Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đá Lăn Diệt Địch - Ma Điện Biến Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi thép của thanh thiền trượng sắt rít lên xé toạc màn tuyết lạnh, chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Vô Song đúng nửa thước. Luồng kình lực sa trường từ Thiết Sa Công của Thiết Đầu Đà ép xuống mạnh mẽ đến mức khiến lớp tuyết mỏng dưới chân Vô Song lập tức lõm xuống, tạo thành một vòng tròn áp lực đường kính ba thước. Đối với một thư sinh yếu ớt không có lấy một tấc nội lực như hắn, luồng đao phong này không khác gì một ngọn núi đá khổng lồ đang đổ sập xuống đầu. Da thịt trên mặt hắn bắt đầu tê dại, vết bỏng chu sa trên cổ rát buốt dữ dội dưới tác động của luồng kình khí nóng bỏng.


Nhưng Diệp Vô Song không hề hoảng loạn. Trí tuệ siêu phàm của dòng họ thư sinh Diệp gia, được rèn luyện qua hàng vạn cuốn binh thư của tổ phụ Diệp Hoài Cốc, lúc này hoạt động với tốc độ cực hạn trong tâm trí hắn. Hắn không có nội lực để chống đỡ, nhưng hắn có nhãn quan chiến thuật thấu suốt mọi quy luật vật lý của thế gian. Hắn nhìn ra góc đánh của Thiết Đầu Đà: thanh thiền trượng sắt nặng năm mươi cân dồn toàn lực bổ xuống từ phía trên bên phải, tạo ra một đường xẻ chéo góc sáu mươi độ. Vì dồn quá nhiều lực vào đòn kết liễu, trọng tâm cơ thể của gã khổng lồ đã hoàn toàn đổ về phía trước, vai trái hơi nhô cao để giữ thăng bằng.


Đó chính là góc chết vật lý của gã.


Không một chút do dự, Diệp Vô Song không lùi mà lại chủ động bước chếch về phía trước bên tả nửa bước, đồng thời nghiêng người một góc ba mươi độ. Động tác của hắn hoàn toàn là sự tính toán cơ học thuần túy, không có một chút chân khí hộ thể nào.


"Uỳnh!"


Thanh thiền trượng sắt nặng nề nện mạnh xuống tảng đá ngay sát gót chân Vô Song, tạo ra một tiếng nổ vang dội làm đá vụn và tuyết lạnh bắn tung tóe. Lực chấn động mạnh mẽ từ mặt đất dội ngược lên khiến gân cốt toàn thân Vô Song rã rời, lồng ngực đau nhói do Phệ Tâm Cổ trong tim bị chấn động quằn quại. Hắn lảo đảo suýt ngã, nhưng hàm răng vẫn nghiến chặt để nén cơn đau, không để lộ ra một tiếng rên rỉ nào.


Thiết Đầu Đà kinh ngạc tột độ khi thấy đòn đánh sấm sét của mình bị một gã thư sinh phế vật né tránh một cách kỳ lạ như vậy. Do trọng lực của thanh trượng quá lớn, gã không thể lập tức thu chiêu, cơ thể khổng lồ bị mất đà lao về phía trước một bước.


Tận dụng khoảnh khắc ngàn vàng đó, Diệp Vô Song ngửa cổ hét lớn lên phía đỉnh vách đá. Giọng nói của hắn được khuếch đại tự nhiên bởi cấu trúc đá vòm phản âm của hẻm núi Sát Hổ Câu, tạo nên một tiếng vang trầm hùng uy nghiêm vang dội khắp lòng hẻm:


"Chu Hồng! Không dùng dây! Chém thẳng vào chốt gỗ! Góc ba mươi độ bên tả!"


Trên đỉnh vách đá dựng đứng cao hàng chục trượng, Chu Hồng đang mồ hôi đầm đìa, điên cuồng dùng sức kéo sợi dây thừng bện bằng xơ tre đã bị băng tuyết đóng dày đông cứng vào ròng rọc. Nghe thấy tiếng hét vang vọng của thiếu chủ từ dưới hẻm núi, gã giật mình tỉnh ngộ. Bản năng của một tiểu đội trưởng tuần tra Ma tông lâu năm giúp gã lập tức hiểu ra ý đồ của Vô Song.


Sợi dây thừng đã bị đông cứng không thể kéo, nhưng chốt gỗ giữ thớt đá lăn thì hoàn toàn có thể phá hủy bằng bạo lực!


"Toàn đội tránh ra!" Chu Hồng gầm lên, vung thanh trường kích bọc thép đen của mình lên đỉnh đầu. Gã vận chuyển toàn bộ chân khí Hắc Phong Quyết vào hai cánh tay, bắp thịt cuồn cuộn nổi lên dưới lớp giáp nhẹ. Nhắm thẳng vào chốt gỗ chịu lực đang bị đóng băng ở góc ba mươi độ bên tả theo đúng chỉ thị của Vô Song, Chu Hồng bổ mạnh một kích xuống.


"Rắc! Rắc! uỳnh!"


Chốt gỗ thiết mộc dày nửa thước bị sức mạnh nội lực của Nhất lưu võ giả chém đứt lìa, vỡ vụn thành những mảnh dăm gỗ bay tứ tung. Mất đi điểm tựa chịu lực cuối cùng, hệ thống ròng rọc cơ quan lập tức sụp đổ.


Hàng loạt tảng đá khổng lồ, nặng hàng trăm cân, vốn đã được tích lũy và bố trí sẵn trên đỉnh vách đá suốt nhiều tháng qua, lập tức mất đi sự kiểm soát. Chúng lăn sập xuống lòng hẻm núi dốc đứng ba mươi độ với một tốc độ kinh hoàng, tạo nên một tiếng vang rầm rộ như sấm truyền khắp biên thùy.


"Cái gì?!"


Thiết Đầu Đà kinh hoàng ngẩng đầu lên, gương mặt thô kệch xám ngoét khi nhìn thấy một cơn mưa đá tảng đang đổ ập xuống đầu mình. Gã muốn thúc ngựa chạy trốn, nhưng lòng hẻm núi Sát Hổ Câu quá hẹp, lối ra phía sau đã bị các tử sĩ Ma tông dùng chướng ngại vật chặn đứng hoàn toàn. Hơn trăm tên thảo khấu của băng cướp Hắc Sa hỗn loạn gào thét, dẫm đạp lên nhau trong vô vọng.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Những tảng đá khổng lồ lăn xuống đè bẹp toàn bộ đội hình địch di chuyển dưới hẻm núi. Tiếng xương cốt gãy vụn hòa cùng tiếng gào thét thảm thiết của bọn cướp bị chôn vùi dưới đất đá. Thiết Đầu Đà điên cuồng vung thiền trượng sắt để gạt một tảng đá đang lao tới, nhưng sức lực con người làm sao chống lại được trọng lực của thiên nhiên? Thanh thiền trượng sắt bị đánh văng ra khỏi tay gã, gãy làm đôi. Ngay hơi thở tiếp theo, một tảng đá nặng ngàn cân đổ sập xuống, đè bẹp hoàn toàn thân hình khổng lồ của gã thủ lĩnh thảo khấu hung tàn.


Bụi mù và tuyết lạnh bay tứ tán, che khuất hoàn toàn hẻm núi Sát Hổ Câu. Trong vòng mười hơi thở, toàn bộ băng cướp Hắc Sa khét tiếng vùng biên giới đã bị tiêu diệt hoàn toàn dưới bẫy đá lăn, không một tên nào sống sót thoát ra ngoài.


***


Diệp Vô Song đứng ở cuối hẻm núi, tay trái bấu chặt vào vách đá để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Hắn ho khan dữ dội do bụi đá và khói độc chu Sa xộc vào phổi, sắc mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Cổ trùng Phệ Tâm Cổ trong tim hắn bắt đầu quằn quại dữ dội do di chứng của việc cơ thể bị nhiễm lạnh sâu trong bão tuyết. Hắn cảm thấy lồng ngực mình như đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa tàn bạo, trong khi tay chân lại lạnh ngắt như băng.


"Thiếu chủ!"


Chu Hồng từ trên vách đá dùng khinh công đáp xuống, nhanh chóng chạy lại đỡ lấy Vô Song. Gương mặt gã đầy vết trầy xước và bụi than, nhưng đôi mắt bừng lên sự kính phục tột độ đối với mưu trí của gã thư sinh trước mặt.


"Chu Hồng..." Vô Song thều thào nói, giọng nói khàn đặc, yếu ớt. "Lập tức đưa cha mẹ ta và Tuyết Y rời khỏi hầm ngầm giếng cạn... Đưa họ đến quán trọ của Lão Tiền ở biên giới... Lão Tiền sẽ biết cách che giấu họ an toàn..."


"Lão nô đã rõ! Còn người thì sao, thiếu gia?" A Phúc từ trong bóng tối rừng thông chạy lại, gương mặt già nua đầm đìa nước mắt. Gã nhanh chóng chìa tay ra, dâng lên một vật phẩm bằng đồng thau đã bị ám khói đen kịt.


"Thiếu gia! Đây là chiếc khóa đồng cũ của bà nội! Lão nô đã liều mạng lục tìm trong đống tro tàn của phòng ngủ lớn trước khi lửa thiêu rụi hoàn toàn gia trang!"


Nhìn thấy chiếc khóa đồng cũ rỉ sét, ánh mắt Diệp Vô Song lập tức bừng sáng lên một tia hy vọng. Đây chính là chiếc chìa khóa tối quan trọng mà bà nội lú lẫn đã trao lại cho hắn, bên trong giấu chiếc chìa khóa mỏng bằng đồng thau để mở mật thất ngầm của thúc thúc Cố Thiên Hành tại tẩm điện Ma chủ. Nếu không có nó, hắn sẽ không bao giờ tiếp cận được di thư và các công thức giải độc hoàn chỉnh.


"Tốt... Tốt lắm, A Phúc..." Vô Song run rẩy nhận lấy chiếc khóa đồng, giấu chặt vào trong ống tay áo thanh y rách nát. "Ngươi đi cùng Chu Hồng bảo vệ gia đình ta... Ta phải lập tức quay trở lại tẩm điện... Lôi Thiên Bá... chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để hành động..."


"Nhưng cơ thể người..." Chu Hồng lo lắng nhìn mái tóc của Vô Song đã bắt đầu có những sợi bạc trắng ở thái dương do di chứng độc tố.


"Không kịp nữa rồi! Đi mau!" Vô Song nghiêm giọng ra lệnh, phong thái uy nghiêm đột ngột trỗi dậy khiến Chu Hồng không dám phản kháng.


Chu Hồng và A Phúc cúi đầu chào, nhanh chóng lách người vào bóng tối để thực hiện nhiệm vụ giải cứu Diệp gia. Diệp Vô Song đứng trơ trọi giữa hẻm núi đầy xác chết, nén cơn đau nhói ở tim, quay người lao thẳng về phía miệng giếng cạn gần Diệp Gia Trang — nơi ẩn giấu lối vào của Mật đạo Biên Thùy.


***


Mật đạo Biên Thùy u tối, lạnh lẽo và dài hun hút mười dặm xuyên qua lòng núi đá vôi của Hắc Sơn sơn mạch.


Diệp Vô Song chạy thục mạng trong bóng tối dày đặc. Hắn không có nội lực hộ thể để nhìn xuyên đêm, chỉ có thể dùng bàn tay trái quấn Băng gạc tẩm độc để bám vào vách đá ẩm ướt đầy rêu phong mà định hướng. Mỗi bước chạy của hắn đều là một cực hình thể xác. Hỏa độc từ Phệ Tâm Cổ bắt đầu bùng phát dữ dội do tác động của việc cơ thể bị nhiễm lạnh sâu ngoài hẻm núi. Hắn cảm thấy lồng ngực mình như đang bị xé toạc ra, máu nóng trào lên cổ họng nhưng hắn buộc phải nuốt ngược vào trong.


Cánh tay phải của hắn hoàn toàn liệt nhẹ, buông thõng vô lực dọc theo thân người. Vết bỏng chu sa trên cổ rát buốt như bị tạt axit dưới lớp áo thanh y đẫm mồ hôi lạnh. Hắn stumbles, vấp phải những tảng đá nhô ra trên nền hang, ngã nhào xuống đất đá sắc nhọn. Đầu gối và lòng bàn tay hắn bị cào xước rướm máu, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng về việc gia đình bị tiêu diệt và thân phận giả mạo bị lộ đã biến thành một thứ sức mạnh ý chí nho gia quật cường, cưỡng ép cơ thể rệu rã của hắn phải tiếp tục bò dậy để chạy.


"Ta không được chết... Ta phải trở lại ngai xương..." Vô Song lẩm bẩm trong cơn mê sảng, hơi thở đứt quãng.


Hắn biết rõ, nếu hắn không kịp trở lại tẩm điện trước khi Lôi Thiên Bá phát hiện ra sự vắng mặt của Ma chủ, toàn bộ ván cờ giả mạo sẽ đổ vỡ hoàn toàn. Lôi Thiên Bá sẽ lập tức thâu tóm Ma tông, phát lệnh truy sát Diệp gia đến tận cùng chân trời góc bể.


Hơn hai canh giờ chạy đua với tử thần trong bóng tối mật đạo, Diệp Vô Song cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng lập lòe phát ra từ kẽ hở của phiến đá sập ẩn sau ngai xương của tẩm điện Ma chủ.


Nhưng ngay khoảnh khắc hắn tiếp cận lối ra, từ phía bên ngoài tẩm điện, những tiếng động lớn kinh người đột ngột dội vào màng nhĩ hắn.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Đó là tiếng đập cửa dữ dội bằng kình lực sa trường. Tiếng xích sắt nặng nề xích quanh cánh cửa gỗ thiết mộc dày nửa thước rên rỉ thảm thiết dưới sức ép của luồng chân khí bá đạo.


"Ma chủ bế quan đã quá lâu, bổn tọa nghi ngờ có kẻ ám toán ngài! Thiết Nô, tránh ra, nếu không bổn tọa sẽ phế bỏ ngươi ngay lập tức!"


Giọng nói ồm ồm đầy dã tâm của Hữu Hộ Pháp Lôi Thiên Bá vang dội khắp hành lang bên ngoài, xuyên qua lớp gỗ dày lọt vào tẩm điện.


"Gừ..." Tiếng gầm gừ trầm uất của Thiết Nô vang lên đáp trả. Gã khổng lồ câm điếc đang dùng cơ thể đồng đúc của mình để chặn cửa, nhưng gã không có Ma Chủ Lệnh bài chỉ thị rõ ràng nên không thể chủ động ra tay sát hại Lôi Thiên Bá, chỉ có thể dùng sức mạnh ngoại công để phòng thủ thụ động.


"Khốn kiếp! Tránh ra!"


"Bùm!"


Một tiếng nổ lớn vang lên, luồng kình lực sa trường từ Lôi Đình Thần Công của Lôi Thiên Bá đánh mạnh vào lồng ngực Thiết Nô, chấn động gã khổng lồ lùi lại vài bước, tạo ra một khoảng trống trước cánh cửa gỗ thiết mộc.


***


Diệp Vô Song hoảng hốt tột độ. Hắn biết mình chỉ còn tính bằng hơi thở.


Hắn nhanh chóng dùng bàn tay trái còn cử động được để đẩy phiến đá sập ẩn sau ngai xương, lách người chui lên sàn đá u tối của tẩm điện. Cơ thể hắn rệu rã, run rẩy dữ dội do kiệt sức hoàn toàn. Vết bỏng chu sa trên cổ rát buốt, mồ hôi lạnh thấm đẫm lớp áo thanh y thư sinh sờn cũ.


Không kịp thở, Vô Song nhanh chóng lột bỏ bộ áo thanh y sờn cũ, vứt vội vào hộc đá ngầm dưới ngai xương cùng chiếc khóa đồng của bà nội. Hắn vươn tay lấy bộ đại bào đen rộng thêu hình quỷ khóc của Ma chủ khoác lên người, thắt chặt đai lưng bằng vàng ròng. Động tác của hắn frantically nhanh nhẹn nhưng tay phải bị liệt nhẹ khiến việc cài chốt đai lưng gặp khó khăn tột cùng. Hắn phải dùng răng để cắn chặt dải lụa đen, dùng tay trái kéo mạnh để cố định bộ trang phục.


Tiếp theo, hắn nhặt chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết quỷ khóc lên, áp chặt vào khuôn mặt đầy mồ hôi và máu tươi của mình. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên khi chốt ngầm cơ khí sau tai khóa chặt chiếc mặt nạ vào đầu hắn.


Ngay khoảnh khắc chiếc mặt nạ sắt được cố định, luồng kình lực Lôi Đình Thần Công bên ngoài đã hoàn toàn phá vỡ hệ thống xích sắt khóa cửa.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ thiết mộc dày nửa thước bị đánh vỡ nát thành những mảnh vụn bay tứ tung vào trong phòng. Bụi đá và luồng chân khí nóng bỏng cuồn cuộn thổi vào tẩm điện u tối, làm lập lòe những ánh nến tàn.


Diệp Vô Song lướt nhanh lên bệ đá, ngồi xếp bằng trên ngai xương khổng lồ thêu hình quỷ khóc. Hắn giấu kín bàn tay phải bị liệt dưới ống tay áo rộng thêu chỉ vàng, tay trái nắm chặt lấy chuôi chiếc Quạt giấy tẩm độc phòng thân.


Hắn bắt đầu vận dụng toàn bộ ý chí nho gia kiên cường để cưỡng ép phổi ngừng thở hoàn toàn trong ba hơi thở đầu tiên. Nhịp tim của hắn, vốn đang đập loạn xạ như trống trận do kiệt sức và hỏa độc Phệ Tâm Cổ quằn quại, được hắn cưỡng ép điều khiển xuống mức tối thiểu bằng khẩu quyết tĩnh tâm của Vô Danh Tăng.


Hắn phải ngồi im lặng tuyệt đối. Chỉ cần một tiếng thở dốc, một dao động nhịp tim bất thường của một kẻ không có nội lực, Lôi Thiên Bá — một cao thủ cấp Võ tông — sẽ lập tức nhận ra sự lừa dối vĩ đại này.


Lôi Thiên Bá sải bước tiến vào tẩm điện u tối, mái tóc đỏ hung dựng ngược đầy sát khí, tay lăm lăm thanh cự đao Lôi Đình nặng tám mươi cân tỏa ra luồng điện kình màu tím nhạt. Theo sau hắn là Triệu Thiết Kiếm — đao phủ trưởng hung tàn dưới quyền Hữu Hộ Pháp.


"Ma chủ đại nhân! Bổn tọa lo lắng cho an nguy của ngài nên mới mạo muội xông vào..." Lôi Thiên Bá gằn giọng nói, đôi mắt rực lửa dã tâm quét khắp căn phòng u tối để tìm kiếm sơ hở.


Hắn dừng bước sát bệ đá ngai xương, hướng ánh mắt sắc bén như đao tể nhìn thẳng vào bóng người mặc đại bào đen đang ngồi bất động trên ngai xương.


Không gian tẩm điện rơi vào sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió tuyết rít mạnh qua cánh cửa vỡ nát. Thiết Nô lảo đảo bước vào từ phía sau, gương mặt câm điếc đầy vết máu nhưng ánh mắt vẫn trung thành nhìn về phía người đeo mặt nạ sắt.


Lôi Thiên Bá khẽ nhíu mày khi cảm nhận được một sự tĩnh lặng đến lạnh sống lưng phát ra từ ngai xương. Không hề có một tiếng thở, không có một dao động chân khí nào phát ra từ cơ thể Ma chủ. Sự tĩnh lặng tuyệt đối đó khiến gã kiêu ngạo dã tâm bắt đầu nghi ngờ: Liệu Ma chủ đã đột phá cảnh giới Võ thánh thiên hạ, đạt đến trạng thái phản phác quy chân hoàn toàn không còn hơi thở?


Hắn tiến lại gần thêm một bước, cúi đầu sát chiếc mặt nạ sắt Huyền Thiết để dò xét.


Giữa ranh giới sinh tử nghẹt thở, dưới lớp mặt nạ sắt quỷ khóc lạnh lùng, Diệp Vô Song đang dùng ý chí cưỡng ép phổi ngừng thở hoàn toàn, lồng ngực đau nhói như muốn vỡ vụn do hỏa độc cổ trùng phản phệ dữ dội sau cuộc chạy bộ mười dặm mật đạo. Cơ thể hắn kiệt sức hoàn toàn, run rẩy dữ dội dưới lớp đại bào đen rộng.


Từ mép chiếc mặt nạ sắt Huyền Thiết lạnh lùng, một giọt mồ hôi lạnh, nặng trĩu và đẫm mùi hỏa độc chu sa, từ từ rỉ ra, chậm rãi lăn xuống cằm rồi rơi xuống thềm đá u tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!