Nhạc nềnBroken

Thử Thách Lặn Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Những khối băng khổng lồ sụp đổ từ trần của tầng Trung Lưu Tối tạo ra một cơn chấn động vĩ mô truyền đi trong làn nước biển đen kịt ở độ sâu ba mươi kilômét. Trong khoang lái chính của tàu Trấn Hải-09, hệ thống cảnh báo va chạm rít lên những tiếng chói tai trước khi toàn bộ màn hình hiển thị của Hệ thống Sonar 3D quét mảng pha đột ngột phụt tắt.


"Cảnh báo! Từ trường cực mạnh ngoài vỏ tàu! Hệ thống định vị điện tử bị vô hiệu hóa!" Tiếng nói vô cảm của robot Sắt-04 vang lên giữa ánh sáng đỏ lòm của đèn báo động khẩn cấp.


Không gian chật hẹp của cabin đột ngột bị bao phủ bởi một thứ áp lực vô hình nhưng nghẹt thở. Cú sập băng không chỉ đe dọa chôn vùi con tàu, mà còn đánh thức mỏ quặng siêu dẫn Aegium-12 khổng lồ nằm sâu trong các kẽ đá ngầm, giải phóng một cơn bão địa từ Nghịch Cực quét sạch mọi vi mạch bán dẫn của tàu ngầm. Hệ thống tản nhiệt của lò phản ứng hạt nhân hơi nước phát ra tiếng rít dài cảnh báo sự cố sụt áp dòng làm mát.


"Anh Hải! Chúng ta mất hoàn toàn định vị rồi! Màn hình HUD tối đen!" Bảo hoảng loạn hét lên, hai tay gõ liên tục vào bàn phím cơ khí của bảng điều khiển phụ nhưng không có phản hồi.


"Yên lặng, Bảo!" Vũ Hải quát khẽ, giọng nói đanh thép của anh lập tức dập tắt sự hoảng loạn đang nhen nhóm trong cabin. Đôi mắt xám của anh nheo lại, phản chiếu vệt sáng xanh lục phát quang nhẹ từ vết rò rỉ nước làm mát ngoài vỏ động cơ đang nhỏ giọt nhanh hơn dưới áp suất ba trăm bar. "Lão Lâm, tình hình buồng đốt thế nào?"


"Áp suất hơi nước đang tăng vọt lên mức giới hạn mười lăm bar vì bơm tuần hoàn bị kẹt điện từ!" Tiếng Lão Lâm truyền qua ống nói đồng thau dã chiến rè rè. "Nếu không xả bớt tải hoặc khởi động máy phát dự phòng, lò phản ứng sẽ tự động kích hoạt van xả thải khẩn cấp! Lúc đó phóng xạ sẽ nhuộm xanh cả vùng nước này!"


"Bảo, thử khởi động máy phát điện dự phòng xem!" Phong, gã hoa tiêu, mồ hôi vã ra như tắm dù nhiệt độ cabin đang giảm nhanh.


Bảo lập tức gạt cần khởi động khẩn cấp mạn phải. Nhưng ngay khi dòng điện dự phòng vừa chạy qua bảng mạch, một tiếng *xoạch* khô khốc vang lên kèm theo mùi khét lẹt của nhựa cháy.


"Không được, anh Hải!" Bảo bất lực kêu lên, tay bám chặt vào khung sắt. "Dòng điện cảm ứng từ trường ngầm ngoài kia quá mạnh, nó tạo ra dòng Fu-cô chạy dọc vỏ tàu làm cháy sạch cầu chì của máy phát dự phòng rồi!"


Con tàu Trấn Hải-09 dài 150 mét lúc này giống như một gã khổng lồ mù lòa, mất hoàn toàn động lực, trôi dạt vô định giữa những khối băng đổ sụp nặng hàng vạn tấn đang lao xuống từ phía trên.


"Tắt toàn bộ nguồn điện phụ!" Hải ra lệnh, giọng bình thản đến đáng sợ. "Tắt cả đèn chiếu sáng cabin và hệ thống sưởi. Đưa tàu vào Giao thức lặn mù (Blind-Dive Protocol)."


"Nhưng anh Hải, nếu tắt sưởi, nhiệt độ nước ngoài kia là âm hai độ C! Chúng ta sẽ đông cứng trong vòng ba mươi phút!" Bảo run rẩy.


"Cứ làm đi. Giữ lại năng lượng duy nhất cho van xả áp thủy lực và hệ thống lọc carbon," Hải lạnh lùng cắt ngang. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ học của cha trên cổ tay trái. Tiếng tích tắc đều đặn, cơ học của nó phát ra giữa không gian câm lặng chuẩn bị bao trùm lấy con tàu. Đúng mười giây sau, toàn bộ cabin chìm vào bóng tối hoàn toàn.


Chỉ còn lại ánh sáng dạ quang xanh lục mờ nhạt từ mặt chiếc đồng hồ cơ và vệt sáng huỳnh quang phát ra từ vũng nước làm mát rò rỉ dưới sàn thép. Cái lạnh nhanh chóng bò vào qua các vách ngăn titan, mang theo hơi thở buốt giá của đại dương ngầm.


Trong bóng tối tuyệt đối, Hải cởi bỏ găng tay bảo hộ bọc cao su dày cộp. Anh nghiêng người, áp sát tai trần và lòng bàn tay vào khung sườn hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 mạn phải của tàu. Vết sẹo lớn trước ngực anh – chứng tích của tai nạn mười năm trước – nhói lên một nhịp đau buốt dưới tác động của áp suất nước đang đè nặng lên vỏ tàu.


Anh nhắm mắt lại, kích hoạt năng lực Thính giác cảm biến địa chấn của bộ gen Tân Nhân Loại H-Cockroach.


Thế giới xung quanh Hải đột ngột thay đổi. Bóng tối không còn là một khoảng không vô nghĩa, mà biến thành một bản đồ chấn động sống động. Màng nhĩ của Hải rung lên nhè nhẹ, lọc bỏ tiếng rên rỉ trầm đục của động cơ hơi nước đang nguội dần, tập trung vào những rung động truyền đi trong làn nước biển sâu.


*Rắc... uỳnh...*


Cách tàu bốn kilômét về phía Đông Bắc, một mảng trần băng vỡ ra, tạo ra một làn sóng xung kích thủy tĩnh có tần số cực thấp rền rĩ qua vỏ tàu. Hải cảm nhận được hướng đi của làn sóng đó. Nó dội vào các vách đá ngầm, phản xạ ngược lại, vẽ nên hình dáng của những khe hẹp địa hình trong tâm trí anh.


"Hải... cậu nghe thấy gì không?" Phong thì thầm trong bóng tối, hơi thở hóa thành màn sương trắng mờ ảo.


"Một khối băng trôi khổng lồ, đường kính ít nhất ba trăm mét, đang rơi tự do từ phía trên mạn sườn trái," Hải nói, giọng đều đều như một máy đọc thông số. "Nó sẽ va chạm với chúng ta trong vòng bốn mươi giây nữa nếu chúng ta đứng yên."


"Chúng ta không có động cơ để bứt tốc!" Bảo răng đánh vào nhau lập cập vì lạnh. "Làm sao tránh được?"


Hải không trả lời. Anh thọc tay vào túi áo bảo hộ, rút ra chiếc La bàn lượng tử cơ học Vũ Sơn của cha để lại. Anh dùng ngón tay lên dây cót cơ học thủ công cho con quay hồi chuyển bên trong. Tiếng rít nhẹ của con quay bằng đồng thau vang lên ấm áp. Chiếc la bàn này không sử dụng bất kỳ linh kiện điện tử nào, hoạt động hoàn toàn dựa trên quán tính cơ học và cảm biến từ trường thô bọc trong vỏ thép không gỉ.


Kim la bàn dạ quang xoay tròn một nhịp rồi chỉ thẳng về hướng Đông-Đông Bắc.


"Có một dòng hải lưu ngầm chảy xiết ở hướng hai giờ," Hải ra lệnh, tay đặt lên cần gạt bánh lái thủy lực thủ công. "Dòng nước ấm đối lưu từ miệng phun địa nhiệt phía dưới đang di chuyển với tốc độ mười hải lý. Phong, chuẩn bị mở van xả nước dằn mạn phải. Bảo, hạ cánh ngầm mạn trái xuống mười lăm độ. Chúng ta sẽ sử dụng kỹ thuật Lặn lách dòng chảy (Current-Sliding)."


"Lướt không động cơ dưới độ sâu này sao?" Phong kinh ngạc, nhưng đôi tay anh đã tìm thấy van xả nước dằn trong bóng tối bằng trí nhớ của một hoa tiêu lão luyện. "Sẵn sàng!"


"Mở van dằn mạn phải!" Hải ra lệnh.


Một tiếng xì lớn vang lên khi nước biển bị tống ra ngoài bằng áp lực hơi nước tồn dư. Con tàu Trấn Hải-09 khổng lồ nghiêng hẳn sang một bên, đón lấy dòng hải lưu ấm đang lao tới từ phía dưới. Không có tiếng gầm rú của động cơ phản lực, con tàu lướt đi trong câm lặng tuyệt đối, trượt dọc theo rìa của dòng nước chảy xiết như một chiếc lá khổng lồ trôi theo dòng suối lũ.


*ẦM!*


Khối băng trôi khổng lồ đổ sụp xuống ngay sát mạn trái của tàu, chỉ cách kính quan sát mũi tàu chưa đầy mười mét. Sóng xung kích từ cú va chạm mạnh đến mức hất văng Trấn Hải-09 xoay tròn ba trăm sáu mươi độ theo trục dọc. Vỏ tàu Titan-Silicon mạn phải rên rỉ thảm thiết, các đinh tán cơ học phát ra tiếng rít kim loại chói tai khi chịu lực xoắn ly tâm cực lớn.


"Giữ chặt!" Hải hét lên, hai tay bám chặt vào bánh lái thủy lực, cơ bắp cánh tay anh căng ra đến mức gần như rách cơ. Anh nín thở, nhịp tim giảm xuống còn mười nhịp một phút để duy trì sự tỉnh táo tối đa.


Trong bóng tối của cú xoay tròn, tai của Hải đột ngột bắt được một tần số kỳ lạ dội lại qua vỏ titan.


*Oooong... oong...*


Đó là một dải âm thanh đều đặn, dao động ở tần số đúng bốn trăm hai mươi Hertz.


Ký ức của Hải lập tức kích hoạt. Đây chính là khoảng lặng tần số 420 Hertz mà Kha đã phát hiện ra trong hệ thống định vị của tàu cướp biển Sói Biển ở tập trước. Trong vùng nhiễu từ Nghịch Cực này, mọi sóng âm thông thường đều bị bẻ cong và khuếch tán, ngoại trừ tần số 420 Hertz. Tần số này dội lại từ một khe hẹp phía trước, báo hiệu có một đường ống tự nhiên thông thoáng, không bị chặn bởi các khối băng sập.


"Phong! Hướng Đông-Đông Bắc, góc nghiêng xuống mười độ! Có một khoảng lặng tần số bốn trăm hai mươi Hertz! Đó là lối thoát duy nhất của chúng ta!" Hải hét lên qua ống đàm thoại.


"Tớ không nhìn thấy gì cả! Kính mũi tàu bám đầy sương băng rồi!" Phong hét trả.


"Tin tớ! Lái theo kim la bàn cơ học! Hướng hai mươi độ Đông!" Hải giữ chặt bánh lái phụ hỗ trợ Phong.


Con tàu Trấn Hải-09 lướt nhanh trong bóng tối, nương theo lực đẩy tự nhiên của dòng hải lưu ấm. Phía trước họ, hai vách băng khổng lồ đang từ từ ép chặt vào nhau do chấn động sụt lún địa tầng. Khoảng cách giữa hai bức tường băng xanh ngắt đang thu hẹp lại từng giây: mười mét... tám mét... năm mét.


"Chúng ta sẽ bị kẹt!" Bảo nhắm mắt lại, hét lên trong tuyệt vọng.


*Két... két... sột...*


Tiếng kim loại của vỏ tàu ma sát dữ dội với vách băng vĩnh cửu vang lên chói tai dọc theo hai bên mạn tàu. Những tia lửa ma sát bùng lên ngoài cửa kính quan sát, chiếu sáng gương mặt cương nghị, không một chút sợ hãi của Vũ Hải. Anh không hề bẻ lái tránh né, mà giữ chặt bánh lái hướng thẳng vào tâm của khoảng lặng tần số 420 Hertz.


Con tàu khổng lồ lướt qua khe hẹp chỉ rộng đúng năm mét trong gang tấc. Lớp vỏ bọc Titan-Silicon thế hệ 4 bị cạo đi một lớp hợp kim bảo vệ mỏng, nhưng cấu trúc đàn hồi của nó đã giữ cho cabin không bị bóp bẹp dưới áp lực của hai bức tường băng.


*Vút!*


Trấn Hải-09 thoát ra ngoài vùng nước thoáng của tầng Trung Lưu Tối. Áp lực từ trường Nghịch Cực đột ngột biến mất.


"Có điện lại rồi!" Bảo reo lên khi các màn hình hiển thị của radar và sonar 3D nhấp nháy sáng trở lại. Ánh sáng vàng ấm áp của cabin hồi sinh, xua tan cái lạnh giá buốt đang gặm nhấm cơ thể họ.


Hải buông hai tay khỏi bánh lái thủy lực. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội sau hơn hai mươi phút nhịn thở điều hòa nhịp tim. Một dòng máu đỏ tươi, ấm nóng từ từ chảy ra từ mạn tai trái của anh – cái giá phải trả cho việc sử dụng thính giác cảm biến địa chấn quá mức dưới áp suất thay đổi đột ngột của cabin tối. Anh dùng mu bàn tay lau đi vệt máu, gương mặt không lộ một chút biểu cảm yếu đuối.


"Lò phản ứng hạt nhân đã ổn định trở lại, nhưng lượng nhiên liệu Urani-235 tái chế đã bị tiêu hao mất mười lăm phần trăm do chạy quá tải hệ thống làm mát," Lão Lâm báo cáo qua đàm thoại, giọng đầy mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm. "Chúng ta sống sót rồi, Hải."


Phong tựa lưng vào ghế lái phụ, thở phào nhẹ nhõm: "Cú lướt dòng chảy vừa rồi thật điên rồ. Nếu không có chiếc la bàn cơ học của cha cậu và khoảng lặng tần số của Kha, chúng ta đã làm mồi cho băng trôi rồi."


Hải im lặng nhìn chiếc la bàn cơ học trên tay. Kim dạ quang của nó đã ngừng xoay, chỉ về hướng Bắc an toàn. Di sản của cha anh một lần nữa cứu mạng cả đội.


Nhưng khoảng lặng yên bình không kéo dài được lâu.


Hệ thống vô tuyến của tàu vừa được khôi phục bỗng phát ra những tiếng rè rè dữ dội của sóng nhiễu tần số thấp. Một giọng nói nữ quen thuộc, đứt quãng và đầy hoảng loạn vang lên từ loa liên lạc của đài vô tuyến:


"Trấn... Hải... lẻ chín... nghe thấy không? Đây là Vy từ đài vô tuyến Vĩnh Hải... SOS... Một mảng băng khổng lồ dày hai kilômét vừa sụp đổ hoàn toàn xuống cảng bảo trì Sector bốn... Toàn bộ khu định cư ngầm bị tàn phá... Lối lên bề mặt bị chặn đứng... Hàng vạn thợ mỏ và... em gái Vũ An đang bị cô lập trong các container rò rỉ dưỡng khí... Cứu..."


Tín hiệu vô tuyến đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng nổ thủy âm rền vang từ phía xa.


Gương mặt Vũ Hải lập tức đanh lại. Đôi mắt xám mệt mỏi của anh co rút lại, ánh lên một tia lạnh lùng sát khí. Em gái Vũ An đang gặp nguy hiểm tính mạng.


"Phong, quay đầu tàu," Hải ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân. "Mục tiêu mới: cảng bảo trì Sector bốn. Chúng ta quay lại."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!