Nhạc nềnLost_Place6

Bản Di Thư Dưới Hốc Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới từ vịnh Bắc Bộ đổ bộ vào đảo Dạ Xoa mang theo những luồng mưa buốt lạnh, quất sầm sập vào những tán lá sồi cổ thụ. Nước mưa xối xả nhanh chóng gột rửa những vệt máu loang lổ trên nền đất cỏ của căn nhà gỗ hoang phế khu rừng phía Tây, nhưng không thể làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt đang siết chặt lấy lồng ngực của ba bóng người đang lầm lũi di chuyển trong đêm tối.


Vũ Phong đi đầu. Chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại Gen 3 cướp được từ xác gã đội trưởng tuần đêm Trần Văn Cường ôm sát vào hốc mắt anh, hiển thị thế giới xung quanh dưới những dải màu xanh lục và những vệt nhiệt mờ ảo. Vết bỏng nhẹ rỉ máu ở sườn hông phải của anh — hậu quả từ loạt đạn tiểu liên Colt M4A1 của Cường bắn rát sườn lúc chập tối — đang co rút lại dưới cái lạnh của nước mưa, mang đến một cảm giác xót rát âm ỉ mỗi khi anh cúi người lách qua những bụi gai gai góc. Lòng bàn tay phải của anh, rách da rớm máu dọc theo các kẽ ngón do lực siết cáp thép của bẫy treo lúc trước, giờ bết chặt vào báng con dao găm sắt gỉ.


Phía sau anh, Lâm Búa bước đi những bước nặng nề, một tay ôm chặt lấy bắp tay trái đang bị băng bó vội vã bằng vạt áo ba lỗ rách mướp. Vết xé từ hàm răng của con Rottweiler đầu đàn sâu hoắm, máu tươi vẫn rỉ ra, hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống thắt lưng gã. Vết khâu dã chiến cũ bằng chỉ xơ leo rừng trên bả vai trái của Lâm Búa cũng đã bắt đầu sưng tấy, lở loét nhẹ do tác động ăn mòn của bùn lưu huỳnh mặn mà gã bôi ngụy trang từ chiều.


"Anh Phong... chúng ta đi đâu?" Cậu bé Minh thì thầm, giọng run lên vì lạnh nhưng đôi chân trần vẫn bám sát gót Phong không một tiếng động. Cậu bé ôm chặt chiếc túi bạt chứa hai bánh lương khô quân dụng nén cao tần cướp được, mắt liên tục nhìn dáo dác xung quanh.


Phong không ngoảnh đầu lại, giọng anh phẳng lặng như mặt nước hồ không gió: "Tào Bằng đã phát lệnh phong tỏa toàn bộ khu rừng phía Tây. Trong vòng mười lăm phút nữa, các toán tuần tra cơ động của Đội 1 và Đội 2 sẽ khép chặt vòng vây quanh căn nhà gỗ. Chúng ta không thể rút về hang ngầm ngập nước theo lối cũ. Phải đi về phía Đông, băng qua dốc đá granite hướng ra vách đá dựng đứng."


"Nhưng hướng đó là trảng trống, hoàn toàn không có cây cối che chắn nhiệt," Lâm Búa nghiến răng chịu đựng cơn đau từ bắp tay, rít qua kẽ răng. "Bầy drone của Trịnh Văn Tú chỉ cần quét một lượt là chúng ta hiện hình như ba đốm lửa giữa đêm tối."


"Địa hình dốc đá phía Đông chứa hàm lượng quặng sắt tự nhiên cực cao," Phong giải thích, mắt vẫn không rời khỏi màn hình hiển thị của kính nhìn đêm. "Sự bức xạ từ tính từ granite sẽ tạo ra các điểm nhiễu sóng và làm mù cảm biến hồng ngoại tầm nhiệt của drone nếu chúng ta di chuyển sát vào các khe nứt địa chất. Đó là điểm mù duy nhất giúp chúng ta lách qua vành đai tuần tra đường thủy của Đội 3."


Họ lặng lẽ di chuyển theo đội hình một hàng dọc. Phong dẫn nhóm lách qua các khe đá dốc dốc núi, tận dụng những khối đá nhô ra làm vật che chắn tự nhiên. Cơn ác mộng PTSD của Phong bắt đầu có dấu hiệu trỗi dậy; tiếng súng tiểu liên nổ vang dội lúc trước vẫn còn ong ong bên tai trái, kéo theo một cơn đau đầu âm ỉ như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào màng não. Anh phải liên tục tự cắn vào đầu lưỡi, dùng nỗi đau thể xác thực tế để cưỡng ép hệ thần kinh giữ vững sự tập trung.


Sau gần một giờ bò trườn qua những gờ đá granite trơn trượt dưới cơn mưa tầm tã, một mùi hương kỳ lạ bỗng nhiên xộc vào mũi Phong. Đó không phải là mùi hăng hắc của lá cây mục nát hay mùi mặn chát của biển cả. Đó là một mùi ngọt lịm, nồng nặc và thối rữa — mùi tử khí của sự phân hủy sinh học.


Phong giơ tay ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Anh hạ thấp trọng tâm, di chuyển bò sát đất tiến về phía gờ đá phía trước. Qua lăng kính hồng ngoại, anh nhìn thấy một thung lũng nhỏ khuất sâu sau vách đá phía Đông. Nơi đây hoang tàn, bị bao phủ bởi những bụi cỏ dại cao lút đầu người, xám xịt dưới màn sương mù ẩm ướt.


"Mùi gì mà tởm thế này..." Lâm Búa bịt mũi, gương mặt hộ pháp biến dạng vì buồn nôn.


Phong không trả lời. Anh trượt nhẹ xuống dốc đá, tiến vào lòng thung lũng. Khi mũi ủng da của anh chạm vào một vật thể cứng dưới lớp cỏ dại, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên. Anh cúi xuống, gạt lớp lá mục và cỏ khô sang một bên.


Dưới ánh sáng xanh mờ của kính nhìn đêm, một bộ xương người không đầu hiện ra, nằm co quắp giữa đất bùn. Xương sườn bị gãy nát, lồng ngực trống rỗng đã bị thú rừng hoặc dã thú đào bới từ lâu. Sát bên cạnh bộ xương, một chiếc vòng cổ bằng hợp kim titan rỉ sét nằm chơ vơ, đèn LED đỏ trên đó đã tắt lịm tự bao giờ.


Minh nhìn thấy cảnh tượng đó, hai tay bấu chặt lấy áo Phong, người run lên bần bật. Phong vỗ nhẹ vào vai cậu bé để trấn an, rồi đứng thẳng dậy quét kính nhìn đêm ra xung quanh.


Trước mắt họ là một cảnh tượng kinh hoàng đến rợn tóc gáy. Khắp lòng thung lũng hoang tàn này, dưới những bụi cỏ dại cao lút đầu người, là hàng chục bộ hài cốt nằm rải rác. Có bộ xương đã mục nát hóa trắng, có bộ vẫn còn sót lại những mảng quần áo rách mướp bết bùn đất. Điểm chung duy nhất của họ là tất cả đều mất đi phần hộp sọ, và bên cạnh luôn là những chiếc vòng cổ titan rỉ sét bị vứt bỏ.


Đây chính là Đồi xương trắng — bãi chôn cất nạn nhân cũ, nơi ban an ninh lâu đài vứt xác những con mồi bị thợ săn tiêu diệt trong các mùa săn trước để làm thức ăn cho thú hoang trên đảo Dạ Xoa.


"Mẹ kiếp... lũ khốn nạn Vạn Sinh!" Lâm Búa gầm lên căm hận, hai mắt đỏ ngầu sát khí. Gã vung chiếc búa tạ cán sắt lên, định đập nát một chiếc vòng cổ titan cũ nằm sát chân để trút giận.


"Dừng lại! Đừng chạm vào!" Phong hét lên một tiếng trầm thấp nhưng đầy uy lực, chộp lấy cổ tay của Lâm Búa giữ chặt lại.


"Tại sao? Tôi phải đập nát cái thứ đồ chơi chết tiệt này!" Lâm Búa thở dốc, ngực phập phồng vì giận dữ.


"Vòng cổ định vị Titan V1 có cơ chế ngòi nổ C4 dự phòng hoạt động dựa trên cảm biến áp suất và lực cơ học," Phong giải thích, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào Lâm Búa. "Ngay cả khi pin chính đã cạn kiệt, chỉ cần một lực va chạm cơ học mạnh vượt ngưỡng cho phép, ngòi nổ phụ bên trong sẽ tự động kích hoạt nổ lập tức để tiêu hủy dữ liệu chip. Cậu muốn cả nhóm bị thổi bay xác ở đây sao?"


Lời giải thích lạnh lùng của Phong như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn giận của Lâm Búa. Gã cựu đặc nhiệm hải quân từ từ hạ chiếc búa tạ xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa cùng nước mưa.


Phong quay đi, di chuyển chậm rãi qua những bộ hài cốt để tìm kiếm manh mối chiến thuật. Anh biết rằng trong một trường săn tàn bạo như thế này, những kẻ đi trước luôn để lại những dấu vết sinh tồn vô giá. Ánh mắt anh dừng lại ở một cây sồi cổ thụ khổng lồ, nửa thân đã bị sét đánh cháy đen, nằm ở trung tâm thung lũng hoang tàn. Giữa gốc cây cổ thụ có một hốc đá tự nhiên khá sâu, bị che phủ bởi những dải dây leo gai nhọn hoang dã.


Phong dùng dao găm gạt bỏ lớp dây gai, rọi đèn pin chiến thuật cướp được vào bên trong hốc cây.


Một chiếc ba lô vải bạt màu rêu mục nát nằm sâu dưới đáy hốc. Phong thò tay kéo chiếc ba lô ra ngoài. Vải bạt đã bị mục ruỗng do độ ẩm cao, dây khóa kéo bằng đồng rỉ sét xanh ngoét. Anh dùng lưỡi dao găm rạch đứt vạt vải bạt, đổ toàn bộ đồ vật bên trong ra một phiến đá granite phẳng.


Bên trong ba lô là một vài vật phẩm sinh tồn cũ kỹ: một chiếc la bàn hàng hải bị hỏng mặt kính, một hộp diêm chống nước đã rỗng, một cuốn sổ tay bìa da cá sấu cũ nát và một phong thư bọc trong bao nilon chống nước dày.


Phong nhặt phong thư lên, gạt bỏ lớp bùn đất bám bên ngoài. Qua lớp nilon trong suốt, anh nhìn thấy những dòng chữ viết tay bằng mực tím đã bị nhòe đi một phần do độ ẩm, nhưng vẫn có thể đọc rõ tên người nhận: *"Gửi cha - Lê Văn Chấn"*.


Phong cẩn thận rạch lớp nilon, rút tờ giấy gấp ba bên trong ra. Những dòng chữ hiện ra trước mắt anh, run rẩy, đứt quãng nhưng chứa đựng một nỗi u uất và căm hờn tột độ của một linh hồn đã khuất:


*"Cha kính yêu...*


*Nếu cha đọc được những dòng này, nghĩa là con đã không thể trở về đất liền để phụng dưỡng cha được nữa. Con bị chúng bắt cóc từ bến cảng Hải Phòng, đưa lên hòn đảo quỷ ám Dạ Xoa này để làm mồi cho một trò chơi tàn bạo của giới siêu giàu. Kẻ săn đuổi con là một gã tài phiệt biến thái tên là Trần Quốc Anh — kẻ mà bọn lính gác gọi là Thợ săn VIP Bạc 'Kẻ Sưu Tầm'.*


*Hắn không dùng súng bắn tỉa hiện đại như những kẻ khác. Hắn sử dụng một khẩu súng trường săn cổ điển Winchester Model 70 mạ bạc. Hắn thích săn đuổi những đứa trẻ và những người yếu thế, kéo dài sự đau đớn của họ bằng những phát đạn sượt qua chân tay trước khi kết liễu bằng một phát đạn vào đầu. Kinh tởm hơn, hắn có sở thích sưu tầm những chiếc vòng cổ titan của nạn nhân gã tự tay sát hại, treo chúng bên hông như một chiến tích nghệ thuật.*


*Con đang trốn dưới hốc cây này với vết thương rách đùi đang hoại tử. Con biết mình không thể sống qua đêm nay. Con cầu xin cha, nếu có cơ hội, hãy đưa bản di thư này cho cảnh sát, hãy vạch trần tập đoàn Vạn Sinh trước ánh sáng... Con bất hiếu..."*


Bản di thư kết thúc bằng một vệt máu khô đen kịt loang lổ ở góc giấy.


Phong siết chặt bản di thư trong tay, khớp xương ngón tay kêu lên răng rắc. Sự căm hận bùng lên trong lồng ngực anh như một ngọn lửa thảo nguyên gặp gió bão. Anh nhớ đến em gái Vũ Vy đang nằm trên giường bệnh ở đất liền, nhớ đến những nạn nhân vô tội bị bắt cóc làm mồi săn cho thú tính của giới thượng lưu. Lòng nhân tính của một người lính chính trực không cho phép anh im lặng trước tội ác tàn bạo này.


"Trần Quốc Anh... Kẻ Sưu Tầm..." Phong lầm bầm cái tên đó qua kẽ răng, ánh mắt sắc lạnh như hai lưỡi dao găm mạ carbon.


"Anh Phong, nhìn cái này đi!" Lâm Búa nhặt cuốn sổ tay bìa da cá sấu cũ nát lên đưa cho Phong.


Phong mở cuốn sổ tay ra. Trang đầu tiên ghi tên chủ sở hữu bằng tiếng Anh sắc sảo: *Arthur Pendelton - Cựu thợ săn VIP giải nghệ*. Đây chính là cuốn nhật ký săn người của Arthur, một kẻ từng tham gia vào mạng lưới tội ác nhưng đã phản tỉnh trước khi chết.


Phong lật nhanh qua các trang giấy ố vàng, đôi mắt anh dừng lại ở phần phân tích tâm lý học hành vi của giới thợ săn VIP:


*"...Giới siêu giàu khi bước vào trường săn Dạ Xoa luôn mang một tâm lý kiêu ngạo tột cùng. Họ sở hữu vũ khí công nghệ tối tân, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi lính cận vệ bọc giáp Kevlar đi kèm, nên họ tuyệt đối không bao giờ tin rằng 'con mồi' dám phản công ngược lại mình. Đây chính là gót chân Achilles chí tử của chúng.*


*Đặc biệt, những thợ săn hạng Bạc và hạng Vàng luôn bị ám ảnh bởi việc thu thập 'chiến lợi phẩm' có giá trị cao. Họ sẵn sàng mạo hiểm rời bỏ vị trí an toàn của đội hình tuần tra nếu phát hiện ra dấu vết của một con mồi mang chiếc vòng cổ mạ vàng hoặc có ký hiệu đặc biệt..."*


Đọc đến đây, một tia sáng chiến thuật lóe lên trong đầu Phong. Trực giác trinh sát đặc nhiệm nhạy bén giúp anh kết nối các dữ liệu lại với nhau thành một kế hoạch giăng bẫy tàn bạo.


"Lâm Búa, chúng ta sẽ không chạy trốn thụ động nữa," Phong đóng cuốn nhật ký lại, giọng nói chứa đựng một sự quyết đoán lạnh gáy. "Chúng ta sẽ dùng chính thói quen kiêu ngạo và sự biến thái của chúng để thực hiện cuộc đi săn ngược."


"Anh định làm thế nào?" Lâm Búa nhìn Phong, ánh mắt tràn đầy hy vọng chiến đấu.


"Trần Quốc Anh thích sưu tầm vòng cổ," Phong chỉ tay vào chiếc vòng cổ titan cũ nằm sát bộ xương dưới đất. "Chúng ta sẽ dùng chiếc vòng cổ này làm mồi nhử. Tôi sẽ thiết lập một trận địa bẫy đá nén dốc núi Đông, dụ gã vào góc chết địa hình để tước đoạt vũ khí Winchester của gã."


Phong cất giữ cẩn thận bản di thư đẫm máu và cuốn nhật ký của Arthur vào túi ngực áo khoác rêu ngụy trang của mình, bên cạnh chiếc la bàn móp góc của Thành. Anh bắt đầu hướng dẫn Lâm Búa và Minh thu thập các thanh thép gỉ từ phế tích đồn biên phòng gần đó để chuẩn bị nguyên liệu chế tạo bẫy.


Đúng lúc đó, Phong giắt chiếc bộ đàm Kenwood cướp được bên hông thắt lưng bỗng nhiên rung lên nhẹ. Đèn tín hiệu nhấp nháy đèn xanh mờ ảo trong đêm mưa.


Phong lập tức áp sát tai vào bộ đàm, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc bảo mật vô tuyến dã chiến: chỉ bật nguồn đúng ba giây để nhận thông tin từ dải tần số rò rỉ rồi tắt ngay lập tức.


*Rẹt... Rẹt... Rẹt...*


Tiếng nhiễu sóng cơ học vang lên rè rè, kèm theo giọng nói lạnh lùng, kiêu kỳ của một gã lính gác tháp canh lâu đài đang báo cáo qua tần số nội bộ:


"Báo cáo ban điều hành... Thợ săn VIP Bạc Trần Quốc Anh vừa rời Lâu đài Trung tâm bằng xe bán tải dã ngoại. Gã đang di chuyển về hướng thung lũng dốc núi Đông để săn tìm những 'chiến lợi phẩm' mới sau cơn bão... Toàn bộ các toán tuần tra Đội 3 chú ý dọn đường và giữ khoảng cách an toàn..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!