Máu Nhuộm Nhà Gỗ
Tiếng tách khẽ khàng của chốt gỗ mục dưới gót ủng da gã lính đi đầu vang lên, mỏng mảnh và lạnh lùng như tiếng băng nứt giữa đêm đông. Trong bóng tối sâu thẳm của gác lửng căn nhà gỗ hoang phế, đồng tử của Vũ Phong co rụt lại.
Mọi chuyển động của vạn vật xung quanh như chậm lại trong tích tắc. Sương mù ẩm ướt luồn qua những khe hở của mái nhà dột nát, mang theo mùi mốc của gỗ mục và mùi dầu súng nồng nặc từ toán lính tuần đêm bên dưới. Sợi dây bẫy mảnh bằng cáp thép không gỉ — thứ mà Phong và cậu bé Minh đã căng ngang lối đi sát đất — bị kéo căng ra một góc nghiêng chí mạng.
*Phựt.*
Chốt định vị bằng gỗ thông bọc kẽm gai bị giật tuột khỏi bệ đỡ dã ngoại. Ngay lập tức, trọng lực giải phóng hoàn toàn khối sát thương khổng lồ treo lơ lửng trên cành sồi cổ thụ sát cửa ra vào. Khung chông tre nặng ba mươi kilôgam, được Phong uốn gập bằng lực kéo cực hạn và cắm chi chít những mũi chông tre già mài nhọn hoắt, lao sầm sập xuống theo hình vòng cung như một lưỡi hái tử thần khổng lồ xé toạc màn sương mù.
*Rắc! Phập! Khục!*
Tiếng tre nhọn đâm xuyên qua các lớp vải bọc giáp mỏng, cắm ngập vào da thịt vang lên ghê rợn. Hai gã lính gác đi đầu không kịp phát ra một tiếng kêu hoàn chỉnh. Sức nặng của khung tre kết hợp với gia tốc rơi tự do dìm chặt hai cơ thể bọc giáp nhẹ xuống nền đất bùn nhão nhoét trước cửa nhà gỗ. Những mũi chông tre nhọn hoắt xuyên thấu bả vai và lồng ngực chúng, máu tươi phun ra thành vệt dài xám xịt dưới ánh sáng yếu ớt của sương đêm. Một gã co giật dữ dội, hai tay bấu chặt lấy khung tre gào thét thảm thiết trong vô vọng, trong khi gã còn lại đổ gục, bất động ngay lập tức khi mũi chông xuyên thẳng qua cuống họng.
"Có phục kích! Nằm xuống!"
Trần Văn Cường — Đội trưởng đội săn đêm số 1 — gầm lên điên cuồng. Bản năng của một gã cựu cảnh sát cơ động giúp hắn phản xạ chớp nhoáng. Hắn không nhìn hai gã thuộc hạ đang giãy giụa dưới đất, mà lập tức ngã nhào ra sau một thùng phuy rỉ sét sát hiên nhà, đồng thời nâng khẩu Colt M4A1 lên ngắm thẳng lên trần gác lửng nơi hắn nghi ngờ có kẻ ẩn nấp.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Loạt đạn súng trường Carbine bán tự động cỡ 5.56mm nổ vang dội, xé toạc sự tĩnh lặng nghẹt thở của khu rừng phía Tây. Tiếng súng nổ đanh gọn, liên tục trong không gian hẹp của căn nhà gỗ tạo ra những tiếng vang dội khủng khiếp găm thẳng vào màng nhĩ. Những viên đạn đồng xé rách sàn gỗ gác lửng, tạo ra hàng loạt tia lửa xanh và những mảnh dăm gỗ mục bay tung tóe như những mũi kim độc.
Ngay khi tiếng súng đầu tiên vang lên, hệ thần kinh của Vũ Phong lập tức bị chấn động mạnh. Tiếng đạn rít xé gió rạt qua sát tai, tiếng nổ dồn dập dội vào vách gỗ kích hoạt mạnh mẽ cơn ác mộng PTSD nằm sâu trong tiềm thức anh. Hình ảnh trận chiến biên giới khốc liệt năm xưa hiện về chớp nhoáng: xác đồng đội Nguyễn Chí Thành nằm loang lổ máu dưới làn đạn pháo, tiếng gào thét của những người lính bị xé xác...
Cơ thể Phong đột ngột đông cứng lại trong vòng hai giây. Đôi mắt anh trợn trừng vô hồn, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng, bàn tay phải đang giữ con dao sắt gỉ run lên bần bật.
"Anh Phong! Tránh ra!"
Tiếng thét xé lòng của cậu bé Minh kéo Phong trở lại thực tại. Ngay sát bên cạnh, một viên đạn 5.56mm vừa xuyên qua sàn gỗ gác lửng, găm thẳng vào xà nhà chỉ cách đầu Phong chưa đầy mười phân. Phong nghiến chặt răng, tự cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình. Vị máu tanh nồng và cơn đau nhói buốt nơi đầu lưỡi kích hoạt hệ thần kinh trung ương, cưỡng ép lý trí đặc nhiệm của anh thoát khỏi trạng thái đóng băng tâm lý. Anh túm chặt lấy vai Minh, kéo mạnh cậu bé lăn xả vào góc tối phía sau cột xà lớn bằng gỗ lim dày — vật che chắn an toàn duy nhất chống lại đạn súng trường.
"Thả chó! Xé xác chúng nó cho tao!" Trần Văn Cường thét lên gầm rú qua kẽ răng. Hắn giật mạnh chiếc còi siêu âm đeo trước ngực, thổi một hơi dài không tiếng động đối với tai người, nhưng lại là mệnh lệnh cuồng bạo đối với dã thú.
Con Rottweiler đầu đàn hung hãn — một con quái thú nặng gần sáu mươi ký với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ ngầu sát khí — lập tức được thả xích. Nó gầm gừ, nhe nanh vuốt đầy dãi nhớt bốc mùi hôi thối, lao vút qua cửa chính căn nhà gỗ. Với sức bật phi thường của loài dã thú chiến đấu, nó lấy đà từ bệ cửa, phóng thẳng lên cầu thang gỗ dốc dẫn lên gác lửng nơi Phong và Minh đang ẩn nấp.
Nhưng ngay khi con quái thú chuẩn bị đặt chân lên bậc thềm gác lửng, một bóng người hộ pháp bỗng nhiên lách ra từ hốc tối phía sau cửa hông.
Đó là Lâm Búa.
Gã cựu đặc nhiệm hải quân đã âm thầm bám theo Phong từ hang ngầm do lo lắng cơn bão lớn sẽ làm sập bẫy và cô lập đồng đội. Lâm Búa gầm lên một tiếng như sấm sét, vung chiếc búa tạ cán sắt tự chế từ phế liệu đồn biên phòng lên cao quá đầu.
*Vút!*
Cú vung búa mang theo sức mạnh thể chất phi thường của một chiến binh kháng cự (Resistant Prey) bổ thẳng xuống. Tuy nhiên, con Rottweiler đầu đàn cực kỳ tinh khôn. Nhận biết được luồng gió mạnh từ cú bổ búa, nó nghiêng người né tránh vội vã giữa không trung. Đầu búa tạ sượt qua bả vai nó găm mạnh xuống sàn gỗ tạo ra một tiếng *uỳnh* lớn, làm nứt đôi tấm ván sàn.
*Phập!*
Con dã thú chớp thời cơ Lâm Búa chưa kịp thu búa, lao tới ngoạm chặt lấy bắp tay trái của gã. Những chiếc răng nanh sắc nhọn như dao găm cắm ngập qua lớp da thịt, nghiến nát các thớ cơ bắp cuồn cuộn. Lâm Búa nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương, máu tươi đỏ thẫm phun ra loang lổ trên bộ lông đen của con thú.
"Mày chọn sai mồi rồi, con chó hoang!"
Lâm Búa thét lên điên cuồng. Gã không lùi lại, mà dùng bắp tay phải to khỏe như gọng kìm thép khóa chặt lấy cổ con Rottweiler, dìm mạnh đầu nó xuống sàn gỗ nứt vỡ. Bằng một lực tay kinh hoàng, Lâm Búa nhấc bổng chiếc búa tạ bằng tay còn lại, bổ mạnh phát thứ hai thẳng vào sọ con dã thú.
*Rắc!*
Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên khô khốc. Con Rottweiler đầu đàn rũ rượi đổ gục, dòng máu đen kịt pha lẫn óc phun ra sàn gỗ, hàm răng nó buông lỏng khỏi bắp tay trái của Lâm Búa. Gã cựu đặc nhiệm thở dốc, bắp tay trái rách nát loang lổ thịt và máu, nhưng ánh mắt gã vẫn rực cháy ngọn lửa chiến đấu.
Ở bên dưới hiên nhà, Trần Văn Cường nghe thấy tiếng con chó cưng chết thảm, cơn điên cuồng bốc lên tận đỉnh đầu. Hắn tiếp tục nổ súng Colt M4A1 quét chặn lối cầu thang gỗ để ngăn không cho bất kỳ ai lao xuống. Tiếng vỏ đạn đồng rơi lách cách xuống nền đất ẩm vang lên đều đặn.
Phong biết rõ quy luật nạp đạn của súng tiểu liên Colt M4A1: sau khi xả hết băng đạn ba mươi viên, Cường sẽ mất đúng 2.5 giây để thay băng đạn mới trong điều kiện thiếu sáng. Anh im lặng đếm nhịp súng nổ trong đầu: *Hai mươi tám... hai mươi chín... ba mươi.*
*Cạch.*
Tiếng khóa nòng súng giữ lại báo hiệu hết đạn vang lên.
"Chính là lúc này!"
Phong thầm nghĩ. Bản năng đặc nhiệm trong người anh bùng nổ dữ dội. Không một chút do dự, anh phóng người thẳng từ gác lửng cao ba mét xuống dưới, mượn sức nặng cơ thể lao trực diện về phía góc khuất của thùng phuy rỉ sét nơi Cường đang đứng luống cuống thay băng đạn mới.
Phong tiếp đất nhẹ nhàng bằng hai mũi chân trần bết bùn đất, giảm chấn hoàn hảo nhờ kỹ thuật nhảy dã ngoại đặc nhiệm. Ngay khi Cường vừa kịp đẩy băng đạn mới vào khe súng, Phong đã áp sát ngay sau lưng gã như một bóng ma không tiếng động.
Anh áp dụng kỹ năng Ám sát không tiếng động (Silent Kill) một cách thuần thục. Bàn tay trái của Phong — với lòng bàn tay vẫn còn rớm máu do siết cáp thép bẫy trước đó — lao lên khóa chặt lấy miệng và mũi của Cường, giật mạnh đầu gã ra sau để làm lộ ra phần cuống họng hở giáp. Đồng thời, tay phải Phong vung con dao sắt gỉ mài nhọn hoắt đâm mạnh một cú dứt khoát từ dưới cằm chếch góc bốn mươi lăm độ thẳng vào thanh quản đối phương.
*Khục!*
Cường giãy giụa điên cuồng như một con thú sập bẫy. Thể chất của gã đội trưởng tuần đêm cực kỳ dẻo dai. Gã dùng hai chân đạp mạnh vào vách nhà gỗ để lấy đà đẩy Phong lùi lại, đồng thời cố gắng xoay nòng khẩu Colt M4A1 ra sau bóp cò.
*Đoàng!*
Viên đạn nổ rát bên hông phải của Phong. Sức nóng của tàn đạn và luồng khí nén cực mạnh từ nòng súng tiểu liên bắn rát sườn, đốt cháy xém một mảng áo khoác rêu ngụy trang của anh và để lại một vết bỏng nhẹ đỏ rực rỉ máu ở sườn phải. Cơn đau rát buốt ập đến tột độ, nhưng Phong không hề buông lỏng gọng kìm tay. Anh cắn chặt răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đè sụp Cường xuống đất bùn nhão, tay phải xoay mạnh lưỡi dao găm sắt gỉ cắt đứt hoàn toàn khí quản và động mạch cổ của đối phương.
Tiếng thở rít qua vũng máu nghẹn ứ nơi cổ họng Cường nhỏ dần rồi tắt hẳn. Đôi mắt gã trợn trừng hoảng sợ, nhìn trân trân vào gương mặt lạnh lùng bết bùn đất của Vũ Phong trước khi mất đi ánh sáng sinh mệnh.
Tên lính gác cuối cùng của toán tuần đêm — gã lính trẻ tuổi bọc giáp nhẹ đang đứng cảnh giới vòng ngoài hiên nhà — chứng kiến cảnh tượng đội trưởng bị hạ sát chớp nhoáng liền hoảng loạn tột độ. Gã vứt bỏ khẩu súng trường Carbine, định quay đầu chạy trốn ra đường mòn để báo động qua bộ đàm.
"Mày đi đâu thế hả con mồi?"
Lâm Búa từ trên gác lửng phóng xuống như một quả núi đá. Gã không thèm dùng súng, mà vung cánh tay phải khỏe mạnh ném mạnh chiếc búa tạ cán sắt tự chế bay vút đi qua làn sương mù.
*Bốp!*
Chiếc búa nặng năm ký găm thẳng vào giữa lưng gã lính gác đang chạy trốn. Tiếng xương sống gãy rắc vang lên ghê rợn. Gã lính bắn văng ra phía trước, đổ gục xuống vũng bùn lầy, hai chân co giật vài cái rồi bất động hoàn toàn.
Căn nhà gỗ hoang phế đột ngột trở lại sự tĩnh lặng chết chóc. Chỉ có tiếng bão giật rống lên từng hồi ngoài rừng và tiếng mưa bắt đầu rơi nặng hạt dội xuống mái tôn rách nát. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi khói súng và mùi bùn đất ẩm ướt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Phong đứng dậy, hơi thở dồn dập. Anh khẽ quệt vệt máu tươi bắn lên má trái, ánh mắt sắc lạnh nhìn khắp lượt hiện trường chiến đấu. Trận phục kích đêm căn nhà gỗ hoang phế đã kết thúc hoàn hảo. Toàn bộ toán tuần đêm Đội 1 gồm bốn tên lính gác tinh nhuệ và một con chó nghiệp vụ hung dữ đã bị tiêu diệt hoàn toàn trong vòng chưa đầy hai phút.
"Minh, xuống đây thu dọn chiến lợi phẩm. Mau lên!" Phong ra lệnh, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng.
Cậu bé Minh run rẩy leo xuống từ gác lửng, gương mặt nhỏ nhắn cắt không còn giọt máu nhưng đôi mắt vẫn rực lên vẻ kiên định dũng cảm. Cậu nhanh nhẹn lục soát xác hai gã lính gác bị chông tre đâm chết ngoài cửa, thu thập được hai túi lương khô quân dụng nén cao tần còn nguyên ni-lông chống nước và một hộp sơ cứu dã chiến nhỏ.
Trong khi đó, Phong cúi xuống thi thể của Trần Văn Cường. Anh tháo gỡ chiếc Kính nhìn đêm hồng ngoại Gen 3 bọc cao su chống va đập đeo trên đầu gã, giắt chiếc kính vào thắt lưng của mình. Tiếp theo, anh cẩn thận tước lấy chiếc bộ đàm mã hóa tần số quân sự Kenwood đeo bên hông áo khoác của Cường.
Đây chính là bảo vật vô giá giúp họ phá vỡ thế bị động trên hòn đảo Dạ Xoa này.
"Lâm, vết thương của cậu thế nào?" Phong quay sang nhìn Lâm Búa đang ngồi bệt dưới đất, tay phải tự xé vạt áo ba lỗ rách để băng chặt bắp tay trái đang chảy máu xối xả.
"Chưa chết được, anh Phong," Lâm Búa nghiến răng cười khẩy, gương mặt hộ pháp nhăn nhó vì đau đớn. "Con chó hoang đó ngoạm khá sâu, nhưng xương cốt của tôi chưa gãy. Chỉ cần rửa sạch bằng nước ngọt và đắp bùn lưu huỳnh cầm máu là tôi lại vác búa đập đá được ngay."
"Không được dùng bùn lưu huỳnh nữa," Phong nghiêm giọng, bước tới đỡ Lâm Búa đứng dậy. "Vết thương vai của cậu đã bị lở loét nhẹ do bùn lưu huỳnh mặn ăn mòn vết mổ cũ dưới hang ngầm. Giờ bắp tay lại bị chó cắn rách sâu; nếu tiếp tục dùng bùn bẩn dã ngoại, cậu sẽ bị nhiễm trùng hoại tử huyết hoang dã dẫn đến hoại thư sinh học trong vòng hai mươi tư giờ. Chúng ta phải rút lui nhanh về hang ngầm để bác sĩ Hoài An xử lý vô trùng bằng kháng sinh."
Phong bật công tắc nguồn của chiếc bộ đàm Kenwood vừa cướp được. Đèn tín hiệu màu xanh lá cây nhấp nháy sáng mờ trong đêm tối sương muối. Phong áp sát loa bộ đàm vào tai trái, ngón tay giữ nút PTT đúng quy tắc bảo mật thông tin vô tuyến dã chiến: chỉ nghe và tuyệt đối không phát sóng quá ba giây để tránh hệ thống máy chủ của lâu đài định vị ngược dải tần vô tuyến.
*Rẹt... Rẹt... Rẹt...*
Tiếng nhiễu sóng vô tuyến dải rộng vang lên rè rè bên tai Phong, hòa lẫn với tiếng rít gào của gió bão ngoài khơi. Nhưng ngay sau đó, dải tần số âm thanh đột ngột được kết nối ổn định.
Từ đầu dây bên kia, một giọng nói khàn đặc, thô bạo và đầy cuồng nộ vang lên gầm rú qua loa bộ đàm, át cả tiếng gió bão gầm rú ngoài hiên nhà gỗ:
"Cường! Đội 1 báo cáo tình hình ngay! Tại sao tọa độ định vị GPS của tụi mày đột ngột đứng im tại nhà hoang quá mười lăm phút? Có phải tụi mày lại trốn đi hút thuốc cờ bạc không? Tao cho tụi mày năm phút để trả lời, nếu không tao sẽ đích thân dắt bầy Rottweiler vây quét san phẳng toàn bộ khu rừng phía Tây! Trả lời tao mau!"
Đó là tiếng thét điên cuồng của Tào Bằng — Trưởng ban an ninh đảo Dạ Xoa, gã đồ tể khét tiếng đang chỉ huy thực địa từ Lâu đài Trung tâm.
Phong im lặng tắt phụt nguồn bộ đàm, ánh mắt anh nhìn sâu vào màn sương mù đen kịt ngoài cửa sổ, nơi những luồng bão dữ dội bắt đầu bẻ gãy những cành sồi cổ thụ dốc núi Tây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!