Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Mượn Đao Diệt Địch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong tẩm điện của Hắc Phong Điện dường như đặc quánh lại sau lời thì thầm của Tả Hộ Pháp Dạ Mộng. Gió núi rít gào qua khe đá, thổi bùng những sợi tóc mai của nữ sát thủ huyết y, nhưng không cách nào làm dịu đi cái nóng hầm hập đang bốc lên từ cổ họng Diệp Vô Song.


Vết bỏng do Chu Sa Độc Sa rải quanh giường lúc nãy vẫn đang rát buốt dưới lớp mặt nạ sắt Huyền Thiết. Tệ hơn thế, cánh tay phải của hắn hoàn toàn mất đi tri giác, buông thõng dưới lớp đại bào đen rộng thùng thình. Đó là cái giá phải trả cho việc tự châm cứu áp chế Phệ Tâm Cổ trong tim từ tập trước. Hắn không có nội lực, chỉ có một cơ thể thư sinh tàn tạ đang gắng gượng chống đỡ trước ranh giới sinh tử.


"Doanh Nhi đang giám sát ngoài cửa sổ..."


Diệp Vô Song nhắm mắt, trí tuệ siêu phàm của dòng họ Diệp lập tức hoạt động cực hạn trong đầu. Hắn biết Dạ Doanh là em gái của Dạ Mộng, nhưng cũng là quân cờ trung thành của Lôi Thiên Bá. Nếu cô bé nhìn thấy Dạ Mộng đứng quá gần ngai xương với thái độ mập mờ, hoặc nếu cô bé phát hiện ra Ma chủ không hề có dao động chân khí, ván cờ này sẽ lập tức đổ vỡ.


"Lùi lại ba bước."


Vô Song khẽ mở miệng, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng được khuếch đại qua vòm đá bát quái của tẩm điện, tạo nên một tiếng vang uy nghiêm, chấn động màng nhĩ.


Dạ Mộng khẽ giật mình, lập tức hiểu ý. Cô lùi nhanh lại ba bước, cúi đầu cung kính, tay phải đặt lên chuôi đoản đao Huyết Nguyệt, giả vờ như đang phủ phục chịu mệnh.


"Tả Hộ Pháp," Vô Song cất tiếng, giọng nói mang theo sự tàn nhẫn dứt khoát của một đại ma đầu, "Ngươi đã biết tội chưa? Việc ngươi tự ý đột nhập tẩm điện đêm nay, ta có thể phế bỏ tu vi của ngươi ngay lập tức. Nhưng ta nể tình ngươi đã trung thành nhiều năm, lần này ta ban cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội."


Ngoài cửa sổ vách đá dựng đứng, bóng đen nhỏ nhắn đang bám trên gờ đá khẽ lay động. Dạ Doanh nín thở lắng nghe. Giọng nói trầm hùng chứa đầy uy áp vô hình của Ma chủ truyền ra khiến cô bé run rẩy. Cô bé không hề cảm nhận được bất kỳ luồng chân khí nào phóng ra, nhưng chính sự im lặng tuyệt đối của một cường giả tối cao — kẻ không cần vận kình vẫn có thể dùng tiếng vang áp bức người khác — mới là thứ đáng sợ nhất.


Dạ Mộng quỳ sụp xuống sàn đá, phối hợp nhịp nhàng: "Dạ Mộng biết tội. Xin Ma chủ ban chỉ thị, Dạ Mộng nguyện nhảy vào nước sôi lửa bỏng để chuộc lỗi!"


"Tốt," Vô Song lạnh lùng nói, "Lôi Thiên Bá dạo này có vẻ quá rảnh rỗi. Hắn nghĩ ta bế quan thì có thể tự ý điều động tử sĩ sao? Ngươi hãy lui ra ngoài, canh giữ đại môn. Không có mệnh lệnh của ta, bất kỳ kẻ nào bước vào tẩm điện này đều phải chết."


"Tuân lệnh!" Dạ Mộng vung tay áo, đoản đao tra vào bao vang lên một tiếng "keng" sắc lẹm. Cô xoay người lướt ra phía cửa chính.


Cùng lúc đó, bóng đen ngoài cửa sổ vách đá khẽ vút một tiếng, lướt thẳng xuống vực sâu. Dạ Doanh đã rút lui, hoàn toàn bị đánh lừa bởi màn kịch uy nghiêm của Ma chủ và sự quy phục của chị gái mình. Cô bé sẽ lập tức trở về báo cáo với Lôi Thiên Bá rằng Ma chủ vẫn tàn bạo vô tình và nắm giữ quyền khống chế tuyệt đối với Tả Hộ Pháp.


Nhưng Vô Song không kịp thở phào.


Ngay khi tiếng chân của Dạ Mộng vừa khuất sau hành lang đá, tiếng chuông đồng báo động ở đại môn Hắc Phong Điện đột ngột vang lên dồn dập. Đó không phải là tiếng khinh công lén lút, mà là những tiếng bước chân nặng nề, ngạo nghễ dẫm lên thềm đá.


"Uỳnh!"


Cửa lớn của tẩm điện bị đẩy mạnh ra.


Hữu Hộ Pháp Lôi Thiên Bá bước vào, râu tóc đỏ hung dựng ngược như lửa, đại bào thêu hình lôi đình bay phần phật. Đi bên cạnh hắn là một nam tử trung niên mặc áo bào xám tro rách rưới, gương mặt đầy sẹo bỏng ghê rợn, tay luôn nắm chặt chuôi của một thanh cổ kiếm không có bao.


Đó chính là Khâu Vân — kiếm khách độc hành khét tiếng vùng biên thùy với chiêu thức "Nhất kiếm xuyên tâm" tàn độc.


"Ma chủ bế quan đã lâu, Lôi mưu vô cùng lo lắng cho sức khỏe của Người." Lôi Thiên Bá cười lớn, tiếng cười chứa đầy kình lực Lôi Đình Thần Công làm rung chuyển các bức rèm lụa đen xung quanh. Hắn đứng cách ngai xương mười bước chân, ánh mắt rực lửa dã tâm quét qua bóng người đeo mặt nạ sắt đang ngồi im lặng.


"Hôm nay, Lôi mưu đặc biệt mời tới Khâu Vân huynh — đệ nhất kiếm khách biên thùy. Khâu huynh ngưỡng mộ thần uy của Ma chủ đã lâu, muốn dâng lên một kiếm để 'thử chiêu', cầu xin Ma chủ chỉ điểm võ học." Lôi Thiên Bá giả vờ chắp tay, nhưng khóe miệng nhếch lên nụ cười gian giảo.


Đây là một cái bẫy chết người. Lôi Thiên Bá chưa từ bỏ dã tâm vạch trần việc Ma chủ đột tử. Hắn không tự mình ra tay để tránh bị mang danh phản đồ nếu Ma chủ thực sự còn mạnh, mà mượn tay một kiếm khách độc hành liều mạng như Khâu Vân để cưỡng ép Ma chủ phải động thủ thực tế.


Nếu Diệp Vô Song từ chối, điều đó chứng tỏ Ma chủ đã suy yếu hoặc tẩu hỏa nhập ma, vây cánh của Lôi Gia Bảo sẽ lập tức tràn vào phanh thây hắn. Nếu hắn nhận lời đấu trực diện, một gã thư sinh không có một chút nội lực như hắn sẽ bị kiếm khí của Khâu Vân chẻ làm đôi trong vòng nửa chiêu.


Dạ Mộng đứng chặn trước thềm ngai, đôi đoản đao Huyết Nguyệt đã tuốt trần, sát khí khóa chặt vào Khâu Vân. Cô biết rõ tình trạng tồi tệ của Vô Song lúc này: tay phải liệt, cơ thể suy kiệt. Cô không thể để Khâu Vân chạm vào hắn.


"Khâu Vân, ngươi nghĩ Hắc Phong Điện là nơi ngươi muốn thử kiếm thì thử sao?" Dạ Mộng gằn giọng, giọng nói lạnh thấu xương.


Khâu Vân liếc nhìn Dạ Mộng, khinh bỉ cười nhạt: "Tả Hộ Pháp danh chấn giang hồ, nhưng kiếm của Khâu mưu chỉ hướng về kẻ mạnh nhất. Ngươi... chưa đủ tư cách chặn đường ta."


Hắn bước lên một bước, thanh cổ kiếm "Vô Danh" trong tay khẽ run lên, phát ra những tiếng ngân u u ghê rợn. Một luồng kiếm khí xám ngoét bùng phát, chẻ đôi chiếc bàn gỗ mun dày nửa thước đặt bên cạnh lối đi thành hai nửa hoàn mỹ không một mảnh vụn. Sát khí sắc bén tràn ngập không gian, ép chặt vào bức rèm che trước ngai xương.


Diệp Vô Song ngồi im lặng sau tấm rèm lụa đen dày nặng. Dưới lớp mặt nạ sắt, mồ hôi lạnh của hắn chảy ròng ròng, thấm vào vết bỏng chu sa trên cổ rát buốt. Tay trái của hắn đang nắm chặt chiếc Quạt giấy tẩm độc giấu trong ống tay áo rộng. Hắn biết, chiếc quạt này chỉ chứa tối đa ba cây kim độc, và ở cự ly mười bước chân, hộ thể chân khí của một cao thủ cấp Nhất lưu đỉnh phong như Khâu Vân hoàn toàn có thể cản phá độc châm nếu hắn chủ động đề phòng.


Hắn không thể rút lui. Hắn phải dùng trí tuệ của dòng họ Diệp để tìm ra một tuyến sinh cơ trong cái chết cận kề.


Sử dụng "Nhãn quan thấu thị võ học", Vô Song tập trung cao độ nhãn lực qua khe hở của mặt nạ sắt, quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động nhỏ nhất của Khâu Vân. Hắn không nhìn vào thanh kiếm sắc bén, mà nhìn vào nhịp thở, cơ bắp và bộ pháp di chuyển của gã kiếm khách.


Khâu Vân đứng thế chữ Đinh, chân trái hơi chếch ra ngoài, tay phải nắm chuôi kiếm cổ. Khi gã hít vào, lồng ngực phập phồng đều đặn. Nhưng ngay khoảnh khắc gã thở ra để chuẩn bị phát lực kiếm khí, Vô Song phát hiện vai trái của Khâu Vân hơi lệch xuống khoảng 3 độ so với vai phải.


Một chi tiết cực kỳ nhỏ, người thường không thể nhận ra, nhưng dưới nhãn quan phân tích của Vô Song, nó hiển lộ rõ ràng như một vết nứt trên bức tường đá.


Đó là di chứng của một vết thương cũ ở khớp vai trái, có thể do một trận huyết đấu sa trường năm xưa để lại. Khi Khâu Vân vận chuyển chân khí lên đỉnh phong để phóng ra chiêu "Nhất kiếm xuyên tâm", luồng nội lực bá đạo đi qua khớp vai trái bị tổn thương sẽ bị khựng lại một nhịp cực nhỏ để tránh gây rách cơ tay. Đây chính là góc chết kinh mạch chí mạng của gã kiếm khách ngạo mạn này.


"Dạ Mộng,"


Giọng nói trầm hùng của Vô Song đột ngột vang lên từ sau tấm rèm che, khuếch đại qua vòm đá phản âm bát quái tạo nên tiếng vang uy nghiêm áp bức: "Một con kiến hôi vùng biên thùy cũng dám đến trước ngai của ta đòi thử kiếm? Ngươi hãy thay ta phế bỏ tay trái của hắn. Ta cho phép ngươi dùng mười chiêu."


Lời nói của Ma chủ chứa đầy sự khinh miệt tột cùng, như thể Khâu Vân không đáng để hắn phải liếc nhìn một cái. Sự tự tin tuyệt đối đó khiến Lôi Thiên Bá hơi biến sắc, dã tâm trong lòng gã khẽ chùn lại một nhịp. Gã bắt đầu tự hỏi: Liệu Ma chủ thực sự vẫn còn giữ được thần uy vô địch nên mới ngạo nghễ như vậy?


Dạ Mộng nhận được chỉ thị, đôi mắt sắc lạnh sáng lên. Cô không hỏi nhiều, khinh công Phi Yến kích hoạt, thân hình hóa thành một bóng huyết ảnh đỏ thẫm lướt thẳng về phía Khâu Vân.


"Keng! Keng! Keng!"


Tiếng đao kiếm va chạm liên tiếp vang lên chói tai trong đại điện. Khâu Vân vung cổ kiếm Vô Danh, kiếm chiêu nhanh như chớp giật, vạch ra những đường kiếm khí xám ngoét sắc bén xé rách không khí. Dạ Mộng dùng Huyết Nguyệt đoản đao chống đỡ, nhưng nội lực của Khâu Vân thâm hậu hơn, mỗi lần va chạm đều chấn động làm cổ tay cô tê dại.


Chỉ trong vòng ba chiêu, Dạ Mộng đã bị dồn vào thế hạ phong. Kiếm pháp của Khâu Vân quá nhanh, chiêu "Nhất kiếm xuyên tâm" của gã chực chờ đâm xuyên qua phòng tuyến đoản đao của cô.


"Tấn công mạn sườn trái!"


Giọng nói của Vô Song đột ngột truyền âm trực tiếp vào tai Dạ Mộng qua tiếng vang vòm đá. Nhờ đứng ở tâm vòm phản âm, hắn có thể điều khiển hướng đi của âm thanh chỉ thẳng đến vị trí của cô mà không bị Lôi Thiên Bá nghe rõ chi tiết.


"Vai trái của hắn lệch 3 độ khi vận kình. Góc chết nằm ở dưới nách trái hai tấc!"


Dạ Mộng là thiên tài chiến đấu, lập tức hiểu ra góc độ tấn công. Khi Khâu Vân vung kiếm chém mạnh một đường ngang, vai trái của gã khẽ khựng lại 0.1 giây để chuyển kình lực. Dạ Mộng không lùi mà tiến, thân hình uốn cong như nhành liễu lách qua lưỡi kiếm sắc bén, đôi đoản đao Huyết Nguyệt vạch ra hai đường huyết quang chém thẳng vào mạn sườn trái dưới nách của Khâu Vân.


"Xoẹt!"


Lớp áo bào xám của Khâu Vân bị rách toạc, một vệt máu tươi bắn ra. Khâu Vân kinh hãi lùi lại ba bước, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi. Góc chết kinh mạch giấu kín mười năm của gã làm sao một nữ tử chưa từng giao thủ lại có thể nhìn ra chính xác đến từng tấc như vậy?


"Khốn kiếp!"


Khâu Vân gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã nhận ra nếu cứ tiếp tục đấu chiêu thức, gã sẽ bị Dạ Mộng liên tục khắc chế vào góc chết vai trái. Lòng kiêu ngạo của đệ nhất kiếm khách bị chà đạp, gã quyết định dùng nội lực thâm thậu để áp đảo hoàn toàn.


Gã vận chuyển toàn bộ chân khí Nhất Kiếm Quyết lên đỉnh phong, luồng kiếm khí xám ngoét bùng phát dữ dội xung quanh thân thể, tạo nên một cơn bão kiếm kình thổi bay mọi bàn ghế đá trong đại điện. Dạ Mộng lao lên dứt điểm bằng chiêu Huyết Nguyệt, nhưng bị luồng nội lực thâm thấu vô lượng của gã chấn mạnh, văng ngược ra sau, máu tươi khóe miệng rỉ ra, vai trái bị kiếm khí sượt qua chảy máu nhẹ.


"Cố Thiên Hành! Ngươi chỉ biết trốn sau rèm sao? Hãy nhận của ta một kiếm!"


Khâu Vân điên cuồng muốn lập công chuộc tội trước Lôi Thiên Bá. Gã không màng đến quy tắc, vặn vẹo cơ thể cụt tay trái, dồn toàn bộ sinh mệnh kình lực vào thanh cổ kiếm Vô Danh, vận dụng chiêu thức mạnh nhất của đời mình: "Nhất kiếm xuyên tâm"!


Thân hình gã hóa thành một luồng kiếm quang xám lạnh lẽo, nhanh như một tia chớp, lướt qua đoản đao của Dạ Mộng đang ngã dưới đất, đâm thẳng về phía tấm rèm lụa đen nơi Diệp Vô Song đang ngồi bất động trên ngai xương.


"Ma chủ!" Dạ Mộng hét lên trong tuyệt vọng, cô cố gắng gượng dậy nhưng không kịp.


Lôi Thiên Bá đứng bên cạnh nín thở, đôi mắt rực lửa dã tâm dán chặt vào mũi kiếm của Khâu Vân. Đây chính là khoảnh khắc quyết định ván cờ sinh tử này.


Mũi kiếm cổ Vô Danh mang theo kiếm khí rít gào xé gió, chỉ trong chớp mắt đã áp sát tấm rèm lụa đen.


"Xoẹt!"


Mũi kiếm lạnh buốt xé toạc tấm rèm lụa đen dày nặng thành hai nửa, kiếm kình sắc bén rạch một đường dài trên bệ đá ngai xương, hướng thẳng vào cổ họng của Diệp Vô Song đang ngồi bất động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!