Ám Vân Biên Thùy
Bóng tối bên trong tẩm điện Ma Chủ vẫn đặc quánh như một vũng bùn lạnh lẽo, chỉ có ánh nến tàn lập lòe trên giá đồng rỉ sét khẽ chao đảo theo từng luồng gió núi lùa qua khe đá. Mùi lưu huỳnh khét lẹt quyện với mùi máu tanh nồng lúc nãy vẫn chưa tan hết, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến rợn người.
Diệp Vô Song ngồi trên ngai xương, tấm lưng gầy gò của gã thư sinh dựa sát vào thành đá lạnh buốt để giữ cho thân hình không bị đổ gục. Dưới lớp đại bào đen rộng thùng thình, cánh tay phải của hắn hoàn toàn buông thõng, tê dại và mất đi mọi cảm giác. Đó là cái giá tàn khốc của việc tự châm ba cây châm bạc vào các huyệt Thần Phủ, Tâm Du và Cự Khuyết để cưỡng ép áp chế con Phệ Tâm Cổ đang điên cuồng cắn xé trong tim.
Trước mặt hắn, quản gia trung thành A Phúc vẫn đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt già nua xám ngoét vì hoảng sợ sau khi báo tin Lôi Vô Cực — con trai của Hữu Hộ Pháp Lôi Thiên Bá — đã dẫn sát thủ bao vây Diệp Gia Trang tại Biên Thùy Trấn.
"Thiếu gia..." Giọng A Phúc run rẩy, nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió rít ngoài tẩm điện nuốt chửng. "Lôi Vô Cực lấy cớ truy lùng tàn dư chính đạo, thực chất là muốn dùng mạng của lão gia và phu nhân để ép Người phải lộ diện. Chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?"
Lồng ngực Vô Song phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ sắt Huyền Thiết lạnh lùng. Nỗi phẫn uất và bất lực tột cùng dâng lên như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can hắn. Gia đình hắn, những người thư sinh hiền lành không một chút võ công, giờ đây đang nằm dưới lưỡi đao của kẻ thù chỉ vì hắn đang khoác lên mình chiếc mặt nạ ác ma này. Hắn muốn rời khỏi ngai xương này ngay lập tức, muốn chạy về Biên Thùy Trấn để bảo vệ họ.
Nhưng hắn không thể. Kinh mạch của hắn đang suy kiệt nghiêm trọng, tay phải bị liệt tạm thời, và chỉ cần hắn bước ra khỏi tẩm điện này mà không có phong thái của một Ma chủ tàn bạo, vây cánh của Lôi Thiên Bá bên ngoài sẽ lập tức xé xác hắn thành trăm mảnh.
"Bình tĩnh... phải bình tĩnh..." Vô Song nhắm mắt, dùng ý chí của một nho sĩ đã thuộc lòng vạn cuốn sách cổ để cưỡng ép nhịp tim đang loạn xạ phải chậm lại. Hắn không được phép hoảng loạn. Trong ván cờ sinh tử này, mưu trí chính là vũ khí duy nhất của hắn.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt thâm trầm qua khe mặt nạ sắt khóa chặt vào A Phúc. "A Phúc, đứng dậy. Chuẩn bị giấy mực cho ta."
"Thiếu gia, tay phải của người..." A Phúc lo lắng nhìn cánh tay buông thõng của hắn.
"Ta vẫn còn tay trái." Vô Song lạnh lùng ngắt lời.
Hắn gượng dậy, khó khăn di chuyển thân hình tàn tạ đến bên chiếc bàn gỗ mun ở góc phòng. Bàn tay trái của hắn run rẩy cầm lấy cây bút lông, nhúng mạnh vào nghiên mực đỏ thẫm như máu. Vô Song không viết chữ bình thường. Hắn trải ra một bức thư họa phong cảnh vẽ dãy núi Hắc Sơn sơn mạch hiểm trở.
Những nét bút bằng tay trái của hắn ban đầu có vẻ nguệch ngoạc, thô kệch của một kẻ không thuận tay, nhưng nếu quan sát kỹ, khoảng cách giữa các nét vẽ, độ dày mỏng của các tán thông và những vệt núi đá lại tuân theo một quy luật cực kỳ nghiêm ngặt. Đó chính là "Mật mã thư pháp" — một phương pháp truyền tin tuyệt mật mà hắn và vị hôn thê Đường Tuyết Y đã tự sáng tạo ra từ thuở nhỏ dựa trên hệ thống bát quái của cuốn kỳ phổ "Trận Đồ Cổ" do tổ phụ để lại.
Mỗi nét bút dày đại diện cho quẻ Dương, nét mỏng đại diện cho quẻ Âm. Khoảng cách giữa các tán cây chính là tọa độ di chuyển. Vô Song tập trung tinh thần cực hạn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp mặt nạ sắt, thấm đẫm cả cổ áo bào. Hắn đang lồng ghép một chỉ thị quân sự chi tiết vào bức tranh phong cảnh vô hại này.
"Cầm lấy bức tranh này." Vô Song trao bức họa đã khô mực cho A Phúc, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lẽo được khuếch đại qua cấu trúc phản âm của trần điện. "Lách qua trạm gác ngoại vi, mang về giao tận tay cho Tuyết Y. Cô ấy nhìn thấy bức tranh này sẽ hiểu phải làm gì. Bảo cô ấy lập tức đưa cha mẹ và Vũ Nhu di tản vào rừng tre phía sau trang viên theo lối mật đạo. Tuyệt đối không được phản kháng quan binh."
"Còn nhị thiếu gia Vô Phong?" A Phúc ái ngại hỏi.
Ánh mắt Vô Song tối sầm lại khi nghĩ đến người em trai bốc đồng của mình. "Trông chừng Vô Phong. Tính khí nó bốc đồng, rất dễ gây ra đại họa. Đi mau!"
A Phúc cung kính cúi đầu, giấu bức họa vào ống tay áo rộng rồi nhanh chóng lùi ra ngoài, biến mất sau cánh cửa thiết mộc dày nặng.
***
Cùng lúc đó, tại Biên Thùy Trấn, bầu không khí sương mù xám xịt của buổi chiều tà bao trùm lên Diệp Gia Trang.
Tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập vang lên từ phía đầu làng, phá vỡ sự yên bình tĩnh lặng của trang viên nho sĩ. Huyện lệnh Quách Nghĩa — một gã quan viên mập mạp, mặc quan phục màu xanh lục xộc xệch, gương mặt bóng dầu đầy vẻ tham lam hèn nhát — đang cưỡi trên một con ngựa béo tốt, dẫn đầu hơn hai mươi nha dịch cầm đao trượng rầm rộ bao vây toàn bộ lối ra vào của Diệp Gia Trang.
Đi bên cạnh gã là hai sát thủ mặc cự bào đen thêu chỉ bạc của Lôi Gia Bảo, ánh mắt lạnh lùng như rắn độc, tay luôn đặt trên chuôi ngân kiếm. Đây chính là vây cánh của Lôi Vô Cực cài cắm để giám sát cuộc càn quét.
"Người đâu! Phong tỏa toàn bộ trang viên cho bản quan! Một con ruồi cũng không được thả ra ngoài!" Quách Nghĩa hách dịch thét lớn, giọng nói lảnh lót của gã khiến những rặng tre già xung quanh trang viên khẽ xào xạc.
Cửa chính Diệp Gia Trang chậm rãi mở ra. Diệp Triều Sinh — cha của Diệp Vô Song — bước ra ngoài. Ông mặc một bộ áo dài vải thô màu xám sờn vai, tóc búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ giản dị. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của tuổi tác và sự lo toan, nhưng đôi mắt vẫn giữ được vẻ cương nghị, thanh cao của một bậc nho sĩ thủ cựu.
"Quách đại nhân, không biết Diệp gia chúng ta phạm phải luật pháp gì của triều đình mà đại nhân lại mang binh lính bao vây gia trang giữa ngày thanh thiên bạch nhật thế này?" Diệp Triều Sinh chắp tay, giọng nói ôn hòa nhưng không hề tỏ ra sợ sệt.
Quách Nghĩa hừ lạnh một tiếng, rút từ trong ống tay áo ra một tờ công văn đóng dấu đỏ chói. "Diệp Triều Sinh! Bản quan nhận được mật báo, Diệp gia các ngươi âm thầm chứa chấp tàn dư của tà phái Huyền Thiên Ma Tông, lại còn chiếm giữ đất đai tổ tiên bất hợp pháp tại vùng biên giới. Hôm nay bản quan đến đây là để niêm phong gia trang, thu hồi đất đai về cho phủ nha địa phương!"
"Hoang đường!" Diệp Triều Sinh phẫn nộ, chòm râu dài khẽ run lên. "Mảnh đất này là do tổ phụ chúng ta khai hoang lập nghiệp từ năm mươi năm trước, có đầy đủ văn tự bằng chứng của quan phủ đời trước ký nhận. Còn về việc chứa chấp tà phái, Diệp gia ta đời đời là thư hương môn đệ, giữ vững thánh ngôn của thánh hiền, làm sao có thể liên can đến tà phái giang hồ? Quách đại nhân, ngài ngậm máu phun người, luật pháp triều đình làm sao dung thứ?"
"Luật pháp triều đình?" Quách Nghĩa cười sằng sặc, nụ cười đầy vẻ bỉ ổi. Gã ghé sát tai Diệp Triều Sinh, thì thầm bằng giọng điệu đe dọa: "Diệp lão đầu, bản quan khuyên ngươi nên biết điều một chút. Ở cái xó biên thùy này, lời của bản quan chính là luật pháp! Mau ký vào tờ giấy chuyển nhượng đất đai này, bản quan sẽ nể tình ngươi là nho sĩ mà tha cho cả nhà một con đường sống. Nếu không..."
Gã khẽ liếc mắt về phía hai sát thủ Lôi Gia Bảo phía sau. Thanh ngân kiếm trong tay một tên sát thủ khẽ nhích ra khỏi bao nửa tấc, để lộ một tia kiếm quang lạnh lẽo dưới ánh hoàng hôn.
Diệp Triều Sinh nhìn thanh kiếm, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. Ông biết rõ, Quách Nghĩa chỉ là quân cờ đại diện cho thế lực hủ bại của quan phủ bị Tây Xưởng thao túng, đang muốn cưỡng đoạt mảnh đất này để phục vụ cho việc khai thác quặng huyền thiết lậu của Lôi Gia Bảo. Ông tiến lên một bước, đứng chắn trước cửa đại môn, lớn tiếng tuyên đọc:
"'Quân tử cố cùng, tiểu nhân cùng tư lạm'. Diệp Triều Sinh ta thà chịu cảnh nghèo khó, thà chết chứ không bao giờ thỏa hiệp với lũ quan lại tham tàn, bán đứng đất đai tổ tiên cho lũ gian tà!"
"Lão già ngoan cố!" Quách Nghĩa biến sắc, tức giận đập mạnh cây roi ngựa xuống đất. "Người đâu! Xông vào cho ta! Khám xét toàn bộ trang viên, nếu tìm thấy bất kỳ vật phẩm tà phái nào, lập tức bắt giữ toàn bộ Diệp gia tông tộc bỏ vào đại ngục!"
Nha dịch gầm lên một tiếng, vung đao trượng xông thẳng về phía Diệp Triều Sinh.
***
Trong lúc cuộc đối chất căng thẳng đang diễn ra ở tiền đường, tại cửa sau của Diệp Gia Trang, một bóng người gầy gò, mặc áo vải xám sờn cũ khéo léo lách qua rặng tre già dày đặc. Đó chính là A Phúc.
Nhờ sự am hiểu địa hình từ nhỏ và sự cẩn trọng vô song, lão đã tránh được các trạm gác ngoại vi của Lôi Vô Cực để tiếp cận cửa sau trang viên. Lão khẽ gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài.
Cánh cửa gỗ nhỏ lập tức hé mở. Đường Tuyết Y bước ra. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt giản dị, dáng người thanh tao như nhành liễu, gương mặt đẹp dịu dàng nhưng đượm buồn. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lập tức khóa chặt vào gương mặt đầy mồ hôi của lão quản gia.
"Phúc thúc! Người... người đã về? Vô Song huynh ấy thế nào rồi?" Giọng Tuyết Y đầy sự lo lắng, nàng khẽ nắm chặt lấy tay áo A Phúc.
"Tuyết Y cô nương, thiếu gia vẫn an toàn trong Ma điện, nhưng tình hình vô cùng nguy kịch." A Phúc vội vàng rút bức thư họa phong cảnh từ trong ống tay áo ra, trao tận tay cho nàng. "Đây là bức họa do chính tay thiếu gia vẽ bằng tay trái gửi cho cô nương. Thiếu gia dặn cô nương nhìn thấy bức họa này sẽ hiểu phải làm gì."
Tuyết Y đón lấy bức họa da dê cũ kỹ. Nàng nhanh chóng đóng cửa sau lại, lui vào trong gian phòng tối. Dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu, nàng từ từ mở bức họa ra.
Ngay khi nhìn thấy những nét vẽ phong cảnh bằng tay trái có phần nguệch ngoạc nhưng khoảng cách lại vô cùng chính xác, đôi lông mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại. Nàng nhận ra ngay đây chính là hệ thống ký tự của cuốn kỳ phổ "Trận Đồ Cổ" mà nàng và Vô Song từng cùng nhau nghiên cứu dưới rặng tre thuở nhỏ.
Nàng dùng ngón tay thon thả rà soát qua từng nét vẽ dày mỏng. Nét dày đại diện cho quẻ Dương, nét mỏng đại diện cho quẻ Âm. Nàng nhẩm tính trong đầu:
"Nét vẽ đầu tiên... quẻ Càn... tán thông lệch về phía Tây... quẻ Khảm... khoảng cách ba tấc..."
Chỉ trong vòng mười hơi thở, trí tuệ nhạy bén của Tuyết Y đã giải mã hoàn chỉnh bức mật chỉ của Vô Song:
*"Lôi Gia Bảo câu kết quan phủ huyện nha. Mục tiêu thực sự là ép ký giấy bán đất mỏ huyền thiết. Địch đông ta yếu, tuyệt đối không được dùng võ lực đối kháng trực tiếp. Hãy lập tức đưa cha mẹ và Vũ Nhu di tản theo đường hầm ngầm dưới giếng cạn dẫn ra rừng tre phía sau trang viên. Ta đang bị kẹt trong Ma điện do cổ độc phản phệ, tay phải bị liệt tạm thời, nhưng vẫn giữ được thế cục. Tin ta. Chờ ta trở về."*
Đọc đến những dòng cuối cùng, trái tim Tuyết Y thắt lại đau đớn. Nàng cảm nhận được sự dằn vặt, cô độc và những cơn đau đớn thể xác mà vị hôn phu của mình đang phải gánh chịu dưới chiếc mặt nạ sắt tàn bạo kia. Nàng cắn chặt môi đến mức rướm máu để giữ cho mình không bật khóc.
"Vô Song huynh... huynh hãy yên tâm. Muội nhất định sẽ bảo vệ gia đình an toàn." Tuyết Y tự nhủ, ánh mắt nàng trở nên kiên định và lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Nàng nhanh chóng đốt bức họa trên ngọn đèn dầu, nhìn lớp da dê cháy thành tro bụi. Nàng quay sang A Phúc, phân phó nhanh nhẹn: "Phúc thúc, mau vào trong phòng giúp phu nhân thu dọn vài bộ y phục và thuốc men đơn giản. Chúng ta phải di tản ngay lập tức theo đường hầm ngầm. Quan binh ngoài kia sắp mất kiên nhẫn rồi."
***
Tại tiền đường Diệp Gia Trang, tình hình đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Nha dịch dưới sự chỉ huy của Quách Nghĩa đã xông vào sân gia trang, bắt đầu đập phá đồ đạc một cách tàn nhẫn. Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, tiếng gỗ nứt toác vang lên chói tai. Những cuốn sách cổ quý giá — di sản tinh thần của tổ phụ Diệp Hoài Cốc để lại, vốn được Diệp Triều Sinh trân quý hơn cả sinh mạng — bị nha dịch thô bạo ném tung tóe xuống nền đất cát bụi, bị gót giày của chúng giẫm đạp không thương tiếc.
"Dừng tay! Lũ quan lại tham tàn kia! Các ngươi không được chạm vào sách của tổ phụ ta!"
Một tiếng hét phẫn nộ vang lên từ phía gian phòng bên hông. Diệp Vô Phong — em trai 15 tuổi của Vô Song — lao ra ngoài sân. Thiếu niên cao gầy, mắt sáng như sao, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ. Trong tay cậu nắm chặt một thanh kiếm gỗ tự đẽo có khắc chữ "Phong" — thứ vũ khí thô sơ mà cậu vẫn lén lút luyện tập hằng ngày bất chấp sự ngăn cấm nghiêm khắc của anh cả.
"Vô Phong! Mau lùi lại! Không được vô lễ!" Diệp Triều Sinh hoảng hốt kêu lên, cố gắng giữ lấy vai con trai thứ.
Nhưng tính khí bốc đồng của thiếu niên 15 tuổi làm sao có thể kiềm chế được khi chứng kiến gia trang bị tàn phá, cha mình bị sỉ nhục. Vô Phong gạt tay cha ra, vung thanh kiếm gỗ lao thẳng về phía một tên nha dịch đang cầm đao đập phá giá sách.
"Vút!"
Một chiêu đâm kiếm thô sơ nhưng chứa đựng toàn bộ sức mạnh và sự giận dữ của thiếu niên. Thanh kiếm gỗ đâm trúng vào khớp vai của tên nha dịch, khiến gã đau đớn kêu ré lên, đánh rơi thanh đao sắt xuống đất. Vô Phong nhanh nhẹn xoay người, vung kiếm gỗ chém mạnh vào mặt một tên nha dịch khác, để lại một vệt máu dài trên má gã.
"A! Thằng ranh con này dám phản kháng quan binh! Giết nó cho ta!" Quách Nghĩa hoảng sợ lùi lại sau lưng các sát thủ, gào thét điên cuồng.
Hai sát thủ của Lôi Gia Bảo khẽ nheo mắt. Một tên trong số đó bước lên một bước, thân hình lướt đi nhanh như một bóng ma. Đó là một Nhất lưu võ giả thực thụ, công lực thâm hậu hơn xa một thiếu niên tự học quyền pháp thô sơ như Vô Phong.
"Vút!"
Tên sát thủ vung ngân kiếm. Một luồng kiếm khí sắc bén như gió lốc chẻ đôi không khí, chém thẳng về phía ngực Vô Phong.
Vô Phong kinh hoàng nhận ra tốc độ của đối thủ quá nhanh, cậu không thể né tránh kịp. Cậu vô thức đưa thanh kiếm gỗ lên đỡ.
"Rắc!"
Thanh kiếm gỗ khắc chữ "Phong" bị chém đứt làm đôi một cách dễ dàng. Lực chấn động từ kiếm khí cực mạnh khiến Vô Phong thổ huyết, thân hình cao gầy bị hất văng ra sau, đập mạnh vào cột gỗ hành lang, ngã quỵ xuống đất.
"Vô Phong!" Diệp Triều Sinh gào lên đau đớn, lao đến ôm lấy thân thể đang run rẩy của con trai.
Tên sát thủ Lôi Gia Bảo lạnh lùng tiến lại gần, mũi ngân kiếm chỉ thẳng vào yết hầu của Vô Phong. "Chứa chấp tàn dư tà phái, phản kháng quan binh, tội đáng phân thây."
Giữa khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Đường Tuyết Y từ phía sau nhà lao ra. Nàng không hề tỏ ra sợ hãi trước mũi kiếm lạnh lùng của sát thủ. Nàng nhanh chóng cúi người, kéo mạnh một sợi dây thừng bằng gai ẩn giấu dưới lớp đất cát cạnh bệ đá hành lang.
Đây chính là hệ thống cơ quan tự vệ ngầm bao quanh rặng tre già của Diệp Gia Trang, do chính tay Diệp Vô Song thiết kế dựa trên sơ đồ cơ quan của tổ phụ để lại trước khi hắn rời đi.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Tiếng dây thừng đứt bựt vang lên liên tiếp. Hàng loạt cây tre già, vốn đã được uốn cong và giữ chặt bằng các chốt gỗ ngầm, đột ngột được giải phóng. Chúng snap mạnh xuống đất như những chiếc roi khổng lồ bằng thép xanh, quét phăng toàn bộ đội hình nha dịch đang đứng ở sân trước.
Đồng thời, hệ thống giàn tre treo đá tảng phía trên rặng tre đổ sập xuống rầm rộ, bụi mù bay tứ tán che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Quách Nghĩa và hai sát thủ Lôi Gia Bảo. Tiếng la hét thảm thiết của nha dịch vang lên hỗn loạn trong đám bụi mù.
"Mau đi theo mật đạo!" Tuyết Y hét lớn, nàng cùng A Phúc nhanh chóng đỡ lấy Diệp Triều Sinh và Diệp Vô Phong đang bị thương, kéo họ lùi nhanh về phía chiếc giếng cạn ở góc sân sau.
Tần Thục Khuê — mẹ của Vô Song — đang ôm chặt lấy cô bé út Vũ Nhu 10 tuổi khóc nức nở, đã được A Phúc hộ tống xuống miệng giếng từ trước.
Tuyết Y là người xuống cuối cùng. Trước khi leo xuống hầm ngầm, nàng quay lại nhìn gia trang tổ tiên đang bị tàn phá, bị khói bụi bao phủ, lòng đau như cắt. Nàng đóng chặt nắp giếng cạn bằng một tấm thớt gỗ nặng bọc da thú chống nước, khóa chặt chốt ngầm từ bên trong.
***
Mười hơi thở sau, đám bụi mù ngoài sân tiền đường dần tan đi.
Quách Nghĩa lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, quan phục rách tả tơi, gương mặt lấm lem bùn đất và máu của nha dịch. Hơn một nửa số nha dịch dưới quyền gã đang nằm rên rỉ trên đất do bị tre quật trúng gãy xương.
"Lũ... lũ phản tặc đâu rồi?" Quách Nghĩa hoảng hốt nhìn quanh sân trống rỗng.
Hai sát thủ Lôi Gia Bảo vung kiếm chém đứt những thân tre đổ nát, lao thẳng vào trong nhà khám xét, nhưng chỉ tìm thấy những gian phòng trống không, đồ đạc bị đập phá hỗn loạn. Cửa sau trang viên mở toang dẫn ra rặng tre già sâu thẳm.
"Đại nhân! Chúng đã trốn thoát theo lối rừng tre phía sau rồi!" Một tên nha dịch báo cáo.
"Đuổi theo! Mau đuổi theo cho ta!" Quách Nghĩa điên cuồng gào thét.
Đúng lúc đó, tiếng vó ngựa dồn dập lại vang lên từ ngoài cổng gia trang. Một thanh niên tuấn lãng, mặc cự bào đen thêu chỉ bạc, tay cầm thanh ngân kiếm sáng loáng cưỡi ngựa phi thẳng vào trong sân. Gương mặt hắn tuấn tú nhưng ánh mắt tàn nhẫn, lạnh lùng như băng tuyết.
Đó chính là Lôi Vô Cực.
"Lôi thiếu chủ! Ngài đã đến!" Quách Nghĩa vội vàng chạy lại nịnh bợt, gương mặt mập mạp đầy vẻ sợ hãi. "Lũ họ Diệp kia có cơ quan phòng thủ rất hiểm độc, chúng đã trốn thoát vào rừng tre rồi!"
Lôi Vô Cực không thèm nhìn Quách Nghĩa một cái. Hắn xoay người nhảy xuống ngựa, bước đi trầm ổn giữa đống đổ nát của Diệp Gia Trang. Ánh mắt sắc bén như chim ưng của hắn rà soát qua từng mảnh tre đổ, từng vết máu trên sàn đá.
Hắn dừng bước trước cột gỗ hành lang, nơi Diệp Vô Phong bị chấn văng lúc nãy.
Hắn cúi người, nhặt lên một mảnh vỡ của thanh kiếm gỗ gãy nằm nửa chìm dưới lớp đất cát. Trên mảnh gỗ có khắc một chữ "Phong" nguệch ngoạc nhưng nét khắc rất sâu, thể hiện ý chí kiên cường của người đẽo.
Lôi Vô Cực lật ngược mảnh gỗ, nhìn thấy một vết máu tươi còn chưa kịp khô bám trên chữ "Phong". Hắn đưa mảnh gỗ lên mũi ngửi nhẹ, một nụ cười tàn nhẫn, lạnh lùng xuất hiện trên môi.
"Kiếm gỗ của một đứa trẻ tam lưu..." Lôi Vô Cực lầm bầm, giọng nói trầm thấp chứa đựng sát khí kinh người. "Nhưng hệ thống tre sập phòng thủ lúc nãy lại được bố trí vô cùng tinh vi theo bát quái trận đồ. Một gia tộc thư sinh nghèo khó, làm sao có thể sở hữu loại trận pháp cơ quan cao minh của tà phái thế này?"
Hắn đứng dậy, bước lại gần bệ đá hành lang, nơi có một vết chân rướm máu in rõ trên nền đất cát dẫn thẳng về phía giếng cạn ở góc sân sau.
Lôi Vô Cực khóa chặt ánh mắt vào vết chân rướm máu đó. Hắn nắm chặt mảnh kiếm gỗ gãy trong tay, vận kình lực Lôi Đình Thần Công bóp nát mảnh gỗ thành tro bụi.
"Nhà họ Diệp này... chắc chắn có liên kết mật thiết với kẻ đeo mặt nạ sắt trong Ma điện." Ánh mắt Lôi Vô Cực bừng lên ngọn lửa tàn bạo của sự phát hiện vĩ đại. Hắn quay sang hai sát thủ phía sau, gằn giọng ra lệnh:
"Truyền lệnh của ta phong tỏa toàn bộ Hắc Sơn sơn mạch và các lối ra vào Biên Thùy Trấn. Bắt sống toàn bộ những kẻ họ Diệp cho ta! Ai tìm thấy dấu vết của chúng trước sẽ được thưởng trăm lượng vàng ròng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!