Bóng Đen Trên Đường Mòn
Cơn bão ngoài khơi vịnh Bắc Bộ vẫn tiếp tục trút những luồng mưa xối xả xuống thung lũng Đồi Xương Trắng. Tiếng mưa đập vào các vách đá granite dựng đứng tạo nên những âm thanh rền rĩ, trầm đục như tiếng gầm của một dã thú khổng lồ bị giam cầm. Giữa màn đêm tối tăm sương mù bao phủ, Vũ Phong đứng bất động sát gốc cây sồi cổ thụ cháy đen. Qua lăng kính của chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại Gen 3 cướp được từ gã đội trưởng tuần đêm Trần Văn Cường, thế giới hiện ra dưới dải màu xanh lục âm u và những vệt nhiệt mờ nhạt.
Phong khẽ cúi người, bàn tay phải bết máu rớm dọc kẽ ngón — hậu quả của lực siết cáp thép từ trận nhà gỗ — áp chặt vào vết thương bỏng nhẹ ở sườn hông phải. Vết thương do tàn đạn súng tiểu liên Colt M4A1 bắn rát sát sườn lúc chập tối đang co rút lại dưới làn nước mưa buốt lạnh, mang đến một cảm giác xót rát buốt nhói chạy dọc sống lưng. Anh phải nghiến chặt răng, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở, ngăn không cho cơn đau đầu âm ỉ của chứng PTSD chiến tranh kích hoạt sự hoảng loạn trong hệ thần kinh.
Phía sau anh, dưới hốc đá karst ngập nước một phần, Lâm Búa đang ngồi tựa lưng vào vách đá, gương mặt hộ pháp nhăn nhó vì đau đớn. Vết xé từ hàm răng con Rottweiler trên bắp tay trái gã vẫn liên tục rỉ máu, hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống thắt lưng. Vết khâu dã chiến cũ bằng chỉ xơ leo rừng trên bả vai trái của gã cũng đã bắt đầu sưng tấy, lở loét nhẹ do tác động ăn mòn của bùn lưu huỳnh mặn mà gã bôi ngụy trang từ chiều. Cậu bé Minh ngồi xổm bên cạnh, hai tay ôm chặt lấy chiếc túi bạt chứa hai bánh lương khô nén quân dụng cướp được, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự lo âu nhìn Phong.
"Lâm Búa, vết thương của cậu đang có dấu hiệu hoại tử do nhiễm trùng nước mặn," Phong thì thầm, giọng nói phẳng lặng nhưng chứa đựng áp lực nặng nề. "Nếu không được rửa sạch bằng nước ngọt và tiêm kháng sinh dã chiến trong vòng vài giờ tới, cậu sẽ bị nhiễm trùng huyết hoang dã. Tôi phải đi tìm nguồn tiếp tế y tế."
Lâm Búa định gồng mình đứng dậy nhưng Phong giơ tay giữ vai gã lại: "Cậu và Minh ở lại đây, ẩn nấp sâu vào khe nứt granite để tránh bầy drone quét nhiệt của Trịnh Văn Tú. Tôi nghe thấy tiếng động cơ diesel dã chiến từ phía đường mòn khu rừng phía Tây. Có truy binh."
Phong tắt nguồn chiếc bộ đàm Kenwood giắt bên hông để tránh bị định vị ngược sóng vô tuyến, kiểm tra lại con dao găm sắt gỉ bọc trong bao da cũ, rồi lướt đi vào màn sương mù dày đặc như một chiếc bóng đen rách mướp. Kỹ năng di chuyển không dấu vết của một cựu lính trinh sát đặc nhiệm biên phòng giúp anh lướt qua những trảng đá granite trơn trượt mà không hề tạo ra một tiếng động nhỏ.
Tiến sát về phía bìa rừng sương mù phía Tây, Phong nghe thấy tiếng gầm rú trầm đục của một động cơ xe bán tải tuần tra đang bò trườn chậm rãi qua những rễ cây đước gồ ghề. Anh nhanh chóng phóng người leo lên một cành sồi cổ thụ rậm rạp, bám chặt cơ thể vào thân cây ẩm ướt đầy rêu dại.
Qua lăng kính hồng ngoại Gen 3, Phong nheo mắt quan sát lộ trình đường mòn phía dưới. Chiếc xe bán tải bọc thép nhẹ của ban an ninh đảo Dạ Xoa đang đỗ xịch sát vệ cỏ. Cửa xe mở ra, năm bóng nhiệt sáng rực bước xuống dưới làn mưa bão.
Dẫn đầu toán lính là một gã có dáng người cao lớn vạm vỡ, mặc quân phục đen chống đạn của lực lượng cận vệ lâu đài, thắt lưng đeo bao súng ngắn và cặp dao găm quân dụng đen siêu cứng chống phản quang. Đó chính là Đỗ Hùng — Phó ban an ninh đảo Dạ Xoa, cánh tay phải đắc lực của gã đồ tể Tào Bằng. Cánh tay trái của Hùng đang bó một lớp bột trắng mỏng, hậu quả từ một trận chiến cận chiến trước đó, nhưng gã vẫn di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn và đầy uy lực chỉ huy.
Bốn gã cận vệ đi kèm bọc giáp Kevlar dày toàn thân, tay lăm lăm súng tiểu liên Colt M4A1, di chuyển theo đội hình kim cương bảo vệ chặt chẽ một bóng người nhỏ nhắn ở giữa.
Phong điều chỉnh tiêu cự kính nhìn đêm, tập trung vào mục tiêu được áp giải. Đó là một phụ nữ khoảng hai mươi bảy tuổi, dáng người thanh mảnh, mặc chiếc áo blouse trắng của Đoàn Y Tế Dã Chiến Dạ Xoa loang lổ những vết máu khô và bùn đất xám xịt. Đôi kính gọng tròn của cô bị bám đầy nước mưa, khuôn mặt thông minh nhưng lạnh lùng dưới áp lực cực lớn. Cô chính là bác sĩ ngoại khoa Trịnh Hoài An, người bị bắt cóc lên đảo để điều trị cho các thợ săn VIP và những con mồi bị thương nặng.
"Đi nhanh lên, con khốn!" Đỗ Hùng dùng báng súng tiểu liên thúc mạnh vào bả vai Hoài An, khiến cô loạng choạng suýt ngã xuống bùn lầy. Giọng gã khàn đặc, lạnh lùng tàn nhẫn vang lên giữa tiếng mưa rít: "Thợ săn VIP đang nằm chờ ở phòng mổ dã chiến trong hầm trú ẩn cũ rừng ngô. Nếu gã chết trước khi cuộc săn kết thúc, tao sẽ ra lệnh cho người ở đất liền lột da thằng em trai Trịnh Hoài Nam của mày ngay lập tức!"
Hoài An nghiến chặt răng, không hề kêu rên một tiếng. Cô dùng bàn tay run rẩy vì lạnh gạt nước mưa trên mắt kính, cố gắng đứng thẳng lưng và bước tiếp. Phong nhìn thấy trong túi áo blouse của cô lấp ló một hồ sơ y tế mỏng — đó chính là hồ sơ giam lỏng Trịnh Hoài Nam đất liền mà Vạn Sinh dùng để khống chế cô.
Phong nằm áp sát người vào cành sồi cổ thụ, thực hiện kỹ thuật ngụy trang dã ngoại để triệt tiêu vệt nhiệt cơ thể. Anh nhận ra Đỗ Hùng là một kẻ cực kỳ lão luyện; gã có thói quen dừng lại quan sát xung quanh mỗi năm mươi mét, quét đèn pin chiến thuật công suất lớn rọi rạp các bụi rậm và tán cây tầm thấp. Mỗi khi Hùng quay đầu quét đèn, Phong lập tức đứng im bất động hòa vào bóng tối (Stealth Prey), làm chậm nhịp thở xuống mức thấp nhất.
Toán cận vệ áp giải nghiêm ngặt di chuyển song song dưới tán cây cao nơi Phong đang bám theo. Phong nhận thấy vết rách bỏng ở sườn hông phải của mình đột ngột nhói lên dữ dội do lực căng cơ khi anh phải liên tục nhảy chuyền qua những cành cây gai nhọn hoang dã để bám đuôi. Máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo khoác rêu rách mướp, nhưng anh phớt lờ cơn đau, mắt găm chặt vào gã cận vệ đi cuối cùng.
"Đây là cơ hội tốt nhất để ám sát gã cận vệ đi cuối," Phong thầm tính toán chiến thuật trong đầu. Anh rút con dao găm sắt gỉ ra, chuẩn bị tư thế phóng người xuống thực hiện đòn Silent Kill bẻ khớp cổ gã lính gác từ phía sau.
Nhưng ngay khi Phong chuẩn bị buông mình, Đỗ Hùng đột ngột dừng bước. Bản năng của một gã lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm khiến gã cảm thấy có điều bất thường. Hùng bất ngờ đổi hướng đèn pin chiến thuật, quét mạnh luồng sáng công suất lớn thẳng lên các tán cây sồi phía sau.
Luồng ánh sáng trắng chói lòa cắt ngang màn sương mù, chỉ cách bả vai Phong chưa đầy mười phân. Phong giật mình, lập tức áp chặt người vào thân cây gỗ mục, nín thở tuyệt đối. Trái tim anh đập dồn dập dưới lồng ngực, chứng PTSD suýt nữa kích hoạt trạng thái đông cứng cơ thể tạm thời khi ánh đèn quét sát sườn. Phong buộc phải tự cắn mạnh vào đầu lưỡi, dùng nỗi đau thể xác thực tế để cưỡng ép hệ thần kinh giữ vững sự tỉnh táo. Đỗ Hùng quét đèn một lượt không phát hiện ra dấu vết nhiệt, gã hậm hực hạ đèn xuống nhưng tay vẫn bám chặt vào báng súng.
Phía dưới đường mòn, Trịnh Hoài An đột ngột giả vờ vấp ngã vào một bụi gai dại ven đường để kéo dài thời gian di chuyển. Cô ngã sụp xuống đất bùn nhão nhoét, chiếc túi cứu thương cá nhân bị văng ra xa.
"Mẹ kiếp! Đứng dậy mau!" Gã cận vệ đi sát bên grum lên, cúi người xuống bạo lực nắm lấy cánh tay cô để kéo dậy.
Trong khoảnh khắc gã cận vệ và Đỗ Hùng bị phân tâm bởi cú ngã, Hoài An lén lút thò tay vào túi áo blouse, nhanh như cắt thả một ống thủy tinh nhỏ màu xanh lục xuống vệ cỏ sát rễ cây sồi cổ thụ. Cô dùng chân gạt nhẹ một lớp lá mục che phủ lên ống thủy tinh, rồi tỏ vẻ đau đớn đứng dậy dưới sự áp giải nghiêm ngặt của toán lính.
Phong quan sát toàn bộ hành động của Hoài An từ trên cao. Trực giác trinh sát đặc nhiệm giúp anh nhận diện được hành vi cố tình của cô. Cô biết rõ có người đang bám đuôi toán lính gác trong bóng tối sương mù, và cô đang cố tình để lại một tín hiệu cầu cứu.
Toán lính gác tiếp tục áp giải Hoài An di chuyển sâu vào lối mòn dẫn về phía Căn hầm trú ẩn cũ thời chiến giữa rừng ngô. Khi tiếng động cơ diesel của xe bán tải tuần tra nhỏ dần và khuất hẳn sau khúc cua sương mù, Phong nhẹ nhàng buông mình đáp xuống nền đất ẩm ướt.
Anh tiến sát về phía gốc cây sồi nơi Hoài An vừa vấp ngã. Phong quỳ một gối xuống bùn, gạt bỏ lớp lá mục ngụy trang và nhặt ống thủy tinh nhỏ lên.
Đó là một ống thuốc mê dã chiến chuyên dụng của Đoàn Y Tế Dã Chiến Dạ Xoa. Trên nhãn dán bám đầy bùn đất của ống thuốc, Hoài An đã dùng móng tay cào nhẹ một ký hiệu hóa học thô sơ: ký hiệu biểu thị chất 'gây mê' kết hợp với một vệt bùn vẽ hình ngôi sao gạch chéo — ký hiệu đặc nhiệm cũ mà chỉ những người có kiến thức quân y mới hiểu được.
Phong siết chặt ống thuốc mê trong lòng bàn tay phải rớm máu. Anh hiểu rằng nữ bác sĩ này không hề trung thành với Vạn Sinh; cô đang bị khống chế bằng tính mạng của em trai mình và cô sẵn sàng hợp tác với bất kỳ ai có khả năng giải thoát cô khỏi hòn đảo Dạ Xoa chết chóc này. Đây chính là chiếc chìa khóa y tế vô giá mà anh cần để cứu mạng Lâm Búa khỏi cơn sốt hoại tử hoang dã.
Phong đứng thẳng dậy, nhét ống thuốc mê vào túi ngực áo khoác bên cạnh chiếc la bàn móp góc của Thành. Anh hướng mắt về phía con đường mòn dẫn vào rừng ngô tối tăm, nơi phòng mổ dã chiến của lâu đài đang tọa lạc.
Đúng lúc đó, từ phía xa ngoài lối mòn sương mù, Đỗ Hùng đột ngột đứng khựng lại dưới gốc một cây sồi lớn. Gã rọi đèn pin chiến thuật vào một vết xước mới tinh trên vỏ cây — vết xước do đế ủng da của Phong vô tình để lại khi nhảy chuyền cành lúc trước. Ánh mắt Đỗ Hùng nheo lại đầy nghi ngờ, gã giơ tay trái bó bột ra hiệu cho bốn gã cận vệ bọc giáp lập tức tản ra xung quanh thiết lập trận địa phòng thủ bán nguyệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!