của gã lập tức bị lệch hướng một tấc, chém sạt vào thành ghế ngai xương đá vôi, bắn ra những tia lửa tung tóe.


"Ánh mắt của ngươi... quá chậm."


Giọng nói của Diệp Vô Song vang lên ngay sát bên tai Khâu Vân, bình thản và lạnh lùng như một phán quyết của tử thần.


Trong chớp mắt khi Khâu Vân đang hoang mang tột độ vì bị mù mắt và kinh mạch vai trái bị khựng lại do vận kình quá đà, Diệp Vô Song đã áp sát gã ở cự ly ba bước chân. Tay trái của hắn xếp chiếc Quạt giấy tẩm độc lại, hướng thẳng chuôi quạt bọc đồng vào yết hầu của đối thủ.


"Cạch!"


Hắn nhấn mạnh vào khớp đồng ẩn ở chuôi quạt.


Cơ quan lò xo siêu nhỏ bên trong chiếc quạt giấy rách rưới lập tức hoạt động. Ba cây kim độc bằng thép ròng, mảnh như sợi tóc và hoàn toàn không phản chiếu ánh sáng, phóng ra ở cự ly cực gần. Ở khoảng cách này, và trong tình trạng kinh mạch vai trái của Khâu Vân đang bị đình trệ, hộ thể chân khí chưa kịp vận hành đầy đủ của gã hoàn toàn vô dụng trước tốc độ cơ khí vật lý của ám khí.


"Phập! Phập! Phập!"


Ba tiếng động cực nhỏ vang lên. Ba cây kim độc thép ròng cắm ngập vào yết hầu của Khâu Vân.


Kịch độc của Ma tông tẩm trên đầu kim lập tức ngấm vào huyết quản. Khâu Vân trợn tròn đôi mắt đầy tia máu, thanh cổ kiếm Vô Danh trong tay gã rơi keng xuống sàn đá tẩm điện. Gã lùi lại hai bước, hai tay ôm chặt lấy cổ họng, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng ọc ọc nghẹn ngào. Máu đen kịt, tanh tưởi tuôn trào qua các kẽ ngón tay gã, chảy tràn xuống chiếc áo bào xám tro rách nát.


Chất độc phát tác quá nhanh, làm tê liệt toàn bộ hệ tuần hoàn và cơ tim của gã chỉ trong vòng ba hơi thở. Khâu Vân quỵ gối xuống sàn đá, cơ thể co giật dữ dội trước khi đổ ập mặt xuống đất, bất động hoàn toàn ngay trước thềm ngai xương.


Cả tẩm điện Hắc Phong Điện rơi vào một sự im lặng chết chóc.


Làn khói đen của Hắc Phong Độc Phấn dần dần tan đi, để lộ bóng người mặc đại bào đen rộng vẫn đang ngồi uy nghiêm trên ngai xương đá vôi. Chiếc mặt nạ sắt Huyền Thiết quỷ khóc lạnh lùng nhìn xuống xác chết của đệ nhất kiếm khách biên thùy dưới chân. Tay trái của Ma chủ vẫn nhẹ nhàng cầm chiếc quạt giấy xếp lại, khẽ gõ nhịp lên thành ghế như thể vừa rồi hắn chỉ vừa gạt đi một hạt bụi vô hại.


Sát khí và uy áp vô hình bao trùm toàn bộ căn phòng rộng lớn.


Hữu Hộ Pháp Lôi Thiên Bá đứng cách đó mười bước chân, chứng kiến toàn bộ quá trình từ lúc Khâu Vân xé rèm cho đến khi ngã gục tử vong. Đôi mắt rực lửa dã tâm của gã giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng tột độ. Gã không hề cảm nhận được một chút dao động chân khí nào từ Ma chủ trong suốt cuộc chiến, nhưng chính sự sát hại chớp nhoáng, im lặng và tàn độc bằng "Huyền Thiên Ám Chưởng" kia mới là thứ khiến gã lạnh sống lưng. Gã tin chắc rằng Ma chủ đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, giết người không cần vận kình, chỉ một cái phẩy tay đã có thể kết liễu một cao thủ Nhất lưu đỉnh phong.


"Lôi Thiên Bá,"


Giọng nói trầm ấm, lạnh lùng của Diệp Vô Song vang lên qua vòm đá phản âm, chấn động màng nhĩ của Hữu Hộ Pháp: "Kiếm khách của ngươi... dường như chưa đủ sắc bén để thử chiêu của ta."


Lôi Thiên Bá run rẩy. Gã nhìn xác chết của Khâu Vân đang phân hủy nhanh chóng dưới tác động của kịch độc, rồi nhìn lại bóng đen đầy bí ẩn trên ngai xương. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt dã tâm đảo chính của gã ở giai đoạn này. Gã hiểu rằng, nếu lúc này gã có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào, ba cây kim độc tiếp theo sẽ cắm thẳng vào cổ họng gã.


"Ma... Ma chủ bớt giận! Lôi mưu đáng chết, bị kẻ tiểu nhân Khâu Vân này lừa gạt, dám mạo phạm thần uy của Người!"


Lôi Thiên Bá quỳ sụp xuống sàn đá lạnh lẽo, đầu cúi sát đất, toàn thân run rẩy giả tạo để che giấu sự hoảng loạn thực sự trong lòng.


Diệp Vô Song nhìn bóng lưng của Hữu Hộ Pháp, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng bề ngoài vẫn giữ nguyên phong thái lạnh lùng của một đại ma đầu. Hắn biết mình vừa vượt qua một canh bạc sinh tử bằng mưu trí cực hạn, nhưng cái giá phải trả cũng cực kỳ đắt đỏ.


"Hắc Ưng!" Vô Song ra lệnh.


Từ trong bóng tối của các bức tường đá, Hắc Ưng — thủ lĩnh của Đội tử sĩ Hắc Phong — lướt ra như một bóng ma. Thanh kiếm đen không phản chiếu ánh sáng của gã đã tuốt trần. Chứng kiến màn tiêu diệt Khâu Vân chớp nhoáng của Ma chủ, lòng sùng bái và trung thành của Hắc Ưng đối với người mang mặt nạ sắt càng trở nên cuồng tín tuyệt đối.


"Có thuộc hạ!" Hắc Ưng quỳ một gối xuống.


"Dọn dẹp bãi rác này đi." Vô Song chỉ tay vào xác chết của Khâu Vân. "Và truyền lệnh của ta: Hữu Hộ Pháp Lôi Thiên Bá quản lý thuộc hạ không nghiêm, để kẻ ngoại đạo đột nhập tẩm điện. Phạt bế môn hối lỗi tại Lôi Gia Bảo trong vòng một tháng, cắt đứt toàn bộ nguồn cung cấp ngân lượng từ các mỏ quặng ngoại vi. Kẻ nào dám dị nghị... giết không tha!"


"Thuộc hạ tuân lệnh!" Hắc Ưng gầm lên, sát khí của Đội tử sĩ Hắc Phong lập tức bao trùm đại điện, khóa chặt vào Lôi Thiên Bá.


Lôi Thiên Bá cắn chặt răng, lòng đầy căm hận nhưng không dám phản kháng. Gã cúi đầu nhận lệnh: "Lôi mưu tuân chỉ. Tạ Ma chủ bất sát chi ân!"


Gã lật đật đứng dậy, nhanh chóng rút lui khỏi tẩm điện cùng vây cánh của mình dưới sự giám sát nghiêm ngặt của các tử sĩ Hắc Phong.


Dạ Mộng từ dưới sàn đá gượng dậy, cô vịn tay vào cột đá, nhìn Diệp Vô Song với ánh mắt phức tạp chứa đầy sự nể phục và kinh hãi. Cô biết rõ hắn không có nội lực, nhưng cách hắn dùng độc phấn ngụy trang chưởng lực và kết liễu Khâu Vân bằng ám khí quạt giấy ngay trước mặt Lôi Thiên Bá là một màn trình diễn mưu trí đỉnh cao mà ngay cả Cố Thiên Hành khi còn sống cũng khó lòng thực hiện hoàn hảo hơn.


"Ngươi... ổn chứ?" Dạ Mộng bước lại gần, giọng nói khẽ run.


Diệp Vô Song không trả lời. Hắn vẫn ngồi bất động trên ngai xương, tay trái nắm chặt chiếc quạt giấy.


Ngay khi cánh cửa gỗ thiết mộc nặng nề của tẩm điện vừa khép lại hoàn toàn, cắt đứt mọi tầm mắt của giáo chúng bên ngoài, phong thái uy nghiêm, bá đạo của Ma chủ lập tức sụp đổ.


"Khục!"


Diệp Vô Song gập người xuống, phun ra một ngụm máu đen kịt, tanh tưởi lên bệ đá ngai xương.


Cơ thể hắn run rẩy dữ dội, hơi thở dồn dập và đứt quãng. Tác động của khói độc Hắc Phong Độc Phấn lúc nãy, dù hắn đã cố gắng nín thở, vẫn có một lượng nhỏ len lỏi vào phế quản. Độc tố ngoại lai này ngay lập tức kích thích mạnh mẽ đến Phệ Tâm Cổ đang nằm sâu trong tim hắn.


Con cổ trùng quái dị cảm nhận được độc tố liền bắt đầu quằn quại điên cuồng, ăn mòn lục phủ ngũ tạng và tàn phá các kinh mạch yếu ớt của gã thư sinh. Cơn đau tim dữ dội bộc phát như muốn xé rách lồng ngực hắn ra làm đôi. Sắc mặt hắn dưới lớp mặt nạ sắt trắng bệch không còn một giọt máu, các đầu ngón tay co quắp lại vì đau đớn.


"Ma chủ!" Dạ Mộng hoảng hốt lao đến đỡ lấy thân hình đang đổ gục của hắn.


Cơ thể Diệp Vô Song lạnh ngắt, nhưng trong tim lại nóng bỏng như lửa đốt. Hắn biết, nếu không có mật dược hoặc nội công chính tông để dung hòa kinh mạch ngay lập tức, hắn sẽ không thể sống sót qua đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!