Tiến Vào Sương Mù Bạc
Họng súng hàn Vulcan rít lên những tia lửa plasma xanh rực, Hải nín thở áp sát mũi súng vào chân bám từ trường của quả mìn đang đỏ rực. Trong khoang động cơ chật hẹp, ngột ngạt của tàu Trấn Hải-09, thời gian dường như cô đặc lại theo từng tiếng tích tắc khô khốc phát ra từ chiếc đồng hồ cơ học của cha anh đeo bên hông giáp lặn.
Bốn mươi tám giây.
"Hải... cẩn thận... vỏ chì bảo vệ lò phản ứng chỉ dày có năm centimet thôi," Phong thều thào từ dưới sàn thép lạnh ngắt. Đùi phải của gã hoa tiêu vẫn còn co rút, cháy sém một mảng lớn do luồng đạn điện từ khẩu súng mật vụ của Hắc Phong găm trúng. Hệ thần kinh chân phải bị tê liệt khiến gã không thể đứng dậy, chỉ có thể dùng hai tay bám chặt vào khung sắt của đường ống dẫn hơi nước để giữ người khỏi trượt ngã theo nhịp lắc lư của con tàu.
Hải không đáp. Đôi mắt xám tro của anh nheo lại, tập trung cao độ. Mu bàn tay phải—nơi vết bỏng nhiệt cũ mới chỉ lành thành một mảng da non màu hồng nhạt—khẽ co rút lại khi anh siết chặt báng súng hàn Vulcan. Cơn sốt tủy sống tiềm ẩn từ lần tiêm huyết thanh thô trước đó lại trỗi dậy, thiêu đốt cột sống anh bằng những nhịp giật nhè nhẹ. Nhưng Hải ép bản thân phải quên đi cái đau. Anh kích hoạt năng lực thính giác cảm biến địa chấn của gen Tân Nhân Loại H-Cockroach Cấp 2, áp sát tai vào vách lò phản ứng để lắng nghe tiếng rơ-le điện tử của quả mìn EMP-12.
*Tít... Tít... Tít...*
Tần số âm thanh vang lên trong màng nhĩ tai trái—nơi vẫn còn hơi ù nhẹ do di chứng áp suất—giúp anh định vị chính xác ba điểm neo nam châm từ tính đang khóa chặt quả mìn vào vỏ lò phản ứng.
"Sắt-04, giữ chặt báng mìn. Khi tôi cắt đứt chân neo cuối cùng, dùng tay trái nhấc nó ra ngay lập tức," Hải ra lệnh.
Con robot bảo trì lỗi thời đứng bên cạnh phát ra tiếng *tạch... tạch...* cơ học lỗi nhịp từ khớp vai phải bị gãy gập. Những giọt dầu thủy lực đen ngòm rò rỉ từ cánh tay hỏng nhỏ xuống sàn thép, nhưng cánh tay trái bọc titan của nó vẫn di chuyển chuẩn xác, bám chặt lấy vỏ chì của quả mìn.
Ba mươi giây.
Hải bóp cò. Tia plasma xanh rực rít lên một tiếng chói tai, nung chảy mảng thép bọc ngoài của chân neo thứ nhất. Sức nóng dội ngược khiến mảng da non trên tay phải Hải bỏng rát, nhưng anh không hề lệch tay dù chỉ một milimet.
*Xèo... Roạt!*
Chân neo thứ nhất đứt lìa. Lớp vỏ chì bọc lò phản ứng hạt nhân hơi nước ngay sát phía sau chỉ bị xém nhẹ một vệt đen mỏng.
Hai mươi giây.
Tia lửa plasma tiếp tục liếm qua chân neo thứ hai. Hơi nóng tỏa ra mang theo mùi kim loại nung chảy nồng nặc hòa lẫn với mùi dầu Glycol-X. Hải nghiến chặt răng, bả vai trái—nơi vết bỏng điện cũ đã lành thành một mảng sẹo vảy xám bạc săn chắc—nhói ấm lên một nhịp như để tiếp thêm sức chịu đựng cho cơ thể.
Mười giây.
"Cắt!" Hải gầm khẽ.
Chân neo thứ ba đứt phựt. Cánh tay trái bọc titan của Sắt-04 giật mạnh quả mìn ra khỏi vỏ lò phản ứng ngay khi rơ-le điện tử phát ra tiếng rít dài chuẩn bị kích nổ. Con robot nhanh nhẹn ném mạnh quả mìn chập mạch vào trong hộp gốm bảo ôn chịu nhiệt bọc chì ở góc khoang máy.
*Bùm!*
Một tiếng nổ đục ngầm vang lên bên trong chiếc hộp gốm dày bản. Sức nổ từ trường bị giam hãm hoàn toàn trong lớp vỏ bảo vệ, chỉ khiến con tàu Trấn Hải-09 rung lắc nhẹ một nhịp. Ánh đèn neon đỏ cảnh báo sụt áp của khoang máy vụt tắt, trả lại không gian ánh sáng vàng mờ của hệ thống điện dự phòng.
"Xong rồi," Hải thở hắt ra một hơi dài, buông súng hàn Vulcan xuống. Lồng ngực anh phập phồng, phế nang sinh học nỗ lực co bóp để lọc lấy chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại trong cabin đóng băng âm hai độ C.
Hắc Phong quằn quại dưới sàn, cổ tay phải bị gãy nát rỉ máu tươi loang lổ. Gã gián điệp ngước nhìn Hải với ánh mắt đầy căm hận và kinh hoàng: "Lũ thợ mỏ các người... chỉ là vật thí nghiệm... Đô đốc Phan Khải sẽ xóa sổ toàn bộ các người..."
"Giam hắn vào khoang chứa quặng," Hải lạnh lùng ra lệnh cho Sắt-04. "Khóa chặt cửa hatch lại. Đừng để hắn chạm vào bất kỳ đường dây điện nào."
Sắt-04 dùng cánh tay trái bọc titan túm lấy cổ áo bảo hộ bẩn thỉu của Hắc Phong, lôi gã đi sền sệt dọc hành lang tối. Cánh tay phải bị gãy của con robot kéo lê trên sàn thép, để lại một vệt dầu thủy lực đen kịt kéo dài.
Hải bước đến đỡ Phong dậy, dìu gã ngồi lên chiếc ghế phụ của khoang máy. "Chân cậu thế nào rồi?"
"Hơi tê một chút, nhưng hệ thần kinh đang khôi phục lại," Phong gượng cười, dùng tay xoa mạnh vào đùi phải bám đầy muội than cháy sém. "Lõi năng lượng siêu dẫn cũ của cha cậu hoạt động tốt thật. Nhờ dòng điện của nó ổn định lưới điện phụ, chúng ta mới không bị mất hệ thống đẩy hơi nước khi quả mìn chập mạch."
"Chúng ta không thể dừng lại ở đây," Hải nhìn lên bảng đo áp suất vỏ tàu. Con số đang hiển thị độ sâu 81km dưới rãnh nứt Hắc Thủy. "Tín hiệu lượng tử dải hẹp của Hắc Phong có thể đã bị hạm đội của Trịnh Minh bắt được trước khi bị ngắt. Phong, bẻ lái chính. Chúng ta tiến thẳng xuống độ sâu một trăm kilômét. Mục tiêu: rìa Sương Mù Bạc."
Phong gật đầu, gắng gượng lết về phía cabin lái chính. Tiếng lò phản ứng hạt nhân hơi nước của tàu Trấn Hải-09 lại rền rĩ vang lên, đẩy con tàu ngầm bọc titan dài 150 mét lướt nhanh qua dòng nước đen kịt chứa đầy phóng xạ thô.
***
Ba giờ sau, Trấn Hải-09 đã chạm mốc độ sâu kinh hoàng: chín mươi tám kilômét dưới lòng đại dương ngầm của Vùng 12.
Áp suất thủy tĩnh bên ngoài lúc này đã vượt ngưỡng chín trăm bar. Lớp vỏ hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 của con tàu phát ra những tiếng rên rỉ kim loại trầm đục, ghê rợn theo từng nhịp sóng ngầm. Mặc dù mạn phải vỏ tàu đã được vá dã chiến bằng một tấm hợp kim chì phế liệu từ tập trước, nhưng nước biển áp lực cao vẫn thỉnh thoảng rỉ ra qua các mối hàn bấp bênh, tạo thành những vệt nước lạnh ngắt chảy dọc vách ngăn.
"Anh Hải! Nhìn kìa!" Tiếng hét nhỏ của Bảo, cậu thợ máy tập sự mười tám tuổi, vang lên đầy kinh ngạc từ khoang kính quan sát mũi tàu.
Hải bước đến đứng cạnh Bảo. Qua lớp kính cường lực dày một mét bám đầy các vết rạn nứt li ti như mạng nhện, bóng tối vĩnh cửu của đại dương ngầm đột ngột bị xua tan.
Phía trước họ là một thế giới kỳ vĩ và kinh hoàng đến nghẹt thở.
Hàng tỷ, hàng vạn tỷ hạt nano-bot phế thải phát ra thứ ánh sáng bạc lấp lánh, trôi lơ lửng trong nước tạo thành những dải sáng uốn lượn, kéo dài hàng chục kilômét giống như một dải ngân hà chết chóc chìm sâu dưới đáy biển. Đó chính là Sương Mù Bạc—vùng cấm địa được tạo ra từ sản phẩm phế thải công nghệ của đợt thí nghiệm thất bại thứ ba của Người Quan Sát.
"Đẹp quá..." Bảo lẩm bẩm, đôi mắt tròn xoe phản chiếu ánh sáng bạc lấp lánh.
"Đừng bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của nó," giọng nói trầm thấp của Kha vang lên từ khoang sonar tối tăm phía sau. Chuyên viên sonar mang đột biến thính giác đang đeo bộ tai nghe bọc da kín mít, gương mặt nhợt nhạt của cậu nhíu chặt lại. "Tôi nghe thấy tiếng rung tần số cao của chúng. Đó là tiếng hàng tỷ lưỡi dao nano đang cọ xát vào nhau. Chỉ cần chúng ta tiến vào, lớp vỏ titan của tàu sẽ bị phân rã hoàn toàn trong vòng chưa đầy mười phút."
*Xèo... Xèo...*
Như để minh chứng cho lời của Kha, những hạt nano-bot rìa ngoài của màn sương bạc đã bắt đầu bám vào mũi tàu Trấn Hải-09. Những tiếng rít nhỏ li ti vang lên khắp vỏ ngoài, đi kèm với những vệt khói bong bóng bạc thoát ra từ lớp hợp kim bảo vệ đang bị gặm nhấm.
"Bảo, kích hoạt hệ thống phun dầu ngoài vỏ!" Hải ra lệnh khẩn cấp.
"Rõ!" Bảo nhanh nhẹn gạt cần điều khiển phụ dưới boong máy.
Hệ thống vòi phun dã chiến lập tức giải phóng một lượng lớn dầu máy Glycol-X màu vàng chanh bôi trơn ngoài vỏ. Lớp dầu máy chịu nhiệt dày bản loang nhanh ra khắp bề mặt titan mạn sườn, tạo thành một màng bảo vệ dã chiến tạm thời. Tiếng rít ăn mòn của nano-bot lập tức dịu đi, nhưng Hải biết đây chỉ là biện pháp trì hoãn dã chiến. Dầu máy Glycol-X sẽ nhanh chóng bị dòng hải lưu chảy xiết cuốn trôi.
"Chúng ta không thể lái tàu ngầm đi bừa vào lòng màn sương này," Phong đứng bên bánh lái phụ, hai cánh tay gân guốc bám chặt lấy cần gạt thủy lực để giữ tàu neo đậu ngoài rìa Sương Mù Bạc. "Tầm nhìn quang học bằng không, sóng radar lượng tử bị nhiễu loạn hoàn toàn. Nếu va phải một vách đá ngầm ẩn trong đó, vỏ tàu bị mỏi kim loại mạn phải của chúng ta sẽ bục vỡ ngay lập tức."
Hải bước đến bàn điều khiển thiết bị lặn không người lái. Chiếc Drone trinh sát Dò-09 bọc titan xám bóng đang nằm trong ống phóng mạn sườn.
"Tôi sẽ phóng Dò-09 vào trong để dò đường," Hải nói, ngón tay anh chạm vào bảng điều khiển cảm biến của drone. "Dò-09 được kết nối bằng cuộn cáp quang siêu bền dài năm trăm mét chịu áp suất cao. Nó sẽ truyền video và dữ liệu nồng độ nano-bot thời gian thực về cabin. Kha, theo dõi sát sao bảng phân tích mật độ."
"Tôi sẵn sàng rồi, anh Hải," Kha đeo chặt tai nghe, ngón tay đặt trên bộ khuếch đại tín hiệu bóng đèn chân không nhạy cảm.
*Xoạch! Xì...*
Ống phóng dã chiến mở ra. Drone trinh sát Dò-09 vọt ra ngoài nước sâu, lao thẳng vào lòng màn sương bạc phát quang rực rỡ. Cuộn cáp quang bọc thép siêu bền phía sau đuôi nó bắt đầu nhả dây đều đặn, trượt qua khe hở khoang đệm.
Trên màn hình hiển thị HUD của Hải, hình ảnh camera hồng ngoại truyền về từ drone bắt đầu xuất hiện. Thế giới bên trong Sương Mù Bạc hiện lên như một cơn bão tuyết ánh sáng. Hàng tỷ hạt nano-bot bám chặt lấy vỏ ngoài bằng titan của Dò-09, phát ra những tia sáng bạc xèo xèo khi chúng điên cuồng gặm nhấm lớp thép ngoài của thiết bị lặn.
"Nồng độ nano-bot ở rìa ngoài là ba mươi phần trăm," Kha báo cáo lớn, mắt dán chặt vào bảng cảm biến hiển thị lên kính buồng lái. "Tốc độ ăn mòn vỏ ngoài của drone đạt một phần trăm mỗi phút. Chúng ta có khoảng mười lăm phút trước khi drone bị phá hủy hoàn toàn."
"Dẫn nó tiến sâu hơn," Hải lạnh lùng bẻ cần gạt điều khiển drone.
Dò-09 lướt đi êm ái dưới lòng nước sâu, cuộn cáp quang đã nhả ra được hai trăm mét. Bản đồ 3D của vùng cấm địa bắt đầu được vẽ nên từng mảng nhỏ trên màn hình trung tâm của Trấn Hải-09.
"Nồng độ tăng lên năm mươi phần trăm!" Kha hét lên, giọng cậu run rẩy nhẹ khi nghe thấy tiếng rít mài mòn kim loại của drone ngày càng chói tai qua tai nghe sonar thụ động. "Anh Hải, vách đá ngầm mạn trái đang khép hẹp lại! Lối đi chỉ rộng chưa đầy mười mét!"
"Tôi thấy rồi," Hải tập trung cao độ, hai tay thao tác mượt mà trên cần điều khiển để giữ cho Dò-09 không va chạm vào các gai san hô silicon nhọn hoắt ẩn hiện trong màn sương bạc.
"Thử mở đường bằng hỏa lực xem sao," pháo thủ Mạnh đứng bên bệ pháo boong đề xuất. "Nếu dùng pháo xung kích thủy lực Thần Sấm bắn một phát nén cực đại vào lòng màn sương, áp lực nước có thể thổi bay các hạt nano-bot tạo ra một hành lang an toàn ngắn cho tàu lướt qua."
Hải suy nghĩ nhanh trong vòng hai giây, rồi lắc đầu: "Không được. Pháo Thần Sấm hoạt động dựa trên áp động năng nước biển. Sức dội âm của nó quá lớn, dưới độ sâu này có thể kích hoạt sạt lở vách băng ngầm. Nhưng... chúng ta cần thử nghiệm để biết cấu trúc liên kết của màn sương này. Mạnh, nạp pháo ở ba mươi phần trăm công suất. Bắn thử nghiệm một phát tầm ngắn mạn sườn phải."
"Rõ!" Mạnh phấn khích bóp cò thủy lực.
*Đoành! Rumble...*
Một luồng đạn nước nén mạnh mẽ bắn ra từ họng pháo thủy lực Thần Sấm bên mạn tàu Trấn Hải-09. Luồng nước bắn đi rực sáng, xé toác màn nước tối đen và đâm thẳng vào rìa Sương Mù Bạc.
Tuy nhiên, kết quả thực tế hoàn toàn nằm ngoài dự tính của họ.
Luồng đạn nước động năng lớn không hề thổi bay các hạt nano-bot để tạo hành lang. Ngược lại, sự xáo trộn thủy động lực học đột ngột đã tạo ra một vùng áp suất thấp cục bộ. Lực hút từ vùng áp suất thấp này đã kéo dồn hàng tỷ hạt nano-bot từ các phân khu lân cận tràn ngược về phía tàu Trấn Hải-09 với mật độ dày đặc hơn gấp ba lần.
*Xèo xèo xèo xèo!*
Tiếng mài mòn kim loại ngoài vỏ tàu ngầm rít lên điên cuồng như hàng vạn con côn trùng đang gặm nhấm vách thép.
"Ngừng bắn khẩn cấp!" Hải hét lớn. "Hỏa lực pháo kích chỉ làm xáo trộn màn sương, nồng độ bám đang tăng vọt! Vỏ mũi tàu đã bị ăn mòn mất hai phần trăm độ dày hợp kim rồi!"
"Chết tiệt! Lớp dầu Glycol-X bảo vệ đang bị nano-bot phân rã siêu tốc!" Bảo hoảng loạn báo cáo khi nhìn thấy vệt dầu màu vàng chanh ngoài vỏ tàu bị bọt khí bạc nuốt chửng.
"Kha, phân tích hướng di chuyển của các dải nano-bot!" Hải bẻ lái lùi tàu lại một nhịp để thoát khỏi luồng bọt khí đang tràn tới, đồng thời giữ chặt báng điều khiển drone Dò-09.
Kha đeo tai nghe bọc da, nhắm chặt mắt để tập trung thính giác đột biến tối đa. Cậu phân tích tần số tiếng rít phát ra từ màn sương bạc, đối chiếu với bản đồ địa nhiệt của Tuấn hiển thị bên cạnh.
"Anh Hải! Tôi phát hiện ra quy luật rồi!" Kha reo lên. "Các hạt nano-bot phế thải này di chuyển nương theo các hạt bụi khoáng ấm phát ra từ các miệng phun địa nhiệt ngầm. Nơi nào nước ấm, mật độ nano-bot sẽ cực kỳ dày đặc và hung hãn. Nhưng dọc theo các vách đá lạnh ngắt của rãnh nứt, nhiệt độ nước sát điểm đóng băng, các nano-bot gần như bị đông cứng hoạt động, mật độ ở đó rất thưa thớt!"
Lý trí lạnh lùng của Hải lập tức đưa ra quyết định chiến thuật: "Phong, tắt hệ thống sưởi phụ mạn phải. Lái tàu bám sát dọc theo rìa vách đá lạnh mạn trái. Chúng ta sẽ lợi dụng cái lạnh để giấu vệt nhiệt của lò phản ứng và tránh luồng nồng độ cao của nano-bot."
"Rõ!" Phong nghiến răng bẻ lái, bám sát mép đá ngầm đen kịt, lạnh ngắt.
Chiến thuật của Hải đã phát huy hiệu quả thực tế. Khi Trấn Hải-09 trượt dọc theo rìa đá lạnh, tiếng rít ăn mòn ngoài vỏ tàu giảm hẳn. Hải tiếp tục điều khiển drone Dò-09 đi trước dẫn đường qua cáp quang, luồn lách qua các kẽ đá hẹp của vùng nước tối.
Bản đồ lộ trình vượt qua Sương Mù Bạc trên màn hình hiển thị đã vẽ được năm mươi phần trăm... rồi sáu mươi phần trăm. Hy vọng sống sót nhen nhóm trong lòng phi hành đoàn.
Nhưng đại dương ngầm sâu một trăm kilômét chưa bao giờ là một nơi dễ dàng dung thứ cho kẻ xâm lấn.
Khi Dò-09 vừa lướt qua một khe nứt đá hẹp ở độ sâu 101km, camera hồng ngoại truyền về hình ảnh một vùng nước phẳng lặng đến kỳ lạ. Không hề có một hạt nano-bot nào phát sáng ở khu vực này.
"Vùng nước trống?" Bảo lẩm bẩm đầy nghi hoặc.
"Không ổn!" Hải thốt lên, vết sẹo lớn trước ngực anh đột ngột nhói lên một cơn đau buốt buốt lạnh thấu xương—di chứng của tai nạn áp suất cũ đang cảnh báo anh về một sự thay đổi áp lực thủy tĩnh vĩ mô. "Đó là vùng Không Áp!"
Chưa kịp dứt lời, một dòng đối lưu nhiệt cực mạnh từ miệng núi lửa ngầm phía dưới bất ngờ phun trào, va chạm trực diện với dòng hải lưu lạnh mạn trái, tạo ra một vùng chân không nước tạm thời. Áp suất nước thay đổi đột ngột từ một nghìn bar sụt giảm về mười bar trong vòng một tích tắc, tạo ra một luồng xoáy hút khổng lồ.
Chiếc drone trinh sát Dò-09 bọc titan bị luồng xoáy Không Áp cuốn chặt lấy, xoay tròn mất kiểm soát như một chiếc lá khô trước cơn bão.
"Anh Hải! Lực kéo từ trường của luồng xoáy vượt quá giới hạn chịu tải của cáp quang!" Kha hét lớn qua tai nghe.
Hải điên cuồng thao tác trên cần gạt để kích hoạt động cơ đẩy ngược của drone hòng cứu vãn thiết bị, nhưng lực hút của vùng Không Áp quá kinh hoàng.
*Phựt!*
Một tiếng đứt gãy cơ học khô khốc vang vọng qua vỏ tàu Trấn Hải-09. Cuộn cáp quang bọc thép siêu bền bị lực xoắn xé rách hoàn toàn tại điểm khớp nối khoang đệm.
Màn hình hiển thị camera hồng ngoại của Dò-09 trên bảng điều khiển lập tức vụt tắt, chuyển thành một màn hình nhiễu trắng xóa phát ra những tiếng rè rè vô vọng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!