Nhạc nềnBroken

Khoảnh Khắc Lộ Mặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Anh Hải! Có tiếng chân vịt thủy âm lượng tử... hạm đội Vùng 7 đã khóa chặt rìa phía trên của chúng ta!”


Tiếng hét thất thanh của Kha dội qua hệ thống liên lạc nội bộ, xé toác bầu không khí ngột ngạt bên trong cabin tàu Trấn Hải-09. Gương mặt cậu chuyên viên sonar đột biến thính giác cắt không còn một giọt máu. Cậu giật phắt chiếc tai nghe bọc da, đôi tay run rẩy bám chặt lấy bộ khuếch đại tín hiệu bóng đèn chân không đang nóng đỏ.


Trong khoang lái, nhiệt độ đã hạ sâu xuống âm hai độ C do hệ thống sưởi phụ bị ngắt để tiết kiệm năng lượng. Hơi thở của mọi người ngưng tụ thành những làn sương trắng đục, bám một lớp tuyết mỏng lên các đường ống đồng rỉ sét. Giữa sự im lặng buốt giá ấy, chỉ có tiếng tích tắc đều đặn, khô khốc từ chiếc đồng hồ cơ học của cha Hải đeo bên hông giáp lặn và tiếng lò phản ứng hạt nhân hơi nước rền rĩ chạy ở công suất năm mươi phần trăm.


“Bình tĩnh, Kha,” Vũ Hải trầm giọng ra lệnh. Đôi mắt xám tro của anh nheo lại, phản chiếu thứ ánh sáng vàng mờ nhạt của hệ thống điện dự phòng. Anh khẽ siết chặt tay lái phụ. Vết thương bả vai trái—nơi vết bỏng điện cũ đã lành thành một mảng sẹo vảy xám bạc săn chắc—nhói ấm lên một nhịp như một phản xạ tự nhiên trước hiểm nguy. Ở mu bàn tay phải, mảng da non màu hồng nhạt mới lành co rút nhẹ, mang lại cảm giác rát buốt dưới lớp găng bảo hộ.


“Chúng đã thả phao sonar quét mảng pha chưa?” Hải hỏi, giọng anh lạnh lùng như nước đáy rãnh.


“Chưa... chưa có tín hiệu quét chủ động,” Kha vừa thở dốc vừa nói, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán rồi đóng băng tức thì. “Nhưng tiếng động cơ thủy âm lượng tử của chúng đang hướng thẳng xuống đây. Chúng biết chúng ta ở rìa Sương Mù Bạc.”


“Phong, kích hoạt Giao thức lặn mù (Blind-Dive Protocol),” Hải quay sang gã hoa tiêu. “Tắt toàn bộ hệ thống định vị chủ động. Chúng ta sẽ trôi tự do dọc theo vách đá lạnh mạn trái. Sử dụng Định vị tiếng vang thụ động để bám theo rìa dòng hải lưu.”


Phong nghiến răng gật đầu, hai cánh tay gân guốc gồng lên ghì chặt cần gạt cơ học thủy lực bấp bênh. “Rõ! Đang ngắt toàn bộ radar quét mảng pha. Hệ thống đẩy chuyển sang chế độ ngủ đông Cold-Iron.”


Con tàu Trấn Hải-09 khổng lồ dài 150 mét từ từ tắt ngấm các dải đèn pha ngoài vỏ, chìm hoàn toàn vào bóng tối đại dương ngầm. Lực đẩy từ động cơ phản lực nước giảm dần, chỉ còn dòng hải lưu lạnh buốt đẩy con tàu trôi lướt đi như một bóng ma bọc titan.


Thế nhưng, tai họa không chỉ đến từ phía trên.


*Tách... Tách... Tách...*


Từ phía khoang chứa pin dự phòng dưới boong mạn đuôi, một tiếng rít thủy lực nhỏ vang lên. Bảo, cậu thợ máy tập sự mười tám tuổi, đang quỳ trên sàn thép lạnh ngắt, dùng đèn pin quét dọc theo khớp nối dã chiến mạn phải. Gương mặt cậu lấm lem muội than và dầu máy xám xịt.


“Anh Hải! Vết rách vỏ mạn phải... tấm hợp kim chì vá dã chiến đang bị áp suất chín trăm bar nén chặt. Nước biển chứa độc tố silicon hóa bắt đầu rò rỉ nhẹ vào khoang chứa pin rồi!” Bảo hét lên qua bộ đàm cầm tay. “Dòng nước độc này đang bốc khói xanh lam, nếu nó ngấm vào các cực pin, hệ thống điện dự phòng sẽ chập cháy trong vòng mười lăm phút!”


“Dùng màng lọc silicon dã chiến dán đè lên!” Hải ra lệnh, mắt vẫn dán chặt vào kính quan sát mũi tàu. “Bảo, cậu phải bịt kín nó bằng mọi giá. Chúng ta không thể để mất nguồn điện dự phòng lúc này.”


Ngoài lớp kính cường lực dày một mét bám đầy vết rạn nứt li ti như mạng nhện, dải Sương Mù Bạc phát sáng bạc lấp lánh như một dải ngân hà chết chóc đang trôi lơ lửng. Những hạt nano-bot phế thải bám ngoài vỏ tàu phát ra tiếng rít ăn mòn *xèo... xèo...* ghê rợn, gặm nhấm lớp dầu máy Glycol-X bảo vệ dã chiến. Thứ ánh sáng bạc kỳ dị ấy hắt qua lớp kính nứt, chiếu lên gương mặt đanh lại của Hải.


Đột nhiên, một mùi ngọt lịm, nồng nặc mùi trứng thối của khí hydro sulfide (H2S) và khí CO2 nồng độ cao tràn vào khoang lái qua hệ thống thông gió.


*Khục... Khục...*


Tiếng ho khan dữ dội vang lên từ bàn giải mã lượng tử phía sau. Tiến sĩ Nam ngã gục xuống bàn, hai tay cào cấu cổ họng, chiếc máy phân tích gen cầm tay Gene-Scanner rơi khỏi tay ông, lăn lóc trên sàn thép. Kế bên, Giáo sư Viết cũng bắt đầu lảo đảo, gương mặt nhợt nhạt của ông già sáu mươi tuổi tím tái đi vì ngạt thở.


“Không khí... hệ thống lọc khí có vấn đề!” Giáo sư Viết thều thào, đôi mắt trợn trừng đầy tuyệt vọng trước khi ngã quỵ.


“Tiến sĩ Nam! Giáo sư!” Bác sĩ Thục Quyên từ khoang y tế dã chiến lao ra. Mái tóc đen dài buộc gọn sau gáy của cô bay nhẹ trong luồng gió độc. Cô nhanh nhẹn nhặt chiếc mặt nạ thở Titan-V bọc hợp kim, áp chặt vào mặt Giáo sư Viết, kích hoạt dòng khí nén Oxy-N2 lỏng khẩn cấp. “Hải! Màng lọc Carbon Nano-Tube trung tâm bị cắt rách rồi! CO2 trong cabin đang tăng vọt lên mốc tám phần trăm! Chúng ta đang bị đầu độc!”


Lồng ngực Hải thắt lại. Nhờ bộ gen Tân Nhân Loại H-Cockroach Cấp 2, cơ thể anh tự động điều chỉnh nhịp tim xuống mức tối thiểu để tiết kiệm oxy, nhưng cơn đau nhói dọc tủy sống—di chứng của ca tiêm huyết thanh thô trước đó—lại trỗi dậy thiêu đốt cột sống anh.


“Phong, giữ bánh lái phụ! Kha, đeo mặt nạ thở cho Tiến sĩ Nam!” Hải gầm lên, giọng anh khàn đặc vì thiếu dưỡng khí.


Anh chộp lấy khẩu súng hàn Vulcan bọc vỏ titan bên hông ghế lái, lao thẳng về phía khoang lọc khí trung tâm ở mạn đuôi tàu. Đầu óc anh quay cuồng, phế nang sinh học nỗ lực co bóp lọc lấy chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại.


Khi bước vào khoang lọc khí, Hải chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng.


Tấm màng lọc Carbon Nano-Tube siêu mịn—thiết bị duy nhất có khả năng lọc sạch khí độc CO2 và lưu huỳnh dưới lòng rãnh nứt—đã bị rạch nát bằng một nhát dao ngọt lịm. Đường ống dẫn khí tuần hoàn bị phá hoại hoàn toàn, giải phóng luồng khí độc lưu huỳnh màu vàng nhạt phun xối xả vào cabin.


Nhưng điều đáng sợ hơn cả là cánh cửa sắt của khoang chứa quặng kế bên đang mở toang.


Con robot bảo trì lỗi thời Sắt-04 nằm gục bên lối đi. Trục truyền động cơ học cánh tay phải của nó vốn đã bị gãy gập từ trước, nay bị giật đứt hoàn toàn, rò rỉ dòng dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn thép. Mắt trái LED đỏ của nó nhấp nháy yếu ớt, phát ra tiếng rè rè đứt quãng: “Đối tượng... Hắc Phong... bẻ khóa... trốn thoát...”


Hắc Phong!


Gã gián điệp Vùng 1 bọc trong lốt thợ máy dã chiến, kẻ bị Sắt-04 bóp gãy cổ tay phải ở tập trước, đã lén bẻ khóa khoang giam bằng một dụng cụ cơ khí giấu kín. Dù một tay bị tàn phế, hắn vẫn kịp dùng tay trái rạch nát màng lọc khí trung tâm để kéo cả đội chết chìm trong bóng tối đại dương.


“Chết tiệt!” Hải nghiến răng.


Anh quỳ xuống bên đường ống lọc khí bị cắt rách. Súng hàn Vulcan trên tay anh rít lên một tiếng chói tai, phun ra tia lửa plasma xanh rực nung chảy hợp kim dán đè lên vết rách của đường ống. Sức nóng dội ngược khiến vết bỏng non ở mu bàn tay phải Hải rát bỏng, máu loãng từ màng nhĩ tai trái lại rỉ ra dọc theo cổ áo bảo hộ. Nhưng Hải không hề lệch tay. Anh hoàn thành mối hàn dã chiến trong vòng ba mươi giây, bịt kín đường rò rỉ khí độc.


“Hệ thống lọc chính hỏng hoàn toàn rồi, Hải!” Tiếng Thục Quyên truyền qua bộ đàm, khàn đặc. “Tôi đã chuyển cabin sang sử dụng bình khí nén khẩn cấp dự phòng. Nhưng lượng khí thở này chỉ đủ duy trì cho năm người trong vòng ba mươi phút nữa!”


“Đủ để tôi tìm ra hắn,” Hải lạnh lùng đáp.


Anh rút khẩu Dao găm Plasma cắt băng bên hông giáp lặn. Lưỡi dao phát ra luồng nhiệt plasma xanh rực, chiếu sáng hành lang tối đen bám đầy vệt dầu đen của robot Sắt-04. Hải không cần đèn pin. Anh kích hoạt năng lực Thính giác cảm biến địa chấn, áp tai vào vách thép của tàu Trấn Hải-09.


*Cộc... Cạch...*


Tiếng bước chân lê lết, nặng nề của một kẻ bị thương đang di chuyển dọc theo đường ống thông gió dẫn thẳng về phía mũi tàu. Hướng đó là khoang kính quan sát—nơi bọc kính cường lực dày một mét đang bám đầy vết rạn nứt.


Hải lướt đi như một bóng ma trong bóng tối cabin -2 độ C. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ học Vũ Sơn bên hông vẫn gõ đều đặn, giữ cho lý trí anh tỉnh táo trước cơn ngạt thở đang gặm nhấm đại não.


Khi Hải đẩy cánh cửa hatch bọc thép của khoang kính mũi tàu bước vào, luồng ánh sáng bạc lấp lánh từ Sương Mù Bạc bên ngoài tràn ngập không gian.


Hắc Phong đang đứng đó, tựa lưng vào tấm kính cường lực rạn nứt. Gương mặt gầy gò nhợt nhạt của gã gián điệp lộ rõ vẻ điên cuồng dưới ánh sáng bạc của nano-bot. Cổ tay phải bị gãy nát của gã được quấn tạm bằng một dải vải bảo hộ đẫm máu tươi, cánh tay trái gầy guốc đang cầm một ống tiêm thủy tinh chứa thứ dung dịch màu xanh lam phát ra ánh sáng xanh lạnh quỷ dị.


“Mày đến trễ rồi, Vũ Hải,” Hắc Phong cười khẩy, giọng gã khàn đặc vì ngạt khí nhưng đầy vẻ đắc ý. “Màng lọc carbon đã nát. Lò phản ứng hơi nước của các người đang quá tải. Các người sẽ chết ngạt trong cái hộp sắt rỉ sét này trước khi chạm được vào lăng mộ.”


“Hắc Phong, buông ống tiêm xuống,” Hải trầm giọng bước tới một bước, lưỡi dao găm plasma trên tay phải anh rít lên khe khẽ, nung chảy không khí lạnh xung quanh.


“Buông xuống? Mày có biết thứ này là gì không?” Hắc Phong giơ cao ống tiêm chứa dịch bệnh silicon hóa. “Đây là chìa khóa tiến hóa mà giới tinh hoa Vùng 1 đã ban tặng cho tao. Chỉ cần một giọt, toàn bộ tế bào trong cơ thể sẽ hóa thạch thành thạch anh lạnh lẽo. Tao đã định dùng nó để nhuộm xanh lò phản ứng của các người, nhưng bây giờ... tao có một kế hoạch tốt hơn.”


Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa kính bám đầy nano-bot bạc đang gặm nhấm vỏ tàu.


“Đô đốc Phan Khải đã đúng. Lũ thợ mỏ các người chỉ là rác thải sinh học dùng một lần của Dự án Sáu Lần Thử,” Hắc Phong cười điên cuồng. “Mày có biết tại sao con em gái nuôi của mày—Vũ An—lại bị căn bệnh phổi tàn phế đó không? Mày nghĩ là do thiếu oxy tự nhiên dưới lòng băng sao?”


Hải khựng lại, đôi mắt xám tro co rút mạnh. “Mày nói cái gì?”


“Căn bệnh phổi thực sự của em gái mày... chính là do giới tinh hoa Vùng 1 xả thải hàng tỷ hạt nano-bot phế thải này xuống các tầng nước nông của Vùng 12 suốt mười năm qua!” Hắc Phong rít lên, ánh mắt đầy sự tàn độc. “Chúng tao cần thử nghiệm mức độ tàn phá của nano-bot lên phổi sinh học của Tân Nhân Loại chưa tiến hóa. Em gái mày chính là một trong những vật thử nghiệm thành công nhất! Vòm kính bề mặt Bắc Cực 12 thực chất chỉ là một cái lồng kính giam giữ để thu thập số liệu tế bào của nó!”


Cú sốc tinh thần cực lớn giáng xuống tâm trí Hải như một khối băng sập nặng hàng vạn tấn. Vết sẹo lớn trước ngực anh nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối. Hóa ra, nỗi đau đớn mà Vũ An phải gánh chịu suốt mười bốn năm qua không phải là thiên tai, mà là một tội ác nhân tạo được sắp đặt bởi giới cai trị Vùng 1. Chúng biến cô bé thành vật thí nghiệm, rồi lại dùng danh nghĩa điều trị để tống tiền, bóc lột sức lao động của anh dưới lòng băng sâu.


“Lũ khốn kiếp...” Hải rít qua kẽ răng, các mạch máu dưới da cổ anh bắt đầu nổi rực lên sắc xám ánh kim của gen H-Cockroach đang bộc phát do phẫn nộ tột cùng.


“Đúng thế! Chúng tao là kẻ cai trị, còn các người chỉ là sâu bọ!” Hắc Phong hét lên.


Đúng lúc đó, cánh cửa hatch phía sau Hải khẽ dịch chuyển. Phong xuất hiện ở lối vào, tay cầm khẩu súng phóng điện từ trường cầm tay. Nhận thấy thời cơ, Phong lập tức bóp cò, luồng đạn điện xanh rực bắn thẳng về phía ngực Hắc Phong.


Thế nhưng, một hiện tượng vật lý tàn khốc đã xảy ra.


Tấm kính cường lực mũi tàu phía sau Hắc Phong đang bám dày đặc hàng tỷ hạt nano-bot bạc từ Sương Mù Bạc bên ngoài. Mật độ kim loại nano cực cao đã tạo ra một vùng nhiễu điện từ trường mạnh mẽ ngoài tầm kiểm soát. Luồng đạn điện vừa bay đến gần Hắc Phong đã bị lực từ trường bẻ cong hoàn toàn, bắn chệch hướng vào vách thép mạn sườn, tạo ra một tiếng nổ xung điện lớn làm chập cháy hệ thống đèn chiếu sáng duy nhất của khoang mũi.


*Bùm!*


Bóng tối bao trùm khoang mũi tàu, chỉ còn thứ ánh sáng bạc chết chóc từ Sương Mù Bạc ngoài kính chiếu vào, vẽ nên những bóng đen nham nhở dọc vách ngăn bọc titan.


“Ha ha ha! Vô ích thôi!” Hắc Phong cười sằng sặc. Hắn lùi lại một bước, áp sát lưng vào tấm kính cường lực đang rên rỉ dưới áp suất chín trăm bar. Hắn giơ ống tiêm dịch bệnh silicon hóa lên sát cổ mình, ngón tay cái đặt trên pít-tông thủy tinh.


“Chỉ cần tao nhấn cái pít-tông này, dịch bệnh silicon hóa sẽ biến cơ thể tao thành một khối thạch anh cứng hơn thép trong vòng ba giây!” Hắc Phong đe dọa. “Dưới áp suất chín trăm bar này, khối thạch anh khổng lồ từ xác tao sẽ bành trướng, làm nứt vỡ hoàn toàn tấm kính mũi tàu này! Hoặc nó sẽ chắn chặt bánh lái phụ mạn mũi, khóa chết hệ thống điều hướng của các người! Tất cả chúng ta sẽ cùng chìm xuống đáy vực thẳm sương mù!”


Tình thế rơi vào thế tử lộ.


Phong bất lực giữ chặt khẩu súng điện đã bị đoản mạch rít lên khe khẽ. Kha hoảng loạn báo cáo qua bộ đàm: “Anh Hải! Lượng oxy dự phòng của bình khẩn cấp chỉ còn lại bốn phần trăm! Chúng ta sắp ngất xỉu rồi!”


Hải đứng yên trong bóng tối, lưỡi dao găm plasma trên tay phải vẫn phát ra luồng nhiệt lượng xanh rực. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ học Vũ Sơn gõ nhịp đều đặn trong đầu anh: *Tích... tắc... tích... tắc...*


Anh đang quan sát.


Hải nhận thấy Hắc Phong đang đứng ở góc nghiêng ba mươi độ so với vách kính cường lực chịu áp. Cánh tay trái cầm ống tiêm của gã gián điệp hơi run rẩy do thiếu oxy—gã không có gen H-Cockroach để chịu đựng nồng độ CO2 cao như Hải. Khoảng cách giữa Hải và hắn là ba mét. Dưới áp suất nước sâu nén chặt vào vỏ tàu, mọi chuyển động vật lý đều bị cản trở bởi lực nén thủy tĩnh.


Nếu Hải lao vào trực diện, Hắc Phong sẽ kịp nhấn pít-tông trước khi Hải tiếp cận.


Nhưng Hải là một phi công thám hiểm cấp 2 xuất sắc. Anh hiểu rõ quy luật của áp suất và trọng lực.


*Tích... tắc...*


Hải khẽ nới lỏng cơ bắp vai trái, vờ như đang kiệt sức vì ngạt khí. Cơ thể anh hơi khụy xuống, lưỡi dao plasma hạ thấp mạt sàn thép.


“Hải... mày sợ rồi sao?” Hắc Phong cười lớn, ngón tay cái của hắn khẽ nhấn nhẹ pít-tông, một giọt dịch xanh lam rò rỉ ra ngoài đầu kim, đông cứng tức thì thành một tinh thể thạch anh sắc nhọn.


Đó là khoảnh khắc lộ mặt của kẻ chiến thắng ảo tưởng.


Và cũng là khoảnh khắc Hải ra tay.


Không hề có một tiếng động cảnh báo. Hải kích hoạt toàn bộ sức bật của cơ đùi mang đột biến gen H-Cockroach Cấp 2. Anh phóng mình đi như một mũi tên bứt phá, nương theo lực ly tâm của cú lắc lư mạn tàu do dòng nước xoáy bên ngoài tác động.


*Vút!*


Tia plasma xanh rực từ lưỡi dao găm xé toác không khí lạnh đóng băng, vẽ nên một đường vòng cung hoàn mỹ trong bóng tối.


*Roạt... Phụt!*


Một tiếng cắt ngọt lịm vang lên. Lưỡi dao găm plasma nung chảy với nhiệt độ cực cao đã chém đứt lìa cánh tay trái cầm ống tiêm của Hắc Phong ngay từ khớp khủy tay, trước khi gã kịp nhấn pít-tông xuống dù chỉ một milimet.


Cánh tay đứt lìa rơi xuống sàn thép, ống tiêm thủy tinh vỡ tan tành, giải phóng luồng dịch bệnh silicon hóa loang lổ. Thứ dịch độc gặp nước biển rò rỉ dưới sàn lập tức kết tinh thành những tinh thể thạch anh sắc nhọn, phát ra tiếng kêu răng rắc ghê rợn.


“A... A...!”


Hắc Phong gào thét thảm thiết, gã ôm lấy khúc cánh tay cụt phun máu tươi xối xả. Gã ngã quỵ xuống sàn thép, đôi mắt trợn trừng nhìn Hải với sự căm phẫn tột cùng.


Nhưng sự tàn độc của một đặc vụ Vùng 1 không dừng lại ở đó.


“Lũ sâu bọ... tụi mày... không bao giờ... thoát khỏi... Sương Mù Bạc...”


Hắc Phong nghiến chặt răng, cắn vỡ viên nang độc tố silicon hóa đậm đặc giấu trong răng hàm của mình.


*Rắc!*


Gương mặt gã gián điệp lập tức biến dạng. Đôi mắt gã bừng lên ánh sáng xanh lam dị kỳ. Từ cổ họng, miệng và các mạch máu dọc cơ thể gã, những tinh thể thạch anh màu xanh lam bắt đầu mọc ra, đâm toác da thịt với tốc độ kinh hoàng.


Chỉ trong vòng ba giây, toàn bộ cơ thể Hắc Phong đã bị silicon hóa hoàn toàn, biến thành một khối tượng thạch anh lạnh ngắt, phát ra ánh sáng lam sắc sắc nhọn chắn chặt lấy cửa sập khoang mũi.


*Rầm... Rắc...*


Khối thạch anh khổng lồ từ xác gã gián điệp đè nặng lên trục truyền động của bánh lái phụ mạn mũi tàu, phát ra tiếng rít kim loại kẹt cứng đầy đe dọa.


“Anh Hải!” Tiếng Kha hét lên qua bộ đàm dã chiến, dội thẳng vào màng nhĩ tai trái đang ù đặc của Hải. “Khối thạch anh đang làm kẹt cứng bánh lái phụ mũi tàu rồi! Con tàu đang bị mất phương hướng, trôi tự do thẳng vào lòng màn sương nano-bot ăn mòn của Sương Mù Bạc!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!