Nhạc nềnLost_Place6

Mắt Thần Trên Đỉnh Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sủa hung hãn của bầy Rottweiler đột ngột dội thẳng vào khe nứt dốc đá vôi, âm thanh ấy vang vọng xé toạc màn đêm lạnh buốt sát cửa hang ngầm ngập nước.


Trong không gian chật hẹp của hang đá vôi karst, bầu không khí như đông cứng lại thành một khối băng dày. Ánh sáng xanh lét, ma quái từ cây gậy phát sáng hóa học đặt trên tảng đá phẳng hắt lên những gương mặt đang căng ra vì sợ hãi và giận dữ. Nguyễn Tiến Đạt, gã võ sĩ MMA tự do kiêu ngạo, đang một tay ôm chặt lấy bả vai trái vừa bị Vũ Phong khóa khớp bẻ gãy lực chiến. Gương mặt xăm trổ đầy sẹo của gã méo mó, mồ hôi lạnh chảy dài thành từng vệt trên lớp bụi đất, nhưng đôi mắt một mí sắc lẹm vẫn găm chặt vào Phong với sự căm hận tột độ. Hai gã đàn em của Đạt lùi lại sát vách đá ẩm ướt, những khúc gỗ rừng mài nhọn trên tay run lên bần bật theo từng tiếng chó sủa dữ tợn dội vào từ bên ngoài.


Lâm Búa cắn chặt răng, bàn tay phải hộ pháp siết chặt lấy cán sắt của chiếc búa tạ tự chế. Vết khâu dã chiến trên bả vai trái của gã — vốn chỉ được khâu vội bằng chỉ xơ leo rừng và đắp bùn lưu huỳnh để cầm máu — đang giật lên từng hồi đau đớn. Máu đỏ lại bắt đầu rỉ ra, thấm qua lớp bùn xám xịt.


Nguyễn Thị Thu, cô gái khiếm thính Thu Điếc, vẫn quỳ rạp sát đất. Hai bàn tay nhỏ nhắn nhưng chai sần của cô áp chặt xuống nền đá ướt sũng. Cô ngẩng đầu lên, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi mắt to tròn đầy cảnh giác nhìn thẳng vào Phong. Cô dùng thủ ngữ di chuyển thật nhanh, những ngón tay vẽ vào không trung những ký hiệu dứt khoát: "Chó săn... năm con... cách cửa hang chưa đầy ba mươi mét. Tiếng bước chân người đi kèm... rất nặng. Có vũ khí."


"Mẹ kiếp!" Đạt nghiến răng rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì đau và giận dữ. "Tại vết thương của thằng bọc thép kia! Mùi máu của nó đã dẫn tụi lính gác tới đây! Vũ Phong, mày tưởng mày cứu được nó sao? Giờ thì tất cả chúng ta sẽ chết chùm trong cái hốc đá thối nát này!"


"Câm mồm," Phong lạnh lùng cắt ngang. Giọng nói của anh không hề cao lên, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng lại mang một uy lực thực chiến khiến Đạt lập tức im bặt.


Phong khẽ xoay người, khuỷu tay trái của anh — nơi vừa bị rách da chảy máu rớm rớm sau va chạm với đầu gối cứng bọc cát thủy tinh của Đạt — đang nhói lên từng cơn. Anh phớt lờ cơn đau, căng tai lắng nghe. Bản năng của một cựu lính trinh sát đặc nhiệm biên phòng từng trải qua hàng trăm đêm phục kích trong rừng sâu lập tức hoạt động ở công suất tối đa.


Tiếng sủa của đàn chó Rottweiler rất dữ dội, nhưng Phong nhận ra một chi tiết bất thường: chúng không lao thẳng vào khe nứt. Có tiếng quát tháo bằng mật mã bộ đàm vang lên dứt quãng, xen lẫn tiếng xích sắt xột soạt kéo căng. Toán lính gác vòng ngoài — những kẻ thuộc Đe dọa Cấp F — đang giữ chặt đàn chó lại ngoài trảng đá ven biển. Chúng đang nghi ngờ, nhưng chưa dám tiến vào.


Tại sao?


Ngay sau đó, tai trái của Phong giật mạnh. Vượt qua tiếng sóng biển gầm rú và tiếng gió bão rít gào ngoài khơi Hải Phòng, anh nghe thấy một âm thanh cao tần, sắc lạnh và đều đặn dội xuống từ đỉnh đầu.


*U u u u...*


Tiếng rít cơ học rợn người của cánh quạt nhựa carbon quay với tốc độ hàng ngàn vòng mỗi phút.


"Drone," Phong khẽ rít lên, mắt anh co rút lại. "Đội Vận Hành Flycam Quét Nhiệt của Trịnh Văn Tú đang quét dốc núi này."


Anh lập tức hiểu ra chiến thuật của kẻ thù. Tào Bằng và toán lính tuần đêm không dại gì lao vào các hang hốc tối tăm nơi con mồi có thể mai phục. Chúng đang chờ hệ thống mắt thần trên không lập bản đồ nhiệt toàn diện. Những chiếc drone DJI Matrice cải tiến được trang bị thấu kính hồng ngoại tầm nhiệt tối tân sẽ quét qua từng khe đá. Trong đêm bão lạnh buốt này, nhiệt độ của vách đá vôi chỉ vào khoảng hai mươi độ C, trong khi thân nhiệt của con người là ba mươi bảy độ C. Trên màn hình điều khiển của Trịnh Văn Tú tại Lâu đài Trung tâm, cơ thể của họ sẽ hiện lên đỏ rực như những ngọn đuốc sáng giữa nền xanh lam lạnh lẽo của hòn đảo.


"Nếu chúng ta ở lại đây mà không ngụy trang, thấu kính quét nhiệt sẽ nhìn xuyên qua khe nứt này trong vòng ba mươi giây nữa," Phong quay sang nhìn Lâm Búa, rồi nhìn thẳng vào Đạt. "Tất cả nghe lệnh tôi. Lội xuống vũng nước bùn sâu phía sau hang. Mau!"


Đạt trợn mắt: "Mày điên rồi! Dưới đó toàn bùn thối lưu huỳnh, lạnh buốt xương, nhảy xuống đó để chết rét à?"


"Mày muốn chết rét hay muốn bị súng bắn tỉa hồng ngoại của thợ săn VIP thổi bay đầu?" Phong bước tới, bàn tay phải bấu chặt lấy bả vai phải của Đạt, dùng lực ép gã khuỵu xuống. "Bùn lạnh lưu huỳnh đầm lầy là thứ duy nhất có thể cứu mạng chúng ta lúc này. Nó là chất cách nhiệt tự nhiên. Mau lên!"


Không đợi Đạt trả lời, Phong thò tay vào khe đá sâu nơi dòng nước ngầm rò rỉ, múc lên một nắm bùn lưu huỳnh quánh đặc, xám xịt và nồng nặc mùi trứng thối. Anh thô bạo trát mạnh lên mặt, cổ và khắp lớp áo khoác rêu ngụy trang rách mướp của mình. Chất bùn lạnh buốt chạm vào da thịt khiến Phong khẽ rùng mình, nhưng hệ thần kinh của anh lập tức thích ứng.


Lâm Búa không hề do dự. Gã cựu đặc nhiệm hải quân hiểu rõ tính mạng của mình đang treo trên sợi tóc. Gã bước phăm phăm xuống vũng bùn ngập đến ngang hông, xúc từng nắm bùn lớn phủ kín bả vai trái đang rỉ máu. Vết khâu bằng chỉ xơ leo rừng khi tiếp xúc với chất bùn mặn và lưu huỳnh nồng nặc lập tức bỏng rát như bị gí sắt nung. Lâm Búa nghiến chặt răng đến mức nghe tiếng xương quai hàm kêu lục cục, hai tay bám chặt vào bệ đá để không ngã quỵ.


Thu Điếc lặng lẽ bước xuống theo, cô bôi bùn lên khắp mái tóc ngắn và gương mặt nhỏ nhắn, chỉ chừa lại đôi mắt sáng đầy quyết tâm. Đạt và hai gã đàn em thấy vậy, dù lòng đầy căm hận và sợ hãi, cũng buộc phải lội xuống, trát thứ bùn thối rữa lên người để giữ mạng.


"Đóng băng sinh học," Phong ra lệnh bằng giọng thì thầm sát tai từng người. "Nằm im tuyệt đối. Kiểm soát nhịp thở. Không được di động dù chỉ một ngón tay. Khi drone lướt qua, phải giả chết hoàn toàn."


Phong nằm rạp xuống sát mép bùn, cơ thể anh hòa lẫn hoàn toàn vào màu xám đen của lòng hang. Anh nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ thuật Giả chết làm chậm nhịp tim (Bio-Feedback Control) — một bài tập sinh lý cực hạn mà anh được huấn luyện trong quân ngũ để chống lại các thiết bị quét sinh trắc học. Phong hít vào thật sâu, rồi từ từ thở ra thật chậm, thật nông. Anh điều hòa luồng suy nghĩ, đưa tâm trí về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Nhịp tim của anh bắt đầu giảm dần, từ bảy mươi nhịp xuống sáu mươi, rồi chạm ngưỡng bốn mươi nhịp một phút. Thân nhiệt bề mặt cơ thể anh hạ xuống nhanh chóng, gần như tương đương với nhiệt độ của lớp bùn lưu huỳnh bao phủ bên ngoài.


*U u u u...*


Tiếng rít cao tần của chiếc drone DJI Matrice đã đến ngay trên đỉnh khe nứt dốc đá vôi.


Sức gió từ cánh quạt carbon cực mạnh của nó dội xuống qua khe hẹp, tạo ra những luồng gió rít buốt xương. Luồng gió thô bạo thổi bay lớp lá cây khô và nhánh cây ngụy trang mà nhóm Đạt dựng ở cửa hang trước đó. Những chiếc lá mục bay tứ tán, để lộ ra khoảng trống hoang tàn của hang đá.


Từ phòng điều khiển trung tâm của Lâu đài, Trịnh Văn Tú, Đội trưởng Đội flycam, đang ngồi trước hệ thống màn hình đa kênh. Ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên gương mặt đầy mụn bọc và cặp kính cận dày của gã. Tú nhấp một ngụm nước tăng lực, đôi mắt ti hí di chuyển liên tục theo các dải màu nhiệt hiển thị trên màn hình.


"Khu vực phía Tây, tọa độ quét số 14," một kỹ thuật viên báo cáo. "Đàn chó của Tào Bằng đang dừng lại trước một khe nứt karst. Có dấu hiệu nghi ngờ."


"Điều drone số 3 hạ độ cao xuống mười mét. Quét sâu vào khe nứt," Tú ra lệnh bằng giọng ngạo nghễ. "Không một con mồi nào có thể trốn thoát khỏi mắt thần hồng ngoại của tao."


Chiếc drone số 3 ngoài kia lập tức nghiêng mình, luồng camera quét nhiệt hồng ngoại xoay dọc xuống dưới, chiếu thẳng vào lòng hang tối tăm nơi Phong và những người khác đang nằm bất động dưới bùn thối.


Trên màn hình của Tú, lòng hang hiện lên với màu tím đen chủ đạo của đá vôi lạnh. Không có bất kỳ bóng người màu đỏ cam nào xuất hiện. Tất cả chỉ là một khoảng không vô hồn.


Phong nằm im dưới bùn, tai anh dính chặt vào lớp đất sét ẩm ướt. Nhờ năng lực Đọc vị tiếng động cánh quạt drone, anh nhận diện chính xác chiếc drone đang ở cự ly chưa đầy tám mét ngay trên đầu. Luồng gió từ cánh quạt thổi rát bả vai anh. Phong cảm nhận được lớp bùn trên người mình đang bị luồng gió khô nóng từ động cơ drone làm se lại nhanh chóng.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một tai biến nguy kịch xảy ra.


Lâm Búa, do bả vai trái bị thương quá nặng và phải chịu đựng cái lạnh buốt của bùn mặn suốt mười lăm phút, đã bị một cơn co thắt cơ bắp (muscle spasm) ngoài kiểm soát. Cơ vai của gã giật mạnh một nhịp.


*Rắc.*


Lớp bùn lưu huỳnh bôi trên vai Lâm Búa vốn đang khô se lại dưới sức gió của drone, lập tức bị nứt ra một đường dài khoảng năm phân.


Từ vết nứt nhỏ ấy, nhiệt lượng nóng bỏng ba mươi bảy độ C từ vết thương inflamed (viêm tấy) của Lâm Búa thoát ra ngoài, bốc lên thành một luồng khí ấm giữa không gian lạnh giá của hang đá.


Trên màn hình điều khiển của Trịnh Văn Tú, một chấm nhỏ màu đỏ cam rực rỡ đột ngột xuất hiện giữa nền tím đen lạnh lẽo của lòng hang. Chấm đỏ nhấp nháy, biểu thị một nguồn nhiệt sống rõ rệt.


Tú lập tức đứng bật dậy, đẩy gọng kính cận lên sát mũi: "Chờ đã! Có rò rỉ nhiệt ở tọa độ 14! Khóa mục tiêu! Điều khiển drone dừng lại, quét quét tập trung vào góc bốn mươi lăm độ phía Tây lòng hang!"


*U u u...*


Chiếc drone trên đỉnh đầu Phong đột ngột thay đổi tần số rít. Tiếng cánh quạt gầm rú lớn hơn, nó không di chuyển tiếp theo sơ đồ xoắn ốc mà dừng lại hoàn toàn, lơ lửng ngay trên vị trí của Lâm Búa. Ống kính camera nhiệt màu đỏ của nó bắt đầu xoay xuống, định vị chính xác nguồn nhiệt đang rò rỉ.


Phong mở mắt dưới lớp bùn xám. Qua làn sương mù và ánh sáng xanh mờ nhạt, anh thấy chiếc drone đang hạ thấp dần qua khe nứt. Tim anh đập mạnh một nhịp, nhưng kỹ năng sinh tồn của một đặc nhiệm đã giúp anh đưa ra quyết định chớp nhoáng trong vòng một phần tư giây.


Phong biết camera hồng ngoại chỉ phát hiện sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột và chuyển động của điểm ảnh nhiệt. Nếu anh cử động mạnh để che cho Lâm Búa, cả hai sẽ bị lộ hoàn toàn.


Anh lén đưa bàn tay phải xuống dưới dòng nước ngầm ấm áp rò rỉ từ kẽ đá sâu — nơi có nhiệt độ khoảng ba mươi lăm độ C do mạch nước nóng núi lửa ngầm. Phong bóp chặt một nắm bùn nhão đã được làm ấm bởi dòng nước này.


Bằng một động tác cực kỳ tinh tế và chuẩn xác của một kẻ chuyên đặt bẫy, Phong dùng lực cổ tay hất mạnh nắm bùn nóng ra ngoài cửa hang, hướng thẳng về phía một tảng đá phẳng nằm đối diện bên kia khe núi, cách hang ngầm khoảng mười lăm mét.


*Bộp!*


Nắm bùn nóng đập mạnh vào tảng đá lạnh, tạo ra một vệt bùn ấm loang lổ tỏa nhiệt lượng rõ rệt.


Trên màn hình của Tú, chấm đỏ nhỏ trên vai Lâm Búa vừa xuất hiện thì ngay lập tức, một chấm đỏ lớn hơn, di động với tốc độ nhanh hơn xuất hiện ngoài cửa hang và bám chặt vào tảng đá đối diện.


"Mục tiêu di động!" Kỹ thuật viên hét lên. "Nguồn nhiệt lớn hơn đang di chuyển ra ngoài cửa hang!"


Tú nhìn vệt nhiệt trên tảng đá phẳng ngoài khe núi, nhíu mày suy nghĩ: "Là một con thú rừng... có thể là một con chuột đá hoặc cầy hương bị động nước bão bò ra. Nhưng còn chấm nhỏ trong hang?"


"Chấm nhỏ trong hang đã biến mất rồi, thưa sếp!" Kỹ thuật viên báo cáo.


Thực tế, ngay khi vừa hất nắm bùn nóng đi, Phong đã nhanh tay xúc một nắm bùn lạnh lưu huỳnh khác đắp đè lên vết nứt trên vai Lâm Búa, bịt kín hoàn toàn nguồn nhiệt rò rỉ. Lâm Búa nằm im như một xác chết dưới bùn thối, không dám thở mạnh.


"Mẹ kiếp, chỉ là một con thú rừng hoang dã," Tú hậm hực ngồi xuống ghế, xua tay. "Cho drone tiếp tục di chuyển theo lộ trình quét khu Tây. Đừng lãng phí pin ở cái hốc đá đó nữa. Bảo Tào Bằng chuyển đàn chó săn xuống phía Nam, khu đầm lầy mặn. Lũ chuột người không thể trốn lâu trong đá vôi được đâu."


*U u u...*


Tiếng cánh quạt drone DJI Matrice xa dần, rồi mất hút sau những rặng đước dốc núi phía Tây. Tiếng sủa của bầy chó Rottweiler bên ngoài cũng nhỏ dần khi toán lính gác giật xích kéo chúng di chuyển theo lệnh mới từ bộ chỉ huy.


Trong hang ngầm, không gian tĩnh lặng trở lại, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt tông tông từ trần đá vôi xuống vũng bùn thối.


Lâm Búa từ từ nhô đầu lên khỏi bùn lưu huỳnh, gã ho sặc sụa, phun ra những ngụm nước bùn nồng nặc mùi trứng thối. Da thịt trên bả vai trái của gã đỏ rực lên, lở loét nhẹ do tác động hóa học của lưu huỳnh mặn ăn mòn vào vết thương hở chưa lành.


"Phong... cậu vừa cứu mạng tôi một lần nữa," Lâm Búa khàn giọng nói, cơ thể gã run rẩy bần bật vì lạnh.


Nguyễn Tiến Đạt cũng lồm cồm bò dậy từ vũng bùn. Gã võ sĩ MMA kiêu ngạo lúc này trông không khác gì một con quỷ bùn thối rữa. Gã nhìn Phong với ánh mắt phức tạp — có sự nể phục không thể che giấu trước trí tuệ chiến thuật thực chiến của Phong, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt một mí ấy vẫn là sự tính toán ích kỷ của một kẻ muốn sinh tồn bằng mọi giá.


"Mày giỏi đấy, Vũ Phong," Đạt hừ lạnh, cố gắng giữ giọng nói cứng cỏi dù hàm răng đang va vào nhau lập cập. "Nhưng bầy drone này sẽ quay lại. Tao biết quy luật của tụi Vạn Sinh. Chúng có hàng trăm chiếc flycam quét nhiệt xoay vòng sạc pin mỗi hai tiếng. Lần sau, chúng ta sẽ không may mắn thế này đâu."


"Đúng thế," Phong đứng dậy, bùn lưu huỳnh chảy ròng ròng trên cơ thể gầy săn chắc của anh. Anh rút chiếc la bàn móp góc của Thành ra khỏi túi ngực, lau sạch lớp bùn bám trên mặt kính nứt vỡ. "Chúng ta chỉ có đúng hai tiếng trước khi đợt quét tiếp theo bắt đầu. Nguồn nước ngọt duy nhất ở Thác Rừng Tây đã bị toán lính tuần đêm khóa chặt sau đợt quét này. Chúng ta không thể trốn mãi dưới bùn thối."


Anh quay sang nhìn Lâm Búa, ánh mắt đanh lại đầy quyết đoán: "Chúng ta phải đi săn ngược lại chúng để cướp trang bị và thuốc giải độc. Mục tiêu đầu tiên là căn nhà gỗ hoang phế giữa rừng Tây, nơi toán tuần tra đêm thường xuyên ghé qua."


Đạt nhìn theo Phong, bàn tay phải của gã khẽ siết chặt lại, khớp vai trái vẫn nhói lên từng cơn đau đớn. Gã biết mình phải tuân theo chiến thuật của Phong để sống sót qua đêm nay, nhưng lòng kiêu ngạo bị chà đạp và sự ích kỷ sinh tồn đang âm thầm gieo rắc một kế hoạch phản bội ngầm trong đầu gã võ sĩ.


Bão ngoài khơi Hải Phòng bắt đầu giật mạnh hơn, những luồng gió rít gào luồn qua khe nứt karst như tiếng gào thét của hòn đảo chết chóc Dạ Xoa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!