Sector 4 Đổ Sụp
Tiếng rít trầm đục của dòng nước lạnh rẽ qua mạn tàu Trấn Hải-09 vang lên đều đặn trong khoang lái tối mờ. Ánh sáng đỏ của đèn cảnh báo khẩn cấp hắt lên gương mặt góc cạnh của Vũ Hải, phản chiếu vệt máu khô sẫm kéo dài từ mạn tai trái xuống cổ áo bảo hộ bám đầy dầu máy xám. Vết rách màng nhĩ tai trái do chênh lệch áp suất đột ngột từ vùng nhiễu từ Nghịch Cực vẫn thỉnh thoảng nhói lên, mang theo tiếng o o buốt óc mỗi khi con tàu ngầm lặn sâu thêm một mét. Hải khẽ nhíu mày, dùng mu bàn tay lau vệt máu loãng vừa rỉ ra, đôi mắt xám tro vẫn dán chặt vào kính quan sát dày một mét ở mũi tàu.
Trong cabin, bầu không khí ngột ngạt đến mức lồng ngực người ta phải co thắt. Mùi trứng thối đặc trưng của khí hydro sulfide (H2S) trộn lẫn với hơi chì nóng từ buồng máy bốc lên nồng nặc. Lão Lâm, kỹ sư trưởng của tàu, đang ho khan sặc sụa bên bảng điều khiển hệ thống lọc khí. Ông dùng vạt áo bảo hộ cáu bẩn lau lớp kính mờ của bộ hiển thị thông số.
"Hải, màng lọc carbon nano-tube của chúng ta bị nghẽn nặng rồi," Lão Lâm vừa nói vừa thở dốc, giọng khàn đặc. "Hơi lưu huỳnh từ miệng phun địa nhiệt Lôi Hỏa lúc nãy bám thành một lớp tinh thể dày ngoài màng lọc. Nếu không xả áp rửa ngược, lượng khí thở Oxy-N2 lỏng tuần hoàn trong cabin sẽ giảm xuống mức độc hại trong vòng bốn giờ tới. Nhưng nếu xả rửa lúc này, chúng ta sẽ để lại một vệt bọt khí lưu huỳnh khổng lồ sau đuôi tàu, hạm đội tuần tra của Thượng tá Vương sẽ định vị được chúng ta ngay lập tức."
"Giữ nguyên màng lọc, thầy," Hải lạnh lùng ra lệnh, bàn tay trái bọc băng gạc trắng khéo léo gạt cần điều khiển bánh lái thủy lực để giữ tàu đi đúng dòng hải lưu lạnh mạn phải. "Chúng ta không thể để lộ vệt thủy âm khi đang quay lại Sector 4. Sức chịu đựng của gen H-Cockroach trong tôi vẫn chịu được nồng độ carbon dioxide này. Bảo, chuẩn bị mặt nạ thở Titan-V cho Chú Quốc và Linh ở khoang y tế dã chiến."
Bảo, cậu thợ máy tập sự mười tám tuổi, run rẩy gật đầu. Gương mặt cậu nhợt nhạt vì lạnh, đôi môi thâm tím lại dưới cái lạnh âm hai độ C của cabin đã bị tắt hệ thống sưởi để tiết kiệm năng lượng. Lò phản ứng hạt nhân hơi nước của tàu lúc này chỉ còn hoạt động ở công suất tối thiểu hai phần trăm sau khi đã tiêu hao mất mười lăm phần trăm nhiên liệu quý giá để vượt qua bão từ trường Nghịch Cực.
Trấn Hải-09 âm thầm lướt qua tầng Trung Lưu Tối ở độ sâu ba mươi kilômét, hướng về cảng bảo trì Sector 4. Khi con tàu vượt qua vách đá ngầm cuối cùng, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước kính quan sát mũi tàu, dập tắt mọi tia hy vọng mỏng manh vừa nhen nhóm trong lòng phi hành đoàn.
Cảng bảo trì Sector 4 – thuộc địa ngầm từng là nơi trú ẩn của năm vạn thợ mỏ và là ngôi nhà duy nhất của họ – giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn dưới đại dương băng giá.
Vụ sập trần băng khổng lồ Sector 4 đã xảy ra với sức tàn phá ngoài sức tưởng tượng của con người. Một mảng băng vĩnh cửu dày tới hai kilômét từ trần thành phố đã đổ sụp hoàn toàn xuống lòng vực sâu. Những khối băng khổng lồ nặng hàng triệu tấn, sắc nhọn như những lưỡi đao pha lê, đè sập toàn bộ các giàn khoan địa nhiệt, bóp nát các đường ống dẫn nhiệt rỉ sét và chôn vùi các container treo lơ lửng dưới đáy bùn khoáng.
Ánh sáng xanh lam dịu mát từ các rạn san hô silicon Thanh Quang từng sưởi ấm cho cảng ngầm giờ đây bị che phủ bởi những đám mây bụi băng đục ngầu và những vệt dầu máy đen kịt nổi lơ lửng. Hàng vạn thợ mỏ trong những bộ đồ lặn khẩn cấp cũ kỹ đang trôi dạt vô định trong bóng tối tuyệt đối của đại dương ngầm. Những đốm sáng nhỏ nhoi từ đèn pin cầm tay của họ nhấp nháy liên tục, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và tuyệt vọng như một bầy đom đóm đang hấp hối.
"Chúa ơi... toàn bộ cảng... sụp đổ rồi sao?" Bảo thốt lên, hai tay buông thõng, đôi mắt mở to hoảng loạn nhìn qua kính mũi tàu. "Lối lên bề mặt... lối lên vòm kính bề mặt Bắc Cực 12 bị chặn đứng hoàn toàn bởi một bức tường băng dày hàng trăm mét rồi. Chúng ta bị nhốt dưới này rồi!"
*Rè... rè... uỳnh...*
Tín hiệu vô tuyến dã chiến đột ngột bắt được một dải tần số cực ngắn, đứt quãng và đầy tạp âm nhiễu từ trường. Giọng nói của Vy, nữ nhân viên trực tổng đài tín hiệu, vang lên qua loa cabin rè rè:
"SOS... Trấn Hải-09... nghe thấy không?... Vách băng ngăn cách mỏ quặng phía Nam đang sụt lún... Dũng 'Sẹo' và đội thợ mỏ cốt cán... bị kẹt dưới độ sâu bốn mươi lăm kilômét... Túi khí áp suất của họ đang bị rò rỉ khí độc hydro sulfide... Lượng khí thở Oxy-N2 lỏng dự phòng của họ chỉ còn dưới mười phần trăm... Nước lạnh đang tràn vào... Cứu..."
Tín hiệu tắt ngấm bằng một tiếng nổ thủy âm rền rĩ từ phía xa. Bản đồ định vị lượng tử thô sơ trên bàn điều khiển nhấp nháy một chấm đỏ yếu ớt ở tọa độ bốn mươi lăm kilômét dưới lòng hang băng sụp đổ.
Sự hoảng loạn lập tức bùng nổ ngay trong khoang lái của tàu Trấn Hải-09. Quyết, gã phi công đối thủ kiêu ngạo đang bị giam lỏng ở khoang sau, đột ngột lao mạnh vào cabin chính cùng hai gã thợ máy phe cánh của hắn. Khuôn mặt Quyết vặn vẹo vì sợ hãi, đôi mắt lồi ra đỏ ngầu.
"Quay tàu lại ngay, Hải!" Quyết hét lên điên cuồng, tay gã lăm lăm một chiếc kìm lực từ nặng bọc thép, cố tình lao tới gạt cần điều khiển bánh lái phụ mạn phải. "Lối lên bề mặt đã bị chặn, cảng Sector 4 đã bị xóa sổ! Chúng ta phải dùng toàn bộ lượng Urani còn lại để kích hoạt động cơ phản lực nước bứt tốc, húc thẳng lên phía Bắc để đầu hàng lực lượng an ninh của Thượng tá Vương tại vòm kính bề mặt! Chỉ có giới tinh hoa mới có đủ Oxy-N2 lỏng cứu chúng ta! Ở lại đây là tự sát!"
"Tránh ra, Quyết!" Phong, gã hoa tiêu dũng cảm, lập tức đứng bật dậy chắn trước bảng điều khiển chính, hai tay giữ chặt bánh lái.
"Tao bảo tránh ra!" Hai gã thợ máy đi theo Quyết lao vào khống chế Phong, giật mạnh cần gạt điện lực khiến con tàu ngầm khổng lồ dài 150 mét chao đảo mạnh mạn phải, suýt va chạm với một tảng băng trôi đang chìm xuống.
*Bốp!*
Một tiếng động khô khốc vang lên giữa cabin. Pháo thủ Mạnh, cựu binh cơ bắp cuồn cuộn của Vùng 7, bước tới từ bệ pháo boong tàu. Cánh tay bọc khung xương cơ khí thô kệch của ông giáng thẳng một cú đấm thép vào quai hàm gã thợ máy mạn trái, hất văng hắn vào vách ngăn titan phát ra tiếng rầm lớn. Phong nhân cơ hội rút khẩu súng điện cầm tay tự chế bọc vỏ titan chống nước, dí thẳng họng súng phát ra tia lửa điện xanh lè vào cổ Quyết.
"Thử cử động một micromet nữa xem, thằng khốn," Phong gầm lên, ngón tay siết chặt cò súng. "Tao sẽ nướng chín tủy sống của mày trước khi mày kịp chạm vào bánh lái phụ."
Quyết đứng hình, chiếc kìm lực từ trên tay rơi xuống sàn thép phát ra tiếng keng lạnh lẽo. Gã run rẩy nhìn về phía Vũ Hải, nhưng Hải thậm chí không thèm quay đầu lại. Hải vẫn giữ chặt bánh lái chính mạn trái, đôi mắt xám tro lạnh lùng nhìn bản đồ 3D địa hình hang băng sập.
"Lão Lâm, tính toán lượng Oxy-N2 lỏng còn lại của tàu," Hải ra lệnh, giọng nói trầm thấp và phẳng lặng đến đáng sợ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cuộc hỗn chiến vừa xảy ra sau lưng.
Lão Lâm ho khan một tiếng, ngón tay run rẩy gõ nhanh vào bảng số liệu năng lượng: "Nếu chỉ duy trì cho năm người chúng ta trong cabin, lượng khí thở Oxy-N2 lỏng tuần hoàn qua màng lọc carbon bị nghẽn này có thể kéo dài được mười hai giờ với điều kiện tắt hoàn toàn hệ thống sưởi và giữ nhịp tim dưới bảy mươi nhịp/phút. Nhưng... nếu chúng ta lặn xuống độ sâu bốn mươi lăm kilômét, kích hoạt các thiết bị cắt áp lực cao bằng nhiệt plasma để phá hủy các khối băng ngập tràn lối vào túi khí giải cứu nhóm Dũng 'Sẹo'... lượng điện năng tiêu thụ và lượng Oxy tiêu hao sẽ tăng gấp ba lần. Chúng ta chỉ còn tối đa sáu giờ khí thở cho toàn bộ con tàu. Nếu trong sáu giờ đó chúng ta không phá được băng, hoặc nếu màng lọc carbon bị nghẹt hoàn toàn... tất cả sẽ chết ngạt dưới đáy vực thẳm."
"Anh Hải!" Bảo run rẩy nói từ bàn truyền thông vô tuyến. "Em đang cố gắng kết nối với Hội đồng Vòm Băng Vùng 12 để xin cứu viện khẩn cấp cho thợ mỏ... Nhưng... nhưng..."
Màn hình vô tuyến lượng tử của Bảo đột ngột nhấp nháy một ký hiệu màu đỏ lạnh lùng của chính quyền trung ương: *YÊU CẦU BỊ TỪ CHỐI. QUY TRÌNH PHONG TỎA BIÊN GIỚI SECTOR 12 ĐÃ KÍCH HOẠT. KHU VỰC SẬP BĂNG BỊ LIỆT VÀO VÙNG CHẾT COLLATERAL DAMAGE.*
"Bọn khốn kiếp!" Phong nghiến răng kèn kẹt, tay siết chặt khẩu súng điện. "Giới tinh hoa vòm kính bề mặt đã khóa chặt cửa xả thải. Chúng coi thợ mỏ chúng ta như những công cụ dùng một lần đã hết giá trị sử dụng. Chúng bỏ mặc năm vạn người chết ngạt dưới này để bảo toàn lượng Oxy dự phòng cho tàu di cư lượng tử của chúng!"
Cả cabin chìm vào một khoảng lặng câm nín và buốt giá. Cái lạnh của đại dương ngầm bắt đầu xâm lấn qua lớp vỏ titan mỏng, khiến hơi thở của mỗi người đóng băng thành những màn sương trắng mờ ảo trước mặt.
Hải cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ định giờ cơ học của cha trên cổ tay trái. Tiếng tích tắc đều đặn, cơ học của nó vang lên như một mỏ neo giữ vững sự tỉnh táo duy nhất của anh giữa cơn bão hỗn loạn. Hải bắt đầu tính toán chiến thuật với sự lạnh lùng của một phi công thám hiểm dạn dày sương gió.
Nếu anh bỏ mặc Dũng "Sẹo" và nghiệp đoàn thợ mỏ để nổi lên bề mặt đầu hàng, Trấn Hải-09 sẽ bị tịch thu, và anh sẽ mất đi đồng minh duy nhất có khả năng khai thác quặng siêu dẫn Aegium-12 dưới rãnh nứt sâu mười kilômét. Không có quặng siêu dẫn, anh sẽ không bao giờ có thể nâng cấp lò phản ứng hạt nhân hơi nước của tàu lên giới hạn chịu tải mới, và lời hứa cứu sống em gái Vũ An trước ngày sáp nhập môi trường toàn cầu sẽ trở thành một trò đùa vô nghĩa.
Sự sinh tồn dưới lòng băng không có chỗ cho lòng thương hại mù quáng, nhưng nó đòi hỏi một sự đầu tư chiến thuật tàn nhẫn.
"Tắt hoàn toàn van sưởi ấm của cabin chính và khoang máy," Hải ra lệnh, giọng đanh thép cắt ngang không gian câm lặng. "Để nhiệt độ cabin giảm xuống âm năm độ C. Bảo, mang toàn bộ chăn giữ nhiệt sinh học xuống khoang y tế dã chiến để bảo vệ Chú Quốc và Linh. Lão Lâm, điều hướng toàn bộ dòng điện sưởi ấm tiết kiệm được sang sạc cho thiết bị cắt băng bằng nhiệt plasma ngoài vỏ tàu. Chúng ta sẽ lặn xuống độ sâu bốn mươi lăm kilômét."
"Hải! Cậu điên rồi sao?" Quyết hét lên từ sàn tàu, khuôn mặt gã xám ngoét vì lạnh và sợ hãi. "Lặn xuống độ sâu đó với lò phản ứng bị rò rỉ làm mát và màng lọc carbon bị nghẽn là tự sát! Cậu đang nướng chín mạng sống của tất cả chúng ta vì một lũ thợ mỏ rách rưới!"
"Câm miệng, Quyết," Hải lạnh lùng nói, mắt vẫn không rời khỏi đường đi của dòng hải lưu ngầm hiển thị trên kính lọc quang phổ hồng ngoại. "Nếu không có thợ mỏ của Dũng 'Sẹo', con tàu rách này của chúng ta sẽ không có đủ quặng siêu dẫn để chạy quá mười ngày nữa. Muốn sống sót qua ngày sáp nhập, chúng ta phải cứu họ. Phong, chuẩn bị van xả áp thủy lực. Mạnh, trực boong pháo Thần Sấm phòng hờ băng trôi sạt lở tầm gần. Chúng ta đi."
Con tàu Trấn Hải-09 khổng lồ dài 150 mét từ từ chúi mũi xuống, lướt êm ái qua những khe nứt hẹp đầy hiểm họa của đống đổ nát Sector 4. Không khí trong cabin ngày càng trở nên loãng và lạnh buốt. Tiếng rên rỉ trầm đục của vỏ tàu hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 vang lên kịch liệt dưới áp suất nước tăng dần: bốn trăm bar... bốn trăm năm mươi bar. Vết rách màng nhĩ tai trái của Hải nhói đau dữ dội, một giọt máu đỏ tươi lại rỉ ra, đóng băng tức thì thành một vệt hồng nhỏ trên má anh.
Hải áp tai trần vào khung sườn kim loại mạn phải, sử dụng năng lực Thính giác cảm biến địa chấn của gen H-Cockroach để nghe ngóng tiếng động của địa tầng băng sập phía dưới.
*Rắc... rắc... cooong...*
Tiếng rên rỉ của vách băng vĩnh cửu vang lên rền rĩ qua vỏ tàu ngầm, mang theo những chấn động thủy tĩnh có tần số cực thấp. Hải cảm nhận được cấu trúc của hang băng đang sụt lún phía trước. Chấm đỏ định vị của Dũng "Sẹo" chỉ còn cách họ chưa đầy hai kilômét, nằm sâu bên trong một kẽ nứt băng hẹp bấp bấy.
Đúng lúc này, Kha – chuyên viên sonar mang đột biến thính giác – bỗng giật bắn người, hai tay bám chặt lấy bộ tai nghe bọc da cách âm kín mít. Khuôn mặt cậu biến dạng vì kinh hoàng, đôi mắt lồi ra nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị tần số thủy âm thụ động.
"Anh Hải! Em nghe thấy tiếng nước chảy xiết!" Kha hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn. "Không phải dòng hải lưu ấm... Đó là dòng nước lạnh cực hạn âm năm độ C từ vách băng ngăn cách phía Bắc đang rò rỉ trực tiếp vào túi khí áp suất của nhóm Dũng 'Sẹo'! Nước đang dâng lên cực nhanh! Chúng đang đông cứng kén cứu hộ dã chiến của họ thành một khối băng đặc vĩnh viễn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!