Nhất Tuyến Sinh Cơ
Tiếng gió tuyết gào rít ngoài tẩm điện u tối dường như đã bị nuốt chửng bởi bầu không khí ngột ngạt đến đông cứng bên trong Hắc Phong Điện. Cánh cửa gỗ thiết mộc dày nửa thước đổ sập, để lại một khoảng trống hoác đón từng luồng khí lạnh căm căm từ đỉnh Hắc Phong Sơn thốc vào, cuốn theo những bông tuyết mịn bay lả tả trên sàn đá xanh lạnh buốt. Thế nhưng, cái lạnh của đất trời chẳng thấm vào đâu so với sát khí tím sẫm đang cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể của Hữu Hộ Pháp Lôi Thiên Bá.
Hắn đứng đó, sừng sững như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào ngay trước bệ đá ngai xương. Mái tóc đỏ hung dựng ngược dưới ánh lửa lập lòe của những ngọn đuốc tàn, đôi mắt rực lên dã tâm tàn bạo dán chặt vào bóng người mặc đại bào đen rộng đang ngồi bất động trên ngai. Khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đầy ba bước chân. Lôi Thiên Bá khẽ cúi người, gương mặt thô kệch đầy vết sẹo sa trường áp sát chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết của Ma chủ. Hắn không chỉ nhìn, hắn đang ngửi, đang dò xét từng dao động nhỏ nhất trong không khí.
Dưới lớp mặt nạ sắt lạnh lùng, Diệp Vô Song cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đè nén đến mức nghẹt thở. Cánh tay phải của hắn hoàn toàn liệt nhẹ, buông thõng vô lực dưới ống tay áo rộng thêu chỉ vàng. Vết bỏng chu Sa trên cổ rát buốt dữ dội, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi rỉ ra từ kẽ hở mặt nạ, thấm vào lớp lót vải thô bên trong gây nên một cơn đau nhức nhối tận xương tủy. Nhưng hắn không được phép run rẩy. Chỉ cần một sợi cơ mặt co giật, một tiếng thở dốc yếu ớt của kẻ không có nội lực, Lôi Thiên Bá sẽ lập tức nhận ra chân tướng và phanh thây hắn ngay tại chỗ.
"Ma chủ đại nhân bế quan thần công, bổn tọa lo lắng cho tôn thể của ngài nên mới mạo muội xông vào." Giọng nói ồm ồm của Lôi Thiên Bá vang lên, mang theo luồng kình lực Lôi Đình Thần Công chấn động màng nhĩ. Luồng chân khí nóng bỏng từ cơ thể hắn tỏa ra bốc mùi rỉ sét và lưu huỳnh nồng nặc, áp bức trực diện lên giác quan của Vô Song.
Hắn không thấy Ma chủ trả lời. Sự im lặng tuyệt đối đó không làm gã Hữu Hộ Pháp đa nghi thối lui, ngược lại càng kích thích dã tâm của hắn. Lôi Thiên Bá hít một hơi thật sâu, vận chuyển chân khí sa trường. Một luồng sóng chân khí vô hình, mỏng như tơ nhưng nặng nề như núi đá, từ lòng bàn chân hắn lan tỏa ra sàn đá, bao trùm lấy bệ ngai xương. Hắn đang dùng áp lực chân khí Võ tông để dò xét nhịp tim và nhịp thở của người ngồi trên ngai.
Đó là đòn dò xét chí mạng nhất đối với một thư sinh giả mạo.
Diệp Vô Song biết rõ, dù hắn có giỏi ngụy trang phong thái đến đâu, nhịp tim đập loạn xạ của một cơ thể kiệt sức vì chạy bộ mười dặm mật đạo dưới tác động của Phệ Tâm Cổ sẽ lập tức tố cáo hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi luồng chân khí dò xét của Lôi Thiên Bá vừa chạm vào bệ đá, Vô Song khẽ chuyển động đầu lưỡi.
Viên chu sa độc cực nhỏ, đỏ rực như máu, vốn được hắn giấu kín dưới kẽ răng từ trước, lập tức bị nuốt xuống cổ họng.
Độc tính của chu sa ngấm vào máu, ngay lập tức kích thích mạnh mẽ lên Phệ Tâm Cổ đang nằm ngủ yên trong tim hắn. Con cổ trùng ngàn năm cảm nhận được độc tố ngoại lai, liền co rụt dữ dội, các xúc tu của nó cắm sâu vào cơ tim, hút chặt lấy các huyết quản lớn. Đây chính là phương pháp "Giả chết quy tức" — thuật ẩn nấp cực đoan được chép trong cuốn di thư da dê của thúc thúc Cố Thiên Hành.
"Thịch... Thịch..."
Nhịp tim của Diệp Vô Song đột ngột rơi xuống. Từ một trăm nhịp mỗi phút, nó giảm xuống mười nhịp, năm nhịp, rồi hoàn toàn dừng hẳn. Phổi của hắn ngừng co bóp, hơi thở tắt lịm, toàn thân lạnh ngắt như một xác chết đã đông cứng từ ba ngày trước. Thần trí của Vô Song rơi vào một khoảng không gian tĩnh tịch thâm thẳm, nửa tỉnh nửa mê, nơi cái lạnh thấu xương của cái chết lâm sàng bao trùm lấy mọi giác quan.
Luồng chân khí dò xét của Lôi Thiên Bá quét qua ngai xương, nhưng thứ hắn nhận lại chỉ là một khoảng không vô định, hoàn toàn không có nhịp tim, không có hơi thở, không có bất kỳ dao động khí huyết nào của một người sống.
Lôi Thiên Bá khẽ biến sắc. Đôi chân mày đỏ hung của hắn nhíu chặt lại. Một kẻ sống làm sao có thể không có nhịp tim? Chẳng lẽ Cố Thiên Hành thực sự đã đột phá cảnh giới Võ thánh thiên hạ, đạt đến trạng thái phản phác quy chân, thiên nhân hợp nhất, có thể hoàn toàn đóng kín mọi dấu hiệu sinh mệnh hằng ngày? Hay là... kẻ ngồi trước mặt hắn thực sự chỉ là một cái xác không hồn?
Sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi đan xen trong tâm trí gã Hữu Hộ Pháp đa nghi. Hắn liếc nhìn Triệu Thiết Kiếm đang đứng phía sau, rồi lại nhìn thanh Huyền Thiết Đao rỉ sét nặng trăm cân vẫn cắm cố định trên bệ đá bên cạnh ngai xương. Sát khí bức người từ thanh đao tỏa ra khiến hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Thế nhưng, dã tâm thâu tóm Ma tông suốt mười năm qua không cho phép hắn rút lui dễ dàng như vậy.
"Ma chủ đại nhân, nếu ngài đã đắc đạo, xin cho bổn tọa được chiêm ngưỡng dung nhan thần thánh một lần!"
Lôi Thiên Bá gầm nhẹ một tiếng, lòng bàn tay phải bùng phát luồng điện kình màu tím nhạt của Lôi Đình Thần Công. Hắn vươn bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn ra, hướng thẳng về phía chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết trên mặt Vô Song, quyết tâm lột bỏ lớp sắt đen quỷ khóc để xác nhận dung mạo thật.
Năm ngón tay hắn chỉ còn cách mặt nạ nửa tấc.
"Xoạt!"
Một luồng huyết quang lạnh lẽo đột ngột xé rách màn đêm u tối của tẩm điện. Tiếng rít sắc bén của kim loại va chạm vang lên chói tai giữa khoảng không.
Một lưỡi đoản đao mỏng như cánh ve, đỏ rực như ánh trăng máu, xuất hiện ngay giữa khoảng không gian nửa tấc kia, chặn đứng năm ngón tay của Lôi Thiên Bá. Sát khí lạnh lẽo từ lưỡi đao tỏa ra khiến luồng điện kình màu tím nhạt trên tay hắn lập tức bị dập tắt.
"Hữu Hộ Pháp, ngươi muốn tạo phản sao?"
Giọng nói lạnh lùng, quyến rũ nhưng đầy sát cơ của Tả Hộ Pháp Dạ Mộng vang lên từ phía sau tấm rèm che rách nát. Cô bước ra từ bóng tối, mái tóc buộc cao bay nhẹ trong gió tuyết, huyết y bó sát người đẫm máu tươi của những kẻ đột nhập ngoại vi. Đôi đoản đao Huyết Nguyệt trong tay cô chéo góc nhau, tạo thành một thế thủ hoàn hảo bảo vệ trước ngai xương.
Lôi Thiên Bá thu tay lại, sắc mặt tối sầm. Hắn nhìn vết thương rỉ máu trên vai trái của Dạ Mộng, cười khẩy đầy khinh miệt: "Tả Hộ Pháp, bổn tọa chỉ là lo lắng cho Ma chủ nên mới vào kiểm tra. Ngươi bị thương không nhẹ, liệu có cản nổi thanh Lôi Đình cự đao của ta không?"
"Thử xem." Dạ Mộng không hề lùi bước, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt vào đối thủ. Cô biết rõ gã thư sinh sau mặt nạ sắt đang ở trạng thái chết lâm sàng và không thể tự vệ, cô buộc phải liều mạng giữ chân Lôi Thiên Bá.
Lôi Thiên Bá hừ lạnh một tiếng, vận chuyển chân khí sa trường, vung cánh tay trái gạt phăng lưỡi đoản đao của Dạ Mộng sang một bên. Kình lực sa trường từ Lôi Đình Thần Công mạnh mẽ chấn động khiến Dạ Mộng bị lùi lại một bước, vết thương trên vai trái rách rộng ra, máu tươi thấm đỏ lớp huyết y.
Bằng một động tác nhanh như chớp, Lôi Thiên Bá lách người qua phòng tuyến của Dạ Mộng, năm ngón tay trái một lần nữa vươn ra, chộp thẳng vào cổ họng của Diệp Vô Song để bắt mạch kiểm tra huyết quản.
Thế nhưng, hắn đã phạm phải một sai lầm chí mạng.
Khi ngón tay hắn vừa chạm vào cổ tay trái đang giấu dưới ống tay áo rộng của Vô Song, luồng chân khí nóng bỏng từ tay hắn đã vô tình kích hoạt cơ chế hóa học ngầm trên lớp Băng gạc tẩm độc quấn quanh cổ tay gã thư sinh.
Lớp băng gạc màu đen, vốn được ngâm trong dịch độc chu sa và nấm độc Hắc Phong hằng đêm, gặp phải nhiệt độ cao từ chân khí sa trường liền bùng phát.
"Xèo..."
Một luồng độc sương mỏng manh, màu tím đen nhạt, không tiếng động phun ra từ các kẽ hở của băng gạc, bao trùm lấy bàn tay trái của Lôi Thiên Bá.
"A!"
Lôi Thiên Bá đột ngột rống lên một tiếng đau đớn, vội vã rụt tay lại như vừa chạm phải than hồng. Hắn kinh hoàng nhìn bàn tay trái của mình: năm đầu ngón tay đã hoàn toàn chuyển sang màu đen kịt, da thịt bắt đầu bỏng rát, lở loét và một cảm giác tê liệt tàn bạo đang nhanh chóng lan truyền dọc theo các đường kinh mạch hướng thẳng về phía cánh tay.
"Kịch... Kịch độc tự hủy của Cố Thiên Hành!" Triệu Thiết Kiếm đứng phía sau thất thanh kinh hãi hét lên, vội vàng lùi lại ba bước.
Lôi Thiên Bá run rẩy vận chuyển Lôi Đình Thần Công để cưỡng ép bức độc tố ra ngoài, nhưng luồng độc sương mỏng manh kia vô cùng hung hãn, ăn mòn cả chân khí hộ thể của gã cao thủ cấp Võ tông. Hắn trợn mắt nhìn bóng người đeo mặt nạ sắt vẫn ngồi im lặng tuyệt đối trên ngai xương, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng.
Hắn tin rằng Ma chủ đã cố ý thiết lập trận thế đồng quy vu tận này, sẵn sàng dùng kịch độc hủy diệt cả tẩm điện nếu có kẻ dám mạo phạm. Một kẻ điên loạn sở hữu kịch độc vạn năm và thần công vô địch là thứ mà gã Hữu Hộ Pháp thực dụng như hắn không bao giờ muốn đối đầu trực diện khi chưa nắm chắc phần thắng.
"Ma chủ thần uy... Bổn tọa mạo muội! Cáo lui!"
Lôi Thiên Bá nghiến răng chịu đau, ôm lấy cánh tay trái đang tê dại, vội vã quay người cùng Triệu Thiết Kiếm tháo chạy ra khỏi tẩm điện đổ nát. Tiếng vó ngựa và bước chân dồn dập của vây cánh hắn nhanh chóng xa dần, chìm vào tiếng bão tuyết gào rít ngoài hành lang.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc xoay người rút lui, tà áo bào thêu hình lôi đình rộng lớn của Lôi Thiên Bá đã vô tình quét qua góc nhọn bằng xương thú của tay vịn ngai vàng.
Đôi mắt sắc bén, đầy dã tâm sa trường của gã Hữu Hộ Pháp chợt thoáng qua một tia sáng kỳ dị. Ở đó, vướng trên mảnh xương nhọn rỉ sét, có một sợi chỉ mỏng manh, màu xanh thẫm của loại vải thô rẻ tiền — thứ vải thô sơ mà chỉ có những thư sinh nghèo khó hoặc dân phu địa phương tại Biên Thùy Trấn mới sử dụng.
Lôi Thiên Bá khẽ nhíu mày, âm thầm dùng hai ngón tay phải kẹp lấy sợi vải xanh giấu vào trong ống tay áo, rồi biến mất hoàn toàn vào bóng đêm.
***
"Phụt!"
Ngay khi tiếng bước chân của Lôi Thiên Bá hoàn toàn biến mất, cơ thể của Diệp Vô Song đột ngột co giật dữ dội.
Con cổ trùng Phệ Tâm Cổ trong tim hắn lập tức nhả các huyết quản ra, nhịp tim từ trạng thái dừng hẳn đột ngột bộc phát trở lại với một tốc độ kinh hoàng để bù đắp lượng máu thiếu hụt. Sự thay đổi nhịp sinh học quá đột ngột khiến lục phủ ngũ tạng của hắn như bị đảo lộn hoàn toàn. Vô Song đổ gục về phía trước, ngã nhào từ trên ngai xương xuống sàn đá lạnh buốt, phun ra một ngụm máu đen tanh tưởi.
"Khục... Khục..."
Hắn ho khan điên cuồng, hai tay bấu chặt lấy ngực áo đại bào đen, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Vết bỏng chu sa trên cổ rát buốt dữ dội, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm nhòe đi tầm nhìn sau chiếc mặt nạ sắt. Trạng thái giả chết quy tức tuy giúp hắn giữ được mạng sống trong gang tấc, nhưng cái giá phải trả là sự tàn phá tàn bạo đối với hệ thống kinh mạch vốn đã suy kiệt của một thư sinh không biết võ công.
"Diệp Vô Song!"
Dạ Mộng hoảng hốt chạy lại, quỳ xuống đỡ lấy bả vai gầy yếu của hắn. Cô nhanh chóng dùng ngón tay điểm vào ba huyệt đạo lớn quanh tim hắn để giúp ổn định dòng máu đen đang trào ngược. Gương mặt thanh tú của nữ Tả Hộ Pháp lúc này tràn ngập sự căng thẳng và lo sợ.
"Ngươi không được chết! Ngươi chưa giao ra giải dược Phệ Tâm Cổ của Doanh Nhi!" Dạ Mộng gằn giọng nói, nhưng trong mắt cô đã thoáng qua một tia nể phục sâu sắc trước ý chí thép của gã thư sinh này.
"Ta... chưa chết được..." Vô Song thều thào nói qua kẽ răng sắt, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. Hắn dùng bàn tay trái còn chút cảm giác để bám lấy vai cô, cưỡng ép cơ thể ngồi dậy. "Lôi Thiên Bá... đã lùi bước... nhưng hắn đã nghi ngờ..."
"Hắn sẽ không dám quay lại trong đêm nay." Dạ Mộng nhìn bãi máu đen trên sàn đá, sắc mặt nghiêm trọng. "Nhưng cánh tay trái của hắn bị nhiễm độc sương, hắn chắc chắn sẽ điên cuồng tìm kiếm nguồn gốc của loại độc này tại Biên Thùy Trấn."
"A Phúc... Chu Hồng... phải bảo vệ Diệp gia..." Vô Song lẩm bẩm, thần trí bắt đầu mờ mịt do di chứng của độc chu sa ăn mòn phế quản.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, nén cơn đau nhói ở tim, bàn tay trái nắm chặt lấy chiếc khóa đồng cũ của bà nội giấu trong ống tay áo. Ván cờ sinh tử này chỉ mới bắt đầu bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Hắn đã tạm thời giữ được ngai vàng giả lập, nhưng bóng tối của sự nghi ngờ từ sợi vải xanh kia đang âm thầm phủ xuống gia đình hắn tại Biên Thùy Trấn, chực chờ nuốt chửng tất cả vào vực sâu diệt môn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!