Đột Kích Phòng Mổ Dã Chiến
Mưa bão quật liên hồi vào những tán sồi cổ thụ, trút xuống dốc núi Dạ Xoa những luồng nước buốt lạnh như kim châm. Dưới con đường mòn sũng nước dẫn vào rừng ngô hoang dã, ánh đèn pin chiến thuật của Đỗ Hùng quét những vệt sáng loang lổ qua màn sương mù dày đặc. Cách đó chưa đầy năm mươi mét, Vũ Phong nằm áp sát người vào lớp bùn nhão dưới một bụi cây gai dại. Vết thương bỏng nhẹ ở sườn hông phải — hậu quả của vệt đạn súng tiểu liên Colt M4A1 bắn rát sát sườn lúc chập tối — đang co rút lại dưới làn nước mưa buốt lạnh, mang đến một cảm giác nhói buốt chạy dọc sống lưng. Anh phải nghiến chặt răng, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở, ngăn không cho cơn đau đầu âm ỉ của chứng PTSD chiến tranh kích hoạt sự hoảng loạn trong hệ thần kinh.
"Đội hình tản ra!" Tiếng Đỗ Hùng khàn đặc gầm lên giữa tiếng gió rít. Gã phó ban an ninh đảo Dạ Xoa giơ cánh tay trái đang bó một lớp bột mỏng ra hiệu cho bốn gã cận vệ bọc giáp Kevlar dày toàn thân khép góc vây ráp dốc núi. Gã vừa phát hiện ra vết xước mới tinh trên vỏ cây sồi — dấu vết đế ủng da của Phong để lại khi nhảy chuyền cành.
Phong nheo mắt quan sát qua lăng kính hồng ngoại của chiếc kính nhìn đêm Gen 3. Anh nhận thấy Đỗ Hùng là một kẻ cực kỳ cẩn trọng, di chuyển theo chu kỳ quét đèn pin chiến thuật năm mươi mét một lần. Nếu tiếp tục ẩn nấp ở đây, vòng vây của bầy cận vệ bọc giáp sẽ khép chặt trong vòng ba phút. Phong không thể đối đầu trực diện với bốn họng súng tiểu liên Colt M4A1 ngoài trảng trống này khi trong tay chỉ có một con dao găm sắt gỉ không đạn.
Anh cần một đòn đánh lạc hướng.
Phong nhẹ nhàng thò bàn tay phải rớm máu dọc kẽ ngón — vết rách da do lực siết cáp thép mảnh chống cắt của bẫy treo lúc trước vẫn chưa lành — nhặt một cành sồi mục nặng cỡ vài ký bên cạnh. Vận dụng lực cổ tay dẻo dai của một cựu lính trinh sát, anh ném mạnh cành cây sang hướng ngược lại, nhắm thẳng vào một bụi tre gai cách đó ba mươi mét.
*Rắc! Rào rào!*
Tiếng động cơ học đột ngột vang lên giữa đêm tĩnh lặng. Ngay lập tức, ba luồng ánh sáng đèn pin của toán cận vệ quét mạnh về phía bụi tre gai. "Hướng ba giờ! Có động tĩnh!" Một gã cận vệ hét lên, loạt đạn súng tiểu liên Colt M4A1 nổ rát xé toạc màn đêm mưa bão.
Lợi dụng khoảng trống ba giây khi kẻ thù tập trung hỏa lực vào mục tiêu giả, Phong lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc bóng đen rách mướp. Kỹ năng di chuyển không dấu vết dã ngoại giúp anh lách qua rãnh thoát nước ngập tràn dầu thải công nghiệp của cảng biển rò rỉ, hướng thẳng về phía rừng ngô hoang dã nơi Căn hầm trú ẩn cũ thời chiến tọa lạc. Anh biết rõ, phòng mổ dã chiến của lâu đài nằm sâu dưới hầm bê tông này, và đó là nơi bác sĩ Trịnh Hoài An đang bị giam cầm.
Sương mù trong rừng ngô dày đặc đến mức tầm nhìn thẳng giảm xuống chưa đầy ba mét. Những cây ngô cao quá đầu người, lá sắc nhọn quẹt vào má Phong để lại những vết xước rát buốt. Phong điều chỉnh mống mắt thích ứng với bóng tối sâu thẳm. Phía trước anh, cấu trúc bê tông nửa chìm nửa nổi của căn hầm trú ẩn cũ hiện ra như một ngôi mộ cổ thời chiến. Cánh cửa sập bằng thép gỉ sét đang khép hờ, ánh đèn măng-xông tù mù hắt ra từ bên trong.
Có hai gã cận vệ Hắc Phong đang đứng gác cửa hầm.
Gã cận vệ số một đang đứng dựa lưng vào mép cửa thép gỉ, một tay cầm khẩu súng shotgun bán tự động Benelli M4, tay kia che gió châm một điếu thuốc lá. Gã số hai đứng cách đó ba mét, mắt lơ đãng nhìn về phía rừng ngô hoang dã. Sự chủ quan của chúng là kẽ hở chí tử.
Phong tiếp cận không tiếng động từ góc mù phía sau gã số một. Kính nhìn đêm hồng ngoại Gen 3 giúp anh xác định chính xác điểm yếu hở giáp ở cổ mục tiêu. Khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy một mét, Phong phóng người lên chớp nhoáng. Bàn tay trái bọc giáp bịt chặt miệng gã cận vệ số một, triệt tiêu hoàn toàn khả năng la hét, trong khi tay phải vung dao găm đâm mạnh thấu cuống họng gã (Silent Kill). Lưỡi dao sắt gỉ ngập sâu, cắt đứt thanh quản gã lính gác trong tích tắc. Cơ thể gã lính gác rũ rượi đổ gục xuống đất bùn nhão nhoét không tiếng động.
Gã cận vệ số hai nghe thấy tiếng động lạ của cơ thể đổ gục, giật mình quay đầu lại. Gã hoảng hốt nâng khẩu súng shotgun định nổ súng báo động.
Nhưng tốc độ phản xạ của một cựu đặc nhiệm biên phòng nhanh hơn gã tưởng. Phong lao tới như một con báo săn mồi, luồn hai tay qua cằm và sau gáy gã số hai từ phía sau, thiết lập thế đòn bẩy lực bả vai cực mạnh. Tiếng 'rắc' khô khốc vang lên trong tiếng mưa bão gầm rú (Neck Snap). Đốt sống cổ của gã thứ hai bị vặn gãy hoàn toàn, gã đổ gục xuống bên cạnh đồng đội, đôi mắt trợn trừng vô hồn.
Phong nhanh chóng tước khẩu súng Colt Anaconda mạ niken từ thắt lưng gã lính gác và giắt vào sau lưng, rồi đẩy mạnh cánh cửa thép gỉ bước vào bên trong căn hầm trú ẩn cũ.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh và không khí ẩm mốc của hầm bê tông xộc thẳng vào mũi Phong. Dưới ánh đèn măng-xông vàng vọt, căn hầm hiện ra với những vách tường bê tông nứt nẻ bám đầy rêu dại. Giữa phòng mổ dã chiến tạm thời, bác sĩ Trịnh Hoài An đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ bằng dây cáp nhựa rút.
Gương mặt Hoài An trắng bợt vì lạnh và sợ hãi, nhưng đôi mắt gọng tròn của cô vẫn giữ được sự thông minh, quyết đoán sắc bén của một bác sĩ ngoại khoa. Khi nhìn thấy chiếc bóng đen bết bùn đất của Phong bước vào cùng con dao găm loang lổ máu tươi, cô không hề hét lên. Cô lập tức nhận ra gã cựu lính trinh sát đã bám đuôi cô suốt dọc đường mòn.
"Tôi đến để đưa cô đi," Phong nói ngắn gọn, giọng nói phẳng lặng như băng. Anh áp sát, dùng dao găm quân dụng mạ carbon cắt đứt dứt khoát các sợi cáp nhựa trói chặt cổ tay cô.
"Tôi biết anh sẽ đến," Hoài An thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy kiên định. Cô lập tức đứng dậy, không màng đến việc xoa bóp cổ tay đang hằn đỏ vết cáp, nhanh nhẹn tiến về phía tủ sắt y tế cũ ở góc hầm. "Lâm Búa cần thuốc kháng sinh này để chống hoại tử hoang dã. Tôi đã chuẩn bị sẵn."
Hoài An nhanh chóng thu dọn bộ dao mổ chuyên dụng bằng thép không gỉ và ba hộp thuốc kháng sinh Amoxicillin cực mạnh vào chiếc túi cứu thương cá nhân. Phong gật đầu, sự thông minh phản xạ nhanh của cô khiến anh đánh giá cao lòng trung thành lâm thời này.
Nhưng ngay khi Hoài An vừa kéo khóa chiếc túi cứu thương, tiếng ủng da dẫm rầm rập trên bậc thang bê tông cửa hầm đột ngột vang dội.
Đỗ Hùng đã quay trở lại hầm sớm hơn dự kiến.
"Có kẻ đột nhập!" Tiếng hét điên cuồng của Đỗ Hùng vang lên từ lối vào hầm khi gã phát hiện ra xác hai gã lính gác nằm chồng lên nhau trong vũng máu. Ngay lập tức, một loạt đạn súng shotgun Benelli M4 nổ vang dội xé toạc không gian hẹp của hầm bê tông.
*Đoàng! Đoàng!*
Những viên đạn chì găm nát mảng tường bê tông sát đầu Hoài An, cát bụi và mảnh đá bay mù mịt. Phong phản xạ cực nhanh, lao tới ôm chặt lấy eo Hoài An đẩy cô nằm rạp xuống sàn đất ẩm dưới gầm bàn mổ dã chiến bằng sắt.
*Phập!*
Một mảnh đạn shotgun sượt qua bả vai phải của Phong, xé rách lớp áo khoác rêu ngụy trang và để lại một vệt máu dài rớm đỏ. Cơn đau nhói buốt kích hoạt một luồng adrenaline cực mạnh chạy dọc sống lưng anh, đè bẹp cơn đau đầu PTSD đang rục rịch bùng phát.
"Nấp sau bệ bê tông!" Phong hét lên với Hoài An. Anh rút khẩu Colt Anaconda cướp được từ sau lưng, bắn trả hai phát đạn kiềm chế hỏa lực về phía lối vào hầm hẹp để chặn đứng đà tiến của Đỗ Hùng.
Tiếng súng nổ đanh gọn của khẩu Anaconda dội vào vách hầm bê tông tạo nên những âm thanh chát chúa rít tai. Đỗ Hùng buộc phải giật mình lùi lại sau cánh cửa thép để tránh đạn, gã điên cuồng ra lệnh cho cận vệ ném lựu đạn khói cay vào trong hầm.
Phong biết rõ nếu bị kẹt trong hầm hẹp ngập khói cay, họ sẽ làm mồi cho súng máy của địch. Anh nhanh chóng nhặt quả lựu đạn khói cay vừa cướp được từ bao da gã lính gác số một, giật chốt và ném thẳng ra lối vào hầm bê tông để làm mù hướng bắn của Đỗ Hùng.
"Đi lối cửa sau dẫn ra rừng ngô! Mau!" Phong nắm lấy tay Hoài An, dìu cô lách qua làn khói cay đang bắt đầu rò rỉ nồng nặc mùi lưu huỳnh thối rữa. Họ đẩy cánh cửa thoát hiểm rỉ sét phía sau hầm, lao vút vào màn đêm sương mù dày đặc của rừng ngô hoang dã.
Phía sau họ, tiếng súng tiểu liên Colt M4A1 của Đỗ Hùng vẫn nổ vang dội xé toạc màn mưa bão, báo hiệu một cuộc truy sát gắt gao diện rộng đang bắt đầu siết chặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!