Nhạc nềnBroken

Kế Hoạch Đột Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít buốt lạnh của khí độc hydro sulfide rò rỉ từ màng lọc carbon bị nghẽn quyện chặt lấy bầu không khí âm hai độ C trong khoang đệm tàu Trấn Hải-09. Dũng "Sẹo" vẫn siết chặt bàn tay thô ráp bám đầy bụi than mỏ vào cổ áo bảo hộ của Vũ Hải. Đôi mắt một bên bị hỏng của gã thợ mỏ trợn trừng, hằn lên những tia máu đỏ sẫm vì phẫn nộ. Hơi thở của gã phả ra thành luồng sương trắng đục, nồng nặc mùi lưu huỳnh và rỉ sắt. Cái chết hụt dưới hang băng sập Sector 4 không làm giảm đi ngọn lửa căm hờn đang thiêu đốt lồng ngực gã, mà chỉ càng làm nó bùng lên dữ dội trước sự tàn nhẫn của đốc công Phan Đăng.


"Hắn muốn tống tiền và biến tất cả chúng ta thành nô lệ dưỡng khí của hắn!" Dũng "Sẹo" gầm lên, giọng nói khàn đặc dội vào vách titan của tàu ngầm. "Năm vạn thợ mỏ... năm vạn mạng người dưới đáy băng này, đối với Tổng công ty Dưỡng Khí Oxy-Core chỉ là những con số tiêu hao trên bảng cân đối kế toán của giới tinh hoa bề mặt!"


Vũ Hải lặng yên chịu đựng lực ghì của gã thợ mỏ. Vết rách màng nhĩ ở tai trái của anh, di chứng từ cú lặn mù chịu áp suất bốn trăm năm mươi bar không giáp bảo hộ vừa rồi, lại rỉ ra một vệt máu loãng lạnh ngắt. Anh không né tránh, cũng không gạt tay Dũng "Sẹo" ra. Đôi mắt xám tro của anh phản chiếu ánh đèn neon đỏ cảnh báo sụt áp của khoang đệm, lạnh lùng và tĩnh lặng như mặt đại dương ngầm sâu một trăm kilômét.


"Buông ra đi, Dũng," Phong bước tới, bàn tay gầy dẻo dai của gã hoa tiêu đặt lên cổ tay Dũng "Sẹo", khẽ dùng lực bóp mạnh vào huyệt đạo. "Hải vừa mới liều mạng bơi không giáp lặn xuống vực sâu để kéo ông ra khỏi cái kén đóng băng đó. Đừng để vết thương của cậu ấy rách thêm nữa."


Dũng "Sẹo" khựng lại, gã nhìn vào vệt máu đang chảy dọc cổ Hải, rồi nhìn xuống hai bàn tay bỏng lạnh đến thâm tím của anh. Gã từ từ nới lỏng tay, lùi lại một bước, thở dốc đầy bất lực. Sàn thép khoang đệm bám đầy những mảng băng ngọt rã nước và dầu thủy lực đen rò rỉ từ cánh tay cơ khí bị gãy gập của robot Sắt-04. Con robot già nua đứng tựa vào vách thép, mắt trái LED đỏ nhấp nháy liên tục như một nhịp tim cơ học đang lỗi nhịp.


"Tình hình Đáy Băng hiện tại thế nào?" Hải khàn giọng hỏi, anh khẽ đưa tay lên ngực, nơi vết sẹo áp suất cũ đang co thắt rát buốt do nồng độ carbon dioxide trong cabin bắt đầu vượt ngưỡng an toàn.


"Kinh hoàng," Dũng "Sẹo" nghiến răng, giọng gã run lên. "Phan Đăng đã cắt giảm năm mươi phần trăm lượng khí Oxy-N2 lỏng cung cấp cho các container treo. Người già và trẻ em bắt đầu co thắt phổi. Ở khu bệnh viện dã chiến đáy mỏ, em gái Vũ An của cậu..." Gã ngập ngừng, ánh mắt đầy đau lòng nhìn Hải. "Cô bé bắt đầu bị co thắt phổi sinh học dữ dội. Ống thở khí dung màu xanh lam của cô bé không còn đủ áp lực khí để duy trì hoạt động. Bác sĩ Trần đã phải dùng đến bình oxy nén dự phòng cuối cùng, nhưng nó chỉ có thể kéo dài sự sống cho cô bé tối đa là mười hai giờ nữa."


Lồng ngực Hải đột ngột thắt chặt. Hình ảnh cô bé Vũ An gầy gò, da nhợt nhạt thiếu ánh sáng tự nhiên, với mái tóc tơ màu hạt dẻ và nụ cười lạc quan luôn vẽ những bức tranh cá phát quang bằng những ngón tay run rẩy, hiện rõ trong tâm trí anh. Chiếc mặt dây chuyền bằng san hô silicon phát quang anh tự tay mài tặng sinh nhật mười tuổi của cô bé... anh đã hứa sẽ luôn mang về đủ dưỡng khí sạch cho cô bé thở.


"Chỉ còn mười hai giờ," Hải lẩm bẩm, giọng anh lạnh đi vài phần. Anh quay sang Lão Lâm đang đứng bên bảng điều khiển khoang máy. "Thầy, lượng oxy dự phòng của Trấn Hải-09 còn bao nhiêu?"


Lão Lâm ho khan một tiếng dài, muội than bám đầy trên những nếp nhăn sâu của gương mặt phong trần. Ông nhìn vào màn hình hiển thị phụ tải của hệ thống lọc khí: "Màng lọc carbon nano-tube bị nghẽn lưu huỳnh nặng, hiệu suất lọc CO2 đã giảm ba mươi phần trăm. Nếu không xả rửa ngược, lượng khí thở tuần hoàn trong tàu chỉ còn đủ dùng cho cả đội trong vòng ba giờ nữa. Chúng ta đang tự sụp đổ từ bên trong."


"Không xả rửa," Hải quyết đoán ra lệnh. "Xả rửa ngược lúc này sẽ tạo ra vệt bọt khí lưu huỳnh khổng lồ sau đuôi tàu, tuần duyên của Thượng tá Vương sẽ tóm gọn chúng ta ngay khi vừa ra khỏi cảng. Chúng ta sẽ lặn mù quay trở lại cảng bảo trì Sector 4. Chúng ta cần sạc lò phản ứng và lên kế hoạch."


"Kế hoạch gì?" Phong nheo mắt hỏi, trực giác của gã hoa tiêu ngửi thấy mùi nguy hiểm.


"Chúng ta sẽ đột kích Trạm Số 12," Hải nhìn thẳng vào mắt Phong, từng từ thốt ra đều nặng trịch như thép nguội. "Cướp kho dưỡng khí bọc thép của Oxy-Core."


Cả khoang tàu ngầm đột ngột im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cơ học trên cổ tay Hải và tiếng tạch tạch cơ học từ khớp vai hỏng của Sắt-04.


"Cậu điên rồi, Hải!" Dũng "Sẹo" thốt lên, dù chính gã là kẻ căm hận Phan Đăng nhất. "Trạm Số 12 là pháo đài bọc thép kiên cố nhất của Oxy-Core tại thuộc địa này. Nó được canh phòng cẩn mật bởi lực lượng Vệ binh Thép tư nhân trang bị roi điện cao áp và súng điện hạng nặng. Hệ thống súng điện tự động của trạm sẽ nổ súng vào bất kỳ thực thể nào tiếp cận mà không có mã nhận diện lượng tử. Đột kích vào đó không khác gì tự sát."


"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác," Hải bước tới bảng điều khiển 3D trung tâm, những ngón tay thâm tím vì bỏng lạnh khéo léo gạt các công tắc cơ học để khởi động máy chiếu bản đồ dã chiến. "Nếu không có oxy, Vũ An sẽ chết trong mười hai giờ tới. Năm vạn thợ mỏ Đáy Băng sẽ chết ngạt trong vòng hai ngày. Tàu Trấn Hải-09 sẽ thành một ngôi mộ titan đóng băng trong ba giờ nữa. Chúng ta phải đánh cướp kho dưỡng khí để tự cứu lấy mình và đồng loại."


Đúng lúc này, hệ thống cảnh báo hồng ngoại ở cửa khoang đệm bỗng nhấp nháy ánh sáng vàng nhạt. Tiếng động cơ thủy âm thụ động của Kha truyền qua loa cabin: "Anh Hải! Có một thiết bị lặn mini không người lái đang tiếp cận mạn phải tàu từ đường ống xả thải phế thải của cảng Sector 4. Không... không phải thiết bị tự động. Có người đang bám vào vỏ ngoài của nó!"


"Mạnh! Pháo thủy lực!" Phong hét lên.


"Khoan đã!" Hải ngăn lại. Anh áp sát tai vào khung sườn titan của cabin, thi triển thính giác cảm biến địa chấn của bộ gen đột biến H-Cockroach. Qua những rung động siêu nhỏ truyền qua nước lạnh và vỏ thép, anh nghe thấy một nhịp gõ đều đặn, gấp gáp nhưng mang mật mã Morse dã chiến của lính tuần biên cũ: *S-O-S-T-U-B-I-N-H*.


"Mở khoang đệm," Hải ra lệnh.


Cửa khoang đệm xả áp một lần nữa. Một bóng người loắt choắt, bọc trong bộ đồ bảo an rách nát bám đầy rỉ sét và dầu mỡ, nhào vào lòng khoang đệm, ho sặc sụa ra dòng nước mặn buốt giá. Gã có đôi mắt la mày lém, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt đang cắt không ra giọt máu vì lạnh. Ngay khi cánh cửa thép vừa khép lại, Mạnh đã lao tới như một con gấu biển khổng lồ, cánh tay bọc khung xương cơ khí thô kệch ghì chặt gã lính bảo an vào vách thép, khẩu súng phóng điện cầm tay dí sát vào cuống họng gã.


"Mày là gián điệp của Phan Đăng!" Mạnh gầm lên, ngón tay đã đặt lên cò súng điện phát ra những tia lửa xanh lè. "Nói! Mày đến đây để chỉ điểm tọa độ của tụi tao phải không?"


"Không! Đừng bắn! Tôi đào ngũ! Tôi là Kiên!" Gã lính gác loắt choắt hét lên, giọng méo mó vì sợ hãi, hai tay giơ cao run rẩy. "Tôi bị Phan Đăng quỵt ba tháng lương bảo an! Con gái tôi ở Đáy Băng cũng đang ngạt thở vì thiếu oxy! Tôi trốn khỏi Trạm Số 12 mang theo sơ đồ an ninh của tụi nó! Tôi muốn giúp các anh cướp kho!"


Hải bước tới, nhìn chăm chăm vào đôi mắt đang hoảng loạn của Kiên. Thính giác địa chấn của anh cảm nhận được nhịp tim của Kiên đang đập liên tục ở mức một trăm bốn mươi nhịp một giây – đó là phản xạ tự nhiên của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng, không phải nhịp tim lạnh lùng của một đặc vụ tình báo được huấn luyện.


"Mạnh, bỏ súng xuống," Hải trầm giọng nói. Anh đỡ Kiên dậy, đưa cho gã một ngụm dung dịch dinh dưỡng tảo bẹ ấm từ bình giữ nhiệt. "Chứng minh lòng trung thành của anh đi, Kiên."


Kiên run rẩy đón lấy bình nước, uống một ngụm lớn rồi thọc tay vào túi áo bảo hộ rách nát. Gã lôi ra một chiếc ổ cứng di động bọc vỏ thép chống nước và một chiếc thẻ từ mạ kền đã bị mờ hết các vạch số chỉ thị.


"Đây là bản đồ số hóa cấu trúc nội bộ của Trạm Số 12," Kiên thở dốc, giọng nói dần ổn định nhờ hơi ấm của cabin. "Và đây là chiếc thẻ từ vạn năng bị lỗi hệ thống của tôi. Nó bị lỗi bộ nhớ đệm nên không đồng bộ dữ liệu với máy chủ trung tâm của tập đoàn, nhưng chính vì thế, nó có thể mở được các cửa phụ phía sau của trạm mà không kích hoạt cảnh báo định danh lượng tử trên hệ thống giám sát của Phan Đăng."


Hải nhận lấy chiếc thẻ từ và ổ cứng, cắm trực tiếp vào máy chủ AI dã chiến của tàu. Trên màn hình holographic, cấu trúc 3D của Trạm Số 12 hiện ra, rực sáng những đường ống dẫn khí màu xanh lam và các phân khu bọc thép kiên cố.


"Trận địa này quá dày đặc," Phong trầm ngâm, đôi mắt hí tinh nhanh lướt qua các thông số kỹ thuật hiển thị trên bản đồ 3D. "Nhìn xem, lối vào chính của trạm được bảo vệ bởi hai khẩu súng điện tự động cỡ lớn, quét mảng pha liên tục trong phạm vi năm trăm mét. Chỉ cần một tín hiệu nhiệt lạ lọt vào, chúng sẽ phóng luồng điện lực mười vạn volt thiêu rụi vỏ tàu ngầm ngay lập tức. Chúng ta không thể húc trực diện."


"Chúng ta sẽ không húc trực diện," Hải chỉ ngón tay vào một đường ống thông gió ngầm nhỏ hẹp chạy dọc dưới đáy vách băng, dẫn thẳng từ đường xả thải phía sau vào lòng kho chứa dưỡng khí. "Chúng ta sẽ xâm nhập qua đây. Đường ống thông gió này chỉ rộng chưa đầy một mét, bọc bằng thép mỏng chịu lực kém. Nhưng có một vấn đề: hệ thống súng điện tự động ở lối vào chính và hệ thống cảm biến nhiệt trong đường ống thông gió sử dụng chung một nguồn điện lượng tử từ lò phản ứng của trạm."


"Làm sao để vô hiệu hóa hệ thống súng điện tự động đó mà không làm động động cơ chính của trạm?" Bảo hỏi, cậu thợ máy tập sự gãi đầu đầy lo lắng.


"Chúng ta sẽ sử dụng mìn xung điện từ EMP-12," Hải quay sang Phong. "Quả mìn EMP-12 cuối cùng trong kho vũ khí của tàu còn hoạt động không?"


Phong lặng người đi một giây. Gương mặt gã hoa tiêu dũng cảm thoáng hiện lên vẻ do dự: "Nó là bảo mệnh cuối cùng của tàu Trấn Hải-09, Hải. Nếu chúng ta dùng nó lúc này, chúng ta sẽ hoàn toàn mất đi vũ khí phòng thủ chống lại các thiết bị săn ngầm mini của tuần duyên hoặc robot Sói Thép của Vùng 7 ở các tầng nước sâu hơn. Cậu chắc chắn muốn đánh đổi chứ?"


"Không có oxy để sống sót qua ngày hôm nay, thì không có 'sau này' nào để tự vệ nữa, Phong," Hải nhìn thẳng vào mắt bạn mình, giọng nói mang một sức nặng tâm lý khiến không ai có thể phản bác. "Chúng ta sẽ thả mìn EMP-12 ngoài rìa Trạm Số 12. Khi quả mìn kích nổ, luồng xung điện từ cực mạnh sẽ làm tê liệt hoàn toàn hệ thống súng điện tự động và cảm biến nhiệt của trạm trong vòng mười lăm phút. Đó là khoảng thời gian duy nhất để chúng ta đột nhập, cướp dưỡng khí và rút lui."


Kiên nuốt nước bọt, chỉ tay vào bản đồ 3D: "Nhưng lực lượng Vệ binh Thép tuần tra của Lý 'Đồ tể' thì sao? Họ mặc giáp bọc thép chịu lực từ trường, giáp của họ có màng bọc chì chống nhiễu EMP. Quả mìn của anh không thể làm tê liệt họ. Họ tuần tra khoang chứa cứ mỗi năm phút một lần."


"Tôi sẽ lo việc kéo giãn lực lượng tuần tra của bọn chúng," Dũng "Sẹo" bước lên, bàn tay vạm vỡ đập mạnh vào bàn điều khiển. Đôi mắt một bên của gã lóe lên ngọn lửa quyết chiến. "Tôi sẽ quay trở lại khu ổ chuột Đáy Băng ngay lập tức. Tôi sẽ huy động toàn bộ hàng vạn anh em thợ mỏ của Nghiệp đoàn. Chúng tôi sẽ tổ chức một cuộc bãi công bạo động quy mô lớn ngay trước cổng chính của Trạm Số 12. Chúng tôi sẽ dùng búa khoan đá bọc điện lực để đập phá các đường ống xả thải bên ngoài, tạo ra tiếng ồn thủy âm cực lớn để thu hút toàn bộ lực lượng Vệ binh Thép và Lý 'Đồ tể' dồn ra phía trước phòng thủ."


"Cuộc bạo động đó sẽ rất nguy hiểm, Dũng," Hải cảnh báo. "Vệ binh Thép sẽ nổ súng điện vào thợ mỏ."


"Thà chết vì đạn điện của bọn chúng còn hơn nằm im trong container nhìn con cháu mình ngạt thở chết dần chết mòn!" Dũng "Sẹo" gầm lên, giọng nói đầy tráng chí của giai cấp vô sản lòng băng. "Hải, cậu lo việc đột nhập phía sau. Chúng tôi sẽ giữ chân bọn chúng ở phía trước bằng máu của mình. Đừng để sự hy sinh của chúng tôi trở nên vô ích."


Hải nhìn Dũng "Sẹo", cảm nhận được sức nóng từ ý chí sinh tồn vĩ đại của những con người nghèo khổ dưới đáy xã hội đại dương ngầm. Anh gật đầu, siết chặt nắm tay: "Mười hai giờ đêm nay, khi chiếc đồng hồ cơ học của cha tôi điểm đúng giờ thứ mười hai của ngày phong tỏa, cuộc đột kích sẽ bắt đầu."


Không gian cabin bỗng trở nên hối hả. Phong nhanh chóng nạp tọa độ của Trạm Số 12 vào hệ thống định vị của tàu Trấn Hải-09. Bảo dưới khoang máy bắt đầu đấu nối lại các bảng mạch điện dự phòng để chuẩn bị cho chuyến lặn khẩn cấp. Hải đứng một mình trước cửa kính quan sát mũi tàu, bàn tay trái bọc băng gạc khẽ chạm vào chiếc la bàn lượng tử cơ học của cha dắt bên hông. Anh lẩm bẩm: "Cha... hãy dẫn đường cho con trong bóng tối này."


Trong lúc cả đội đang tập trung chuẩn bị chiến thuật, ở góc tối phía sau cabin máy, bên cạnh những đường ống dẫn dầu bôi trơn rò rỉ, Hắc Phong – một kỹ thuật viên trẻ tuổi có gương mặt mờ nhạt dễ chìm vào đám đông – âm thầm lùi lại. Gã liếc nhìn xung quanh đề phòng, rồi lén lút thọc tay vào túi áo bảo hộ, rút ra một thiết bị phát sóng vô tuyến siêu ngắn cầm tay bọc vỏ thép chống nước.


Gã nhanh chóng gõ một chuỗi mật mã Morse ngắn lên bàn phím cảm ứng nhỏ của thiết bị, truyền đi tọa độ chính xác của tàu Trấn Hải-09 và toàn bộ kế hoạch đột kích kho dưỡng khí Trạm Số 12.


Thiết bị phát ra một tiếng bíp siêu nhỏ, ánh sáng đèn LED đỏ nhấp nháy một nhịp rồi tắt ngấm. Tín hiệu lượng tử đã được gửi thẳng về máy chủ của Lý "Đồ tể" tại trung tâm an ninh của Tổng công ty Dưỡng Khí Oxy-Core.


Hắc Phong khẽ nở một nụ cười lạnh lùng, đôi mắt gã lóe lên vẻ thâm hiểm dưới ánh sáng mờ nhạt của cabin tối. Gã cất thiết bị vào túi, rồi thản nhiên bước ra ngoài, giả vờ như đang giúp Bảo kiểm tra đường ống thủy lực chân vịt.


Con tàu Trấn Hải-09 khổng lồ từ từ nhổ neo bệ đỡ thép cảng Sector 4, lướt lặng lẽ vào dòng nước buốt giá của đại dương ngầm, hướng thẳng về phía Trạm Số 12 bọc thép mà không hề biết rằng, một chiếc bẫy phục kích đẫm máu đã được giăng sẵn để đón chờ họ trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!