Nhạc nềnLost_Place6

Bẫy Tre Trong Đêm Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới ngoài khơi Hải Phòng mỗi lúc một gầm rú điên cuồng, đẩy những luồng gió rít buốt lạnh luồn qua từng khe nứt karst của hang đá ngầm phía Tây đảo Dạ Xoa. Bên trong hang, bóng tối đặc quánh như hắc ín, chỉ có ánh sáng xanh lét, lập lòe từ cây gậy hóa học sắp cạn năng lượng hắt lên những gương mặt xám xịt vì đói khát và kiệt quệ. Đã gần ba mươi tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi họ bị ném xuống hòn đảo chết chóc này. Dạ dày của từng thành viên trong nhóm du kích co thắt lại đau đớn, cơn đói lả bắt đầu bào mòn chút lý trí cuối cùng của những con mồi đang cận kề giới hạn sinh học.


Lâm Búa ngồi tựa lưng vào vách đá ẩm ướt, hơi thở đứt quãng nặng nề. Vết khâu dã chiến bằng chỉ xơ leo rừng trên bả vai trái của gã đang giật lên từng hồi dữ dội. Lớp bùn lưu huỳnh ngụy trang đã khô đi, nứt nẻ thành những đường rãnh loang lổ, để lộ ra phần da thịt lở loét nhẹ do muối mặn và lưu huỳnh ăn mòn. Máu đỏ rỉ ra, thấm đẫm vạt áo ba lỗ rách mướp. Sức chiến đấu của gã cựu đặc nhiệm hải quân đã suy giảm đến một nửa.


Ở góc đối diện, Nguyễn Tiến Đạt — gã võ sĩ MMA kiêu ngạo — đang ôm lấy bả vai trái bị Phong bẻ khớp lúc chập tối. Ánh mắt một mí của Đạt găm vào Phong đầy tính toán, hằn học nhưng không dám ho he. Gã biết rõ, trong cái hốc đá thối nát này, chỉ cần một bước đi sai lầm, chiếc vòng cổ định vị Titan V1 đang nhấp nháy đèn LED đỏ trên cổ gã sẽ biến thành quả bom C4 thổi bay cuống họng gã trong vòng mười giây.


"Chúng ta không thể chờ chết ở đây," Vũ Phong phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói trầm thấp, phẳng lặng nhưng sắc lạnh như thép nguội. Anh khẽ xoay khớp khuỷu tay trái. Vết rách da rỉ máu do va chạm với đầu gối bọc cát thủy tinh của Đạt lúc chiều đang rát buốt tột độ khi dính bùn mặn, nhưng anh phớt lờ nó. Anh rút chiếc la bàn quân sự thép cũ của Thành ra khỏi túi ngực. Dưới ánh sáng xanh mờ, vết móp sâu trên vỏ thép gỉ sét và những vết nứt chằng chịt trên mặt kính như nhắc nhở anh về lời hứa danh dự với người đồng đội đã khuất. Anh phải đưa những con mồi vô tội này sống sót rời khỏi đảo.


"Nguồn nước ngọt duy nhất ở Thác Rừng Tây đã bị toán tuần đêm của Ban Điều Hành Đảo Dạ Xoa khóa chặt. Lương khô cũng đã cạn kiệt," Phong vừa nói vừa gài lại chiếc la bàn vào túi ngực. "Muốn sống, chúng ta phải chủ động đi săn ngược lại chúng để cướp nhu yếu phẩm và trang bị chiến thuật. Tôi sẽ đột kích căn nhà gỗ hoang phế giữa rừng Tây đêm nay. Đó là trạm nghỉ chân của Đội tuần tra số 1 dưới quyền Trần Văn Cường."


Đạt hừ lạnh một tiếng đầy hoài nghi: "Săn ngược lính tuần đêm? Mày điên rồi Phong ạ. Chúng nó có súng tiểu liên, có chó săn nghiệp vụ. Mày định dùng tay không để đấu với đạn đồng à?"


"Súng đạn rất mạnh, nhưng sương mù và địa hình rừng đêm nay thuộc về tôi," Phong lạnh lùng đáp trả. Anh không thèm nhìn Đạt, quay sang phía cậu bé Minh đang ngồi co ro bên cạnh. "Minh, em có dám đi cùng anh không? Anh cần sự nhanh nhẹn của em để luồn dây bẫy."


Cậu bé mười sáu tuổi ngước đôi mắt sáng xếch bướng bỉnh lên nhìn Phong. Gương mặt nhỏ nhắn bết bùn xám khẽ gật đầu dứt khoát: "Em đi! Em không sợ chết, em chỉ sợ mẹ em ở quê nhà không có thuốc uống thôi. Anh Phong bảo gì em cũng làm!"


Phong vỗ nhẹ lên bả vai gầy của Minh. Anh ra hiệu cho Lâm Búa ở lại cảnh giới hang ngầm, giữ chặt nhóm của Đạt không cho bất kỳ kẻ nào rời hang để tránh rò rỉ nhiệt lượng. Sau đó, anh cùng Minh lặng lẽ lách người qua khe nứt karst, hòa mình vào màn đêm mịt mù sương muối.


Khu rừng phía Tây đêm nay bị bao phủ bởi một làn sương mù dày đặc, ẩm ướt và lạnh buốt xương. Tầm nhìn xa chưa đầy ba mét. Phong dẫn Minh di chuyển khom lưng sát đất theo trạng thái Con mồi lẩn trốn (Stealth Prey). Anh cố tình chọn lộ trình di chuyển qua các bụi cây rậm rạp và rãnh đất ẩm để triệt tiêu hoàn toàn dấu vết di chuyển. Phong biết rõ, sương mù dày đặc chính là lá chắn tự nhiên vô giá của họ lúc này. Độ ẩm cao và hơi sương lạnh sẽ làm nhiễu loạn và làm mù hoàn toàn thấu kính quét nhiệt hồng ngoại của bầy drone DJI Matrice đang bay rà quét trên đỉnh đầu, buộc toán lính gác dưới đất phải bật đèn pin chiến thuật để dẫn đường — biến chúng thành những mục tiêu di động hoàn hảo trong bóng tối.


Tiến sát đến khu vực căn nhà gỗ hoang phế giữa rừng, Phong ra hiệu cho Minh dừng lại dưới bóng một cây sồi cổ thụ lớn. Căn nhà gỗ cũ nát, từng là nơi trú chân của công nhân khai thác lâm sản, hiện lên như một bóng ma xám xịt giữa làn sương. Xung quanh căn nhà hoàn toàn tĩnh lặng, nhưng Phong ngửi thấy mùi dầu súng và khói thuốc lá thoang thoảng trong gió. Toán tuần tra của Trần Văn Cường chắc chắn sẽ ghé qua đây trong vòng một tiếng nữa.


"Chúng ta sẽ dựng bẫy chông tre treo rơi tự do ngay trên lối mòn dẫn vào cửa chính căn nhà," Phong thì thầm sát tai Minh. "Anh sẽ uốn khung tre dẻo dốc núi, em chịu trách nhiệm leo lên cành sồi cao kia để luồn dây cáp thép."


Phong cúi người xuống bụi tre già sát mép đá. Anh chọn một cây tre đực bánh tẻ, dẻo dai và cứng cáp. Dùng con dao sắt gỉ duy nhất mang theo, Phong khéo léo đẽo gọt, mài nhọn hoắt năm chiếc chông tre lớn, mỗi chiếc dài khoảng ba mươi phân. Anh liên kết chúng vào một khung gỗ hình chữ nhật nặng khoảng ba mươi kilôgam bằng những sợi dây leo rừng dẻo dai bện chặt.


Để treo được khối sát thương khổng lồ này lên cao, Phong rút từ trong túi áo ra một cuộn dây cáp thép mảnh chống cắt — chiến lợi phẩm anh nhặt được từ một bẫy mìn Claymore hỏng trước đó. Sợi cáp thép mỏng như sợi tơ nhưng cực kỳ sắc bén và chịu lực nén tột độ.


"Cầm lấy đầu cáp này, Minh. Leo lên cành sồi cao bốn mét kia, vòng sợi cáp qua chạc cây ba rồi thả đầu dây xuống cho anh," Phong hướng dẫn, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát.


Minh nhanh nhẹn như một con sóc rừng. Chân trần đầy vết xước của cậu bám chặt vào lớp vỏ sồi xù xì, di chuyển không tiếng động leo lên tán lá rậm rạp. Tuy nhiên, khi Minh chuẩn bị luồn sợi cáp qua chạc cây, một cành sồi mục gãy đôi dưới chân cậu phát ra tiếng *khục* nhỏ.


Cơ thể nhỏ thó của Minh mất đà, trượt thẳng xuống dưới. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Phong phóng người tới như một chiếc bóng đen chớp nhoáng. Anh dùng cả hai tay đỡ trọn lấy cơ thể Minh trước khi cậu bé chạm đất, dìm chặt cả hai xuống thảm lá mục ướt sũng. Toàn bộ quá trình diễn ra hoàn toàn không tiếng động, chỉ có tiếng gió rít gào của bão biển ngoài khơi át đi tiếng thở dốc của hai người.


"Cẩn thận. Đừng vội vã," Phong thì thầm, đỡ Minh đứng dậy.


Lòng bàn tay của Phong lúc này đã rớm máu, những vệt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra dọc theo các kẽ ngón tay do anh phải siết chặt sợi cáp thép mảnh chống cắt để giữ lực căng không cho khung tre rơi tự do xuống đất khi đỡ Minh. Cơn rát buốt từ lòng bàn tay và vết rách khuỷu tay trái bị kích ứng lưu huỳnh như muốn thiêu đốt hệ thần kinh của anh, nhưng Phong chỉ lặng lẽ lau máu vào vạt áo rêu, tiếp tục kéo căng sợi cáp.


Minh nén đau leo lên lần thứ hai và luồn dây thành công. Phong neo đầu cáp còn lại vào một chốt gỗ ngụy trang dưới đất, tạo thành một hệ thống ròng rọc cơ học dã chiến giữ khung chông tre nặng ba mươi ký treo lơ lửng ở độ cao bốn mét ngay trên lối đi, ẩn giấu hoàn hảo dưới những tán lá sồi rậm rạp.


Bước tiếp theo, Phong giăng sợi dây bẫy mảnh sát đất, nối trực tiếp với chốt gỗ giữ cáp. Anh ngụy trang sợi dây bẫy bằng một lớp lá sồi khô rụng loang lổ. Chỉ cần một lực tác động nhẹ chưa đầy nửa ký vào sợi dây, chốt gỗ sẽ tuột ra, giải phóng hoàn toàn trọng lực của khung chông tre lao thẳng xuống dưới.


"Xong rồi. Rút lên gác lửng căn nhà gỗ hoang phế. Mau!" Phong ra lệnh.


Hai bóng đen nhanh chóng lách qua cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà hoang, leo lên tầng gác lửng tối tăm chứa đầy bụi bặm và mạng nhện. Phong nằm áp sát ngực xuống sàn gỗ mục, mắt hướng qua khe hở cửa sổ nhìn xuống lối mòn sương mù bên dưới. Tay anh lăm lăm con dao sắt gỉ, toàn bộ giác quan căng ra ở trạng thái Tập trung cực hạn.


Ba mươi phút trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở.


Rồi, từ phía cuối con đường mòn sương mù, những tia sáng đèn pin chiến thuật bắt đầu quét loang lổ qua các thân cây cổ thụ. Tiếng bước chân nặng nề của những chiếc ủng tác chiến dẫm rầm rập trên nền lá mục ướt sũng mỗi lúc một gần hơn, kèm theo đó là tiếng gầm gừ trầm đục, dữ tợn và tiếng sột soạt kéo căng của xích sắt xích cổ bầy chó Rottweiler nghiệp vụ hung hãn.


Toán tuần đêm Đội 1 của Ban Điều Hành Đảo Dạ Xoa đã lọt vào tầm ngắm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!