Ranh Giới Tử Thần
Tiếng còi hú báo động đỏ vang dội từ tháp canh lâu đài dội vào vách núi, hòa cùng tiếng súng máy quét rập rừng ngô ngay sát ranh giới điện từ hồng ngoại phía Bắc.
Cơn mưa bão nhiệt đới quất thẳng vào mặt Vũ Phong, từng hạt nước buốt lạnh như kim châm găm vào da thịt. Nước mưa hòa lẫn với dòng máu nóng từ vết thương đạn sượt rách bả vai phải rớm máu của anh, chảy ròng ròng xuống thắt lưng, nhuộm đỏ một mảng áo khoác rêu ngụy trang rách mướp. Mỗi bước chạy là một lần cơ sườn hông phải co rút dữ dội do vệt bỏng tàn đạn súng tiểu liên từ chiều hành hạ. Nhưng Phong không được phép dừng lại. Tay trái anh nắm chặt cổ tay Trịnh Hoài An, kéo cô lao điên cuồng qua mê lộ của những cây ngô cao quá đầu người.
Bác sĩ Hoài An chạy loạng choạng bên cạnh anh. Chiếc áo blouse trắng của cô đã bết chặt bùn đất xám xịt và loang lổ những vệt máu khô từ phòng mổ dã chiến. Gọng kính tròn của cô nhòe nước bão, nhưng đôi mắt phía sau vẫn ánh lên sự kiên định đến lạnh lùng. Cô ôm chặt chiếc túi cứu thương cá nhân chứa bộ dao mổ chuyên dụng và những hộp thuốc kháng sinh Amoxicillin cực mạnh — thứ tài nguyên sinh tử có thể cứu mạng Lâm Búa đang hấp hối dưới hang ngầm.
"Phong! Chúng sắp đuổi kịp rồi!" Hoài An thở dốc, tiếng nói bị tiếng gió rít gào nuốt chửng một nửa.
Phía sau họ, tiếng bẻ gãy của những thân ngô khô khốc vang lên rầm rập. Tiếng sủa hung hãn, khàn đặc của bầy chó Bec-giê nghiệp vụ dưới quyền Đỗ Hùng đang siết chặt vòng vây. Ánh đèn pin chiến thuật công suất lớn của toán tuần tra cơ động Hắc Phong quét những vệt sáng sắc lẹm qua màn sương mù dày đặc, cắt xé bóng tối rừng ngô thành những mảng loang lổ.
"Đứng lại! Con mồi khốn khiếp!" Tiếng Đỗ Hùng gầm lên qua loa cầm tay dã chiến. Giọng gã điên cuồng và tràn đầy sát khí. Cánh tay trái bó bột mỏng của gã không hề làm giảm đi tốc độ di chuyển tàn bạo của một gã lính đánh thuê chuyên nghiệp. Khẩu shotgun Benelli M4 trên tay phải gã liên tục khạc lửa, bắn nát những thân ngô xung quanh để dồn ép Phong về hướng Bắc.
Phong không bắn trả. Khẩu Colt Anaconda mạ niken giắt sau thắt lưng anh chỉ còn đúng 4 viên đạn cỡ lớn. Trong điều kiện sương mù dày đặc và tầm nhìn dưới ba mét, việc nổ súng chỉ làm lộ vị trí và lãng phí hỏa lực phòng thủ cuối cùng. Anh vận dụng giác quan nhìn đêm thích ứng, mống mắt giãn nở tối đa để tìm kiếm những khoảng trống giữa các hàng ngô, dẫn dụ toán lính gác đi vào khu vực dốc đá trơn trượt phía Bắc.
Đột ngột, tiếng xào xạc của rừng ngô biến mất, thay vào đó là tiếng rít gió u uất của khoảng không trống trải.
Trước mặt họ, một dải đất trống rộng khoảng năm mươi mét trải dài dọc theo chân núi granite dựng đứng. Nhưng đó không phải là lối thoát.
Chạy dọc theo dải đất trống là hàng trăm cột thép đen búa tạ cắm sâu xuống đất, phát ra những luồng sáng đỏ rực song song quét ngang không trung. Đó chính là Ranh giới điện từ hồng ngoại khu Bắc — vành đai tử thần bao quanh hòn đảo Dạ Xoa. Tiếng dòng điện cao thế chạy qua các cột phát sóng rít lên xè xè, tỏa ra mùi ozone nồng nặc và cảm giác tê dại cả da đầu.
Phong đứng khựng lại sát mép cỏ ranh giới. Đèn LED đỏ trên chiếc vòng cổ định vị Titan V1 của anh bắt đầu nhấp nháy liên tục với tần số nhanh hơn, phát ra những tiếng bíp bíp nhỏ cảnh báo.
"Luật 10 giây ranh giới hồng ngoại," Hoài An thì thầm, gương mặt cô cắt không còn giọt máu dưới ánh sáng đỏ rực của hàng rào điện từ. "Nếu cơ thể chúng ta cắt ngang chùm tia hồng ngoại kia mà không có mã mở khóa từ máy chủ lâu đài, ngòi nổ C4 trên vòng cổ sẽ tự động kích hoạt sau đúng mười giây. Không ai có thể sống sót."
Phong nhìn chằm chằm vào hàng rào ảo. Trí óc anh hoạt động như một máy tính chiến thuật. Phía sau là Đỗ Hùng và bầy cận vệ đang khép góc vây ráp. Phía trước là vành đai tử thần. Không lối thoát.
Đúng lúc đó, một tiếng khóc nghẹn ngào và tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ góc khuất dưới chân một cột phát sóng hồng ngoại cách đó mười mét.
Phong lập tức xoay kính nhìn đêm Gen 3 về hướng âm thanh. Trái tim anh thắt lại.
Cậu bé Nguyễn Công Minh — liên lạc viên nhí mười sáu tuổi của nhóm du kích — đang bị mắc kẹt ở đó. Chân phải của cậu bé bị kẹt chặt vào một khe đá granite trơn trượt do trượt chân ngã khi chạy trốn. Minh nằm bất động, chỉ cách chùm tia hồng ngoại ảo chưa đầy ba mươi phân. Đôi mắt xếch bướng bỉnh của cậu giờ ngập tràn nước mắt và sự tuyệt vọng, nhìn Phong cầu cứu.
"Anh Phong... em không rút chân ra được... cứu em!" Minh khóc không thành tiếng, cơ thể nhỏ bé run rẩy dưới cơn mưa xối xả.
Phía sau Minh, một gã cận vệ Hắc Phong Đội 1 đang lầm lũi tiến đến từ bóng tối rừng ngô, khẩu Colt M4A1 trên tay gã đang rà quét tìm mục tiêu. Gã chưa nhìn thấy Minh do góc khuất đá, nhưng chỉ cần gã bước thêm ba bước, ánh đèn pin sẽ rọi thẳng vào cậu bé.
"Không được qua đó, Phong! Anh sẽ kích hoạt vòng cổ!" Hoài An hét lên, nắm chặt lấy vạt áo khoác rách của Phong.
Nỗi ám ảnh quá khứ — ký ức về nhiệm vụ giải cứu thất bại biên giới năm xưa, nơi người đồng đội Nguyễn Chí Thành hy sinh để che chở cho anh — bất ngờ dội về như một cơn sóng thần tâm lý. Tiếng súng nổ, tiếng gào thét của Thành, và khuôn mặt của em gái Vũ Vy đang nằm viện chờ đợi anh... Tất cả hòa quyện vào tiếng bíp bíp dồn dập của vòng cổ định vị.
"Tôi đã hứa... sẽ không bỏ rơi ai nữa," Phong gầm lên trong cổ họng.
Anh gạt tay Hoài An ra, dồn lực vào đôi chân trần rớm máu, phóng người lao vút ra ngoài trảng trống dốc đá.
*Vút!*
Cơ thể Phong cắt ngang chùm tia hồng ngoại song song ảo ở cự ly sát cột phát sóng.
*BÍP! BÍP! BÍP!*
Chiếc vòng cổ Titan V1 trên cổ anh đột ngột đổi màu đèn LED từ đỏ nhấp nháy sang màu xanh lam đứng yên, rồi ngay lập tức chuyển sang màu đỏ rực rỡ kèm theo tiếng bíp bíp tần số cực cao.
[Cảnh báo: Đối tượng vượt ranh giới trái phép. Chế độ tự hủy kích hoạt. Đếm ngược: 10, 9, 8...]
Giọng nói tổng hợp lạnh lùng phát ra từ bộ loa siêu nhỏ của vòng cổ găm thẳng vào màng nhĩ Phong.
Phong phớt lờ tiếng đếm ngược đang gầm rú bên tai. Anh lao đến sát vị trí của Minh, quỳ rụp xuống bùn đất. Anh dùng hai tay bấu chặt lấy phiến đá granite đang kẹt chân Minh, dồn toàn bộ sức mạnh bả vai và cơ lưng kéo mạnh phiến đá sang một bên.
vết rách sâu ở bả vai phải rỉ máu xối xả do căng cơ cực hạn. Phong nghiến răng đến mức bật máu môi, gầm lên một tiếng dũng mãnh, bẩy văng phiến đá granite nặng hàng chục ký ra ngoài.
[Đếm ngược: 7, 6...]
Trong một khoảnh khắc hoảng loạn tuyệt vọng, Phong rút một mảnh kính cường lực sắc nhọn từ xác drone hỏng giấu trong túi quần ra, cố gắng lách vào khe hở của dây cáp titan vòng cổ để cắt đứt mạch điện kích nổ phụ.
Nhưng ngay khi mảnh kính vừa chạm vào, hệ thống cảm biến áp suất của vòng cổ phát hiện lực tác động lạ.
*BÍP BÍP BÍP BÍP!*
Nhịp đếm ngược đột ngột nhảy vọt, bỏ qua hai giây tiếp theo.
[Đếm ngược: 3!]
"Mẹ kiếp!" Phong ném mảnh kính đi. Anh biết mình không thể tháo gỡ nó bằng lực cơ học thô bạo lúc này.
Anh nắm lấy cổ áo Minh, dùng hết sức bình sinh nhấc bổng cậu bé lên, ném mạnh cậu về phía Hoài An đang đứng trong vùng an toàn cách đó ba mét.
"Hoài An! Đỡ lấy nó! Nằm xuống!" Phong thét lớn.
Hoài An lao ra, ôm chặt lấy cơ thể của Minh dìm sát xuống hố đất trũng.
[Đếm ngược: 2!]
Phong biết ngòi nổ Titan V1 chứa 50g thuốc nổ C4 được thiết kế theo cơ chế nổ định hướng hướng ra ngoài để bảo vệ cấu trúc thép bên trong vòng cổ. Cách duy nhất để giữ lại mạng sống cho cuống họng là triệt tiêu góc nổ trực diện.
Anh gập người sát đất, nằm rạp xuống bùn nhão dốc đá, xoay nghiêng bả vai trái và cánh tay trái lên phía trước để che chắn cho cuống họng, đồng thời dùng chiếc la bàn quân sự thép cũ của Thành trong túi ngực ép chặt sát lồng ngực trái.
[Đếm ngược: 1!]
[Kích nổ.]
*OÀNG!*
Một luồng tia lửa xanh thiêu đốt dữ dội bùng phát từ phía bên trái vòng cổ. Sức nổ của 50g C4 bên rìa ngòi nổ titan tuy không nổ trực diện vào cuống họng nhờ đòn gập người nằm rạp của Phong, nhưng luồng nhiệt lượng cực đại và mảnh vỡ kim loại đã quét thẳng vào bả vai trái và cánh tay trái của anh.
Cảm giác đau đớn tột cùng như hàng ngàn lưỡi dao nung đỏ đâm thấu xương tủy ập đến. Da thịt ở bả vai trái và cánh tay trái của Phong bị đốt cháy đen, loang lổ máu thịt cháy khét dưới làn nước mưa xối xả. Sức chấn động của vụ nổ hất văng cơ thể rách nát của anh ra ngoài rìa dốc núi granite trơn trượt.
Phong lộn nhào nhiều vòng trên dốc đá sắc nhọn, rồi rơi tự do xuống vực sâu dốc núi phía Bắc dẫn ra dòng sông ngầm ngập tràn nước lũ cuồn cuộn bên dưới.
"PHONG!!!"
Tiếng thét xé lòng của Trịnh Hoài An vang dội giữa tiếng sấm sét rền vang của bão nhiệt đới, nhưng chiếc bóng đen của Phong đã hoàn toàn biến mất dưới dòng nước lũ đục ngầu cuồng bạo.
Đỗ Hùng cùng toán cận vệ Hắc Phong lao ra rìa dốc đá. Gã nhìn xuống dòng sông ngầm đang chảy xiết dữ dội dưới cơn bão, gương mặt rỗ chằng chịt vết sẹo co rúm lại đầy tức giận. Gã nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống vực sâu.
"Mẹ kiếp! Vòng cổ đã nổ, gã không thể sống sót. Nhưng tao muốn nhìn thấy xác gã!" Đỗ Hùng quay sang toán cận vệ, gầm lên ra lệnh. "Đội 1! Chia làm hai tổ, lùng sục dọc bờ sông ngầm khu Bắc cho tao! Tìm bằng được xác gã cựu đặc nhiệm về đây!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!