Vùng Nước Tối Đầu Tiên
Giọt nước làm mát màu xanh lục phát quang khẽ rơi xuống sàn thép, phát ra một tiếng "xèo" nhỏ và để lại một vệt khói lưu huỳnh mỏng mảnh. Lão Lâm, kỹ sư trưởng của tàu Trấn Hải-09, quỳ rạp trên sàn sắt lạnh buốt của khoang máy. Gương mặt nhăn nheo bám đầy dầu mỡ của ông co rúm lại dưới ánh sáng huỳnh quang ma quái của giọt hóa chất phóng xạ. Ông không dùng tay trần, mà dùng chiếc kìm bọc cao su cách nhiệt kẹp lấy một mảnh giáp chì cũ, đè chặt lên vết rò rỉ ở khớp nối van xả dã chiến.
"Giọt thứ mười hai trong vòng năm phút," giọng Lão Lâm khàn đặc, nghẹn ngào vì khói độc. "Hải, vết hàn của cậu ở van xả áp khẩn cấp giữ được áp suất buồng đốt ở mức mười hai bar, nhưng nó đang truyền nhiệt ngược vào đường ống làm mát chính. Khớp nối thau này đã quá tuổi thọ rồi. Nó đang nứt."
Vũ Hải đứng bên cạnh ông, đôi mắt xám mệt mỏi phản chiếu ánh sáng xanh lục lập lòe. Bàn tay phải của anh, bám đầy những vết bỏng lạnh đỏ tấy từ ca hàn dã chiến vừa rồi, khẽ siết chặt. Vết sẹo lớn trước ngực anh nhói lên một nhịp buốt giá. Anh biết Lão Lâm nói đúng. Con tàu Trấn Hải-09 này giống như một gã khổng lồ già nua đang thở dốc bằng lá phổi rách. Họ vừa khởi động thành công lò phản ứng hạt nhân hơi nước để cấp điện sưởi ấm ngược về container của em gái Vũ An dưới Đáy Băng, nhưng cái giá phải trả là sự quá tải của hệ thống làm mát trung tâm.
"Chúng ta không thể sửa dứt điểm nó ở đây sao, thầy?" Hải trầm giọng hỏi.
Lão Lâm lắc đầu, miếng gạc bẩn che mắt phải hỏng của ông rung nhẹ theo nhịp thở dốc: "Không thể. Muốn thay khớp nối này phải xả toàn bộ nước làm mát chứa phóng xạ ra ngoài, mà cảng Sector 4 này không có hệ thống lọc thải tiêu chuẩn. Hơn nữa... chúng ta không còn thời gian nữa rồi."
Như để minh chứng cho lời của Lão Lâm, cánh cửa khoang máy đột ngột bị đẩy mạnh. Phong, gã hoa tiêu dũng cảm, lao vào với hơi thở dồn dập, chiếc mũ len sờn rách trên đầu bám đầy những hạt tuyết chưa kịp tan.
"Hải! Lão Lâm! Chúng ta phải nhổ neo ngay lập tức!" Phong hét lên, giọng lạc đi vì căng thẳng. "Thằng khốn Quyết đã báo cáo vụ việc cho Đốc công Phan Đăng. Mạng lưới mật báo của tớ ở cảng vừa báo về: lực lượng bảo an Oxy-Core đang điều động ba tàu kéo vũ trang hạng nặng tiến về phía Sector 4 để phong tỏa bệ phóng. Phan Đăng muốn tịch thu con tàu này trước khi chúng ta kịp lặn xuống!"
"Mấy viên pin Micro-Fusion sưởi ấm cho An thế nào rồi?" Hải hỏi giật giọng, điều anh quan tâm nhất lúc này là sinh mạng của em gái.
"Bảo đã đấu nối thành công dòng điện cấp ngược từ lò phản ứng của tàu về trạm sạc dã chiến dưới Đáy Băng rồi," Phong nhanh chóng đáp. "Hệ thống sưởi của em ấy đã ổn định ở mức chín mươi phần trăm công suất, đủ duy trì trong vòng bốn mươi tám giờ tới mà không cần chúng ta túc trực. Nhưng nếu chúng ta bị Phan Đăng phong tỏa tại cảng, hắn sẽ cắt đường truyền điện và tịch thu cả tàu lẫn container của An!"
Lão Lâm đứng dậy, dùng chiếc tẩu thuốc rỗng gõ mạnh vào lan can thép: "Lặn thôi, Hải! Chúng ta buộc phải thực hiện chuyến lặn thử nghiệm đầu tiên xuống tầng Trung Lưu Tối ở độ sâu ba mươi kilômét. Đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng vây của Phan Đăng, đồng thời kiểm tra ứng suất của lớp vỏ giáp Titan-Silicon thế hệ 4 mà thằng Bảo vừa vá dưới áp lực thực tế."
Hải im lặng trong một giây, chiếc đồng hồ cơ học của cha trên cổ tay anh phát ra tiếng tích tắc đều đặn, lạnh lùng. Ba mươi kilômét dưới lòng băng. Áp suất thủy tĩnh ở đó sẽ đạt mức ba trăm bar, gấp ba trăm lần áp suất khí quyển bề mặt. Với một hệ thống làm mát đang rò rỉ phóng xạ nhẹ, chuyến lặn này không khác gì một trò chơi xúc xắc với tử thần. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Nếu ở lại, An sẽ chết, và Trấn Hải-09 sẽ trở thành tài sản của tập đoàn.
"Phong, vào vị trí lái phụ. Bảo, kiểm tra các khớp nối thủy lực mạn phải lần cuối. Sắt-04, chuẩn bị thu hồi cáp sạc cảng," Hải ra lệnh, giọng nói đanh thép xua tan bầu không khí u ám trong khoang máy. "Chúng ta xuất phát."
Còi báo động của tàu Trấn Hải-09 hú lên một tiếng trầm đục, rền vang khắp hang băng Sector 4. Những cánh tay đòn cơ khí khổng lồ của bệ đỡ thép từ từ nhả ra, thả con tàu ngầm bọc titan dài 150 mét chìm dần vào làn nước biển đen kịt của đại dương ngầm. Ánh sáng vàng ấm áp của cảng bảo trì Sector 4 lùi dần phía sau, dig chuyển nhanh chóng thành một chấm sáng nhỏ nhoi rồi biến mất hoàn toàn. Trước mắt họ lúc này chỉ còn là bóng tối tuyệt đối của Trung Lưu Tối.
Trong khoang lái chính, không gian chật hẹp chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh mờ nhạt phát ra từ các màn hình hiển thị của Hệ thống Sonar 3D quét mảng pha. Hải ngồi ở ghế lái chính, hai tay bám chặt vào bánh lái phản lực nước bọc cao su. Phía sau anh, Kha – chuyên viên sonar trẻ tuổi mang đột biến thính giác – đang ngồi thu mình trong góc tối, đôi tai to dị thường của cậu áp chặt vào bộ tai nghe bọc da kín mít. Kha nhắm nghiền mắt, gương mặt nhợt nhạt căng ra theo từng nhịp sóng âm dội lại từ đại dương.
"Độ sâu mười kilômét... áp suất một trăm bar," Phong đọc lớn các thông số từ bảng điều khiển lượng tử. "Vỏ tàu hoạt động ổn định. Chưa phát hiện biến dạng cơ học."
"Lão Lâm, tình hình lò phản ứng thế nào?" Hải hỏi qua bộ đàm nội bộ.
"Nhiệt độ buồng đốt đang tăng nhẹ do áp suất nước cản trở đường xả hơi," tiếng Lão Lâm truyền lại rè rè từ khoang động cơ. "Vết rò rỉ nước làm mát màu xanh lục vẫn đang nhỏ giọt, nhưng tạm thời màng lọc chì của tôi đang giữ không cho phóng xạ lan ra ngoài khoang máy. Đừng chạy quá tải động cơ, Hải!"
Tàu Trấn Hải-09 tiếp tục lặn sâu xuống. Bóng tối bao trùm lấy con tàu như một tấm liệm khổng lồ. Ở độ sâu này, không có ánh sáng mặt trời, không có sự sống thông thường, chỉ có những dòng hải lưu lạnh buốt sát điểm đóng băng và những mảnh băng trôi lơ lửng di chuyển tự do trong nước như những lưỡi dao vô hình.
*Rắc... rắc...*
Một tiếng động khô khốc, rùng rợn vang lên dọc theo mạn phải của tàu. Bảo, đang túc trực bên khoang chứa nước dằn, giật nảy mình hét lên qua đàm thoại: "Anh Hải! Lớp vỏ giáp hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 mạn phải đang bị ép chặt! Áp suất nước đạt hai trăm bar rồi! Các mối hàn dã chiến của em đang rên rỉ!"
"Bình tĩnh, Bảo," Hải giữ vững bánh lái, giọng nói không một gợn sóng để trấn an người em tập sự. "Hợp kim thế hệ 4 có độ đàn hồi cao hơn thép thường. Tiếng rên rỉ đó là do các phân tử silicon đang tự tái cấu trúc dưới áp lực nén. Tập trung theo dõi van xả áp số hai."
Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ học của cha. Tiếng tích tắc đều đặn của nó là mỏ neo duy nhất giữ cho nhịp tim của Hải không vượt quá giới hạn an toàn. Anh hít một hơi thật sâu, sử dụng Giao thức thở nhịp ba để điều hòa lượng oxy trong phổi. Giữ khí năm giây, thở ra từ từ. Nhịp tim anh chậm lại, sự tỉnh táo đạt đến mức cực hạn.
Đột ngột, Kha giật bắn người, đôi tai to của cậu co giật liên tục dưới bộ tai nghe. Cậu mở to mắt, gương mặt tràn ngập sự hoảng loạn:
"Anh Hải! Có tiếng động lạ! Không phải tiếng nứt của băng... đó là tiếng chân vịt cơ khí tốc độ cao! Hai vật thể đang tiếp cận nhanh từ góc tối bốn giờ, độ sâu hai mươi tám kilômét!"
Hải lập tức gạt cần kích hoạt Hệ thống Sonar 3D quét mảng pha ở mũi tàu. Trên màn hình kính buồng lái, ba luồng sóng âm màu xanh lam quét ra, dựng nên bản đồ địa hình 3D của hang băng xung quanh theo thời gian thực. Ở góc màn hình, hai chấm đỏ chói đang lao tới với tốc độ kinh hoàng ba mươi lăm hải lý.
"Là tàu ngầm tự chế cỡ nhỏ!" Phong hét lên sau khi phân tích tần số sóng âm dội lại. "Cấu trúc vỏ thép chắp vá... đây là băng cướp ngầm của Kiên! Tàu Sói Biển của chúng đang săn lùng ở vùng nước này!"
"Kiên 'Mắt rắn'?" Hải nheo mắt. Anh biết tên này. Hắn là một kẻ xảo quyệt chuyên rình mò các tàu thám hiểm hoặc tàu chở quặng gặp nạn để cướp bóc lò phản ứng hạt nhân và bình oxy. Trấn Hải-09 với vết rò rỉ phát quang màu xanh lục ngoài vỏ động cơ chính là một miếng mồi béo bở không thể bỏ qua trong mắt hắn.
"Chúng muốn cướp lò phản ứng của chúng ta để lấy nhiên liệu hạt nhân!" Phong nghiến răng. "Hải, chúng ta có nên bứt tốc trốn chạy không?"
"Không được," Hải quyết đoán đáp. "Động cơ làm mát đang bị rò rỉ, nếu bứt tốc lúc này, lò phản ứng sẽ quá nhiệt lập tức. Chúng ta phải chiến đấu."
*Bùm!*
Một tiếng nổ dữ dội vang lên mạn sườn trái. Con tàu Trấn Hải-09 khổng lồ rung lắc dữ dội, hất văng Bảo khỏi ghế kỹ thuật.
"Cảnh báo! Khoang chứa nước dằn mạn trái bị va chạm mạnh!" Tiếng còi báo động của robot Sắt-04 vang lên rè rè. "Một thiết bị khóa từ trường đã bám chặt vào vỏ tàu!"
Trên màn hình Sonar 3D, Hải nhìn thấy một sợi xích thép khổng lồ nối từ tàu Sói Biển của Kiên đang găm chặt vào mạn trái của Trấn Hải-09 bằng một chiếc móc neo từ trường lực lớn. Tàu Sói Biển bắt đầu tăng công suất động cơ, cố gắng kéo ghì Trấn Hải-09 vào vách đá ngầm để đám cướp biển tràn sang.
"Chúng khóa chúng ta rồi!" Phong chật vật giữ bánh lái phụ khi con tàu bị kéo nghiêng sang một bên. "Tớ cố bứt tốc để giật đứt xích neo nhưng lò phản ứng bắt đầu quá nhiệt! Lão Lâm đang hét lên yêu cầu hạ công suất!"
"Hạ công suất động cơ xuống ba mươi phần trăm!" Hải ra lệnh. "Mạnh! Vào khoang pháo boong! Kích hoạt Pháo xung kích thủy lực Thần Sấm!"
"Có ngay, thuyền trưởng!" Giọng nói hào sảng, nóng nảy của Mạnh vang lên qua hệ thống vô tuyến.
Trong khoang pháo boong chật hẹp, Mạnh – gã cựu binh lực lưỡng đầu trọc với vết sẹo dài trên đỉnh đầu – cười gằn, hai tay nắm chặt cần điều khiển khẩu pháo thủy lực Thần Sấm khổng lồ gắn trên boong tàu. Gã bóp cò tích áp. Khẩu pháo bắt đầu hút nước biển xung quanh, nén lại dưới áp suất cực cao trong buồng nén titan.
*Ooooo...*
"Áp suất pháo đạt mức cực đại!" Mạnh hét lên. "Bắn!"
Một luồng đạn nước động năng khổng lồ bắn ra từ họng pháo Thần Sấm, xé rách màn nước tối tăm lao thẳng về phía tàu Sói Biển. Tuy nhiên, do tàu Sói Biển đang di chuyển liên tục và xả ra một lượng lớn bọt khí từ hệ thống xả thải của chúng, luồng nước nén của Thần Sấm bị phân tán lực cản nghiêm trọng. Phát bắn sượt qua mạn tàu địch, chỉ làm sứt mẻ một mảng vỏ thép của chúng.
"Chết tiệt!" Mạnh đập mạnh tay xuống bệ điều khiển. "Bọt khí dày đặc quá làm giảm bốn mươi phần trăm sức công phá của pháo! Tôi không thể nhắm chuẩn xích neo của chúng!"
Tàu Sói Biển bắt đầu bắn trả bằng những loạt đạn điện lực từ trường cầm tay. Những tia chớp xanh lè chạy dọc thân tàu Trấn Hải-09, làm nhiễu loạn các bảng mạch điện tử và khiến hệ thống chiếu sáng cabin nhấp nháy liên tục.
"Hải! Van xả áp mạn phải đang chịu lực kéo quá tải!" Bảo hét lên từ khoang máy. "Mối hàn Titan-Silicon của em sắp bục rồi! Nước biển đang rò rỉ vào khoang chứa pin!"
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hải vẫn giữ được sự lạnh lùng đáng sợ của một phi công thám hiểm dạn dày sương gió. Bộ gen H-Cockroach giúp anh duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối dưới áp lực tâm lý cực hạn. Anh quan sát màn hình hiển thị dòng chảy hải lưu trên kính buồng lái, rồi nhìn sang vệt nước nóng phát ra từ một miệng phun địa nhiệt nhỏ cách đó không xa.
"Phong, chuẩn bị bẻ lái nghiêng mạn trái ba mươi độ," Hải ra lệnh.
"Cậu điên à? Nghiêng thế thì xích neo sẽ kéo chúng ta đập thẳng vào vách đá ngầm đấy!" Phong kinh hãi.
"Làm đi!" Hải gầm lên. "Tớ sẽ tận dụng dòng đối lưu nhiệt từ miệng phun địa nhiệt phía dưới để tạo ra một lực đẩy nghiêng, làm lệch đường ngắm ngư lôi của chúng và giảm sức căng của xích neo!"
Phong cắn răng, gạt mạnh cần bẻ lái phụ. Con tàu Trấn Hải-09 khổng lồ nghiêng hẳn sang mạn trái một góc ba mươi độ. Đúng lúc đó, một luồng nước nóng từ miệng địa nhiệt phun trào từ phía dưới quật thẳng vào mạn phải tàu, tạo ra một lực đẩy đối trọng khổng lồ. Sợi xích neo từ trường đang căng cứng bỗng chùng xuống trong một khoảnh khắc.
"Kha! Tìm điểm mù tần số sonar của tàu Sói Biển ngay!" Hải hét lớn.
Kha nhắm nghiền mắt, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt. Cậu tập trung toàn bộ thính giác đột biến của mình vào tiếng động cơ gầm rú của tàu địch, phân tích từng nhịp rung động của sóng âm dội lại.
"Tần số quét của chúng... có một khoảng lặng ngắn ở chu kỳ bốn trăm hai mươi Hertz!" Kha mở bừng mắt, hét lên. "Đó là điểm mù của hệ thống định vị của chúng! Khoảng lặng xuất hiện sau mỗi ba giây!"
"Mạnh! Nghe thấy chưa?" Hải truyền lệnh. "Nhắm vào khớp nối mỏ neo mạn trái của chúng! Chờ ba giây sau phát quét tiếp theo của chúng, bắn phát pháo nén cực đại!"
"Đã rõ! Ba... hai... một... Chết đi lũ cướp biển!" Mạnh bóp cò.
Khẩu pháo Thần Sấm tích áp cực hạn bắn ra một luồng đạn nước động năng mạnh mẽ nhất từ trước đến nay. Luồng nước nén đi xuyên qua khoảng lặng tần số bốn trăm hai mươi Hertz, không bị hệ thống phòng thủ của tàu địch phát hiện đánh lệch hướng.
*OÀNG!*
Phát bắn trúng đích hoàn hảo. Khớp nối mỏ neo từ trường trên mạn trái của tàu Sói Biển bị động năng kinh hoàng của luồng nước bẻ gãy hoàn toàn. Sợi xích thép khổng lồ đứt phựt, quật ngược lại thân tàu địch như một chiếc roi thép khổng lồ, xé rách một mảng giáp cabin của chúng.
Tàu Sói Biển bị đẩy lùi hàng chục mét trong nước, khói đen bốc ra dữ dội từ khoang động cơ bị hư hại của chúng. Kiên 'Mắt rắn' nhận ra đã đụng phải một đối thủ quá cứng cựa, lập tức ra lệnh cho tàu quay đầu, tháo chạy hỗn loạn vào bóng tối của tầng Trung Lưu Tối.
Trong cabin Trấn Hải-09, tiếng reo hò của Phong và Bảo vang lên qua bộ đàm. Nhưng Hải không cười.
*Uuuuu... oong... oong...*
Một tiếng rên rỉ trầm đục, kéo dài vang lên dọc theo toàn bộ hệ thống khung sườn titan của tàu. Áp suất nước ở độ sâu ba mươi kilômét đang tác động liên tục lên phần vỏ mạn phải vừa bị kéo căng. Vết rò rỉ nước làm mát màu xanh lục ở khoang động cơ bắt đầu nhỏ giọt nhanh hơn, tạo thành một vũng nước phát quang nhỏ dưới sàn thép.
"Hải... vỏ tàu mạn phải đang bị biến dạng nhẹ do mỏi kim loại," Phong báo cáo, giọng run rẩy khi nhìn vào đồng hồ đo ứng suất vật liệu. "Chúng ta đã đẩy lùi được băng cướp, nhưng con tàu này đang gánh chịu áp lực quá lớn."
Đột ngột, một tiếng *rắc* khổng lồ, vang dội như sấm truyền qua làn nước đại dương, dội thẳng vào cabin lái.
Kha trợn tròn mắt, giật phắt bộ tai nghe ra khỏi tai, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Cậu run rẩy chỉ tay lên phía trần tàu ngầm:
"Anh Hải... Sóng chấn động từ phát pháo thủy lực vừa rồi... nó đã truyền thẳng lên vách băng ngầm phía trên... Trần băng vĩnh cửu đang sụt lún!"
Hải lao tới sát kính quan sát mũi tàu. Qua ánh sáng xanh mờ nhạt của hệ thống Sonar 3D, anh kinh hoàng nhìn thấy hàng triệu tấn băng vĩnh cửu phía trên đang rạn nứt hoàn toàn, tạo thành những vết gãy khổng lồ chạy dọc hang động. Những khối băng lớn bằng cả tòa nhà bắt đầu đổ sụp xuống, chặn đứng đường nổi lên mặt nước và đe dọa chôn vùi toàn bộ con tàu Trấn Hải-09 vào lòng đại dương tối đen.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!