Mật Thư Tây Xưởng
Tiếng gió tuyết gào rít ngoài tẩm điện u tối dường như chưa bao giờ dứt. Từng luồng khí lạnh căm căm lùa qua cánh cửa gỗ thiết mộc đổ sập, cuốn theo những bông tuyết mịn bay lả tả trên sàn đá xanh lạnh buốt. Thế nhưng, cái lạnh của đất trời chẳng thấm vào đâu so với sự ngột ngạt đang bao trùm lấy không gian bên trong Hắc Phong Điện.
Diệp Vô Song dựa lưng vào ngai xương, hơi thở dốc hắt ra từng luồng khói trắng mỏng manh. Dưới lớp Mặt nạ sắt Huyền Thiết lạnh lùng, gương mặt hắn nhợt nhạt không một giọt máu, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi rỉ ra từ vết bỏng chu sa trên cổ rát buốt dữ dội. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn liệt nhẹ, buông thõng vô lực dưới ống tay áo rộng thêu chỉ vàng. Di chứng của thuật Giả chết quy tức từ đêm trước vẫn đang tàn phá tàn bạo hệ thống kinh mạch vốn đã yếu ớt của gã thư sinh không biết võ công. Mỗi nhịp đập của Phệ Tâm Cổ trong lồng ngực đều kéo theo một cơn đau nhói như kim châm muối xát, khiến hắn chỉ muốn gục xuống ngay lập tức.
Nhưng hắn không được phép gục ngã. Ván cờ sinh tử này chỉ mới bắt đầu.
"Thiếu gia... ngài phải ráng gượng." Dạ Mộng quỳ bên cạnh ngai xương, đôi tay thanh tú khẽ điểm vào ba huyệt đạo lớn trước ngực hắn để ổn định dòng khí huyết đang hỗn loạn. Gương mặt của nữ Tả Hộ Pháp lúc này tràn ngập sự lo âu. Cô không hề có ý định lãng mạn nào với gã thư sinh giả mạo này, nhưng tính mạng của em gái cô, Dạ Doanh, hoàn toàn phụ thuộc vào việc giữ cho kẻ ngồi trên ngai xương này sống sót. "Lôi Thiên Bá đã rút lui, nhưng hắn đã lấy được sợi vải xanh thô kia. Với sự đa nghi của hắn, việc hắn lùng sục ra Biên Thùy Trấn chỉ là vấn đề thời gian."
Diệp Vô Song nghiến chặt răng, cố nén cơn ho đang chực trào dâng trong cổ họng. Vị mặn chát của huyết dịch tràn vào đầu lưỡi giúp hắn kéo lại chút lý trí tỉnh táo. Hắn khẽ cúi đầu nhìn vạt áo thanh y thư sinh rách một góc đang giấu dưới ngai xương. Đúng vậy, sợi vải xanh thô kia chính là sơ hở vật lý đầu tiên của hắn. Lôi Thiên Bá là một kẻ thực dụng, tàn bạo nhưng vô cùng nhạy bén. Chỉ cần một manh mối nhỏ đó, gã Hữu Hộ Pháp sẽ lập tức cho vây cánh điều tra mọi thư sinh nghèo tại Biên Thùy Trấn, và gia đình hắn — cha mẹ, em trai Vô Phong và cả Tuyết Y — sẽ phải chịu họa diệt môn.
"Ta biết..." Vô Song khẽ mở miệng, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng được khuếch đại qua vòm đá bát quái của tẩm điện, tạo nên một tiếng vang uy nghiêm, chấn động màng nhĩ. "Muốn dập tắt sự nghi ngờ của hắn, chúng ta không thể phòng thủ thụ động. Phải tung ra một đòn phản gián, ép hắn phải thu hồi toàn bộ nanh vuốt về phòng thủ Lôi Gia Bảo."
"Phản gián?" Dạ Mộng nhíu mày, đôi đoản đao Huyết Nguyệt bên hông khẽ rung nhẹ. "Nội bộ Ma tông lúc này đầy rẫy tai mắt của hắn. Chúng ta truyền tin bằng cách nào mà không bị nghi ngờ?"
Ánh mắt thâm trầm của Diệp Vô Song sau khe hở mặt nạ sắt khẽ dịch chuyển, hướng về phía bóng người gầy gò đang cúi đầu quét dọn những mảnh vỡ cửa gỗ ở góc tẩm điện.
Đó là Tiểu Mai, tỳ nữ thân cận chuyên trách việc dâng trà và dọn dẹp phòng ngủ của Ma chủ. Cô bé khoảng mười tám tuổi, mặc y phục tỳ nữ màu lam nhạt, tóc búi hai bên, dáng vẻ rụt rè lo sợ. Từ lúc bước vào phòng, đôi tay cô bé run rẩy bấu chặt lấy cán chổi tre, mắt không ngừng lén lút liếc về phía những vết máu đen trên sàn đá và những chén thuốc thảo dược đang bốc khói nghi ngút trên bàn gỗ mun.
Bằng nhãn quan quan sát nhạy bén của một thư sinh đã thuộc lòng vạn cuốn sách, Diệp Vô Song nhận ra một chi tiết cực kỳ nhỏ: trên móng tay trỏ của Tiểu Mai có dính một vệt bột màu xám nhạt — thứ bột đá chu sa đặc thù dùng để làm khô mực truyền tin của mật thám Tây Xưởng. Hơn nữa, hơi thở của cô bé dập dồn bất thường, bộ pháp di chuyển dù cố tỏ ra vụng về nhưng gót chân lại luôn nhấc cao, dấu hiệu của kẻ có luyện khinh công sơ bộ.
"Tiểu Mai," Vô Song cất tiếng, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp mật thất.
"Dạ... Dạ, Ma chủ đại nhân!" Tiểu Mai giật bắn mình, vội vàng buông chổi quỳ sụp xuống sàn đá lạnh buốt, đầu cúi sát đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
"Ngươi hầu hạ ta đã bao lâu rồi?"
"Báo... báo cáo Ma chủ, nô tỳ đã ở tẩm điện được hai năm lẻ ba tháng." Giọng cô bé run rẩy, hai bàn tay đan chặt vào nhau dưới ống tay áo rộng.
Diệp Vô Song không trả lời ngay. Hắn chậm rãi dùng cánh tay trái còn chút cảm giác để nâng một cuốn sách da dê cũ lên, giả vờ như đang nghiền ngẫm. Không gian tẩm điện rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió tuyết rít qua khe cửa vỡ. Sự im lặng đó như một lưỡi dao vô hình, từng tấc một cứa vào thần trí đang căng thẳng tột độ của nàng tỳ nữ nội gián.
"Hai năm ba tháng..." Vô Song thản nhiên nói, giọng trầm đều không chút cảm xúc. "Vậy ngươi chắc chắn biết rõ, bất kỳ kẻ nào dám hai lòng trong tẩm điện này, kết cục sẽ ra sao."
"Nô tỳ... nô tỳ tuyệt đối trung thành! Xin Ma chủ minh xét!" Tiểu Mai dập đầu liên tục xuống sàn đá, tiếng cốp cốp vang lên khô khốc.
Diệp Vô Song khẽ ra hiệu cho Dạ Mộng. Nữ Tả Hộ Pháp lập tức hiểu ý, cô lướt đi không tiếng động như một bóng ma, đứng chặn ngay phía sau lưng Tiểu Mai, khóa chặt mọi lối thoát hiểm của căn phòng. Thiết Nô ngoài cửa cũng bước tới một bước, thân hình khổng lồ như gấu rừng che khuất hoàn toàn ánh sáng từ hành lang hắt vào.
"Trung thành?" Vô Song cười khẩy, tiếng cười qua mặt nạ sắt nghe rợn người như tiếng quỷ khóc. "Vậy vệt bột xám trên móng tay ngươi là từ đâu ra? Và tại sao đêm qua, khi ta bế quan bộc phát chân khí, ngươi lại lén gặp Mật thám số 9 ở phía sau ngục tối?"
Câu nói của Vô Song như một sét đánh ngang tai. Tiểu Mai lập tức cứng đờ người, đầu vẫn cúi sát đất nhưng toàn thân đã run lên bần bật. Cô không ngờ mọi hành tung ẩn mật của mình hằng đêm đều nằm trong tầm mắt của đại ma đầu tàn bạo này.
Thực chất, Vô Song không hề nhìn thấy cô gặp Mật thám số 9. Hắn chỉ dựa vào những ghi chép về mạng lưới gián điệp của Tây Xưởng trong di thư của Cố Thiên Hành, kết hợp với vệt bột chu sa trên tay cô để đưa ra đòn tấn công tâm lý chiến đọc vị đối thủ cực hạn này. Kẻ làm nội gián luôn sống trong nỗi sợ hãi bị vạch trần, chỉ cần một lời đe dọa đánh trúng tim đen, phòng tuyến tâm lý của họ sẽ lập tức sụp đổ.
"Chết... hay sống?" Vô Song lạnh lùng buông hai chữ.
Tiểu Mai ngước gương mặt thanh tú đẫm nước mắt lên, ánh mắt lộ rõ sự tuyệt vọng tột cùng. Cô biết, trước mặt đệ nhất ma đầu tàn bạo vô tình này, mọi lời ngụy biện đều vô nghĩa. Cô khẽ cắn môi, bàn tay phải âm thầm đưa lên mái tóc, định rút chiếc kim bạc thử độc giấu trong búi tóc để tự sát nhằm bảo vệ bí mật.
Nhưng động tác nhỏ đó làm sao qua được nhãn quan thấu thị của Vô Song.
"Chết rất dễ." Giọng nói của Vô Song đột ngột hạ thấp, mang theo một sự uy hiếp lạnh thấu xương tủy. "Nhưng ngươi có biết, cha ngươi — Lâm Lão Tam, đang làm phu mỏ quặng sắt ở ngoại vi Hắc Phong thành, và mẹ ngươi cùng đứa em trai nhỏ mười tuổi đang sống trong một ngôi nhà tranh rách nát ở phố Đông? Chỉ cần xác ngươi chưa kịp lạnh ở đây, đầu của cả nhà ba người bọn họ sẽ lập tức được treo trên cổng thành Hắc Phong."
Năm ngón tay của Tiểu Mai khựng lại giữa khoảng không, chiếc kim bạc chỉ còn cách da đầu một phân nhưng không thể nào đâm xuống được nữa. Đôi mắt cô trợn trừng kinh hãi, nước mắt tuôn rơi như mưa. Điểm yếu lớn nhất, gia đình mà cô liều mạng làm nội gián để bảo vệ, giờ đây lại nằm gọn trong bàn tay của ác ma trước mặt.
"Ma chủ... cầu xin ngài tha mạng!" Tiểu Mai quỳ sụp xuống, ôm lấy bệ ngai xương mà khóc lóc van xin. "Nô tỳ bị Lôi Hộ Pháp khống chế... hắn dùng mạng của gia đình nô tỳ để ép nô tỳ phải báo cáo hành tung của ngài cho Mật thám số 9... Nô tỳ không còn cách nào khác! Cầu xin ngài đại từ đại bi tha cho gia đình nô tỳ!"
Phòng tuyến tâm lý của nàng tỳ nữ đã hoàn toàn bị đè bẹp dưới đòn ân uy song hành của gã thư sinh giả mạo. Diệp Vô Song khẽ thở phào nhẹ nhõm dưới lớp mặt nạ sắt, nhưng sắc mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng bá đạo.
"Muốn cứu gia đình ngươi, chỉ có một con đường duy nhất." Vô Song lạnh lùng vứt một viên thuốc màu đen nhỏ bằng hạt nhãn xuống trước mặt cô. Thực chất, đây chỉ là một viên thuốc bổ tỳ vị thông thường được hắn ngâm trong dịch mật gấu đắng ngắt để tạo mùi vị kỳ dị, nhưng dưới danh nghĩa Ma chủ, nó lập tức trở thành huyết dược tàn độc nhất thiên hạ. "Nuốt viên Phệ Tâm Cổ này vào. Từ nay về sau, mạng của ngươi và gia đình ngươi nằm trong tay ta. Mỗi tháng, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ ban giải dược tạm thời."
Tiểu Mai không một chút do dự, cô vội vàng nhặt viên thuốc lên nuốt chửng vào cổ họng. Vị đắng ngắt và cảm giác nóng bỏng lan tỏa nơi thực quản khiến cô tin chắc đây chính là loại cổ trùng ăn mòn tim phổi tàn bạo của Ma tông.
"Nô tỳ... nguyện trung thành tuyệt đối với Ma chủ! Sai bảo điều gì, nô tỳ vạn chết không từ!" Tiểu Mai dập đầu tuyên thệ, ánh mắt từ sợ hãi đã chuyển sang sự quy phục hoàn toàn.
Diệp Vô Song khẽ nghiêng người về phía trước, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy cô: "Rất tốt. Bây giờ, ta muốn ngươi gửi một bức mật thư giả cho Lôi Thiên Bá thông qua Mật thám số 9."
"Mật thư giả?" Tiểu Mai ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác.
"Đúng vậy." Vô Song dùng bàn tay trái mài mực, giọng nói thâm trầm chứa đầy mưu kế. "Ngươi hãy viết rằng: Ma chủ bế quan thần công đã đại thành, chuẩn bị bộc phát Huyền Thiên Thần Chưởng vào giờ Ngọ ba ngày sau để san phẳng hoàn toàn Lôi Gia Bảo, thanh trừng tận gốc những kẻ phản nghịch. Hiện tại, Ma chủ đang dùng các loại độc dược cực mạnh để dưỡng mạch chuẩn bị xuất quân."
Tiểu Mai run rẩy đón lấy tờ giấy tuyên thành và bút lông. Dưới sự giám sát lạnh lùng của Dạ Mộng và Vô Song, cô bắt đầu viết những dòng mật thư giả bằng mật mã đặc thù của Tây Xưởng. Từng nét chữ run rẩy hiện lên trên trang giấy trắng, mang theo một âm mưu ly gián khổng lồ có thể làm thay đổi hoàn toàn cục diện Ma tông.
"Viết xong chưa?" Vô Song hỏi.
"Dạ... đã xong." Tiểu Mai dâng bức thư lên bằng hai tay.
Vô Song liếc nhìn bức thư, gật đầu hài lòng. Hắn biết, Lôi Thiên Bá sau khi nhận được bức thư này, kết hợp với vết thương tê liệt ở tay trái do độc sương gây ra đêm qua, sẽ hoàn toàn tin rằng Ma chủ chuẩn bị ra tay sát hại mình. Gã Hữu Hộ Pháp đa nghi sẽ không còn tâm trí đâu mà đi lùng sục Biên Thùy Trấn để tìm nguồn gốc sợi vải xanh nữa, ngược lại sẽ dồn toàn bộ binh lực và vây cánh về cố thủ chặt chẽ tại Lôi Gia Bảo để chuẩn bị đối phó với cơn thịnh nộ của Ma chủ.
"Đem gửi đi." Vô Song ra lệnh. "Hãy hành động tự nhiên như mọi khi. Nếu có bất kỳ động thái nào từ phía Lôi Gia Bảo hoặc Mật thám số 9, lập tức báo cáo cho ta."
"Nô tỳ tuân lệnh!" Tiểu Mai cúi đầu cung kính, nhận lại bức mật thư rồi lùi nhanh ra ngoài cửa tẩm điện.
Dạ Mộng nhìn theo bóng dáng Tiểu Mai biến mất sau hành lang, khẽ thở phào một tiếng, ánh mắt cô nhìn Vô Song càng thêm phần kiêng dè: "Dùng một tỳ nữ nội gián để lật ngược thế cờ, ép Lôi Thiên Bá vào thế thủ... mưu kế của ngươi quả thực tàn nhẫn và dứt khoát không kém gì Cố Thiên Hành năm xưa."
"Đây chỉ là bước đi tạm thời." Vô Song khẽ lắc đầu, cơn đau tim đột ngột nhói lên khiến hắn phải bấu chặt lấy ngực áo đại bào. "Lôi Thiên Bá tuy bị dọa lui, nhưng gã đứng đầu mật thám Tây Xưởng — Tư Đồ Không — không phải là kẻ dễ bị lừa. Bức mật thư giả này chắc chắn sẽ qua tay hắn trước khi đến Lôi Gia Bảo."
***
Cùng lúc đó, tại một ngôi am ni cô hoang phế nằm sâu trong rừng thông tuyết phủ ở ngoại vi Biên Thùy Trấn.
Ngôi am u tối, chỉ có một ngọn nến tàn lập lòe đặt trên bàn thờ Phật đã bám đầy bụi bặm. Phía sau bức rèm che rách nát, một nam tử trung niên gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt như sáp ong, đang ngồi trầm mặc trên chiếc ghế bành bọc da thú. Hắn mặc y phục mật thám màu đen xám của Tây Xưởng, thêu hình mãng xà mờ nhạt ở ống tay áo, eo đeo một thanh kiếm mỏng không có bao.
Đó chính là Tư Đồ Không, thủ lĩnh mật thám Tây Xưởng tại biên thùy.
"Vút..."
Một bóng đen nhỏ nhắn lướt qua cửa sổ hoang phế, đáp xuống sàn đất không tiếng động. Đó là Mật thám số 9, gã gia nhân mặc áo vải xám tro của Ma tông. Gã quỳ sụp xuống, dâng lên bằng hai tay một ống sáo tre nhỏ chứa bức mật thư vừa nhận được từ Tiểu Mai.
"Thiên Hộ đại nhân, mật thư từ tẩm điện Ma chủ vừa truyền ra." Giọng gã mật thám khàn đặc.
Tư Đồ Không không nói một lời, hắn vươn những ngón tay gầy guộc, móng tay dài sắc bén như vuốt chim ưng, nhẹ nhàng rút tờ giấy tuyên thành nhỏ xíu ra khỏi ống tre. Hắn trải tờ giấy lên bàn gỗ, đưa sát vào ngọn nến tàn để đọc hiểu những dòng mật mã đặc thù.
Ánh lửa vàng vọt soi rõ gương mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc của gã thủ lĩnh mật thám. Khi đọc đến dòng chữ "Ma chủ chuẩn bị bộc phát Huyền Thiên Thần Chưởng để san phẳng Lôi Gia Bảo", đôi chân mày mảnh của hắn khẽ nhướng lên.
"Thần công đại thành? Chuẩn bị xuất quân?" Tư Đồ Không lẩm nhẩm, giọng nói mỏng manh như tiếng gió rít qua kẽ lá.
Hắn không lập tức tin tưởng. Hắn đưa tờ mật thư lên sát mũi, hít một hơi thật sâu để ngửi mùi mực. Mùi mực tàu nồng nặc, pha lẫn một chút mùi hăng nhẹ của bột đá chu sa dùng để làm khô mực nhanh.
Thế nhưng, đôi mắt sắc lẹm như dao găm của Tư Đồ Không đột ngột khựng lại ở góc dưới của tờ giấy.
Ở đó, có một vết mực mờ nhạt, dường như do người viết vô tình để lại khi nhấc bút lông lên. Vết mực rất nhỏ, chỉ bằng hạt cát, nhưng nét bút lại có một độ cong nhẹ, thanh tao và dứt khoát — một thói quen viết chữ chỉ có ở những nho sĩ đã qua rèn luyện thư pháp chính tông của Trung Nguyên từ thuở nhỏ, hoàn toàn khác biệt với nét chữ thô kệch, vụng về của một tỳ nữ tà phái thất học như Tiểu Mai.
Tư Đồ Không khẽ nhếch mép cười lạnh, ánh mắt rực lên một tia sáng tàn độc và đầy nghi hoặc.
"Mực này... tuy là mật mã Tây Xưởng, nhưng nét bút lại mang cốt cách của kẻ đọc sách Thánh hiền." Hắn lẩm bẩm, ngón tay gầy guộc khẽ gõ nhịp trên bàn gỗ. "Tiểu Mai không thể viết ra nét bút này. Có kẻ đang đứng sau lưng nàng ta... đang mượn tay Tây Xưởng để giật dây ván cờ này. Thú vị... Hắc Phong Điện thực sự đang có một đại ma đầu giả mạo vô cùng thông minh."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!