Nhạc nềnBroken

Đột Kích Trạm Số 12

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong khoang cabin tối đen của tàu Trấn Hải-09, nhiệt độ đã hạ xuống mức âm hai độ C. Hơi thở của Vũ Hải phả ra thành những luồng sương trắng đục, nhanh chóng ngưng tụ rồi đóng băng thành một lớp tuyết mỏng bám trên mặt kính quan sát dày một mét ở mũi tàu. Mùi trứng thối nồng nặc của khí hydro sulfide rò rỉ từ màng lọc carbon bị nghẽn quyện chặt lấy bầu không khí ngột ngạt.


Vết rách màng nhĩ ở tai trái của Hải – di chứng từ cú lặn mù ở độ sâu bốn trăm năm mươi bar trước đó – lại rỉ ra một vệt máu loãng lạnh ngắt dọc theo cổ áo bảo hộ. Anh không lau nó. Đôi mắt xám tro của anh vẫn dán chặt vào màn hình hiển thị của chiếc la bàn lượng tử cơ học của cha. Kim la bàn xoay nhẹ, chỉ hướng chính xác tâm từ trường của Trạm Số 12 bọc thép đang nằm ẩn mình trong bóng tối đại dương ngầm phía trước.


Ở góc tối của khoang máy, robot Sắt-04 đứng tựa vào vách thép rỉ sét, trục truyền động cơ học của cánh tay phải bị gãy gập vẫn thỉnh thoảng rò rỉ những giọt dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn tàu. Tiếng tạch tạch cơ học phát ra từ khớp vai hỏng của nó đều đặn như một nhịp tim cơ học lỗi nhịp.


"Hải, chúng ta đã tiếp cận đường ống xả thải phía sau của Trạm Số 12," giọng Phong truyền qua ống nói đồng thau dã chiến, khàn đặc và run rẩy vì lạnh. "Áp suất nước bên ngoài đang ở mức năm trăm bar. Lượng oxy dự phòng của tàu chỉ còn đủ dùng trong chưa đầy hai giờ nữa. Nếu cuộc bạo động của thợ mỏ phía trước không kéo giãn được vệ binh, chúng ta sẽ chết ngạt trong cái hộp sắt này trước khi kịp chạm vào một bình khí nén."


"Dũng 'Sẹo' và anh em nghiệp đoàn thợ mỏ sẽ không lùi bước," Hải trầm giọng, giọng nói đanh thép của anh xua đi cái lạnh đang bủa vây tâm trí cả đội. "Họ đang chiến đấu vì mạng sống của con em mình dưới Đáy Băng. Vũ An đang đợi chúng ta. Kiên, chuẩn bị thẻ từ."


Kiên, gã lính bảo an đào ngũ, nuốt nước bọt gật đầu. Gã cầm chặt chiếc thẻ từ vạn năng bị lỗi hệ thống trong bàn tay run rẩy. Con tàu Trấn Hải-09 từ từ áp sát bệ xả thải của trạm. Qua lớp kính dày, một đường ống thông gió bằng thép mỏng chịu lực kém hiện ra, dẫn thẳng vào lòng kho chứa bọc thép.


Đúng lúc đó, từ phía cổng chính của Trạm Số 12 cách đó nửa kilômét, những tiếng nổ thủy âm rền vang truyền qua nước lạnh. Đó là tiếng búa khoan đá bọc điện lực của hàng vạn thợ mỏ đang đập phá các đường ống xả thải bên ngoài để nghi binh. Cuộc bạo động đã bắt đầu.


"Xuất phát," Hải ra lệnh.


Hải, Phong, Kiên và hai thợ máy dã chiến nhanh chóng rời tàu qua khoang đệm áp suất. Dưới áp lực nước kinh hoàng, họ bám theo đường ống xả thải, áp sát cánh cửa phụ phía sau của trạm. Hải cầm lấy chiếc thẻ từ lỗi của Kiên, áp mạnh vào bảng cảm biến của cửa phụ. Thiết bị quét nhấp nháy ánh sáng vàng nhạt, hệ thống an ninh lượng tử bị đánh lừa bởi mã bộ nhớ đệm bị lỗi, không hề kích hoạt cảnh báo định danh về trung tâm của Phan Đăng. Cánh cửa thép nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ trượt ra.


Hải dẫn đầu nhóm đột kích tràn vào bên trong. Không khí ấm áp nhưng nồng nặc mùi ozone và khí nén cao áp lập tức ập vào mặt. Họ đang đứng trong một hành lang bọc thép tối mờ, chỉ được chiếu sáng bởi những dải đèn neon vàng chập chờn.


"Khoang chứa dưỡng khí trung tâm nằm ở cuối hành lang này," Kiên thì thầm, tay chỉ vào lối rẽ bọc thép phía trước. "Nhưng hãy cẩn thận, Lý 'Đồ tể' chắc chắn đã tăng cường tuần tra sau khi nhận được mật thư lượng tử cảnh báo bạo động."


Họ di chuyển lặng lẽ, bước chân bọc cao su không phát ra tiếng động trên sàn thép ẩm ướt. Smells của lưu huỳnh và dầu máy nén nồng nặc báo hiệu họ đã đến rất gần phòng chứa van khóa trung tâm.


Tuy nhiên, ngay khi họ vừa bước chân vào khoang chứa khổng lồ – nơi xếp chồng hàng vạn bình khí nén Oxy-N2 lỏng sáng loáng – một tiếng cười khàn tàn nhẫn bỗng vang lên từ phía trên bệ thép gác lửng.


"Tao đã đợi tụi mày từ lâu rồi, lũ chuột nhắt Đáy Băng!"


Ánh đèn neon đột ngột vụt sáng rực rỡ, xua tan bóng tối. Lý "Đồ tể" bước ra từ sau một cột thép khổng lồ. Thân hình hộ pháp bọc trong bộ giáp titan dày cộp của gã sừng sững như một bức tường đá. Trên khuôn mặt chằng chịt vết sẹo mỏ, đôi mắt gã hằn lên những tia máu tàn ác. Trong bàn tay hộ pháp đen sạm của gã, cây roi điện cao áp bọc vỏ titan liên tục rít lên những tiếng xèo xèo ghê rợn, phát ra những tia lửa điện xanh lè sắc lạnh.


Phía sau gã, Phó đốc công Hải (Phó) – kẻ quản lý kho dưỡng khí – đang cuống cuồng gõ lệnh lên bảng điều khiển trung tâm.


"Lý! Diệt sạch tụi nó đi! Tôi đang kích hoạt hệ thống khóa cửa tự động!" Hải (Phó) hét lên, khuôn mặt rỗ của hắn vặn vẹo vì tham lam và sợ hãi.


"Chạy!" Phong hét lên, nhưng đã quá muộn.


Một tiếng rít kim loại chói tai vang lên khi những cánh cửa thép nặng hàng tấn sập xuống từ trần nhà, khóa chặt toàn bộ các lối ra vào. Nhóm đột kích của Hải đã hoàn toàn bị cô lập bên trong kho chứa bọc thép cùng với Lý "Đồ tể" và đội bảo an tư nhân.


Lý "Đồ tể" vung tay. Cây roi điện cao áp rít lên một tiếng xé gió tàn khốc trong không khí ẩm ướt. Luồng điện lực mười vạn volt phóng ra, quật trúng ngực hai thợ mỏ đi sau Phong. Hai tiếng thét đau đớn vang lên, cơ thể họ co giật dữ dội dưới dòng điện xanh lè rồi ngã gục xuống sàn thép, hoàn toàn bị tê liệt.


"Phong! Tránh ra!" Hải hét lên khi thấy Lý "Đồ tể" xoay người, vung roi định quật thẳng vào đầu Phong.


Phe bảo an đang chiếm ưu thế hoàn toàn nhờ bẫy phục kích chuẩn bị sẵn từ mật thư lượng tử của Hắc Phong. Phong cố gắng dùng khẩu súng phóng điện tự chế bắn trả, nhưng luồng đạn điện của anh hoàn toàn bị lớp giáp titan bọc ngoài dày cộp của Lý "Đồ tể" hấp thụ và phân tán không một vết xước. Gã đồ tể cười gằn, bước tới dồn Phong vào góc tường bọc thép, cây roi điện cao áp vung lên rít gió.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Vũ Hải không hề do dự. Anh lao thẳng ra phía trước, dùng chính tấm lưng bọc giáp nhẹ của mình để đỡ trọn cú quật tàn khốc của roi điện cao áp.


*Xoẹt!*


Dòng điện mười vạn volt chạy dọc theo sống lưng Hải. Cơn đau đớn tột cùng như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống khiến toàn bộ cơ thể anh co giật kịch liệt. Lớp da thịt dưới áo bảo hộ bỏng rát, bốc khói ozone khét lẹt. Nhưng ngay trong giây phút hệ thần kinh trung ương của một người thường sẽ sụp đổ hoàn toàn, bộ gen Tân Nhân Loại H-Cockroach Cấp 1 bẩm sinh trong cơ thể Hải đột ngột bộc phát.


Nhờ khả năng hấp thụ phóng xạ nhẹ từ lò phản ứng hạt nhân hơi nước của tàu Trấn Hải-09 tích tụ trong tế bào từ trước, hệ thần kinh của Hải tự động phản xạ kích hoạt. Nhịp tim anh đột ngột giảm xuống mức tối thiểu – chỉ còn năm nhịp mỗi phút – để phân tán và làm chậm dòng điện truyền qua tim. Các mạch máu dưới da cổ Hải nổi nhẹ màu xám đục, hấp thụ bớt xung điện lực và chuyển hóa nó thành năng lượng sinh học thô kích thích các thớ cơ bắp co bóp mạnh mẽ hơn.


"Mày... làm sao có thể chịu được đòn này?" Lý "Đồ tể" trợn tròn mắt kinh ngạc khi thấy Hải không hề gục ngã mà vẫn gượng dậy, đôi mắt xám tro lóe lên những tia sáng lạnh lùng dưới ánh đèn neon.


"Vì tôi không chiến đấu một mình!" Hải gầm lên.


Nén cơn đau bỏng điện thấu xương ở vai trái, Hải thọc tay vào hông, rút ra khẩu súng hàn nhiệt áp lực cao Vulcan. Anh bóp cò. Ngọn lửa plasma xanh rực công suất cực đại phun ra từ đầu nòng súng, rít lên chói tai trong không khí. Hải không bắn vào Lý "Đồ tể", anh lao thẳng về phía bảng điều khiển khóa cửa tự động nơi Hải (Phó) đang đứng.


"Cản nó lại!" Hải (Phó) kinh hoàng hét lên.


Lý "Đồ tể" vung roi định ngăn cản, nhưng Phong đã nhanh trí lao tới ôm chặt lấy chân gã đồ tể, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để kéo ghì gã lại. "Hải! Phá khóa đi!"


*Xoèèèè!*


Tia lửa plasma siêu nhiệt từ khẩu Vulcan nung chảy lớp vỏ gốm lượng tử của bảng điều khiển trung tâm trong vòng ba giây. Những tiếng nổ lách tách vang lên khi các vi mạch điện tử của hệ thống khóa tự động bị nung chảy hoàn toàn thành một vũng kim loại lỏng bốc khói đen kịt.


*Cạch! Rầm!*


Hệ thống cửa khóa tự động bị vô hiệu hóa cưỡng bức, toàn bộ các cánh cửa thép nặng nề của kho chứa đồng loạt bật mở trở lại.


Cùng lúc đó, Hải xoay nòng súng Vulcan nung chảy, bắn thẳng một phát plasma nhiệt lượng cực cao vào van khóa trung tâm của đường ống dẫn Oxy-N2 lỏng khổng lồ phía sau Hải (Phó). Van khóa bọc thép bị nung chảy và vỡ tung dưới áp suất khí nén cực lớn bên trong.


*OÀNH!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!