Thần Uy Giả Tạo
Bóng tối bên trong tẩm điện Ma Chủ đột ngột bị xé rách bởi một tia sáng lạnh buốt lọt qua khe cửa gỗ thiết mộc đang dần hé mở. Tiếng kẽo kẹt của bản lề sắt rỉ sét vang lên rợn người, tựa như tiếng cười của tử thần đang đếm ngược mạng sống của kẻ giả mạo.
Diệp Vô Song đứng tựa lưng vào ngai xương, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên trong lớp Mặt nạ sắt Huyền Thiết. Tấm mặt nạ nặng nề ép chặt vào da mặt hắn, hơi thở nóng hổi của hắn phả vào lớp kim loại lạnh buốt tạo thành những giọt nước nhỏ li ti, làm xót buốt những vết sẹo độc chưa lành trên gò má. Hắn nghe rõ tiếng tim mình đập liên hồi như trống trận, lồng ngực đau nhói do dư chấn âm kình lúc nãy của Lôi Thiên Bá vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán.
Một hơi thở.
Cánh cửa gỗ thiết mộc dày nửa thước đã mở ra một khe rộng bằng bàn tay. Chân khí màu xanh lam nhạt của Lôi Đình Thần Công tỏa ra từ lòng bàn tay Lôi Thiên Bá lách qua khe cửa, làm đông cứng những hạt bụi lơ lửng trong không khí thành những tinh thể băng nhỏ li ti. Áp lực của một cao thủ Võ tông đỉnh phong khiến không khí trong tẩm điện trở nên loãng đi, đè nặng lên vai Diệp Vô Song như một ngọn núi đá khổng lồ. Hắn cảm thấy gân cốt toàn thân rã rời, đôi chân thư sinh run rẩy chỉ chực quỵ xuống.
Hai hơi thở.
Vô Song biết mình không còn đường lui. Nếu hắn trốn chạy, Thiết Nô ngoài cửa không có lệnh chỉ sẽ không dám liều chết chặn Lôi Thiên Bá, và bản thân hắn sẽ bị vây cánh của Hữu Hộ Pháp phanh thây ngay tại chỗ. Hắn nghiến chặt răng, dùng chút sức lực tàn dư của bàn tay bị cào xước rướm máu, bấu chặt vào góc ngai xương để giữ cho thân hình không bị đổ gục. Hắn dịch chuyển cơ thể một cách chậm rãi, căn chỉnh từng tấc một để đỉnh đầu của mình hướng thẳng vào tâm vòm phản âm bát quái của trần điện đá vôi, đúng như những gì di thư của Cố Thiên Hành chỉ dẫn.
Ba hơi thở.
Chốt cửa gỗ rít lên một tiếng khô khốc. Gương mặt lực lưỡng, ngập tràn sát khí và đôi mắt đỏ hung đầy dã tâm của Lôi Thiên Bá đã hiện ra sau cánh cửa.
Ngay trong khoảnh khắc ngón chân của Lôi Thiên Bá chuẩn bị bước qua ranh giới bậc cửa đá, Diệp Vô Song hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, ép luồng hơi lạnh buốt từ lồng ngực xuống tận đan điền trống rỗng, rồi đột ngột phát âm trầm đều từ sâu trong vòm họng.
"Ha... ha... ha..."
Tiếng cười lạnh lùng, trầm ấm nhưng mang theo một uy áp thâm trầm tột cùng đột ngột bùng phát. Nhờ cấu trúc vòm phản âm của Hắc Phong Điện, âm thanh yếu ớt phát ra từ cổ họng Vô Song được khuếch đại lên gấp mười lần, dội vào các ống đá rỗng dọc tường điện rồi đổ dồn về phía cửa chính. Tiếng cười không lớn, nhưng nó trầm hùng như tiếng sấm rền từ lòng đất sâu, làm rung chuyển cả những chiếc xích sắt treo đèn dầu trên trần điện, tạo ra một luồng sóng âm vô hình đánh thẳng vào màng nhĩ của những kẻ đứng ngoài.
Lôi Thiên Bá khựng lại. Bước chân của gã lơ lửng giữa không trung, chân khí màu xanh lam quanh tay gã đột ngột hỗn loạn. Sự đa nghi bẩm sinh của gã lập tức trỗi dậy mạnh mẽ. Uy áp âm thanh này quá thâm sâu, quá lạnh lẽo, hoàn toàn là phong thái của một vị Võ thánh đứng trên đỉnh cao thiên hạ, không hề có một chút dấu vết của sự suy kiệt hay tẩu hỏa nhập ma.
"Lôi Thiên Bá... ngươi muốn tự tay mở cửa tẩm điện của bản tọa từ khi nào thế?"
Giọng nói khuếch đại qua mặt nạ sắt và vòm đá vang vọng khắp đại điện, lạnh lùng như băng phong vạn năm, mang theo kỹ năng giả thanh 'Quỷ khóc thần hào' hoàn hảo. Từng câu chữ găm vào tâm trí Lôi Thiên Bá như những mũi kim độc.
"Mỏ quặng huyền thiết biên giới có biến động, hay là dã tâm của ngươi đã vượt qua giới hạn chịu đựng của bản tọa?"
Lôi Thiên Bá biến sắc. Gã cảm nhận được luồng khí lạnh rợn người bao trùm lấy tẩm điện. Tuy nhiên, một kẻ xảo quyệt như gã không dễ dàng rút lui chỉ vì một câu nói. Gã nheo mắt nhìn qua khe cửa tối tăm, cố gắng vận dụng nhãn lực của bậc Võ tông để xuyên qua bóng tối, tìm kiếm bóng dáng của Ma chủ ngồi trên ngai xương.
"Giáo chủ vạn an!" Lôi Thiên Bá chắp tay, giọng nói tuy cung kính nhưng thân hình vẫn không hề lùi lại. "Thuộc hạ chỉ vì lo lắng cho sự an nguy của Giáo chủ khi nghe tin có kẻ gian đột nhập Biên Thùy Trấn, nên mới mạo muội dẫn quân đến hộ vệ. Nếu Giáo chủ vẫn bình an vô sự, xin hãy xuất hiện để thuộc hạ được tận mắt nhìn thấy thần uy, nhằm trấn an hàng vạn giáo chúng bên ngoài đang hoang mang!"
Đây là đòn ép buộc cuối cùng. Lôi Thiên Bá đang đánh cược. Gã biết Ma chủ cũ có thói quen tàn bạo, nếu thực sự khỏe mạnh, ông ta đã sớm vung chưởng lấy mạng gã thay vì chỉ nói lời đe dọa.
Diệp Vô Song ẩn sau lớp mặt nạ sắt cười lạnh trong lòng. Hắn đã đọc vị được sự liều lĩnh của Lôi Thiên Bá qua nhịp thở dồn dập và bàn tay vẫn nắm chặt chuôi cự đao Lôi Đình nặng tám mươi cân của gã.
"Muốn nhìn thấy thần uy của bản tọa?" Vô Song nói, giọng nói trầm xuống một tông, tạo nên một tiếng vang trầm đục làm rung động lòng người. "Được... bản tọa thành toàn cho dã tâm của ngươi!"
Ngay khi dứt lời, Diệp Vô Song dùng ngón chân cái bấm mạnh vào chốt đồng ngầm thứ hai dưới bệ đá ngai xương. Đồng thời, tay phải hắn vung mạnh về phía trước dưới ống tay áo rộng thùng thình, bóp nát túi bột độc 'Hắc Phong Độc Phấn' giấu sẵn trong lòng bàn tay.
"Bùng!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ ngay dưới bệ đá của ngai xương. Khối thuốc nổ đồng thau siêu nhỏ đặt ngầm trong bệ đá bị kích hoạt, giải phóng một lực đẩy không khí mạnh mẽ làm nứt toác một mảng sàn đá, bắn ra hàng vạn mảnh vụn nhỏ sầm sập. Cùng lúc đó, làn sương độc màu đen kịt từ túi bột độc bị bóp nát bùng phát dữ dội gặp lực đẩy của vụ nổ liền cuộn xoắn lại, lao vút ra ngoài khe cửa như một con hắc long hung tợn đang gầm thét.
Đây chính là tuyệt kỹ 'Huyền Thiên Thần Chưởng giả lập'.
Lôi Thiên Bá kinh hãi tột cùng. Trước mắt gã, một luồng hắc ám kình lực bá đạo, mang theo sát khí ngập trời và mùi lưu huỳnh khét lẹt lao thẳng vào mặt. Gã vội vàng vung cự đao Lôi Đình, vận mười phần công lực Lôi Đình Thần Công tạo ra một bức tường chân khí màu xanh lam để chống đỡ.
"Ầm!!!"
Kình lực màu xanh lam đập mạnh vào làn khói đen kịt. Nhưng điều kỳ lạ xảy ra: đao kình sa trường của Lôi Thiên Bá đập vào khoảng không khói độc hoàn toàn không tìm thấy một lực cản vật lý nào để va chạm. Nó xuyên qua làn khói đen như đâm vào hư vô, khiến gã mất đà loạng choạng tiến về phía trước nửa bước.
Sự thiếu hụt phản lực này, thay vì làm Lôi Thiên Bá nghi ngờ, lại khiến gã sợ hãi tột độ. Trong võ học truyền thống, cảnh giới cao nhất của nội lực không phải là cứng đối cứng, mà là 'Hóa kình vô hình' — biến kình lực thực thể thành hư vô để triệt tiêu đòn đánh của đối thủ. Gã tin chắc rằng Ma chủ đã đạt đến cảnh giới Võ thánh tối cao, có thể hóa giải toàn bộ mười phần công lực của gã một cách nhẹ nhàng như gió thoảng.
Chưa kịp định thần, làn khói đen kịt 'Hắc Phong Độc Phấn' đã bao vây lấy Lôi Thiên Bá. Chất độc ăn mòn nhẹ từ nấm độc Hắc Phong bám vào da tay gã, tạo ra cảm giác bỏng rát dữ dội như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Độc tố bốc hơi làm cay mắt gã, khiến nước mắt chảy ròng ròng, nhãn lực hoàn toàn bị vô hiệu hóa trong màn sương đen mờ mịt.
"A... độc chưởng vô hình!" Lôi Thiên Bá gầm lên một tiếng đau đớn, vội vàng nhắm chặt mắt, dùng khinh công lùi nhanh ra sau ba trượng để thoát khỏi phạm vi bao phủ của khói độc.
"Lôi Hộ Pháp! Ngươi đã thỏa mãn chưa?" Giọng nói của Vô Song lại vang lên từ sâu trong tẩm điện, lần này mang theo một luồng âm kình chấn động nhẹ (do hắn dùng chân đạp mạnh vào một chốt phản âm khác), tạo cảm giác như Ma chủ đang đứng ngay sau lưng gã.
"Nếu chưa... bản tọa không phiền dùng thêm một chưởng để tiễn ngươi đi gặp các đời tổ sư!"
Lôi Thiên Bá run rẩy. Gã cảm nhận được độc tố đang thấm vào da tay, kinh mạch tay phải hơi đình trệ. Nỗi sợ hãi cái chết và sự tôn sùng sức mạnh tột đỉnh của tà phái đã đánh sụp hoàn toàn ý chí phản loạn của gã trong khoảnh khắc này.
"Thuộc hạ đáng chết! Thuộc hạ đáng chết!" Lôi Thiên Bá quỳ sụp một gối xuống sàn đá lạnh buốt ngoại điện, đầu cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào tẩm điện nữa. "Thuộc hạ chỉ vì lo lắng thái quá cho Giáo chủ, hoàn toàn không có ý bất kính! Xin Giáo chủ bớt giận, thuộc hạ lập tức dẫn quân đi dẹp loạn mỏ quặng biên giới để chuộc tội!"
"Cút!"
Một từ duy nhất vang lên trầm hùng, cắt đứt mọi lời ngụy biện của Hữu Hộ Pháp.
Lôi Thiên Bá không dám chậm trễ nửa hơi thở, vội vàng bật dậy, ôm lấy cánh tay đang bỏng rát, ra hiệu cho vây cánh và đội tử sĩ của mình rút lui nhanh chóng khỏi khu vực tẩm điện như một cơn lốc. Tiếng bước chân dồn dập xa dần, trả lại sự yên lặng u ám cho Hắc Phong Điện.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ thiết mộc nặng nề tự động khép lại nhờ cơ chế đối trọng dây xích ngầm mà Vô Song vừa kích hoạt bằng tay trái.
Ngay khi tiếng khóa cửa sập xuống, Diệp Vô Song như một kẻ bị rút hết xương sống. Hắn đổ gục xuống sàn đá bên cạnh ngai xương, hai tay bám chặt lấy bệ đá để không bị ngã nhào.
Hắn giật phăng chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết ra khỏi khuôn mặt đầm đìa mồ hôi. Gương mặt thư sinh gầy gò, nhợt nhạt của hắn giờ đây đỏ bừng lên vì thiếu oxy và bỏng rát. Hắn ôm lấy cổ họng, ho rũ rượi. Khói độc Hắc Phong Độc Phấn bay ngược vào tẩm điện khiến phế quản của hắn bị tổn thương nghiêm trọng. Từng cơn ho kéo theo những vệt máu tươi rỉ ra từ khóe miệng nho sĩ, thấm đỏ một mảng vạt áo đại bào đen rộng.
"Khụ... khụ... khụ..."
Vô Song đau đớn quằn quại trên sàn đá. Cổ họng hắn bỏng rát như có than hồng nung đỏ đang thiêu đốt kinh mạch giọng nói do hắn phải cố ép giọng xuống tông trầm quá mức trong suốt cuộc đối chất. Hắn cảm thấy lồng ngực mình như thắt lại, Phệ Tâm Cổ trong tim dường như đang bị kích thích bởi mùi máu tươi, bắt đầu rục rịch chuyển động tạo ra những cơn nhói đau thấu xương.
"Phải... phải nhanh chóng tìm thuốc giải... khụ..." Vô Song lầm bầm, tay run rẩy cố gắng với lấy chiếc túi thơm thảo dược của em gái Vũ Nhu đeo bên hông để ngửi mùi hương an thần nhằm làm chậm nhịp tim.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc hắn vừa đưa chiếc túi thơm lên mũi, một âm thanh cực kỳ nhỏ nhẹ vang lên từ phía góc tối của tẩm điện.
Đó là tiếng vải lụa cọ xát vào nhau rất khẽ, nhẹ đến mức nếu không có sự im lặng tuyệt đối của căn phòng phản âm, một người thường sẽ không bao giờ phát hiện ra.
Vô Song cứng đờ người. Hắn lập tức nín thở, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn về phía rèm che bằng lụa đen rách nát ở góc phòng.
Từ trong bóng tối u ám, một bóng người mảnh mai, mặc huyết y bó sát đang chậm rãi bước ra. Đôi đoản đao 'Huyết Nguyệt' dắt bên hông cô phát ra những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ nhạt.
Tả Hộ Pháp — Dạ Mộng.
Cô không hề rút lui cùng giáo chúng bên ngoài. Cô đã âm thầm lách người qua khe cửa tẩm điện đúng vào khoảnh khắc cánh cửa chuẩn bị khép lại hoàn toàn, ẩn mình vào bóng tối để quan sát toàn bộ sự việc.
Ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng như chim ưng của Dạ Mộng không nhìn vào chiếc mặt nạ sắt đang nằm lăn lóc trên sàn, cũng không nhìn vào gương mặt thư sinh gầy yếu đang ho ra máu của Diệp Vô Song.
Cô đang nhìn chăm chú vào một mảnh đồng thau nhỏ bị cháy sém, nằm vương vãi giữa những mảnh vỡ đá vôi ngay dưới bệ ngai xương — tàn dư không thể chối cãi của một khối thuốc nổ cơ quan vừa mới phát nổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!