Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Vương Giả Vô Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong tẩm điện Ma Chủ đặc quánh như mực hắc ín, mang theo mùi máu rỉ tanh nồng lẫn lộn với hương trầm mục nát.


Diệp Vô Song đứng chết lặng giữa khoảng không u ám, hai tay bấu chặt lấy vạt đại bào đen rộng thùng thình để che giấu sự run rẩy tột độ của cơ thể. Trên khuôn mặt hắn, chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm đang áp chặt vào da thịt, nặng nề đến mức khiến từng nhịp thở của hắn trở nên khó nhọc. Qua hai khe hở nhỏ hẹp của mặt nạ, đôi mắt của một thư sinh trói gà không chặt lướt qua khoảng tẩm điện rộng lớn, nơi những chiếc cột đá khổng lồ chạm khắc hình ác quỷ khóc than đang ẩn hiện dưới ánh nến tàn lập lòe.


Hắn vừa mới đẩy xác của thúc thúc ruột — cựu Ma chủ Cố Thiên Hành — xuống hầm ngầm ẩn sau ngai xương chưa đầy nửa canh giờ.


Một thư sinh Biên Thùy Trấn chỉ quen với kinh thư và nghiên mực, chưa từng cầm qua một thanh sắt rỉ, giờ đây lại phải khoác lên mình chiếc áo choàng đẫm máu của đệ nhất ma đầu tàn bạo nhất thiên hạ. Diệp Vô Song biết rõ, chỉ cần một sơ hở nhỏ, không chỉ bản thân hắn bị vạn ma phanh thây, mà toàn bộ gia tộc Diệp gia tại Biên Thùy Trấn cũng sẽ phải chịu họa diệt môn tàn khốc nhất.


"Uỳnh!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía đại môn bằng gỗ thiết mộc của tẩm điện. Cánh cửa dày nửa thước rung chuyển dữ dội, bụi đá từ trần điện lả tả rơi xuống.


Đó không phải là tiếng gõ cửa thông thường. Đó là âm kình — một luồng chân khí bá đạo, sắc bén như đao rìu xuyên qua lớp gỗ dày, trực tiếp đánh thẳng vào không khí bên trong phòng. Diệp Vô Song không có một chút nội lực phòng thân, luồng âm kình vô hình kia vừa chạm vào lồng ngực liền khiến khí huyết hắn đảo lộn. Hắn cảm thấy ngực mình như bị một tảng đá lớn nện mạnh, cổ họng nghẹn đắng, một ngụm máu tươi suýt chút nữa đã phun thẳng ra ngoài chiếc mặt nạ sắt.


"Ma chủ bế quan đã lâu, thuộc hạ Hữu Hộ Pháp Lôi Thiên Bá, có việc giáo vụ khẩn cấp liên quan đến mỏ quặng huyền thiết biên giới cần bẩm báo trực tiếp!"


Giọng nói của Lôi Thiên Bá vang lên từ phía sau cánh cửa, trầm hùng như sấm rền, mang theo sự kiêu ngạo và dã tâm không thể che giấu. Từng câu chữ của hắn được khuếch đại bởi nội lực Võ tông thâm hậu, khiến những chiếc xích sắt treo đèn dầu trên trần điện va vào nhau leng keng không dứt.


Diệp Vô Song lùi lại một bước, gót chân vấp phải bệ đá của ngai xương. Hắn ngoảnh đầu nhìn thanh Huyền Thiết Đao rỉ sét khổng lồ đang cắm chặt trên bệ đá bên cạnh ngai vương. Thanh đao nặng trăm cân, biểu tượng quyền lực tối cao của Huyền Thiên Ma Tông, tỏa ra một luồng sát khí rợn người dưới ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khe cửa sổ sổ đá.


Trong cơn hoảng loạn, Vô Song bước tới, hai tay bám chặt lấy chuôi đao rỉ sét, nghiến chặt răng vận toàn bộ sức lực của cơ thể để nhấc nó lên nhằm tìm kiếm một chút cảm giác an toàn. Nhưng cơ thể yếu ớt của một nho sĩ làm sao chống lại được sức nặng của huyền thiết nghìn năm? Thanh đao hoàn toàn bất động, ngược lại, lực phản chấn cơ học khiến các khớp ngón tay của hắn đau nhói, gân cốt rã rời. Hắn buông tay, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên trong lớp mặt nạ sắt.


"Vương giả vô lực..." Vô Song tự giễu trong lòng, nụ cười cay đắng ẩn sau lớp sắt lạnh. Hắn nhận ra sự thật tàn khốc: ngồi trên ngai vàng của vạn ma, nhưng bản thân hắn chỉ là một con cừu non đứng trước bầy sói đói.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


Tiếng gõ cửa bằng âm kình lại vang lên, lần này dồn dập hơn, áp lực chân khí xuyên qua khe cửa khiến những ngọn nến tàn xung quanh vụt tắt, đẩy tẩm điện vào khoảng tối tăm đáng sợ hơn.


"Ma chủ không lên tiếng, liệu có phải thần công đang ở bước đột phá then chốt? Hay là... có kẻ gian ám hại?" Giọng nói của Lôi Thiên Bá đã chuyển sang tông điệu nghi ngờ bén nhọn. Tiếng bước chân nặng nề của gã bắt đầu di chuyển sát cánh cửa gỗ.


Diệp Vô Song biết mình không thể im lặng lâu hơn nữa. Hắn vội vàng chạy lại phía chiếc bàn gỗ mun xộc xệch bên góc phòng, nơi hắn tìm thấy một cuốn giấy da dê cũ kỹ bị cháy sém một góc — di thư tối mật của Cố Thiên Hành. Hắn mở vội cuốn di thư dưới ánh trăng mờ, đôi mắt lướt nhanh qua những dòng chữ viết bằng máu rồng bay phượng múa.


*"...Hắc Phong Điện được xây dựng theo cấu trúc vòm phản âm bát quái. Dưới bệ ngai xương có một chốt đồng nhỏ nối liền với hệ thống ống đá rỗng dẫn âm ra khắp tẩm điện. Kẻ ngồi trên ngai chỉ cần nói nhỏ vào tâm vòm, âm thanh sẽ được khuếch đại gấp mười lần, tạo ra uy áp sấm truyền của Võ thánh..."*


Đây rồi! Phao cứu sinh của hắn!


Vô Song lập tức chạy lại phía ngai xương, quỳ rạp xuống sàn đá lạnh buốt để tìm kiếm chốt đồng ngầm. Tay hắn mò mẫm trong bóng tối, cào xước cả móng tay vào những kẽ đá sắc nhọn cho đến khi chạm phải một khối kim loại lạnh lẽo hình tròn ẩn dưới lớp da thú lót ngai.


Trong lúc đó, ở bên ngoài tẩm điện, tình hình đã vượt ngoài tầm kiểm soát.


"Lôi Hộ Pháp! Ma chủ có lệnh bế quan tuyệt mật, không có chỉ thị trực tiếp bằng Ma Chủ Lệnh bài, bất kỳ ai bước qua ranh giới bậc đá đều phải chết!"


Một giọng nói câm lặng, trầm đục vang lên. Đó là Thiết Nô, gã khổng lồ câm điếc canh giữ tẩm điện. Thiết Nô cao hơn trượng, da đen bóng như sắt nguội, bước ra chặn trước mặt Lôi Thiên Bá. Đôi vòng sắt nặng trăm cân đeo ở hai cổ tay gã va vào nhau tạo ra những tiếng động đanh thép, sẵn sàng dùng thân thể đồng đúc của mình để làm lá chắn thịt bảo vệ Ma chủ.


"Cút ra! Một gã nô bộc câm điếc cũng dám chặn đường bản Hộ Pháp?" Lôi Thiên Bá gầm lên giận dữ. Gã vận Lôi Đình Thần Công, chân khí màu xanh lam nhạt như những tia chớp nhỏ bắt đầu quấn quanh cánh tay lực lưỡng.


Gã vung chưởng đánh mạnh vào lồng ngực Thiết Nô. Một tiếng "Bùng" vang dội tựa như búa tạ nện vào chuông đồng. Thiết Nô lùi lại ba bước, sàn đá dưới chân gã nứt toác, nhưng ngoại công Thiết Bố Sa cực hạn đã giúp gã chịu đựng được đòn đánh mà không hề ngã xuống. Tuy nhiên, Thiết Nô bị câm điếc bẩm sinh, gã chỉ hành động theo bản năng thủ hộ và ám hiệu tay của Ma chủ. Không có lệnh bài tối cao, gã không thể chủ động ra tay sát hại một Hộ Pháp cấp cao như Lôi Thiên Bá.


Lôi Thiên Bá nhận ra sự do dự của Thiết Nô, dã tâm trong mắt gã càng bùng cháy dữ dội. Gã tin chắc rằng Ma chủ bên trong tẩm điện nếu không chết thì cũng đã bị phế bỏ võ công do tẩu hỏa nhập ma.


"Rầm!"


Lôi Thiên Bá vung tay gạt phăng Thiết Nô sang một bên, bước chân nặng nề tiến thẳng đến sát cửa tẩm điện. Bàn tay calloused khổng lồ của gã, mang theo luồng chân khí lôi đình nóng rực, đặt thẳng lên chốt cửa sắt bằng gỗ thiết mộc.


"Két... két..."


Tiếng chốt cửa sắt rỉ sét bắt đầu xoay chuyển chậm rãi dưới sức mạnh kinh người của Hữu Hộ Pháp. Cánh cửa tẩm điện u ám dần hé mở một khe nhỏ, luồng gió lạnh từ đỉnh Hắc Phong Sơn ùa vào, thổi tung tà áo choàng đen của Diệp Vô Song đang đứng sát ngai xương.


Tim Vô Song đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn vội vàng nhấn mạnh chốt đồng ngầm dưới ngai xương, cúi sát khuôn mặt mang mặt nạ sắt vào tâm vòm phản âm của bệ đá, dùng toàn bộ ý chí nho sĩ để cưỡng ép bản thân phải bình tĩnh, chuẩn bị phát ra âm thanh quyết định sinh tử của cả gia tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!