Cuộc Rượt Đuổi Thủy Lực
Luồng sương mù trắng xóa từ hàng nghìn bình oxy lỏng bị phá hủy phun ra xối xả, biến khoang chứa của Trạm Số 12 thành một mê cung băng giá đục ngầu. Cái lạnh âm mười độ C ập đến tức thì, đóng băng những giọt nước rò rỉ trên sàn thép thành những phiến băng mỏng sắc lẹm. Vũ Hải ho sặc sụa, lồng ngực anh thắt lại dưới áp lực CO2 đang tăng vọt. Vết bỏng điện khét lẹt ở vai trái – dấu tích từ cú quật tàn khốc của Lý "Đồ tể" – bỏng rát lên như bị nung bằng sắt đỏ mỗi khi anh vận động cơ vai. Máu loãng từ màng nhĩ tai trái bị rách rỉ ra liên tục, lạnh ngắt dọc theo cổ áo bảo hộ.
"Phong! Mau đỡ lấy hai thợ mỏ bị thương!" Hải hét lên qua làn sương mù dày đặc, giọng anh khàn đặc vì hít phải khí lạnh đột ngột. "Kiên, dẫn đường rút lui! Còi báo động đỏ đã kích hoạt, chúng ta không có quá năm phút trước khi tuần duyên biên cảnh ập đến!"
Phong nén cơn đau ở chân phải, cùng hai thợ máy dã chiến vực hai người thợ mỏ bị ngất xỉu do sốc điện lên vai. Kiên dẫn đầu, cả nhóm lao nhanh qua đường ống xả thải bằng thép mỏng chịu lực kém phía sau trạm. Áp suất nước bên ngoài ở độ sâu năm trăm mét nén chặt vào thành ống thông gió, phát ra những tiếng rên rỉ kim loại ghê rợn.
Khi gã thợ mỏ cuối cùng bước qua khoang đệm áp suất của tàu Trấn Hải-09, Hải là người đóng cửa hatch cuối cùng. Tiếng khóa thép khớp vào nhau: *Cạch! Xì...* Luồng nước dằn được xả ra, trả lại sự im lặng tạm thời cho khoang đệm.
Robot Sắt-04 đứng đợi sẵn ở lối vào khoang đệm. Trục truyền động cơ học cánh tay phải của nó bị gãy gập sau cú sập băng ở Sector 4, liên tục rò rỉ những giọt dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn tàu, phát ra tiếng tạch tạch cơ học lỗi nhịp. Hải không kịp nhìn đến vết thương của mình hay của robot, anh lao thẳng vào khoang lái chính.
"Lão Lâm! Khởi động lò phản ứng hơi nước! Chạy hết công suất sưởi khẩn cấp!" Hải gầm lên, ngồi sụp xuống ghế lái chính, hai bàn tay bỏng lạnh đến thâm tím run rẩy bám lấy bánh lái phản lực nước.
"Lò phản ứng đang bị sụt áp do rò rỉ nước làm mát từ trước, Hải!" Giọng Lão Lâm truyền qua ống nói đồng thau dã chiến, rè rền và đầy lo âu từ dưới buồng máy. "Nếu ép chạy quá tải mạn phải, chúng ta sẽ kích hoạt van xả thải khẩn cấp! Phóng xạ sẽ rò rỉ!"
"Không còn đường lui nữa rồi! Khởi động ngay!"
Thân tàu Trấn Hải-09 khổng lồ dài 150 mét rùng mình dữ dội. Tiếng rít của hơi nước áp lực cao vang lên dưới boong tàu, hệ thống đẩy phản lực nước bắt đầu hoạt động, đẩy con tàu lướt lặng lẽ vào dòng nước buốt giá của tầng Trung Lưu Tối ở độ sâu ba mươi kilômét.
Nhưng họ chưa kịp thở phào, hệ thống radar thụ động của tàu đã rú vang những tiếng bíp bíp dồn dập.
"Anh Hải! Có tín hiệu thủy âm cực mạnh từ phía trên!" Kha, gã chuyên viên sonar mang đột biến thính giác, hét lên qua bộ tai nghe bọc da kín mít. Khuôn mặt cậu nhợt nhạt, hai bàn tay run rẩy điều chỉnh bộ khuếch đại tín hiệu bóng đèn chân không. "Tần số chân vịt dao động ở mức cực cao... bốn mươi lăm hải lý. Không phải tàu kéo quặng... Là hạm đội tuần tra nhanh của Tuần duyên ngầm Sector 12! Người dẫn đầu là Trung úy Đạt!"
"Đạt..." Hải nghiến răng, vết bỏng điện ở vai trái lại nhói lên. Gã sĩ quan trẻ hiếu chiến đó chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội lập công này để đổi lấy một suất di cư lên Vùng 1.
Qua kính quan sát dày một mét ở mũi tàu, một luồng sáng xanh biếc xé toạc màn nước tối đen của tầng Trung Lưu Tối. Đó là chùm ánh sáng định vị từ tàu tuần tra nhanh của Đạt. Con tàu bọc thép thon dài của đối phương lướt đi như một con cá mập thép, nhanh chóng áp sát Trấn Hải-09 từ mạn sườn phía trên.
"Tàu Trấn Hải-09! Các ngươi đã vi phạm luật cấm lặn sâu và đột kích tài sản của tập đoàn! Đầu hàng ngay lập tức, nếu không ta sẽ nổ súng!" Giọng nói kiêu ngạo của Đạt truyền qua tần số vô tuyến khẩn cấp, rè rè nhưng đầy sát khí.
"Hải! Hắn đang khóa mục tiêu vào mạn đuôi của chúng ta!" Phong hét lên, tay gõ liên tục lên bảng bản đồ dòng chảy.
"Tắt đèn pha! Chuyển sang Giao thức lặn mù!" Hải lạnh lùng ra lệnh. "Mạnh, chuẩn bị pháo Thần Sấm!"
*Hưuuuu!*
Một tiếng rít xé nước vang dội từ phía sau. Tàu của Đạt đã nổ súng. Một luồng lưới điện từ trường khổng lồ phóng ra, luồn lách qua dòng nước lạnh, sượt qua mạn đuôi của Trấn Hải-09.
*Oành!*
Cú va chạm gián tiếp khiến toàn bộ hệ thống điện trong tàu Trấn Hải-09 chớp tắt liên tục. Tiếng còi báo động quá tải lò phản ứng hú vang dưới boong máy.
"Hải! Hiệu suất động cơ hơi nước mạn đuôi bị giảm hai mươi phần trăm do lưới điện làm chập mạch cuộn cảm ứng từ!" Tiếng Lão Lâm gầm lên qua ống nói đồng thau. "Chúng ta đang mất dần lực đẩy!"
Cùng lúc đó, không khí trong cabin đột ngột trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Màng lọc Carbon Nano-Tube của tàu, vốn đã bị nghẽn nặng bởi tinh thể lưu huỳnh từ chuyến đi trước, nay dưới chấn động của cú bắn lưới điện đã bắt đầu rạn nứt nhẹ. Khí CO2 và hơi lưu huỳnh tích tụ trong khoang máy tràn vào cabin chính, khiến nhịp thở của mọi người trở nên dồn dập, lồng ngực bỏng rát.
"Khí độc... màng lọc bị hỏng rồi!" Bảo hoảng loạn, hai tay ôm lấy cổ họng, mặt đỏ bừng vì thiếu oxy.
"Toàn đội chú ý! Kích hoạt Giao thức thở nhịp ba ngay lập tức!" Hải ra lệnh, giọng anh vẫn giữ được sự lạnh lùng đáng kinh ngạc dù tai trái vẫn đang rỉ máu. Anh tự điều hòa nhịp thở của chính mình: hít sâu vào trong ba giây, giữ chặt khí trong phổi năm giây để phế nang hấp thụ tối đa oxy, rồi từ từ thở ra trong bốn giây.
Phong, Kha và cả Bảo lập tức làm theo. Nhịp tim của cả đội nhanh chóng chậm lại, giảm lượng tiêu thụ oxy xuống còn bốn mươi phần trăm. Sự tỉnh táo dần quay trở lại trong đôi mắt của họ, xua đi cơn buồn ngủ chết chóc của ngộ độc CO2. Hải siết chặt tay lái, mắt trái nheo lại để tập trung nhìn vào màn hình định vị mờ nhạt.
"Kha, radar lượng tử của Đạt đang hoạt động thế nào?" Hải hỏi, nhịp thở vẫn giữ đúng chu kỳ nhịp ba.
"Hắn đang quét liên tục mảng pha tầm nhiệt, anh Hải!" Kha thì thầm, tai cậu áp sát vào bộ nhận tín hiệu. "Vệt nước nóng từ lò phản ứng hơi nước của chúng ta là mục tiêu quá rõ ràng trong dòng nước lạnh này. Hắn đang chuẩn bị phóng ngư lôi tầm nhiệt!"
"Tầm nhiệt..." Hải nhếch môi, một ý nghĩ chiến thuật lóe lên trong đầu anh. Anh nhìn xuống chiếc la bàn lượng tử cơ học của cha đang nằm yên vị trong hộc điều khiển, rồi nhìn sang bộ điều biến sóng âm Siren-02 cầm tay. "Phong, chuẩn bị bẻ lái gấp mạn trái khi tôi ra lệnh. Chúng ta sẽ Tạo mục tiêu giả Sonar."
Hải cầm lấy bộ điều biến Siren-02, ngón tay bọc băng gạc khéo léo điều chỉnh núm xoay tần số. Anh nhập vào một chuỗi dải tần số siêu thấp – mô phỏng hoàn hảo tiếng động cơ phản lực nước của một hạm đội tàu kéo quặng hạng nặng bọc giáp titan khổng lồ.
"Phát sóng!" Hải nhấn nút.
*Uuuuuum...*
Một dải sóng âm mạnh mẽ phóng ra từ mũi tàu Trấn Hải-09, lan tỏa rộng khắp vùng nước Trung Lưu Tối.
Trên màn hình HUD của tàu tuần tra biên phòng do Đạt chỉ huy, ba chấm sáng khổng lồ đột ngột xuất hiện ở mạn phải, phát ra tín hiệu nhiệt và thủy âm mạnh mẽ gấp mười lần Trấn Hải-09.
"Trung úy! Phát hiện ba tàu kéo hạng nặng của Nghiệp đoàn thợ mỏ đang áp sát từ phía sau rạn san hô! Tín hiệu nhiệt cực lớn!" Gã chuyên viên radar của Đạt hốt hoảng báo cáo.
"Lũ thợ mỏ phản loạn định bao vây chúng ta sao?" Đạt nghiến răng, dã tâm lập công làm mờ đi lý trí của gã sĩ quan trẻ. Gã lập tức ra lệnh: "Xoay họng pháo! Phóng toàn bộ ngư lôi tầm nhiệt vào ba mục tiêu lớn đó! Diệt sạch tụi nó trước!"
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Ba quả ngư lôi tầm nhiệt hạng nặng phóng ra từ tàu của Đạt, rẽ nước lao vút về phía ba mục tiêu giả do thiết bị Siren-02 tạo ra. Chỉ ba mươi giây sau, những tiếng nổ kinh hoàng vang dội cả vùng nước tối.
*OÀNH! OÀNH! OÀNH!*
Vụ nổ của ba đầu đạn tầm nhiệt tạo ra một bức tường bong bóng khí khổng lồ đục ngầu, hòa lẫn với dầu máy Glycol-X rò rỉ từ các mảnh vỡ san hô bị xé rách. Nhiệt độ vùng nước xung quanh tăng vọt, tạo ra một màn sương mù nhiệt lượng hỗn loạn, che khuất hoàn toàn tầm quét radar lượng tử của Đạt.
"Phong! Bứt tốc dọc theo dòng hải lưu ngầm mạn trái! Ngay bây giờ!" Hải hét lên.
Phong lập tức gạt cần điều khiển động cơ đẩy phụ. Trấn Hải-09 tận dụng lực đẩy từ vụ nổ và dòng hải lưu chảy xiết, trượt nhanh qua một khe hẹp giữa hai vách băng ngầm dốc đứng, biến mất hoàn toàn vào bóng tối của tầng Trung Lưu Tối sâu hơn.
"Đáng chết! Chúng ta mất dấu Trấn Hải-09 rồi!" Đạt đập mạnh tay xuống bàn điều khiển khi màn hình radar chỉ còn một màu trắng xóa do nhiễu loạn nhiệt lượng.
Tuy nhiên, ngay khi Trấn Hải-09 vừa thoát khỏi vùng nguy hiểm, một tiếng *Két...* kim loại nhỏ nhưng sắc lạnh vang lên từ phía đuôi tàu, truyền qua hệ khung sườn titan rúng động nhẹ.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Trên bảng điều khiển phụ, một chấm đỏ nhỏ nhấp nháy liên tục ở mạn đuôi, phát ra tần số lượng tử mã hóa siêu ngắn.
"Anh Hải..." Kha lắp bắp, gương mặt cắt không còn giọt máu. "Tàu của Đạt trước khi bị hỏng radar... đã kịp phóng một phao định vị lượng tử bám chặt vào đuôi tàu của chúng ta. Nó đang liên tục gửi tọa độ thời gian thực của chúng ta về trung tâm chỉ huy an ninh của Thượng tá Vương!"
Lồng ngực Hải thắt lại. Vết sẹo lớn trước ngực anh nhói lên một nhịp buốt giá. Anh biết, Thượng tá Vương – trưởng bộ phận an ninh Vùng 12 – đang chuẩn bị phong tỏa toàn bộ lối vào khu ổ chuột Đáy Băng, nơi em gái Vũ An của anh đang nằm chờ dưỡng khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!