Nhạc nềnLost_Place6

Tranh Giành Hang Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm gừ trầm đục của bầy chó săn Rottweiler dội vào vách đá phía sau lưng họ, âm thanh ấy bị bóp méo qua màn sương muối dày đặc của rừng đêm Dạ Xoa, nghe méo mó và sắc lạnh như tiếng mài thép gỉ. Gió biển bắt đầu giật mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt của một cơn bão đang hình thành ngoài khơi Hải Phòng, rít lên qua những kẽ lá đước rậm rạp.


"Phong, vết thương của tôi... máu không ngừng được," Lâm Búa khẽ thở dốc, giọng nói của gã cựu đặc nhiệm hải quân vốn dĩ vững vàng như bàn thạch nay đã lộ ra vài phần rệu rã. Gã đang phải dùng bàn tay phải hộ pháp ép chặt lấy bả vai trái. Máu đỏ tươi, ấm nóng và tanh nồng, vẫn liên tục rỉ qua kẽ các ngón tay thô ráp, nhỏ giọt xuống thảm lá mục ẩm ướt.


Vũ Phong dừng lại bên một gốc cây đước cổ thụ có bộ rễ chằng chịt như những chiếc vuốt quỷ cắm sâu xuống lòng đất bùn mặn. Ánh mắt anh sắc lạnh, đồng tử giãn nở tối đa dưới bóng tối sâu thẳm để thích ứng với điều kiện thiếu sáng. Giác quan nhìn đêm của một cựu lính trinh sát đặc nhiệm cho phép anh nhận diện được những vệt máu tươi loang lổ trên thân cây mà Lâm Búa vừa vô tình quẹt qua.


"Đứng im. Đừng cử động mạnh," Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp gần như hòa lẫn vào tiếng gió rít.


Anh cúi người, vục một nắm bùn lạnh lưu huỳnh quánh đặc dưới chân rễ đước, nhanh nhẹn áp chặt lên bả vai trái đang rách thịt của Lâm Búa. Chất bùn mặn, lạnh buốt và nồng nặc mùi lưu huỳnh ngay lập tức làm co thắt các mạch máu ngoại vi, ngăn không cho dòng máu đỏ tiếp tục rò rỉ. Phong biết rõ khứu giác hung hãn của bầy Rottweiler dưới quyền Tào Bằng; chỉ cần một giọt máu tươi rớt xuống đất ẩm, chúng sẽ khóa chặt mục tiêu trong vòng bán kính hai cây số. Bùn lưu huỳnh là lá chắn hóa học duy nhất họ có lúc này để che giấu mùi hơi sinh học.


"Chúng ta cần nước ngọt để rửa vết thương và một nơi ẩn náu trước khi thủy triều dâng," Phong khẽ gạt lớp lá mục, dùng chân xóa sạch vệt máu cuối cùng trên đất ẩm. Anh rút chiếc la bàn quân sự cũ của Thành ra khỏi túi ngực. Lớp vỏ thép móp méo do đỡ mảnh đá cứu mạng anh hồi nãy lạnh ngắt dưới lòng bàn tay. Kim la bàn cơ học vẫn run rẩy định hướng về phía Tây Nam, nơi địa hình bắt đầu dốc cao lên thành những vách đá vôi karst dựng đứng.


"Hang đá ngầm ngập nước khu Tây," Phong lẩm nhẩm dựa trên trí nhớ về bản đồ địa hình thô sơ của hòn đảo. "Lối vào hang nằm sát mép nước biển. Khi thủy triều xuống cực thấp vào ban đêm, lối vào hẹp sẽ lộ ra sau rạn san hô sắc nhọn. Đó là điểm mù hoàn toàn của camera giám sát lâu đài."


Lâm Búa cắn răng chịu đựng cái lạnh buốt của bùn mặn đang ăn vào da thịt rách nát, gật đầu: "Tôi đi được. Nhưng nếu thủy triều dâng cao đột ngột, cái hang đó sẽ biến thành một chiếc quan tài bê tông ngập nước trong vòng mười phút."


"Đó là cái giá phải trả để trốn khỏi mắt thần của Henry Trần," Phong lạnh lùng đáp. Anh đỡ lấy một phần trọng lượng cơ thể hộ pháp của Lâm Búa, dẫn gã di chuyển không tiếng động qua những dốc đá trơn trượt bám đầy rêu phong.


Họ lách qua những bụi gai rừng rậm rạp, bước chân nhẹ nhàng đến mức không làm lay động một chiếc lá khô. Sau mười lăm phút di chuyển nghẹt thở dọc theo mép nước biển đang rút dần, Phong phát hiện ra một khe nứt dốc đá vôi hẹp, chỉ vừa một người lách nghiêng người qua. Hơi nước mặn bốc lên từ khe nứt kèm theo mùi rong biển thối rữa đặc trưng.


Lối vào Hang đá ngầm ngập nước khu Tây đây rồi.


Phong đi trước, dùng tay rà soát các cạnh đá vôi sắc nhọn để bảo vệ bả vai đang bị thương của Lâm Búa. Nước biển dưới chân lạnh buốt, ngập đến ngang đầu gối. Họ phải bò trườn qua một đoạn địa đạo hẹp dài khoảng mười mét, tiếng sóng biển vỗ oạp oạp vào vách đá ngoài kia vọng lại nghe u uất, cô độc.


Nhưng ngay khi lách qua góc cua cuối cùng dẫn vào hốc đá khô ráo phía trong hang, Phong đột ngột đứng khựng lại. Tay phải anh theo bản năng đưa ra sau, chặn chặt lồng ngực Lâm Búa, ra hiệu im lặng tuyệt đối.


Trong khoảng không gian tối tăm của hang đá vôi, có ánh sáng mờ nhạt từ một cây gậy phát sáng hóa học màu xanh lục bẻ cong đặt trên một tảng đá phẳng. Ánh sáng xanh lét, ma quái ấy hắt lên ba bóng người đang ngồi co cụm xung quanh một vũng nước rò rỉ từ trần hang.


Dẫn đầu nhóm người đó là một gã đàn ông có vóc dáng săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn cuồng bạo dưới chiếc áo thun thể thao rách mướp. Gã khoảng hai mươi bảy tuổi, tóc cắt cua sát da đầu, khuôn mặt đầy những vết sẹo đặc trưng của những trận đấu đài bạo lực. Hai bàn tay gã được quấn chặt bằng những dải băng vải thô tẩm keo và cát thủy tinh lấp lánh dưới ánh sáng xanh.


Nguyễn Tiến Đạt — võ sĩ MMA tự do, kẻ dẫn đầu "Phe Độc Hành MMA" gồm những con mồi có thể lực tốt nhưng kiêu ngạo tột cùng.


Khi nghe tiếng nước xao động nhẹ từ lối vào hẹp, Đạt lập tức đứng bật dậy. Gã xoay người, hai tay đưa lên thủ thế chiến đấu của môn quyền Anh, đôi mắt một mí sắc lẹm đầy sát khí khóa chặt vào bóng đen của Vũ Phong.


"Kẻ nào?" Đạt gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói đầy sự cảnh giác và thù địch.


"Tránh đường ra. Chúng tôi cần một góc khô ráo để sơ cứu vết thương," Phong bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt anh không hề dao động trước tư thế thủ thế chuyên nghiệp của gã võ sĩ MMA. Giọng nói của anh phẳng lặng, không chứa đựng một chút cảm xúc hay sự đe dọa nào, nhưng lại mang một áp lực vô hình của một chiến binh thực chiến.


Đạt nhìn lướt qua vết thương đẫm máu trên vai Lâm Búa, rồi nhìn sang chiếc vòng cổ định vị Titan V1 vẫn đang nhấp nháy đèn đỏ trên cổ Phong. Gã khẽ nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy sự kiêu ngạo của kẻ tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh thể chất cơ bắp của mình.


"Sơ cứu?" Đạt bước tới một bước, chặn đứng lối lên gờ đá khô duy nhất của hang. "Cái hang này và nguồn nước ngọt này thuộc về bọn tao từ hai tiếng trước. Luật ở hòn đảo này rất đơn giản: kẻ mạnh có tất cả, kẻ yếu thì cút ra ngoài làm mồi cho chó. Bọn tao không rảnh để chia sẻ chỗ trốn với một gã thương binh sắp chết và một thằng lính trinh sát hết thời."


Hai gã đồng bọn phía sau Đạt cũng đứng dậy, tay lăm lăm những khúc gỗ rừng mài nhọn, ánh mắt đầy sự hung hãn đường phố.


Lâm Búa nghe vậy, lồng ngực phập phồng giận dữ, gã định vung tay búa tạ lao lên nhưng Phong khẽ gạt tay ngăn lại. Phong biết rõ thể trạng của Lâm Búa lúc này; vết thương mất máu nhiều đã làm gã suy giảm năm mươi phần trăm lực chiến, nếu lao vào một cuộc hỗn chiến cơ học trực diện với ba gã trai trẻ khỏe mạnh, phần thua chắc chắn thuộc về họ.


"Tôi nói lại lần cuối. Tránh đường," Phong bước lên một bước, trọng tâm cơ thể hơi hạ thấp, hai tay buông thõng tự nhiên bên hông nhưng các ngón tay khẽ cong lại, sẵn sàng cho một đòn phản công chớp nhoáng. Anh đang ở Trạng thái con mồi lẩn trốn, mọi giác quan đều được đẩy lên mức tối đa để phân tích đối phương.


"Mẹ kiếp, điếc tai à? Đã bảo cút ra ngoài!"


Đạt hét lên một tiếng, cơ thể gã lao vút về phía trước với tốc độ kinh hoàng của một võ sĩ chuyên nghiệp. Gã tung một cú đấm móc trái cực mạnh (left hook) nhắm thẳng vào quai hàm bên trái của Phong. Cú đấm xé gió rít lên một tiếng *vút* sắc lẹm, lực đấm có thể dễ dàng làm vỡ nát xương gò má của một người bình thường.


Phong không lùi lại. Anh biết rõ trên địa hình hang đá ướt rêu trơn trượt này, việc lùi lại sẽ làm mất thăng bằng trọng tâm chân trước. Anh chủ động cúi thấp người nghiêng góc 15 độ sang bên phải, cú đấm móc của Đạt sượt qua sát sạt vành tai anh, luồng gió mạnh từ nắm đấm làm bay ngược những sợi tóc đẫm sương muối của Phong.


Đạt phản xạ cực nhanh do thói quen đấu đài dài ngày. Thấy cú đấm đầu tiên hụt, gã lập tức mượn đà xoay người, thu hồi tay trái và tung tiếp một đòn gối bay (flying knee) tàn bạo bằng đầu gối phải cứng như đá, nhắm thẳng vào chấn thủy của Phong.


Cú ra đòn hiểm hóc và đầy uy lực. Lâm Búa định lao vào can thiệp bằng sức nặng cơ thể nhưng Phong đã ra hiệu bằng tay trái giữ khoảng cách. Anh không hề hoảng loạn.


Phong chủ động đón đỡ đòn gối bay bằng cách gập hai khuỷu tay lại thành một tấm lá chắn thép trước ngực.


*Bộp!*


Một tiếng va chạm cơ học khô khốc vang dội khắp hang đá vôi. Sức công phá từ đầu gối cứng của Đạt dội thẳng vào xương khuỷu tay Phong, truyền một cơn đau buốt nhói chạy dọc lên bả vai. Phong cảm thấy lớp da ở khuỷu tay trái bị rách toác do va chạm trực tiếp với lớp băng quấn tẩm cát thủy tinh sắc nhọn của Đạt, máu bắt đầu rỉ ra.


Tuy nhiên, Phong không hề lùi bước hay mất thăng bằng. Anh mượn chính lực đẩy từ cú gối bay của Đạt để trượt lùi hai chân về phía sau khoảng nửa mét, hấp thụ hoàn toàn xung lực của đòn đánh.


Trong khoảnh khắc ấy, lý trí đặc nhiệm của Phong lập tức phân tích ra điểm yếu chí tử của đối phương.


Nguyễn Tiến Đạt là một võ sĩ MMA đỉnh cao, nhưng gã chỉ quen chiến đấu trên sàn đấu phẳng, khô ráo và có độ bám tốt của lồng bát giác. Di chuyển của Đạt quá rộng, trọng tâm dồn quá nhiều vào chân trước để chuẩn bị cho các đòn đấm đá tầm cao, và gã hoàn toàn không chú ý đến địa hình trơn trượt đầy rêu ướt dưới chân hang đá ngầm.


Đạt thấy Phong đỡ được đòn gối, gã lập tức tiếp đất bằng chân trái, định xoay người tung tiếp một cú đấm thẳng tay phải (cross) để dứt điểm trận đấu.


Nhưng gã đã quá chậm so với một cựu lính trinh sát đặc nhiệm biên giới.


Ngay khi chân trái của Đạt vừa chạm đất, Phong đã chủ động áp sát, lọt vào góc mù dưới nách phải của gã. Anh không dùng đòn đấm thẳng dập mũi Đạt như thông thường vì biết phản xạ của võ sĩ chuyên nghiệp sẽ gạt ra được.


Phong lừa trọng tâm của Đạt bằng cách nghiêng nhẹ người sang bên trái, khiến Đạt theo bản năng dồn lực chân trước vào bãi rêu ướt sát mép nước biển.


*Xoẹt!*


Chân trái của Đạt trượt nhẹ trên lớp rêu trơn. Trọng tâm cơ thể gã lập tức bị mất thăng bằng trong một phần mười giây.


Chỉ cần có thế, Phong tung một đòn quét chân dứt khoát, tàn nhẫn bằng mu bàn chân phải vào ngay sau gân kheo chân trụ của Đạt.


*Bịch!*


Đạt ngã sụp xuống nền đá ướt sũng nước biển. Sức nặng của cơ thể 85kg va đập mạnh xuống đá cứng tạo ra một tiếng động trầm đục.


Trước khi Đạt kịp xoay người hay tung đòn vật (takedown) để phòng thủ ground-and-pound, Phong đã áp sát như một chiếc bóng đen không trọng lượng. Anh quỳ một gối đè chặt lên thắt lưng của Đạt, dùng tay trái khóa cứng cổ tay trái của gã ra sau lưng, đồng thời tay phải vặn mạnh khớp bả vai trái của gã ngược chiều kim đồng hồ theo một góc 90 độ.


Đòn khóa khớp bả vai đặc nhiệm thực dụng (shoulder lock).


"Á... Mẹ kiếp!" Đạt gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng.


Gương mặt gã võ sĩ MMA xăm trổ méo mó đi vì đau đớn, toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay trái co rút lại dưới áp lực bẻ gãy khớp bả vai của Phong. Chỉ cần Phong tăng thêm một lực nhỏ khoảng hai kilôgam, toàn bộ dây chằng và khớp xoay bả vai của Đạt sẽ bị xé rách hoàn toàn, biến gã thành một kẻ tàn phế vĩnh viễn trên hòn đảo này.


Hai gã đồng bọn của Đạt định lao lên cứu chỉ huy, nhưng Lâm Búa đã bước tới một bước. Sức nặng cơ thể mét chín cùng ánh mắt sát khí của gã cựu đặc nhiệm hải quân khiến hai tên nhóc giang hồ đường phố run rẩy đứng im, khúc gỗ nhọn trên tay run lên bần bật.


"Nghe này," Phong cúi thấp đầu sát tai Đạt, giọng nói của anh trầm thấp nhưng lạnh buốt như băng tuyết biên giới. "Mày có kỹ năng đấu đài rất tốt, nhưng đây không phải là sàn đấu có trọng tài và luật cấm. Ở đây, một sai lầm nhỏ về địa hình sẽ khiến mày phải trả giá bằng cả mạng sống. Tao không muốn giết mày, tao chỉ cần một góc hang để cứu đồng đội. Mày muốn giữ bả vai để tiếp tục đi săn lính gác, hay muốn làm một thằng phế nhân nằm chờ chết dưới hang nước này?"


Áp lực từ bàn tay Phong siết chặt thêm một chút. Tiếng sụn khớp vai của Đạt kêu lên những tiếng *rắc rắc* nhỏ đầy đe dọa.


Đạt cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa lẫn với nước biển mặn. Lòng kiêu ngạo của gã võ sĩ đài MMA bị tổn thương sâu sắc, nhưng nỗi sợ hãi tàn phế và bản năng sinh tồn đã buộc gã phải đưa ra quyết định lý trí.


"Được... Tao nhường... Thả tay ra!" Đạt khàn giọng rên rỉ.


Phong dứt khoát buông tay, đứng dậy lùi lại hai bước phòng thủ, ánh mắt vẫn không rời khỏi từng cử động của Đạt.


Đạt lồm cồm bò dậy, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang ê ẩm đau đớn. Gã nhìn Phong với ánh mắt vừa căm hận, vừa có phần nể sợ trước kỹ thuật cận chiến thực dụng, tàn nhẫn không một động tác thừa của người lính đặc nhiệm. Gã hậm hực vẫy tay ra hiệu cho hai gã đồng bọn rút lui về phía góc tối sâu nhất của hang đá, nhường lại góc hang khô ráo gần nguồn nước ngọt rò rỉ cho nhóm của Phong.


Một sự nghi kỵ và căng thẳng bao trùm không gian hẹp của hang ngầm ngập nước. Hai nhóm ngồi đối diện nhau, ranh giới vô hình được vạch ra bởi ánh sáng xanh lét của cây gậy phát sáng hóa học.


Phong nhanh chóng đỡ Lâm Búa ngồi xuống một tảng đá phẳng. Anh dùng nước ngọt tinh khiết rò rỉ từ vách đá vôi sạch sẽ để rửa sạch bùn mặn và máu khô trên vai Lâm Búa. Vết thương rách thịt do mảnh đá granite găm thấu thịt khá sâu, mép vết thương đã bắt đầu trắng bợt do ngấm nước biển mặn.


"Cậu khóa khớp đẹp đấy," Lâm Búa khẽ cười khẩy, cố gắng làm dịu đi bầu không khí căng thẳng bằng giọng nói trầm đục. "Gã võ sĩ kia chỉ quen đánh bằng sức mạnh cơ bắp, gã không hiểu rằng trong hoang dã, địa hình mới là vũ khí lợi hại nhất."


"Giữ sức đi. Tôi cần khâu vết thương này lại trước khi vi khuẩn hoại tử xâm nhập," Phong lạnh lùng đáp. Anh rút chiếc kim khâu tự chế và sợi xơ dai tước từ dây leo rừng sát trùng mà anh giấu trong gấu áo khoác rêu ngụy trang.


Không có thuốc tê dã chiến. Lâm Búa cắn chặt một khúc gỗ khô mà Phong đưa cho, hai tay bám chặt vào cạnh đá vôi để giữ thăng bằng. Phong bắt đầu luồn mũi kim qua mép da thịt rách nát của gã cựu đặc nhiệm hải quân. Tiếng cơ thịt bị đâm xuyên qua nghe sột soạt, Lâm Búa gồng chặt cơ ngực, mồ hôi vã ra như tắm nhưng gã không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Sự kiên cường thể chất của hai chiến binh dạn dày sương gió khiến nhóm MMA phía đối diện phải im lặng quan sát đầy kinh hãi.


Khi Phong vừa hoàn thành mũi khâu cuối cùng và dùng bùn lưu huỳnh đắp lại để bảo vệ vết mổ hở, một bóng người nhỏ nhắn, di chuyển nhẹ nhàng như một chiếc bóng ma bất ngờ lướt ra từ ngách sâu tối tăm nhất của hang karst ngầm.


Đó là Nguyễn Thị Thu — cô gái trẻ khiếm thính một phần, người được mệnh danh là "Thu Điếc" nhờ khả năng cảm nhận tần số rung động mặt đất cực tốt.


Thu không nói chuyện. Cô di chuyển cực nhẹ bằng chân trần, mắt to tròn đầy cảnh giác nhìn lướt qua hai nhóm Phong và Đạt. Cô tiến sát về phía Vũ Phong, dùng bàn tay nhỏ nhắn nhưng chai sần áp chặt xuống nền đá ướt của hang ngầm, rồi dùng thủ ngữ chỉ nhanh ra phía cửa hang hẹp đang ngập nước.


Phong nhìn khẩu hình miệng và cử chỉ tay của Thu, chân mày anh lập tức nhíu chặt lại.


"Có tiếng rung động không đều trên đá... Chân chó săn... Rất đông... Đang tiến sát cửa hang ngầm."


Bầu không khí trong hang ngầm lập tức đông cứng lại lạnh ngắt. Đèn LED đỏ trên vòng cổ Titan V1 của Phong và Lâm Búa vẫn nhấp nháy liên tục trong bóng tối sâu thẳm, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái bẫy sinh mệnh đang siết chặt lấy cổ họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!