Huyết Cổ Phản Phệ
Bóng tối bên trong tẩm điện Ma Chủ đặc quánh như mực, chỉ có ánh nến tàn lập lòe trên giá đỡ bằng đồng rỉ sét khẽ chao đảo theo từng luồng gió lạnh lùa qua khe đá. Mùi lưu huỳnh khét lẹt từ vụ nổ giả lập lúc nãy vẫn chưa tan hết, quyện cùng mùi máu tươi tanh nồng đang rỉ ra từ khóe môi Diệp Vô Song.
Dạ Mộng bước tới một bước. Tiếng gót giày da của cô nện xuống sàn đá lạnh buốt vang lên khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người của căn phòng. Mũi đoản đao Huyết Nguyệt trong tay cô khẽ hạ xuống, lưỡi đao mỏng như cánh ve phản chiếu ánh nến đỏ rực, nhẹ nhàng nâng mảnh đồng thau cháy sém — tàn dư của cơ quan nổ ngầm — lên ngang tầm mắt.
"Cơ quan đồng thau..." Giọng nói của Dạ Mộng lạnh lùng, trầm thấp nhưng sắc bén như muốn cứa rách màn đêm. "Tuyệt kỹ Huyền Thiên Thần Chưởng danh chấn thiên hạ của Ma chủ, từ bao giờ lại cần đến những mảnh rác rưởi cơ khí này để tạo uy thế?"
Cô xoay người, ánh mắt sắc như chim ưng khóa chặt vào Diệp Vô Song.
Lúc này, Vô Song đang ngồi bệt dưới sàn đá sát bệ ngai xương. Chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết đã bị tháo rời, nằm lăn lóc bên cạnh bãi máu tươi mà hắn vừa ho ra. Không còn lớp sắt đen quỷ khóc che giấu, dung mạo thực sự của hắn lộ rõ dưới ánh nến: một thanh niên gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, đôi lông mày thanh tú nho nhã của một thư sinh Biên Thùy Trấn đang nhíu chặt vì đau đớn. Bàn tay hắn, vốn chỉ quen cầm bút lông chép sách, giờ đây đang run rẩy bấu chặt vào góc đá sắc nhọn để giữ cho thân hình không bị đổ gục.
"Tả Hộ Pháp quả nhiên... nhãn lực vô song." Vô Song cố gắng phát ra thành tiếng, giọng nói khản đặc, phế quản bị tổn thương nghiêm trọng do hít phải khói độc Hắc Phong Độc Phấn lúc nãy. Hắn không hề né tránh ánh mắt của cô. Hắn biết, trong ván cờ sinh tử này, kẻ nào lộ ra sự sợ hãi trước sẽ là kẻ thua cuộc.
Dạ Mộng khẽ nheo mắt. Lưỡi đoản đao Huyết Nguyệt trong tay cô dịch chuyển, mũi đao lạnh buốt khẽ chạm vào yết hầu của Vô Song. Chỉ cần cô khẽ vận kình, cái đầu của gã thư sinh giả mạo này sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức.
"Ngươi là ai?" Sát khí từ người Dạ Mộng tỏa ra khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống điểm đóng băng. "Cố Thiên Hành đâu? Tại sao một thư sinh trói gà không chặt như ngươi lại dám đeo mặt nạ của ông ta để nhiếp phục vạn ma?"
Lồng ngực Vô Song phập phồng dữ dội. Hắn cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ mũi đao sát da thịt, nhưng trí tuệ siêu phàm của dòng họ Diệp đang hoạt động điên cuồng dưới áp lực của cái chết. Hắn khẽ ho nhẹ, một ngụm máu nữa lại rỉ ra, nhưng ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ.
"Ta là ai không quan trọng..." Vô Song thầm thì, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự tự tin kỳ lạ. "Quan trọng là... cô chưa hô hoán giáo chúng bên ngoài vào đây. Chứng tỏ... Tả Hộ Pháp cô biết rõ, nếu ta chết tối nay, kẻ tiếp theo ngồi lên ngai xương này sẽ là Lôi Thiên Bá."
Mũi đao của Dạ Mộng khựng lại một nhịp.
Vô Song đọc vị được sự dao động nhỏ nhất trong ánh mắt cô. Hắn tiếp tục dùng tâm lý chiến đánh vào tử huyệt của đối phương: "Lôi Thiên Bá dã tâm bừng bừng, cấu kết với ngoại bang. Nếu hắn nắm quyền, phe cánh Tả Hộ Pháp của cô sẽ bị thanh trừng không còn một mống. Và quan trọng nhất... em gái cô, Dạ Doanh..."
Nghe đến cái tên Dạ Doanh, Dạ Mộng biến sắc, lưỡi đao khẽ run lên.
"Cố Thiên Hành đã chết. Xác của ông ta đang nằm dưới hầm ngầm tẩm điện này." Vô Song nói tiếp, từng câu chữ như những nhát búa gõ mạnh vào tâm lý đối thủ. "Nhưng di thư của ông ta... công thức giải độc Phệ Tâm Cổ cho Dạ Doanh... chỉ có một mình ta nắm giữ. Cô giết ta, em gái cô sẽ phải chịu cảnh vạn cổ phệ tâm mà chết trong vòng ba tháng nữa."
"Ngươi dám đe dọa ta?" Dạ Mộng gằn giọng, sát khí bùng lên.
Nhưng trước khi cô kịp hành động, một dị biến kinh hoàng đột ngột xảy ra bên trong cơ thể Diệp Vô Song.
Áp lực tinh thần cực hạn từ cuộc đối chất, cộng với việc hít phải khói độc Hắc Phong lúc nãy, đã kích hoạt hoàn toàn con cổ trùng Phệ Tâm Cổ đang nằm ngủ yên trong tim hắn.
"Ự hự..."
Vô Song trợn trừng mắt. Hắn cảm thấy tim mình như bị một bàn tay sắt vô hình bóp nghẹt, rồi đột ngột xoắn mạnh. Một luồng hỏa độc nóng bỏng như dung nham từ buồng tim phun trào, chảy dọc theo các đường kinh mạch nhỏ bé, tàn phá lục phủ ngũ tạng của hắn. Toàn thân hắn co giật dữ dội, ngã nhào ra sàn đá lạnh buốt, hai tay ôm chặt lấy ngực.
Các mạch máu trên cổ và thái dương của Vô Song phồng rộp lên, chuyển sang màu đen kịt ghê rợn. Hắn không thể thở được, miệng há hốc nhưng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Đau đớn thể xác tột cùng khiến thần trí hắn bắt đầu mờ mịt, bóng tối như muốn nuốt chửng lấy chút ý thức cuối cùng.
Dạ Mộng kinh ngạc lùi lại nửa bước. Cô quan sát các đường gân đen đang lan rộng trên ngực Vô Song, nhận ra ngay đó là triệu chứng bộc phát của Phệ Tâm Cổ.
"Phệ Tâm Cổ phản phệ..." Dạ Mộng lầm bầm, ánh mắt hiện lên sự dằn vặt khốc liệt. Cô muốn để mặc cho gã thư sinh này chết, nhưng lời cảnh báo về giải dược của em gái Dạ Doanh vẫn vang vọng bên tai. Nếu hắn chết, hy vọng cuối cùng của em gái cô cũng sẽ tiêu tan.
Giữa ranh giới sinh tử, bản năng sinh tồn của Diệp Vô Song trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn dùng chút sức lực tàn dư cuối cùng, bò lết trên sàn đá hướng về phía chiếc bàn gỗ mun ở góc phòng. Bàn tay hắn cào xước xuống sàn đá, để lại những vệt máu dài loang lổ.
Hắn đẩy đổ chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn. Hàng chục cây châm bạc rơi vãi tung tóe.
Vô Song run rẩy nhặt lấy ba cây châm bạc. Trí nhớ siêu phàm giúp hắn tái hiện lại sơ đồ huyệt đạo quanh tim từ cuốn di thư của Cố Thiên Hành một cách chính xác đến từng sợi tóc.
"Phải... phải châm cứu... áp chế..."
Hắn nhắm mắt, cưỡng ép bản thân phải tĩnh tâm giữa cơn đau đớn tột cùng. Tay phải hắn run rẩy đến mức không thể giữ vững cây châm bạc, các đầu ngón tay tê dại do độc tố ăn mòn.
"Vút!"
Cây châm bạc đầu tiên được đâm thẳng vào huyệt Thần Phủ trên ngực trái. Một cơn đau buốt nhói như kim châm muối xát khiến Vô Song hét lên một tiếng đau đớn, nhưng hắn không dừng lại. Hắn tiếp tục đâm cây châm thứ hai vào huyệt Tâm Du, rồi cây thứ ba vào huyệt Cự Khuyết.
Ba cây châm bạc cắm sâu vào da thịt, tạo thành một thế trận tam giác bao bọc lấy vùng tim.
Ngay lập tức, luồng hỏa độc đang tàn phá cơ thể hắn như gặp phải một bức tường băng vô hình, bị cưỡng ép đẩy lùi trở lại buồng tim. Nhịp tim đập liên hồi như điên dại của Vô Song bắt đầu chậm lại rõ rệt, sắc mặt nhợt nhạt dần lấy lại chút khí sắc nhờ tác dụng của Túi thơm thảo dược đeo bên hông tỏa ra mùi hương dịu nhẹ xoa dịu thần trí.
Vô Song nằm vật ra sàn đá, thở dốc. Kinh mạch tay phải của hắn hoàn toàn tê liệt, không còn một chút cảm giác nào do di chứng của việc châm cứu áp chế cổ độc cưỡng ép. Hắn biết, cái giá phải trả cho lần bảo mạng này là rất lớn, nhưng hắn đã sống sót.
Dạ Mộng đứng nhìn toàn bộ quá trình tự châm cứu cứu mạng của gã thư sinh. Sự kinh ngạc trong lòng cô đã chuyển thành một sự kiêng dè sâu sắc. Một kẻ không có một chút nội lực, nhưng lại sở hữu một ý chí kiên cường và mưu trí tột cùng như vậy, thực sự còn đáng sợ hơn cả những đại tông sư võ học danh tiếng.
Cô chậm rãi thu đoản đao Huyết Nguyệt vào bao, lạnh lùng nói: "Ngươi quả thực mạng lớn. Ta tạm thời giữ mạng cho ngươi để lấy giải dược cho Dạ Doanh. Nhưng hãy nhớ kỹ, nếu Lôi Thiên Bá phát hiện ra thân phận thật của ngươi, ta sẽ là kẻ đầu tiên ra tay kết liễu ngươi để bảo toàn tông môn."
Nói xong, Dạ Mộng xoay người, lướt nhẹ như một chiếc lá rụng ra phía cửa sau tẩm điện, biến mất vào bóng tối để làm nhiệm vụ cảnh giới bên ngoài, giữ bí mật tuyệt đối cho hắn.
Vô Song gượng dậy, khó khăn lết thân hình tàn tạ trở lại ngai xương. Hắn nhặt chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết lên đeo lại vào mặt, giấu đi khuôn mặt đầy mồ hôi và máu. Hắn cần phải liên lạc với bên ngoài ngay lập tức để lấy thuốc giảm đau Thảo dược Dự Thảo Đường nhằm áp chế hỏa độc triệt để.
Hắn khẽ rung một chiếc chuông đồng nhỏ giấu dưới gầm bàn.
Vài hơi thở sau, cửa tẩm điện khẽ mở. Quản gia trung thành A Phúc, lúc này đang đóng vai một gia nhân quét dọn cấp thấp của Ma tông với bộ y phục vải xám sờn cũ, cúi đầu bước vào phòng.
"Giáo chủ vạn an. Thuộc hạ vào quét dọn tẩm điện." A Phúc nói lớn bằng giọng rụt rè để đánh lạc hướng tai mắt bên ngoài, nhưng ngay khi khép cửa lại, lão vội vàng lao đến quỳ sụp dưới chân ngai xương, gương mặt già nua đầy vẻ lo lắng.
"Thiếu gia! Người... người lại dùng cổ trùng sao? Sắc mặt người tồi tệ quá!" A Phúc thì thầm, tay chân run rẩy khi nhìn thấy vết máu trên bệ đá.
"Ta không sao..." Vô Song nói qua mặt nạ sắt, giọng nói thầm thì yếu ớt. "A Phúc, mau cầm lấy bức mật thư này. Lách qua các trạm tuần tra, đến Hồng Mai Tửu Quán giao cho Hoa Nương. Bảo bà ấy lập tức liên lạc với Ngô đại phu ở Dự Thảo Đường, lấy thuốc an thần giảm đau gửi lên núi cho ta. Ta không thể chịu đựng thêm một lần bộc phát cổ trùng nào nữa."
Vô Song dùng tay trái không bị liệt đưa ra một mảnh giấy da dê nhỏ, trên đó viết những ký tự nguệch ngoạc bằng mực đỏ.
A Phúc vội vàng đón lấy bức mật thư, giấu chặt vào trong ống tay áo rộng. Nhưng lão không lui ra ngay, sắc mặt lão đột ngột trở nên trắng bệch, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó vô cùng khủng khiếp.
"Thiếu gia... có chuyện lớn rồi..." A Phúc nghẹn ngào, giọng nói đầy sự sợ hãi.
Vô Song nhíu mày dưới lớp mặt nạ sắt, một điềm báo chẳng lành dâng lên trong lòng. "Chuyện gì? Gia đình ta ở Biên Thùy Trấn xảy ra chuyện gì sao?"
"Lôi Vô Cực... con trai của Lôi Thiên Bá..." A Phúc nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng nhỏ nhất có thể. "Hắn đã dẫn theo hàng chục sát thủ tinh nhuệ của Lôi Gia Bảo, lập một trạm gác nghiêm ngặt ngay sát lối vào Diệp Gia Trang ở Biên Thùy Trấn. Hắn lấy cớ truy lùng tàn dư chính đạo, thực chất là để phong tỏa toàn bộ trang viên, giám sát chặt chẽ cha mẹ và các em của người. Hắn tuyên bố... bất kỳ ai họ Diệp tự ý bước ra khỏi trang viên một bước sẽ bị chém đầu ngay lập tức!"
"Cái gì?!"
Diệp Vô Song như bị một luồng sét đánh thẳng vào đỉnh đầu. Toàn thân hắn cứng đờ, tim nhói đau dữ dội như muốn vỡ tung.
Gia đình — cha mẹ nghèo khó, em trai bốc đồng Vô Phong, em gái ngây thơ Vũ Nhu và hôn thê Đường Tuyết Y — tất cả những người hắn yêu thương nhất, lý do duy nhất khiến hắn chấp nhận dấn thân vào địa ngục Hắc Phong Điện này, giờ đây đang nằm dưới lưỡi đao của kẻ thù.
Lôi Vô Cực đã ra tay. Hắn đang siết chặt vòng vây ngoại vi để dò xét phản ứng của Ma chủ giả lập, ép Diệp Vô Song phải lộ sơ hở.
Trong tẩm điện u tối, Diệp Vô Song bấu chặt tay trái vào thành ngai xương đến mức móng tay bật máu. Hắn đang bị giam cầm trong chính chiếc lồng sắt của quyền lực giả tạo này, cơ thể tàn tạ không có một chút võ công, trong khi gia đình hắn đang đối diện với họa diệt môn cận kề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!