Bãi Cát Đẫm Máu
Tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú xé toạc màn đêm lạnh giá của vịnh Bắc Bộ. Sương muối dày đặc tràn qua khe cửa hở của chiếc Mil Mi-17, mang theo vị mặn chát của biển cả và mùi dầu JP-8 khét lẹt.
Vũ Phong tỉnh dậy. Cơn đau búa bổ nơi gáy khiến nhãn cầu anh co rút lại. Theo bản năng của một lính trinh sát đặc nhiệm lão luyện, anh không cử động ngay. Anh giữ nguyên tư thế nằm nghiêng trên sàn thép lạnh buốt, điều hòa nhịp thở nông và chậm, bắt đầu dùng các giác quan để định vị môi trường xung quanh.
Dưới lưng anh là sàn trực thăng rung lắc dữ dội. Bên tai là tiếng gầm rú của động cơ phản lực xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào, hoảng loạn của nhiều người. Phong khẽ mở mắt. Ánh sáng mù mờ từ bóng đèn neon bảo hộ màu đỏ trên trần khoang lái hắt xuống những gương mặt tái nhợt, cắt không còn giọt máu. Có khoảng mười chín, hai mươi người xung quanh anh. Họ mặc những bộ quần áo lao động rách nát, tay bị trói quặt ra sau bằng dây cáp nhựa rút. Họ là những người vô gia cư, những công nhân nghèo khổ bị bắt cóc từ các khu ổ chuột vùng ven đất liền. Những "Con mồi hoảng loạn" đúng nghĩa.
Phong khẽ xoay cổ. Một cảm giác vướng víu, nặng nề ập đến. Cổ anh đang bị siết chặt bởi một chiếc vòng kim loại dày khoảng ba phân. Trên bề mặt hợp kim titan xám mờ của nó, một điểm đèn LED màu đỏ đang nhấp nháy theo nhịp thở của anh.
"Vòng cổ định vị phát nổ Titan V1," Phong thầm nghĩ, lồng ngực thắt lại.
Anh nhớ ra rồi. Tập đoàn Vạn Sinh. Họ đã lừa anh ký vào hợp đồng bảo vệ lương cao để có tiền chữa bệnh thiếu máu mãn tính cho em gái Vũ Vy ở quê nhà. Nhưng ngay khi đặt chân lên chiếc tàu vận tải ra khơi Hải Phòng, anh đã bị đánh thuốc mê. Khi tỉnh lại, anh đã ở đây, bị biến thành một con mồi trong trò chơi săn người tàn bạo của giới tài phiệt trên một hòn đảo hoang biệt lập mang tên Dạ Xoa.
"Mẹ kiếp, tỉnh rồi à?"
Một giọng nói trầm đục, khàn đặc vang lên sát bên cạnh. Phong nhìn sang. Đó là một gã đàn ông hộ pháp, cao gần mét chín, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá granite dưới lớp áo ba lỗ rách mướp. Gương mặt gã đầy vết sẹo đạn bắn và râu quai nón rậm rạp. Lâm "Búa" — cựu đặc nhiệm hải quân, người cũng bị lừa lên chuyến tàu tử thần cùng anh.
"Cậu giữ sức đi," Lâm Búa khẽ thì thầm, ánh mắt gã lóe lên tia nhìn sắc lạnh nhưng đầy cảnh giác. "Chúng nó sắp thả chúng ta xuống trường bắn rồi. Bọn chó chết này trang bị tận răng."
Phong chưa kịp trả lời thì tiếng xích sắt lách cách vang lên vang dội. Cánh cửa trượt của chiếc trực thăng bị gạt phăng sang một bên. Gió biển gầm rú tràn vào khoang lái như một con dã thú khát máu, cuốn theo những hạt mưa lạnh buốt găm thẳng vào da thịt thường dân.
Một gã lính gác mặc quân phục tác chiến màu xám, thắt lưng đeo dùi cui điện và khẩu súng ngắn bọc thép, bước tới. Gã cầm một chiếc loa phát thanh cầm tay, gầm lên qua tiếng gió rít:
"Tất cả đứng dậy! Bước ra cửa! Đã đến giờ đi săn!"
Những tiếng khóc thét bùng nổ. Những con mồi hoảng loạn co rúm người lại, cố gắng lùi sâu vào góc tối của khoang trực thăng để trốn tránh. Nhưng gã lính gác không hề có chút nhân tính. Gã thẳng tay vung dùi cui điện, nện liên tiếp vào vai, vào đầu những kẻ yếu đuối nhất. Tiếng dòng điện cao áp xẹt xẹt xanh lét kèm theo tiếng la hét thảm thiết vẽ nên một viễn cảnh địa ngục thực sự.
"Xuống!"
Lâm Búa gầm lên một tiếng, dùng bả vai hộ pháp húc thẳng vào ngực gã lính gác đang định nện dùi cui vào một cô gái trẻ. Cú va chạm mạnh khiến gã lính gác lảo đảo lùi lại. Lâm Búa nhân cơ hội đó kéo Phong lao ra cửa trực thăng.
Phong cảm thấy cơ thể mình rơi tự do khoảng ba mét trước khi cắm sầm xuống bãi cát ướt lạnh. Anh lăn vài vòng trên cát để triệt tiêu lực rơi, rồi lập tức quỳ rạp người xuống, dùng cát ướt để ngụy trang cơ thể.
Trước mặt anh là "Bãi bồi cát trắng phía Tây" đảo Dạ Xoa. Một dải cát rộng lớn, trống trải trải dài ven bờ biển hoang sơ hoang dã. Phía sau lưng họ là bìa rừng tối đen như mực, rậm rạp và đầy rẫy hiểm họa cận kề. Không có một vật che chắn tự nhiên nào trên bãi cát này. Đây là một trảng trống hoàn hảo để tàn sát.
Chiếc trực thăng Mil Mi-17 không rời đi. Nó hạ độ cao, lơ lửng ở khoảng cách hai mươi mét so với mặt đất. Một chùm đèn pha công suất lớn từ bụng máy bay quét xuống bãi cát, biến đêm tối thành ban ngày. Ánh sáng rọi thẳng vào những bóng người đang chạy trốn hỗn loạn trên cát trắng.
Loa phát thanh trên trực thăng vang lên giọng cười ngạo nghễ, lạnh lùng của một gã đàn ông nói tiếng Việt giọng miền Nam pha lẫn sự kiêu kỳ của giới thượng lưu:
"Chào mừng các con mồi đến với Đảo Dạ Xoa. Ta là Henry Trần. Đêm nay, các ngươi có mười phút để chạy trốn vào rừng trước khi bầy chó săn của Tào Bằng xuất kích. Nhưng ta nghĩ... mười phút là quá dài đối với một lũ rác rưởi."
Phong nhìn lên khoang cabin trực thăng qua ánh sáng chói lòa của đèn pha. Henry Trần đang đứng ở cửa máy bay. Gã mặc bộ đồ dã ngoại cao cấp màu cát của hãng 5.11, tay đeo chiếc đồng hồ Rolex vàng lấp lánh phản chiếu ánh đèn. Trên tay gã là một khẩu súng trường bắn tỉa cỡ lớn Barrett .50 cal chuyên dụng, có gắn ống ngắm tầm nhiệt hồng ngoại tối tân.
Henry Trần từ từ nâng khẩu Barrett lên, đặt báng súng chắc chắn vào vai.
*Đoàng!*
Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm dốc đá. Luồng sáng từ đầu nòng súng bắn tỉa cỡ lớn quét qua không trung.
Cách Phong chưa đầy năm mét, một người đàn ông vô gia cư đang chạy trốn hoảng loạn đột ngột khựng lại. Viên đạn cỡ .50 cal găm thẳng vào ngực gã, sức công phá hủy diệt của động năng viên đạn xé toạc lồng ngực gã thành trăm mảnh. Máu, thịt và những mảnh xương vỡ phun ra như một cơn mưa đỏ, hắt thẳng vào mặt Vũ Phong. Người đàn ông ngã sụp xuống cát, cơ thể co giật vài nhịp rồi bất động hoàn toàn.
Mùi đồng tanh nồng của máu tươi trộn lẫn mùi thuốc súng cháy khét lẹt ập thẳng vào khứu giác của Phong.
*Đoàng! Đoàng!*
Tiếng súng nổ liên tiếp dồn dập. Thêm hai người nữa gục xuống trên bãi cát trắng. Tiếng la hét, tiếng xương cốt gãy vụn và tiếng sóng biển gầm rú hòa quyện thành một cơn bão âm thanh tàn khốc.
Cơn bão âm thanh đó đột ngột kích hoạt một thứ gì đó sâu thẳm trong não bộ của Vũ Phong.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Không gian xung quanh Phong biến mất. B bãi cát trắng Dạ Xoa không còn nữa. Anh đang đứng giữa khu rừng rậm rạp biên giới phía Bắc vào một đêm mưa tầm tã năm 2018. Tiếng pháo cối nổ vang trời. Tiếng súng AK rít liên thanh rát buốt. Mùi đất bùn nhão trộn lẫn máu tươi.
"Phong! Chạy đi! Bảo vệ Vy!"
Trung úy Nguyễn Chí Thành — người đồng đội thân thiết nhất của anh — đang nằm dưới bùn, nửa thân dưới đã bị mìn Claymore xé nát. Thành dùng bàn tay đẫm máu đẩy mạnh Phong vào bụi rậm, ngay trước khi một loạt đạn súng máy quét qua vị trí của họ. Thành đã hy sinh để che chở cho anh trong nhiệm vụ giải cứu thất bại năm xưa.
"Thành..." Phong mấp máy môi, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Cơ thể Phong hoàn toàn đông cứng. Đôi mắt anh trợn trừng vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng. Lồng ngực anh nghẹn ứ, không thể hít thở. Nhịp tim đập dồn dập vượt ngưỡng kiểm soát, nhưng các khớp cơ bắp của anh như bị đóng đinh đóng chặt vào bãi cát lạnh buốt. Đây là "Trạng thái đóng băng PTSD" — cơn ác mộng tâm lý kinh hoàng luôn hành hạ anh mỗi khi nghe tiếng súng nổ dồn dập đêm khuya.
Một tia quét laser màu đỏ từ ống ngắm của Henry Trần đang rà quét dọc theo bãi cát, từ từ di chuyển về hướng bả vai của Phong. Chỉ cần một giây nữa, viên đạn Barrett tiếp theo sẽ thổi bay đầu anh.
"Phong! Mẹ kiếp, Phong! Tỉnh lại!"
Một tiếng gầm lớn vang lên sát tai. Lâm Búa lao tới như một chiếc xe tăng bọc thép dã ngoại dã chiến. Gã dùng thân hình khổng lồ của mình húc mạnh vào Phong, đẩy anh lăn vài vòng trên cát ngay khi tia laser đỏ vừa quét qua chân họ.
*Đoàng!*
Viên đạn .50 cal găm thẳng xuống vị trí Phong vừa nằm, tạo ra một hố cát sâu hoắm, hất tung một lượng cát lớn bao phủ cả hai người.
Lâm Búa ghì chặt Phong xuống cát, kéo anh lùi lại sau một tảng đá granite lớn nhô lên ven bờ biển. Gã lắc mạnh hai vai Phong, hét lớn:
"Phong! Cậu là lính trinh sát đặc nhiệm cơ mà! Nhìn tôi này! Cậu muốn chết ở đây để em gái cậu Vy chết mòn trong bệnh viện đất liền à? Tỉnh lại cho tôi!"
Cái tên "Vy" dội vào màng nhĩ Phong như một dòng điện cực mạnh. Nhưng hệ thần kinh của anh vẫn bị giam cầm trong ảo giác chiến tranh quá khứ. Tiếng súng nổ vẫn rít lên bên tai anh.
Để giải cứu lý trí của mình khỏi ranh giới sinh tử, Phong cắn chặt răng, dùng hết sức lực tự cắn mạnh vào môi dưới của mình.
Cơn đau buốt nhói tột cùng bùng nổ nơi đầu lưỡi. Vị máu ấm nóng, mặn chát tràn ngập khoang miệng. Nỗi đau thể xác thực tế ngay lập tức kích hoạt hệ thần kinh trung ương, kéo lý trí của anh thoát ra khỏi ảo giác quá khứ. Đôi mắt Phong lấy lại tiêu cự sắc bén lạnh lùng của một chiến binh.
*Bùm!*
Viên đạn Barrett thứ tư của Henry Trần bắn thẳng vào tảng đá granite che chắn của họ. Sức công phá của viên đạn cỡ lớn làm tảng đá vỡ vụn thành trăm mảnh. Những mảnh đá sắc nhọn như dao găm bay loang lổ trong không trung.
Lâm Búa gầm lên một tiếng đau đớn. Một mảnh đá granite sắc lẹm găm thấu vào bả vai trái của gã, máu đỏ tươi lập tức tuôn ra, thấm đẫm lớp áo ba lỗ rách vai.
Phong cũng bị chấn động vụ nổ hất văng ra ngoài khoảng nửa mét. Anh cảm thấy một luồng lực mạnh va đập thẳng vào lồng ngực trái của mình. Nhưng kỳ lạ thay, không có vết thương rách da nào xuất hiện. Phong đưa tay vào túi ngực áo khoác rêu ngụy trang sờ soạng.
Anh rút ra chiếc "La bàn quân sự thép cũ của Thành".
Chiếc la bàn cơ học bằng thép không gỉ — kỷ vật thiêng liêng duy nhất của người đồng đội quá cố — giờ đây đã bị móp một góc lớn, mặt kính cường lực bị nứt vỡ chằng chịt. Một mảnh đá sắc nhọn vẫn còn găm chặt vào lớp vỏ thép của nó. Chiếc la bàn cũ của Thành đã đỡ đạn cứu mạng Phong trong gang tấc.
Phong siết chặt chiếc la bàn trong lòng bàn tay rớm máu. Ánh mắt anh hướng lên chiếc trực thăng đang lượn vòng trên cao. Nỗi sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là sự tập trung cực hạn của một kẻ đi săn ngược nguy hiểm.
Anh bắt đầu quan sát và phân tích chiến thuật của Henry Trần.
Khẩu súng trường bắn tỉa Barrett .50 cal có độ giật cực lớn. Trong điều kiện gió biển từ vịnh Bắc Bộ giật mạnh cấp 5, cấp 6 dốc núi Đông, chiếc trực thăng Mil Mi-17 liên tục bị chao đảo, không thể giữ thăng bằng tuyệt đối. Mỗi lần nổ súng, Henry Trần buộc phải mất thời gian khóa lại mục tiêu di động trên màn hình tầm nhiệt.
"Lâm! Nghe tôi!" Phong khẽ nói, giọng trầm lạnh nhưng đầy uy quyền chỉ huy. "Khẩu Barrett của gã cần đúng ba giây giữa mỗi phát bắn để nạp đạn và khóa lại mục tiêu trong gió lớn. Cát ở đây rất lún, nếu chạy thẳng chúng ta sẽ bị giảm bốn mươi phần trăm tốc độ di chuyển và làm mồi cho gã. Chúng ta phải di chuyển zic-zac theo nhịp bắn của gã."
Lâm Búa nén đau bả vai trái, gật đầu mạnh: "Tôi nghe cậu! Chạy hướng nào?"
"Nhắm vào bóng râm của bìa rừng tối phía Tây Nam. Khoảng cách bốn mươi mét. Tôi sẽ đếm nhịp bắn. Khi nghe tiếng súng nổ, chúng ta có đúng ba giây vàng ngọc để di chuyển trước phát súng tiếp theo."
Phong điều hòa nhịp thở dã ngoại sâu, mắt hướng về phía nòng súng của Henry Trần lấp lánh dưới ánh đèn pha.
*Đoàng!*
Viên đạn thứ năm găm thẳng xuống bãi cát cách tảng đá granite của họ hai mét, hất tung một màn cát trắng che khuất tầm nhìn của trực thăng.
"CHẠY!" Phong gầm lên.
Cả hai phóng người ra khỏi tảng đá đổ nát. Phong đếm nhẩm trong đầu với tốc độ của một đồng hồ bấm giờ quân sự:
*Một giây...*
Phong lao nhanh sang bên trái, chân trần dẫm mạnh vào những lớp cát lún, giữ trọng tâm cơ thể cực thấp để giảm diện tích chấm nhiệt hồng ngoại trên kính ngắm.
*Hai giây...*
Anh đột ngột bẻ hướng chạy góc 45 độ sang bên phải, kéo Lâm Búa di chuyển nhịp nhàng theo sơ đồ zic-zac dã chiến.
*Ba giây...*
"NẰM XUỐNG!"
Phong và Lâm Búa đồng loạt lao người nằm rạp xuống một rãnh cát trũng thấp ven bìa rừng.
*Đoàng!*
Viên đạn Barrett thứ sáu bắn sượt qua khoảng không ngay phía trên đầu họ, găm thẳng xuống bãi cát tạo ra một vụ nổ cát lớn. Sức nóng của đường đạn rít xé gió rát buốt cả gáy Phong.
"Tiếp tục! Còn hai mươi mét nữa! Chạy!"
Phong bật dậy như một chiếc lò xo thép. Anh đếm ngược nhịp bắn tiếp theo của Henry Trần. Gió biển thổi mạnh lay động các tán lá rừng tối phía trước, tạo ra một vùng điểm mù di động hoàn hảo của camera hồng ngoại.
*Một giây...*
Lâm Búa gầm lên nén đau bả vai, sải bước dài chạy việt dã việt dã dũng cảm.
*Hai giây...*
Phong bẻ lái hướng chạy lách qua một gốc cây đước ngập mặn khô héo sát bìa rừng.
*Ba giây...*
*Đoàng!*
Phát đạn thứ bảy của Henry Trần bắn trúng một nhánh cây đước ngay sát cạnh hông Phong, mảnh gỗ vỡ vụn bay loang lổ. Nhưng cả Phong và Lâm Búa đã tận dụng đà lao người, phóng mình vào bên trong bóng tối rậm rạp của Rừng tối phía Tây.
Tán lá rậm rạp của khu rừng nguyên sinh ẩm ướt lập tức che phủ hoàn toàn cơ thể họ, chặn đứng chùm đèn pha công suất lớn và triệt tiêu hoàn toàn tầm quét nhiệt hồng ngoại của trực thăng trên cao.
Họ ngã sụp xuống những thảm dương xỉ ướt sũng sương đêm, lồng ngực phập phồng hít thở khí lạnh của rừng sâu hoang dã. Phong lập tức đưa tay bóp chặt bả vai đang rỉ máu của Lâm Búa để cầm máu dã chiến, ánh mắt anh vẫn cảnh giác quét nhìn xung quanh bóng tối.
Trên cao, tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú vòng quanh bìa rừng thêm vài vòng. Henry Trần nhìn vào màn hình điều khiển đa kênh hồng ngoại trong cabin, giờ đây chỉ còn hiển thị một màu xanh đen vô vọng của tán lá rừng rậm rạp.
Gã thợ săn VIP tàn nhẫn khẽ tặc lưỡi, khuôn mặt nho nhã quý phái của gã co rúm lại vì mất đi con mồi ngay trước mắt. Nhưng rồi, ánh mắt gã chợt dừng lại ở một điểm trên bãi cát trắng sát bìa rừng.
Qua ống ngắm quang học tầm xa, Henry Trần phát hiện một vệt máu tươi màu sẫm loang lổ trên những chiếc lá cây đước khô dốc đá. Vết máu của Lâm Búa để lại trong lúc chạy trốn.
Henry Trần khẽ mỉm cười lạnh lùng. Gã hạ khẩu Barrett xuống, nhấc bộ đàm mã hóa cầm tay lên, bấm nút liên lạc vô tuyến dải rộng kết nối thẳng với ban quản trị lâu đài trung tâm:
"Tào Bằng. Con mồi số 07 và số 12 đã trốn vào khu rừng tối phía Tây. Có vết máu tươi để lại sát bìa rừng. Thả bầy chó Rottweiler của ngươi ra đi. Trò chơi... giờ mới thực sự bắt đầu."
Bên trong bìa rừng tối tăm ẩm ướt, Vũ Phong đứng im bất động giữa những tán lá rậm rạp. Tai anh vểnh lên nghe ngóng tiếng động cơ cơ học của trực thăng đang từ từ xa dần.
Nhưng ngay sau đó, từ phía xa ngoài bãi cát bồi, tiếng gầm gừ trầm đục, dữ tợn của đàn chó săn Rottweiler nghiệp vụ bắt đầu vang vọng dội vào vách đá ngầm, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm rừng Dạ Xoa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!