Nhạc nềnBroken

Giải Cứu Dưới Lòng Băng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới độ sâu bốn mươi lăm kilômét của cảng bảo trì Sector 4 không phải là một màu đen tĩnh lặng, mà là một khoảng không đặc quánh, lạnh lẽo và đầy rẫy những tiếng gầm rít của địa tầng băng đang rạn nứt. Trong cabin tối mờ của tàu Trấn Hải-09, hệ thống sưởi ấm đã bị ngắt hoàn toàn để tiết kiệm từng watt điện năng cuối cùng cho các thiết bị cứu hộ dã chiến. Nhiệt độ không khí đã giảm xuống dưới âm hai độ C. Hơi thở của mọi người phả ra thành những luồng sương trắng đục, nhanh chóng đóng thành một lớp tuyết mịn trên các đường ống đồng dẫn khí và bảng điều khiển bằng titan bám đầy dầu máy xám.


Vũ Hải đứng bám chặt vào bánh lái thủy lực chính mạn trái. Vết thương rách màng nhĩ tai trái từ vùng nhiễu từ Nghịch Cực vẫn rỉ ra từng giọt máu loãng, buốt nhói như có một cây kim rỉ sét đâm sâu vào đại não theo mỗi nhịp đập của tim. Anh khẽ nghiêng đầu, dùng bả vai bọc vải giáp composite lau vệt máu lạnh ngắt trên má, đôi mắt xám tro vẫn dán chặt vào kính quan sát dày một mét ở mũi tàu. Mùi trứng thối nồng nặc của khí hydro sulfide (H2S) từ màng lọc carbon nano-tube bị nghẽn lưu huỳnh rò rỉ vào khoang lái, khiến lồng ngực anh bỏng rát, mỗi nhịp thở đều nặng nề như đang hít phải tro tàn núi lửa.


"Anh Hải, tín hiệu SOS của Dũng 'Sẹo' đang yếu dần!" Kha, gã chuyên viên sonar mang đột biến thính giác, hét lên qua bộ tai nghe bọc da kín mít. Gương mặt cậu nhợt nhạt, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy bộ khuếch đại tín hiệu bóng đèn chân vacuum cổ điển. "Tiếng gõ vách kén cứu hộ của họ... ban đầu là ba nhịp một giây, giờ chỉ còn chưa đầy một nhịp mỗi hai giây. Tần số dao động chỉ ra nước lạnh cực hạn âm năm độ C đang bao vây túi khí của họ. Lớp băng ngọt ngoài rìa đang đóng đặc với tốc độ mười centimet mỗi phút!"


"Phong, tính toán dòng đối lưu lạnh!" Hải ra lệnh, giọng nói trầm thấp và lạnh lùng cắt ngang tiếng còi báo động rò rỉ khí độc đang hú nhẹ mạn đuôi tàu.


"Dòng nước lạnh đang chảy từ vách băng phía Bắc với tốc độ mười hai hải lý," Phong, gã hoa tiêu dũng cảm, nhanh chóng dùng chiếc thước đo góc hàng hải bằng đồng thau căn chỉnh lộ trình trên bản đồ giấy vẽ tay. "Nếu chúng ta dùng động cơ điện thông thường để đẩy tàu qua các kẽ nứt sập, lực cản của nước sẽ làm quá tải lò phản ứng hạt nhân hơi nước vốn đã mất mười lăm phần trăm nhiên liệu. Chúng ta sẽ bị kẹt chết trong hang băng trước khi chạm tới kén."


"Chúng ta không dùng động cơ điện," Hải siết chặt tay lái, chiếc đồng hồ định giờ cơ học của cha trên cổ tay trái phát ra tiếng tích tắc đều đặn như một mỏ neo tinh thần cuối cùng. "Tôi sẽ thi triển kỹ thuật Lặn lách dòng chảy (Current-Sliding). Phong, ngắt toàn bộ hệ thống đẩy phản lực nước mạn phải. Nghiêng tàu mười lăm độ mạn trái, chúng ta sẽ trượt dọc theo rìa của dòng hải lưu lạnh để mượn lực đẩy tự nhiên của nó."


"Nhưng mạn phải của chúng ta đang bị mỏi kim loại nặng sau cú xoay tròn tránh băng trôi lúc nãy!" Bảo, cậu thợ máy tập sự mười tám tuổi, run rẩy nhắc nhở từ khoang máy phía dưới. "Nếu nghiêng tàu và trượt dòng, áp suất thủy tĩnh bốn trăm năm mươi bar sẽ ép trực tiếp vào vết rạn nứt dọc mạn phải!"


"Làm đi, Bảo. Đây không phải là lúc thương lượng với áp suất," Hải lạnh lùng ngắt lời.


Con tàu Trấn Hải-09 khổng lồ dài 150 mét từ từ nghiêng mạn, tắt ngấm tiếng gầm rít của động cơ đẩy phản lực. Không gian cabin đột ngột im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng răng rắc của vỏ hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 đang co lại dưới áp lực nước kinh hoàng. Con tàu trượt đi siêu tốc trong bóng tối, lướt sát qua những lưỡi đao băng pha lê sắc nhọn của trần cảng Sector 4 vừa sụp đổ. Nhờ thính giác cảm biến địa chấn của bộ gen Tân Nhân Loại H-Cockroach bẩm sinh, Hải áp tai vào khung sườn kim loại của cabin, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của địa tầng băng cách xa năm kilômét. Anh bẻ lái chuẩn xác đến từng milimet, dẫn dắt con tàu khổng lồ luồn lách qua các kẽ nứt sập hẹp chỉ rộng chưa đầy mười mét mà không hề chạm vào một mảng băng trôi nào.


Sau mười phút trượt dòng nghẹt thở, Trấn Hải-09 tiếp cận thành công tọa độ túi khí của Dũng "Sẹo". Qua ánh đèn pha công suất lớn rọi xuyên qua làn nước đục ngầu bụi băng, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Kén cứu hộ dã chiến bọc thép của đội thợ mỏ đang bị ép chặt trong một kẽ nứt đá ngầm dốc đứng. Hàng nghìn tấn băng ngọt cực lạnh đang đông đặc xung quanh, bao bọc lấy chiếc kén như một chiếc quan tài pha lê khổng lồ.


"Mạnh! Chuẩn bị pháo xung kích thủy lực Thần Sấm!" Phong hét lên qua ống truyền thanh.


"Không được bắn!" Hải quát lớn, bàn tay bọc băng gạc trắng giật mạnh cần gạt ngắt điện khoang pháo. "Góc bắn quá hẹp! Nếu Mạnh bắn pháo thủy lực lúc này, luồng nước nén động năng cực đại sẽ dội ngược vào vách đá ngầm giòn phía trên, gây ra một đợt sập băng thứ hai chôn vùi cả tàu của chúng ta lẫn kén cứu hộ. Chúng ta phải cắt băng thủ công."


Sắt-04, robot bảo trì hình người lỗi thời bám đầy vết rỉ sét, từ khoang đệm bước ra. Đèn LED đỏ ở mắt trái của nó nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng rè rè từ chiếc loa hỏng: "Yêu... cầu... thực... hiện... nhiệm... vụ... ngoài... vỏ... Áp... suất... bốn... trăm... năm... mươi... bar... nằm... trong... giới... hạn... chịu... tải... cơ... học... của... tôi. Càu... nhàu... nhưng... tôi... sẽ... đi... nhặt... mấy... gã... thợ... mỏ... rách... rưới... đó... về."


"Cẩn thận, Sắt-04," Hải gật đầu, tay siết chặt chiếc mỏ lết cơ khí bọc cao su. "Dùng súng hàn nhiệt áp lực cao Vulcan để cắt các cột băng ngầm giải phóng kén cứu sinh."


Khoang đệm xả nước. Sắt-04 bước ra ngoài đại dương lạnh âm hai độ C, cơ thể thép rỉ sét của nó chìm vào làn nước tối. Qua kính quan sát mũi tàu, Hải nhìn thấy tia lửa plasma xanh rực sáng lóa của súng hàn Vulcan phun ra dưới nước sâu, bọt khí bốc lên sùng sục. Từng khối băng ngọt bao quanh kén cứu hộ bắt đầu bị nung chảy, đông kết lại thành những dải thủy tinh mờ ảo trôi nổi xung quanh.


Nhưng đại dương ngầm không bao giờ nhân từ.


Một chấn động địa chất nhẹ từ phía Nam truyền tới. Một mảng băng trôi khổng lồ dài hơn năm mươi mét đột ngột sạt lở từ trần hang, lao thẳng xuống mạn phải tàu.


"Sắt-04! Tránh ra!" Bảo hét lên qua hệ thống vô tuyến dã chiến.


Khối băng trôi sạt lở quật mạnh vào mạn đuôi tàu Trấn Hải-09, tạo ra một tiếng rầm kinh hoàng làm chao đảo toàn bộ cabin. Sắt-04 cố gắng lùi lại, nhưng một mảng băng sắc nhọn đã đè chặt lên cánh tay cơ khí bên phải của nó, ép chặt thân thể robot vào vách đá ngầm. Tiếng bánh răng cơ học của Sắt-04 rít lên chói tai qua sóng thủy âm thụ động, trục truyền động cánh tay phải bị gãy gập, rò rỉ dầu thủy lực màu đen kịt ra làn nước.


"Trục truyền động cánh tay phải của Sắt-04 bị gãy hoàn toàn rồi!" Lão Lâm ho khan dữ dội, tay bám chặt vào khung sắt để giữ thăng bằng. "Súng hàn Vulcan bị kẹt dưới khối băng đè! Nó không thể tự thoát ra được!"


"Áp suất trong kén của Dũng 'Sẹo' đang tăng vọt lên năm trăm bar do băng đóng đặc ép chặt vỏ thép!" Kha hét lên hoảng loạn, hai tay bịt chặt tai rỉ máu. "Oxy trong kén của họ đã giảm xuống dưới hai phần trăm! Tiếng gõ vách... tiếng gõ vách đã ngừng hẳn rồi! Họ đang lịm đi vì ngạt thở!"


"Bảo, khởi động bộ đồ lặn Titan-V cho tôi!" Hải bước nhanh về phía khoang đệm.


"Không kịp đâu, anh Hải!" Bảo khóc nghẹn, tay gõ liên tục vào bảng điều khiển sạc điện. "Bộ đồ lặn Titan-V nặng tám mươi kilômét cần ít nhất mười lăm phút để sạc lại pin dung hợp và hiệu chuẩn van áp suất sau cú va chạm lúc nãy! Nếu anh chờ mặc giáp lặn, họ sẽ chết ngạt và Sắt-04 sẽ bị áp suất bóp nát!"


Hải dừng lại trước khoang đệm. Đôi mắt xám tro của anh nhìn vào dòng nước lạnh đen ngòm qua khe kính áp suất của cửa ngăn. Mười lăm phút. Dũng "Sẹo" không có mười lăm phút, và Sắt-04 cũng vậy.


Anh đưa tay lên ngực, nơi vết sẹo lớn từ tai nạn mười năm trước đang nhói lên từng cơn đau buốt giá dưới nồng độ CO2 cao của cabin. Bộ gen Tân Nhân Loại H-Cockroach trong cơ thể anh bắt đầu phản ứng với áp lực tinh thần cực hạn. Máu trong huyết quản anh chạy rần rần, mang theo cảm giác nóng bỏng như lửa đốt. Anh có thể nhịn thở ba mươi phút dưới nước lạnh, nhưng đây là độ sâu bốn mươi lăm kilômét, áp suất thủy tĩnh đạt mức bốn trăm năm mươi bar – tương đương với việc có bốn trăm năm mươi kilôgam lực đè nặng lên mỗi centimet vuông da thịt trần của anh.


"Hải! Con định bơi tự do ra ngoài sao?" Lão Lâm nắm lấy vai Hải, bàn tay run rẩy siết chặt. "Không có giáp lặn chịu áp, áp suất nước sẽ bóp nát phế nang sinh học của con trong vòng năm phút! Con sẽ bị hoại tử tủy sống!"


"Nếu tôi không đi, chúng ta sẽ mất cả thợ mỏ lẫn robot bảo trì duy nhất," Hải bình thản gỡ bàn tay của Lão Lâm ra, ánh nhìn kiên định đến lạnh lùng. "Gen H-Cockroach của cha truyền lại cho tôi không phải để làm một gã nhát gan trốn trong cabin. Tôi sẽ điều chỉnh áp suất nội bào cân bằng với áp suất nước bên ngoài. Phong, chuẩn bị mở van xả nước khoang đệm khẩn cấp."


Hải bước vào khoang đệm nhỏ hẹp, chỉ mang theo một mặt nạ thở khí dung nhỏ bọc cao su kết nối với bình khí nén cầm tay và chiếc dao găm plasma cắt băng dắt bên hông. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu khí thở hỗn hợp Oxy-N2 lỏng nghèo nạp lưu huỳnh cuối cùng, rồi chủ động điều hòa nhịp thở theo Giao thức thở nhịp ba (Three-Step Breathing): hít sâu ba giây, giữ khí trong phổi năm giây để phế nang nén chặt oxy vào cơ bắp, rồi thở ra từ từ.


Nhịp tim của Hải bắt đầu chậm lại rõ rệt, từ tám mươi nhịp giảm xuống còn mười nhịp mỗi phút. Các mạch máu dưới da cổ và hai mạn sườn nổi lên màu xám đục, mật độ xương cao gấp đôi người thường của anh gồng lên chịu lực.


*Ầm!*


Cửa khoang đệm mở ra. Dòng nước lạnh âm hai độ C cực hạn ập vào như một bầy sói đói, nuốt chửng lấy cơ thể Hải.


Cảm giác đau đớn tột cùng ngay lập tức bùng nổ, xé rách mọi dây thần kinh trên da thịt anh. Áp suất bốn trăm năm mươi bar ép chặt lồng ngực Hải như một chiếc ê-tô khổng lồ bằng thép, cố gắng bóp nát lá phổi sinh học đột biến của anh. Tai trái của Hải phun ra một luồng máu đỏ sẫm, nhanh chóng hòa tan vào làn nước tối đen. Đại não anh ong lên dữ dội, tầm nhìn bị nhòe đi bởi những đốm sáng màu xám ánh kim. Nhưng Hải không dừng lại. Cơ thể Tân Nhân Loại của anh tự động giải phóng một lượng lớn nội tiết tố sinh tồn, giữ cho ý thức của anh tỉnh táo tuyệt đối giữa cơn đau đớn thể xác.


Anh bơi điên cuồng bằng hai chân gân guốc, nương theo dòng hải lưu lạnh mạn trái để bứt tốc tiếp cận xác robot Sắt-04.


Sắt-04 nhìn thấy Hải qua camera mắt trái nhấp nháy đỏ, phát ra tín hiệu thủy âm rè rè qua bộ đàm nước sâu: "Cậu... chủ... Hải... Cậu... điên... rồi... Bơi... không... giáp... chịu... áp... là... hành... vi... phi... logic... Tránh... ra... để... tôi... tự... hủy... bảo... vệ... tàu."


"Im lặng, Sắt-04," Hải truyền tín hiệu qua bộ đàm cầm tay dã chiến, giọng nói của anh nghẹn lại vì áp suất ép vào thanh quản.


Hải tiếp cận khối băng đè bẹp cánh tay robot. Anh rút chiếc dao găm plasma bên hông, kích hoạt nút bấm trên chuôi dao. Lưỡi dao lập tức phát ra luồng nhiệt plasma xanh rực sáng lóa dưới nước lạnh, tỏa ra những bong bóng khí nóng bỏng rát. Hải dùng hai tay bám chặt vào vách đá ngầm dốc đứng, nén cơn đau nhói ở xương vai trái, tì lưỡi dao plasma cắt mạnh vào khối băng ngọt cực cứng đè nặng lên Sắt-04.


Từng mảng băng lớn bị nung chảy rạn nứt dưới lưỡi nhiệt plasma. Hải gầm lên một tiếng câm lặng dưới nước, dùng hết sức lực cơ bắp đột biến của hai cánh tay bẩy mạnh khối băng ra ngoài. Cánh tay cơ khí của Sắt-04 được giải phóng, phát ra tiếng tạch tạch của bánh răng gãy trục.


"Lấy súng hàn Vulcan, bơi sang kén cứu hộ!" Hải ra lệnh cho robot.


Sắt-04 dùng cánh tay trái còn nguyên vẹn nhặt khẩu súng hàn Vulcan, cùng Hải bơi sát về phía cửa kén cứu hộ dã chiến của thợ mỏ. Lớp băng đóng đặc bao quanh kén đã dày tới ba mươi centimet, bọc kín mít tay nắm cửa áp suất.


Hải áp sát mặt nạ thở vào vỏ thép của kén, dùng thính giác cảm biến địa chấn nghe ngóng. Bên trong, tiếng thở đứt quãng, yếu ớt của Dũng "Sẹo" chỉ còn là những tiếng rên rỉ vô vọng của một sinh mệnh sắp lụi tàn. Oxy của họ đã cạn kiệt hoàn toàn.


"Sắt-04, cắt khớp nối van xả áp mạn trái kén!" Hải chỉ tay vào tọa độ mỏ neo từ trường.


Sắt-04 nâng súng hàn Vulcan, phun luồng nhiệt plasma cực đại vào khớp nối cửa kén. Hải dùng dao găm plasma hỗ trợ cắt tỉa các mảng băng ngọt đông cứng xung quanh màng cao su bảo vệ. Dưới áp suất nước cực hạn và cái lạnh âm hai độ C, da tay của Hải bắt đầu bị bỏng lạnh nặng, các đầu ngón tay thâm tím lại và mất dần cảm giác xúc giác, nhưng anh vẫn siết chặt chuôi dao găm, cắt chuẩn xác từng đường rãnh thép.


*Xoạch!*


Cửa van xả áp của kén cứu hộ dã chiến bị nung chảy hoàn toàn dưới hai luồng nhiệt plasma. Hải dùng chân bám vào vách đá, hai tay giật mạnh tay nắm cửa áp suất bọc băng ngọt.


Cánh cửa kén mở ra, giải phóng một luồng khí độc hydro sulfide màu vàng đục bốc lên sùng sục. Hải lao vào bên trong khoang chứa chật hẹp, ôm lấy thân hình hộ pháp của Dũng "Sẹo" đang nằm bất động trên sàn thép đóng băng, mắt trái bị hỏng của gã thợ mỏ trợn trừng vô hồn. Bên cạnh gã, ba thợ mỏ khác cũng đã lịm đi, mặt mũi tím tái vì ngạt thở.


"Sắt-04, kéo hai người mạn phải! Tôi lo Dũng 'Sẹo'!" Hải truyền tín hiệu, hai cánh tay bọc cơ bắp gân guốc nâng bổng thân hình nặng gần một trăm kilôgam của thủ lĩnh thợ mỏ bơi ngược trở lại khoang đệm tàu Trấn Hải-09.


Hành trình bơi ngược dài năm mươi mét dưới áp suất bốn trăm năm mươi bar là một cơn ác mộng sinh học thực sự đối với Hải. Phổi sinh học của anh co thắt kịch liệt, các mạch máu mạn sườn rách nhẹ rỉ máu do quá tải áp lực nội bào. Ý thức của anh bắt đầu mờ mịt, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ học trên cổ tay dường như chậm lại, kéo dài ra thành những tiếng búa gõ rền rĩ của tử thần. Nhưng Hải vẫn bơi, hai chân đạp nước điên cuồng, mỏ neo nhân tính giữ vững linh hồn anh chính là hình ảnh em gái Vũ An đang thở dốc trong container treo dưới Đáy Băng.


Khoang đệm tàu Trấn Hải-09 mở ra. Hải cùng Sắt-04 lao vào bên trong cùng bốn thợ mỏ dã chiến. Cánh cửa thép dày sập xuống, hệ thống tự động xả nước lạnh ra ngoài và bơm không khí giàu Oxy-N2 lỏng ấm áp vào khoang.


*Phụt... khục...*


Hải ngã gục xuống sàn thép của khoang đệm, bọt mép lẫn máu tươi trào ra từ khóe môi. Anh ho khan dữ dội, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng đau đớn như bị hàng nghìn mảnh thủy tinh cào xé. Da thịt vùng cổ và vai của anh bị bỏng lạnh đỏ tấy, tai trái rỉ máu liên tục nhuộm đỏ một khoảng sàn thép. Nhưng anh vẫn cố gượng dậy, bò đến bên cạnh thân hình của Dũng "Sẹo".


Bác sĩ Thục Quyên và y tá Hồng lập tức lao vào khoang đệm cùng các hộp sơ cứu y tế dã chiến. Thục Quyên nhanh chóng áp mặt nạ thở Oxy nồng độ cao vào mũi Dũng "Sẹo", trong khi Hồng tiêm một liều peptide tảo biển ổn định gen trực tiếp vào ngực gã thợ mỏ để kích thích nhịp tim.


*Khục... hộc...*


Dũng "Sẹo" đột ngột bật dậy, nôn ra một luồng nước lạnh đục ngầu lẫn bùn khoáng lưu huỳnh. Gã hít một hơi thật sâu khí Oxy tinh khiết, lồng ngực vạm vỡ phập phồng kịch liệt. Đôi mắt một bên bị hỏng của gã mở to hoảng loạn nhìn xung quanh, trước khi dừng lại trên gương mặt bám đầy máu khô và dầu máy của Vũ Hải.


"Hải... cậu... cậu đã bơi ra ngoài bẻ băng cứu tôi sao?" Giọng nói ồm ồm như sấm rền của Dũng "Sẹo" khàn đặc, gã run rẩy bám chặt lấy vai Hải, khuôn mặt chằng chịt vết sẹo co rút lại vì xúc động.


"Ông sống rồi, Dũng," Hải trầm giọng nói, hơi thở vẫn còn đứt quãng, anh khẽ lau vệt máu trên tai trái. "Nhưng cảng Sector 4 đã sụp đổ hoàn toàn. Chúng ta không còn lối về nữa."


Gương mặt xúc động của Dũng "Sẹo" đột ngột đanh lại, chuyển sang một màu xám xịt đầy căm hận và phẫn nộ. Gã siết chặt bàn tay thô ráp bám đầy bụi than mỏ vào cổ áo bảo hộ của Hải, kéo sát anh lại gần, giọng nói run lên bần bật vì tức giận:


"Hải... nghe tôi nói đây... Vụ sập trần băng Sector 4 không phải là tai nạn tự nhiên... Bọn khốn kiếp Oxy-Core... Đốc công Phan Đăng đã biết trước địa tầng băng phía Nam sẽ sụt lún do hoạt động khoan siêu âm của Vùng 7... Hắn đã lén lút chuyển toàn bộ số bình dưỡng khí Oxy-N2 lỏng dự phòng còn lại của cảng ngầm về Trạm Số 12 từ hai ngày trước! Hắn cố ý bỏ mặc năm vạn thợ mỏ chết ngạt dưới đống đổ nát này để tích trữ oxy bán chợ đen với giá cắt cổ... Hắn muốn tống tiền và biến tất cả chúng ta thành nô lệ dưỡng khí của hắn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!