Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Dạ Ảnh Sát Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong tẩm điện Ma Chủ đặc quánh như một vũng bùn lạnh lẽo, chỉ có ánh nến tàn lập lòe trên giá đồng rỉ sét khẽ chao đảo theo từng luồng gió núi rít qua khe đá. Mùi lưu huỳnh khét lẹt quyện với mùi máu tanh nồng vẫn chưa tan hết, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến rợn người.


Diệp Vô Song ngồi trên ngai xương, tấm lưng gầy gò của gã thư sinh dựa sát vào thành đá lạnh buốt để giữ cho thân hình không bị đổ gục. Dưới lớp đại bào đen rộng thùng thình, cánh tay phải của hắn hoàn toàn buông thõng, tê dại và mất đi mọi cảm giác. Đó là cái giá tàn khốc của việc tự châm ba cây châm bạc vào các huyệt Thần Phủ, Tâm Du và Cự Khuyết để cưỡng ép áp chế con Phệ Tâm Cổ đang điên cuồng cắn xé trong tim.


A Phúc đã rời đi theo đường mật đạo Biên Thùy dài mười dặm để mang bức mật họa phong cảnh về cho Đường Tuyết Y. Giờ đây, trong tẩm điện rộng lớn này, chỉ còn lại một mình hắn đối mặt với bóng tối và sự im lặng đáng sợ. Mỗi nhịp thở của Vô Song đều kéo theo một cơn đau nhói ở lồng ngực, như thể có hàng ngàn chiếc kim châm đang đâm sâu vào da thịt. Hắn khẽ nhắm mắt, cố gắng vận dụng khẩu quyết tĩnh tâm mà Vô Danh Tăng đã truyền thụ để giữ cho thần trí không bị cuốn vào sự điên loạn.


Hắn biết, ván cờ sinh tử này chỉ mới bắt đầu. Ở Biên Thùy Trấn, gia đình hắn đang phải đối mặt với sự truy quét tàn bạo của Lôi Vô Cực. Còn ở đây, ngay tại tổng đàn Huyền Thiên Ma Tông, hàng vạn con mắt khát máu đang chực chờ hắn sơ hở để lột chiếc mặt nạ sắt này ra, phanh thây hắn thành trăm mảnh.


"Keng..."


Một tiếng ngân cực nhỏ, thanh mảnh như tiếng cánh muỗi vỗ, đột ngột vang lên từ phía cửa sổ tẩm điện.


Đó là tiếng chuông đồng nhỏ treo ở góc khuất, một trong những cơ quan báo động cự ly gần mà Cố Thiên Hành đã thiết lập xung quanh phòng ngủ. Tiếng chuông chỉ vang lên khi có kẻ dùng khinh công cực kỳ thâm hậu lướt qua mà không chạm vào mặt đất.


Thiết Nô canh giữ ngoài cửa đại môn, nhưng gã bị câm điếc bẩm sinh, lại không có Ma Chủ Lệnh bài chỉ thị rõ ràng nên không thể chủ động tấn công các cao thủ cấp cao của tông môn nếu họ không trực tiếp xông qua cửa chính. Kẻ đột nhập này rõ ràng biết rất rõ điểm yếu của Thiết Nô, khéo léo lách qua khe hở tuần tra của gã lực sĩ câm điếc để thâm nhập từ phía cửa sổ vách đá.


Tim Vô Song đập thình thịch liên tục. Hắn không có nội lực, tay phải lại đang bị liệt tạm thời, làm sao có thể đối phó với một cao thủ võ học trong đêm tối?


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, trí tuệ siêu phàm của dòng họ Diệp bắt đầu hoạt động cực hạn. Hắn không hề hoảng loạn kêu cứu, bởi hắn biết nếu hắn gọi Thiết Nô hay ám vệ vào, thân phận thư sinh yếu ớt của hắn sẽ lập tức bị phanh phui trước mặt kẻ đột nhập.


Hắn dùng bàn tay trái còn cử động được, nhanh nhẹn thọc sâu vào túi gấm giấu dưới nệm giường, bốc ra một nắm cát màu đỏ nhạt bốc mùi hăng nhẹ. Đó chính là Chu Sa Độc Sa — loại cát độc được ngâm trong dịch độc của rết khổng lồ lấy từ Hắc Phong Vạn Nhân Hố.


Vô Song rải mạnh nắm cát độc xung quanh mép giường theo các vị trí quẻ Càn, Khảm, Cấn, Chấn của trận thế bát quái. Một lớp khói mỏng màu đỏ nhạt lập tức tỏa ra sát mặt đất, tạo nên một hàng rào phòng thủ thụ động tỏa mùi hắc ín nồng nặc. Đồng thời, hắn nhanh chóng đeo lại chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết lên khuôn mặt nhợt nhạt, khóa chặt chốt ngầm cơ khí ở sau tai phải.


"Vút!"


Một luồng gió lạnh thấu xương đột ngột thổi bùng bức rèm che bằng lụa đen tẩm điện.


Trong bóng tối lập lòe, một bóng người quyến rũ mặc huyết y bó sát, tóc buộc cao, eo đeo đôi đoản đao sắc lẹm lướt vào như một bóng ma. Tốc độ khinh công của cô nhanh đến mức không để lại bất kỳ tiếng động nào trên sàn đá.


Đó chính là Tả Hộ Pháp Dạ Mộng.


Ánh mắt cô lạnh lùng, sắc bén như hai lưỡi dao găm khóa chặt vào bóng người đang ngồi im lặng trên ngai xương sau bức rèm che. Sát khí từ người cô tỏa ra khiến không khí trong phòng như đông cứng lại, đè nặng lên vai Vô Song như một ngọn núi đá khổng lồ.


"Cố Thiên Hành... hay ngươi chỉ là một kẻ giả mạo?" Giọng nói của Dạ Mộng trầm thấp, quyến rũ nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn tột cùng.


Cô không hề do dự, vung tay trái chém đứt bức rèm che bằng lụa đen dày nặng. Lưỡi đoản đao Huyết Nguyệt trong tay phải cô vạch ra một đường cong màu đỏ thẫm trong không trung, mũi đao lạnh buốt dừng lại cách mép chiếc mặt nạ sắt của Vô Song đúng nửa tấc.


Chỉ cần cô khẽ vận kình, cái đầu của gã thư sinh giả mạo này sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức.


Diệp Vô Song ngồi bất động trên ngai xương. Hắn không hề né tránh, cũng không bộc phát bất kỳ chân khí phòng ngự nào. Hắn biết, nếu hắn có một chút chuyển động hoảng loạn hay cố gắng vận kình lực giả lập, Dạ Mộng — một cao thủ cấp Võ tông sơ kỳ — sẽ lập tức nhận ra sự thiếu hụt nội lực thực tế của hắn.


Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Dạ Mộng qua khe hở của mặt nạ sắt. Nhờ lượng thuốc an thần cực mạnh đã uống từ trước, nhịp tim của hắn được giữ ở mức tối thiểu, tĩnh lặng như một mặt hồ không một gợn sóng.


"Tả Hộ Pháp... ngươi đang muốn thử thách sự kiên nhẫn của ta sao?"


Giọng nói của Vô Song phát ra từ sâu trong cổ họng, trầm ấm, lạnh lùng và đầy uy áp. Nhờ cấu trúc đá vòm phản âm bát quái của trần điện, giọng nói yếu ớt của hắn được khuếch đại tự nhiên thành tiếng vang trầm hùng vang dội khắp mật thất, tạo cảm giác như một vị thần ma đang phán xét kẻ dưới quyền.


Dạ Mộng khẽ nhíu mày. Cô cảm nhận được luồng sát khí vô hình tỏa ra từ phong thái hoàn toàn tĩnh lặng của kẻ ngồi trên ngai. Sự im lặng của hắn không giống như sự sợ hãi của kẻ yếu, mà giống như sự ngạo nghễ của một cường giả tối cao đang nhìn một con kiến hôi.


Cô cố tình vận dụng sát khí của Lôi Đình Thần Công đè nặng lên lồng ngực hắn, muốn ép hắn phải bộc phát chân khí để tự vệ. Nhưng Vô Song vẫn hoàn toàn bất động. Cơ thể hắn như một vực thẳm không đáy, hấp thu toàn bộ áp lực sát khí của cô mà không hề có một chút dao động nội lực nào phản kháng.


Thực chất, ngực Vô Song đang đau nhói như muốn nổ tung. Độc khí chu sa đỏ nhạt tỏa ra từ dưới đất bắt đầu ăn mòn nhẹ da cổ của hắn dưới lớp mặt nạ, tạo ra những vết bỏng rát đau đớn. Tay phải của hắn vẫn liệt hoàn toàn, không thể nhấc lên nổi. Nhưng hắn vẫn giữ vững ánh mắt lạnh lùng thấu suốt.


"Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?" Dạ Mộng gằn giọng, mũi đao tiến thêm một ly, sát vào lớp sắt đen của mặt nạ.


"Giết ta?" Vô Song khẽ cười lạnh, tiếng cười vang vọng u ám qua vòm đá. "Dạ Mộng, ngươi nghĩ nếu ta chết, em gái ngươi — Dạ Doanh — có thể sống sót qua ba tháng tới không?"


Câu nói của Vô Song như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Dạ Mộng.


Gương mặt lạnh lùng, kiêu ngạo của nữ sát thủ lập tức biến sắc. Đôi đoản đao Huyết Nguyệt trong tay cô khẽ run lên một nhịp cực nhỏ.


"Ngươi... làm sao ngươi biết về Doanh Nhi?" Dạ Mộng hỏi, giọng cô không còn giữ được vẻ bình tĩnh ban đầu, ẩn chứa sự hoảng hốt và đau đớn sâu sắc.


Sử dụng "Tâm lý chiến đọc vị đối thủ", Vô Song khóa chặt ánh mắt vào sự biến chuyển của đồng tử Dạ Mộng. Hắn biết mình đã đánh trúng gót chân Achilles của cô.


Từ cuốn di thư da dê của Cố Thiên Hành cất giấu trong mật thất ngầm, Vô Song đã đọc được một bí mật tối mật: Mười năm trước, để khống chế lòng trung thành tuyệt đối của Tả Hộ Pháp Dạ Mộng, Cố Thiên Hành đã âm thầm cấy hạt giống Phệ Tâm Cổ vào cơ thể của em gái cô là Dạ Doanh. Cứ mỗi ba tháng, Dạ Doanh phải được uống giải dược tạm thời do chính tay Ma chủ bào chế, nếu không cổ trùng sẽ bộc phát ăn mòn tim phổi cô bé.


Dạ Mộng đột kích tẩm điện đêm nay không phải vì muốn lập công cho tông môn hay giúp Lôi Thiên Bá đoạt vị. Cô chỉ muốn xác minh xem Ma chủ thực sự đã chết hay chưa. Nếu Ma chủ đã chết, cô phải tìm bằng được công thức giải dược giấu trong mật thất để cứu em gái. Nếu Ma chủ còn sống, cô buộc phải tiếp tục phục tùng để xin thuốc.


"Dạ Mộng, ngươi nghĩ Cố Thiên Hành ta là kẻ ngu ngốc đến mức không chuẩn bị đường lui sao?" Vô Song lạnh lùng nói, giọng nói khuếch đại qua vòm đá chứa đầy sự chế giễu. "Ta biết nội bộ tông môn rạn nứt, biết Lôi Thiên Bá có dã tâm đảo chính. Chiếc mặt nạ sắt này tích hợp cơ chế tự hủy bằng kịch độc tự chế của ta. Chỉ cần ngươi cưỡng ép tháo nó ra, hoặc nếu tim ta ngừng đập, kịch độc sẽ lập tức phát tán tiêu diệt toàn bộ người trong phòng ngủ này, và công thức giải dược của Dạ Doanh cũng sẽ vĩnh viễn biến mất thành tro bụi."


Hắn đứng dậy một cách chậm rãi, tay trái giấu dưới ống tay áo rộng tẩm độc khẽ nhúc nhích, tạo ra một tiếng rào rạo nhẹ của dải băng gạc.


"Ngươi muốn đánh cược mạng sống của em gái ngươi với ta sao?" Vô Song tiến lên một bước, áp sát ngực mình vào mũi đoản đao của Dạ Mộng, thể hiện một sự dũng cảm điên cuồng của kẻ nắm chắc phần thắng.


Dạ Mộng nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm không một chút sợ hãi sau chiếc mặt nạ sắt Huyền Thiết. Cô cảm nhận được mùi chu sa độc hăng hắc bốc lên từ dưới đất, quyện với mùi lưu huỳnh lạnh lẽo của căn phòng. Sự phòng thủ tâm lý của cô hoàn toàn sụp đổ trước mưu trí tàn nhẫn và sự chuẩn bị hoàn hảo của kẻ đối diện.


Cô biết, cô không thể giết hắn. Giết hắn đồng nghĩa với việc tự tay kết liễu mạng sống của Dạ Doanh — người thân duy nhất còn lại của cô trên đời này.


"Keng..."


Thanh đoản đao Huyết Nguyệt rơi xuống sàn đá lạnh buốt, phát ra một tiếng vang thanh mảnh.


Dạ Mộng thu hồi toàn bộ sát khí, quỳ rạp dưới chân bệ ngai xương của Ma chủ, cúi đầu cung kính trước bóng người đeo mặt nạ sắt.


"Tả Hộ Pháp Dạ Mộng... nguyện thề trung thành tuyệt đối với Ma chủ." Giọng cô run rẩy, ẩn chứa sự cầu xin và chua chát của kẻ thất thế. "Chỉ xin Ma chủ từ bi, ban phát giải dược Phệ Tâm Cổ cho Doanh Nhi. Dạ Mộng nguyện làm thanh kiếm trong bóng tối của Người, tiêu diệt bất kỳ kẻ nào dám dòm ngó ngai vàng của Người, kể cả Lôi Thiên Bá!"


Nhìn bóng dáng nữ sát thủ quyến rũ quỳ phục dưới chân mình, Diệp Vô Song thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Vệt mồ hôi lạnh chảy dài dưới lớp mặt nạ sắt rỉ sét, thấm vào vết bỏng chu sa trên cổ gây ra một cơn đau rát buốt nhói. Hắn đã thắng canh bạc sinh tử đầu tiên bằng mưu trí cực hạn của một thư sinh không võ công.


Nhưng hắn biết, đây chỉ là một sự thỏa hiệp tạm thời đầy mạo hiểm. Hắn thực chất không hề có giải dược hoàn chỉnh cho Dạ Doanh; hắn chỉ đang dùng thông tin trong di thư để lừa gạt thời gian nhằm biến cô thành lá chắn võ lực bảo vệ mình trước Lôi Thiên Bá.


"Đứng lên đi." Vô Song lạnh lùng phân phó, tay trái khẽ vung lên ra hiệu. "Giải dược của Dạ Doanh, ta sẽ ban phát đúng hạn nếu ngươi hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ tẩm điện này khỏi tai mắt của Lôi Gia Bảo."


Dạ Mộng đứng dậy, nhặt đoản đao tra vào bao, ánh mắt cô khẽ liếc qua phía cửa sổ tẩm điện, nơi gió lạnh vẫn đang rít gào qua khe đá.


"Ma chủ..." Dạ Mộng ghé sát lại, thì thầm bằng giọng điệu cảnh giác. "Doanh Nhi đang âm thầm giám sát tẩm điện từ bên ngoài cửa sổ vách đá theo lệnh của Lôi Thiên Bá. Chúng ta phải làm sao?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!