Bẫy Ngầm Gián Điệp
Tiếng rên rỉ trầm đục của vỏ titan tàu Trấn Hải-09 vang lên đều đặn khi con tàu ngầm thám hiểm tách khỏi bệ đỡ của căn cứ địa nhiệt Lam Tuyền. Ở độ sâu hơn tám mươi kilômét dưới lòng đại dương ngầm của Vùng 12, áp suất thủy tĩnh đạt đến mức kinh hoàng—gần tám trăm bar. Lớp nước biển lạnh buốt, đen kịt bên ngoài vách kính cường lực mũi tàu như một con quái vật vô hình, không ngừng dùng sức nặng hàng triệu tấn để tìm kiếm một kẽ hở nhỏ nhất trên thân tàu.
Trong khoang lái chính, Vũ Hải bám chặt lấy bánh lái cơ học thủy lực. Đôi mắt xám tro của anh phản chiếu ánh đèn neon đỏ chập chờn của bảng điều khiển trung tâm. Sau ca phẫu thuật dã chiến đầy đau đớn để thanh lọc các tinh thể thạch anh silicon hóa ra khỏi máu, tri giác hai chân của Hải đã khôi phục hoàn toàn, nhưng bả vai trái của anh—nơi vết bỏng điện do roi điện của Lý "Đồ tể" đã lành thành một mảng sẹo vảy xám bạc—vẫn nhói lên từng nhịp ấm nóng khó chịu dưới lớp áo bảo hộ composite bám đầy dầu máy xám. Ở mu bàn tay phải, mảng da non màu hồng nhạt mới lành sau tai nạn plasma dội ngược từ cửa hatch tàu Trấn Hải-01 khẽ co rút lại mỗi khi anh siết chặt tay lái. Tai trái anh vẫn vang lên tiếng ù nhẹ, một di chứng dai dẳng từ chấn thương áp suất cũ.
Bên hông giáp lặn của Hải, chiếc đồng hồ định giờ cơ học của cha anh—Vũ Sơn—vẫn phát ra tiếng tích tắc đều đặn, khô khốc. Giữa đại dương ngầm cô độc và nhiễu loạn từ trường này, tiếng tích tắc ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của Hải không bị đồng hóa bởi những tiếng rì rầm kỳ lạ của đại dương mà anh thỉnh thoảng nghe thấy thông qua năng lực Cộng sinh Cấp 1.
"Hải, chúng ta đã đi vào dòng hải lưu lạnh mạn phải," Phong đứng bên cạnh, gương mặt gầy nhom của gã hoa tiêu viễn dương cấp 3 đanh lại dưới chiếc mũ len sờn rách. Đôi mắt hí tinh nhanh của gã dán chặt vào màn hình hiển thị dòng chảy chập chờn. "Tốc độ di chuyển đạt mười hai hải lý. Lò phản ứng hạt nhân hơi nước đang duy trì ở mức năm mươi phần trăm công suất. Nhưng có điều gì đó không ổn với hệ thống vô tuyến."
Hải không quay đầu, giọng nói trầm thấp và lạnh lùng của anh vang lên: "Nhiễu sóng từ trường của lớp băng?"
"Không," Phong lắc đầu, ngón tay gầy guốc của gã gõ nhanh trên bảng tần số vô tuyến dã chiến. "Đây không phải là nhiễu trắng tự nhiên. Đó là một dải tần số siêu ngắn được mã hóa dải hẹp, phát ra định kỳ từ chính khoang kỹ thuật mạn đuôi của chúng ta. Có kẻ đang cố tình gửi tín hiệu định vị lượng tử ra bên ngoài."
Lồng ngực Hải thắt lại. Một luồng khí lạnh như băng chạy dọc sống lưng anh. Thiết bị phát sóng vô tuyến siêu ngắn của Hắc Phong. Trong cơn mê sảng ở phòng thí nghiệm dã chiến Lam Tuyền, Hải đã lờ mờ cảm nhận được một vệt sóng lạ, nhưng lúc đó anh nghĩ đó là do sự cố rò rỉ năng lượng của lò phản ứng siêu dẫn cũ. Giờ đây, lời cảnh báo của Phong đã xác nhận mối nghi ngờ tồi tệ nhất: có một gián điệp đang nằm vùng ngay trên tàu Trấn Hải-09.
"Kẻ duy nhất túc trực ở khoang kỹ thuật mạn đuôi suốt ba giờ qua để bảo trì đường ống làm mát..." Hải lẩm bẩm, đôi mắt xám tro nheo lại, lạnh lẽo như băng giá ngoài vỏ tàu.
"Hắc Phong," Phong nghiến răng, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu. "Gã thợ máy lầm lì mà chúng ta nhận vào cảng Sector 4. Hắn luôn tỏ ra mẫn cán, nhưng nếu dòng tín hiệu này truyền đi thành công, hạm đội thiết giáp tàng hình của Vùng 1 hoặc truy binh của Trịnh Minh sẽ khóa chặt tọa độ của chúng ta trước khi tàu kịp tiếp cận rìa Sương Mù Bạc."
Hải buông một tay khỏi bánh lái, chạm nhẹ vào bộ điều biến sóng âm Siren-02 giắt bên hông. Thiết bị cầm tay bọc thép này vốn dùng để phát ra các tần số hòa âm vuốt ve siêu sinh vật Cetus-12, nhưng mạch lọc tần số của nó hoàn toàn có thể được độ chế để làm nhiễu các thiết bị truyền thông dải hẹp.
"Chúng ta không thể rút dây nguồn điện đài vô tuyến chính," Hải tính toán nhanh, lý trí lạnh lùng của một phi công cấp 2 hoạt động tối đa. "Nếu làm vậy, hắn sẽ biết mình bị lộ và lập tức kích hoạt phương án phá hoại cực đoan hơn. Chúng ta cần giăng bẫy bắt quả tang hắn ngay tại trận."
Hải kết nối với robot bảo trì Sắt-04 qua thiết bị liên lạc nội bộ dã chiến. Con robot hình người lỗi thời bám đầy rỉ sét này đang ở khoang chứa quặng. Cánh tay phải của nó bị gãy gập, rò rỉ những giọt dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn thép, phát ra tiếng tạch tạch cơ học lỗi nhịp sau cú sập băng ở Sector 4. Nhưng cánh tay trái bọc titan của nó vẫn sở hữu lực bóp cơ khí cực mạnh.
"Sắt-04, di chuyển vòng qua đường ống thông gió mạn sườn phải," Hải ra lệnh bằng giọng nói cực thấp. "Tiến vào khoang động cơ chính từ điểm mù phía sau lò phản ứng. Tắt đèn cảm biến mắt trái, giữ im lặng tuyệt đối."
*"Rõ... thưa... cậu... Hải... tạch... tạch..."* Tiếng loa rè của con robot phản hồi nhỏ vụn.
Hải giao bánh lái chính cho Phong, lén rút chiếc dao găm plasma cắt băng dắt sau lưng. Lưỡi dao nguội lạnh, bọc trong vỏ gốm cách nhiệt, nhưng chỉ cần một nút bấm, luồng nhiệt lượng plasma siêu cao sẽ bùng lên nung chảy mọi thứ. Anh ra hiệu cho Phong giữ nguyên lộ trình tàu để đánh lạc hướng, rồi một mình lách qua cửa sập ngăn áp hẹp, tiến về phía khoang kỹ thuật mạn đuôi.
Hành lang của tàu Trấn Hải-09 tối tăm và ngột ngạt. Mùi dầu bôi trơn Glycol-X nóng bỏng hòa lẫn với mùi rỉ sắt gặm nhấm khứu giác. Nhiệt độ cabin đang ở mức âm hai độ C do lò phản ứng phải tiết kiệm năng lượng sưởi ấm để dồn cho hệ thống đẩy. Hơi thở của Hải đóng băng ngay khi vừa thoát ra khỏi môi. Anh di chuyển không tiếng động, nương theo các vách ngăn bằng hợp kim Titan-Silicon đang run rẩy nhẹ dưới áp lực nước.
Khi Hải tiếp cận cửa vào khoang động cơ hạt nhân hơi nước, anh nghe thấy tiếng gõ búa lách cách giả tạo của Hắc Phong, xen lẫn trong tiếng rít thủy lực đều đặn của dòng nước làm mát. Qua khe hở của cánh cửa thép rỉ sét, Hải nhìn thấy Hắc Phong đang quỳ bên cạnh vỏ bọc của lò phản ứng hơi nước. Nhưng gã không hề cầm cờ-lê. Tay trái của hắn đang giữ một thiết bị phát sóng ngắn lượng tử cầm tay bọc vỏ titan, phát ra những tia LED xanh nhạt nhấp nháy theo nhịp truyền tải dữ liệu. Tay phải của hắn đang cầm một tua-vít nhỏ, lén lút cạy mở van xả áp suất của đường ống làm mát lò phản ứng chính.
"Ngừng tay lại, Hắc Phong," giọng nói của Hải vang lên lạnh lẽo, xé toác tiếng động cơ rì rầm.
Hắc Phong giật mình nảy người. Hắn lập tức quay phắt lại, giấu thiết bị phát sóng ra sau lưng. Khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt của gã gián điệp co rúm lại trong vài giây trước khi lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo.
"Anh Hải? Sao anh lại xuống đây?" Hắc Phong gượng cười, giọng nói run rẩy nhẹ vì lạnh và căng thẳng. "Tôi... tôi chỉ đang kiểm tra lại khớp nối van xả dã chiến của lò phản ứng. Đường ống này có vẻ bị rò rỉ nhẹ do áp suất sâu."
"Van xả không tự nhiên mở rộng ra như vậy," Hải bước vào khoang máy, lưỡi dao găm plasma trong tay anh chưa kích hoạt nhưng mũi dao chỉ thẳng vào ngực Hắc Phong. "Và một thợ máy mỏ quặng thông thường sẽ không mang theo thiết bị phát sóng lượng tử dải hẹp của giới tinh hoa Vùng 1. Ngươi đã lén sao chép tọa độ lăng mộ cổ đại từ bàn giải mã của Tiến sĩ Nam để gửi cho hạm đội bề mặt."
Nụ cười giả tạo trên mặt Hắc Phong hoàn toàn biến mất. Đôi mắt hắn trở nên lạnh lùng và thâm hiểm, lộ rõ căn tính của một đặc vụ tình báo được huấn luyện chuyên nghiệp. Hắn từ từ lùi lại một bước, tựa lưng vào vỏ bọc lò phản ứng hạt nhân bốc hơi nóng hầm hập.
"Ra là cậu đã phát hiện ra," Hắc Phong khàn giọng nói, tay phải hắn lén luồn vào trong túi áo bảo hộ rộng thùng thình bám đầy dầu mỡ. "Nhưng đã quá muộn rồi, Vũ Hải. Tọa độ của Lăng mộ Người Quan Sát đã được truyền đi một nửa. Hạm đội thiết giáp của Vùng 1 đang lặn xuống từ bề mặt Bắc Cực 12. Các người không có cửa sống sót đâu."
"Rút tay ra khỏi túi, chậm thôi," Hải cảnh báo, ngón tay anh đã đặt sẵn lên nút kích hoạt của dao găm plasma. "Nếu không, lưỡi plasma này sẽ cắt đứt cổ họng ngươi trước khi ngươi kịp chớp mắt."
Nhưng Hắc Phong không hề sợ hãi. Hắn đột ngột rút mạnh tay ra. Một tiếng *xoạch* vang lên, trên tay hắn không phải là thiết bị phát sóng, mà là một khẩu súng điện lực từ trường cầm tay thế hệ mới mạ crôm sáng loáng—loại vũ khí đặc chủng của mật vụ Vùng 1. Họng súng đen ngòm phát ra những tia lửa điện xanh lè, chỉ thẳng vào ngực Hải.
Đúng lúc đó, cửa sập phía sau Hải mở ra. Phong lao vào, tay cầm khẩu súng phóng điện tự chế. Nhưng gã hoa tiêu chưa kịp bóp cò, Hắc Phong đã ra tay trước. Một luồng đạn điện từ trường cực mạnh bắn ra từ súng của hắn, xé rách bầu không khí ẩm ướt của khoang máy.
*Xoẹt! Đoành!*
Phong chỉ kịp nghiêng người né tránh. Luồng điện sượt qua đùi phải của gã, làm cháy sém lớp vải bảo hộ composite. Sức mạnh của luồng điện từ trường khiến hệ thần kinh chân phải của Phong bị tê liệt ngay lập tức. Gã ngã quỵ xuống sàn thép, khẩu súng tự chế văng ra xa, phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.
"Phong!" Hải hét lên, định lao tới nhưng họng súng của Hắc Phong đã lập tức khóa chặt vào trán anh.
"Đứng im!" Hắc Phong gầm lên, gương mặt nhợt nhạt của hắn vặn vẹo vì kích động. Tay trái của hắn giơ lên, hiển thị một quả mìn từ trường nhỏ màu đen bám chặt vào vỏ lò phản ứng hạt nhân hơi nước ngay phía sau lưng hắn. Quả mìn đang nhấp nháy một ánh đèn LED đỏ rực rỡ, phát ra tiếng tít tít đều đặn của rơ-le kích nổ khẩn cấp.
"Đây là mìn từ trường định hướng EMP-12 bọc vỏ chì," Hắc Phong cười điên cuồng, ngón cái của hắn đặt sẵn trên nút kích nổ của thiết bị cầm tay. "Nó được đấu nối trực tiếp vào hệ thống làm mát trung tâm của lò phản ứng. Chỉ cần tôi nhấn nút, quả mìn sẽ nổ tung, phá hủy hoàn toàn van xả áp suất và làm ngập nước lạnh vào buồng đốt hạt nhân. Cú sốc nhiệt dưới áp suất tám trăm bar sẽ kích hoạt một vụ nổ hơi nước vĩ mô, xé toác con tàu này thành trăm mảnh trong vòng hai phút."
Hải đứng sững lại. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán anh, đóng băng ngay lập tức thành những hạt muối nhỏ. Anh khẽ dùng thính giác cảm biến địa chấn để lắng nghe. Tiếng tích tắc cơ học từ chiếc đồng hồ của cha bên hông vẫn đều đặn, nhưng xen lẫn trong đó là tiếng rơ-le điện tử của quả mìn trên lò phản ứng đang đếm ngược.
*Tít... Tít... tít...*
Khoảng cách thời gian giữa các tiếng tít đang ngắn dần. Hải nhận ra quả mìn đã tự động kích hoạt chế độ đếm ngược khẩn cấp: hai phút.
"Ngươi muốn gì?" Hải giữ giọng nói bình thản nhất có thể, cố gắng kéo dài thời gian để tìm kiếm một cơ hội nhỏ nhất.
"Giao nộp ổ cứng đen Trấn Hải-01 cho tôi!" Hắc Phong ra điều kiện, giọng hắn rít qua kẽ răng. "Và ra lệnh cho gã hoa tiêu kia bẻ lái, lái tàu nổi lên bề mặt Bắc Cực 12 để đầu hàng lực lượng an ninh của Đô đốc Phan Khải. Giới tinh hoa sẽ cho các người một cơ hội sống sót làm nô lệ dưỡng khí. Nếu không, tất cả chúng ta sẽ làm mồi cho cá dưới đáy rãnh nứt này!"
"Ngươi đang run, Hắc Phong," Hải lạnh lùng nói, đôi mắt xám tro của anh dán chặt vào ngón tay đang đặt trên nút kích nổ của gã gián điệp. "Ngươi được huấn luyện để phá hoại, nhưng ngươi không được huấn luyện để chết chung với chúng tôi. Ngươi sợ vụ nổ hơi nước hạt nhân dưới áp suất này hơn bất kỳ ai."
"Câm mồm!" Hắc Phong gầm lên, ngón tay hắn siết chặt cò súng điện. "Tôi đếm đến ba! Một..."
Hải không cử động, nhưng trong tiềm thức, anh đang điều khiển một dòng lệnh mã hóa truyền qua mạng lưới nội bộ của tàu. Anh nghe thấy tiếng *tạch... tạch...* cơ học siêu nhỏ vang lên từ phía sau vỏ lò phản ứng. Tiếng rò rỉ dầu thủy lực đen của robot Sắt-04.
Con robot bảo trì lỗi thời đang bò trườn dọc theo đường ống thông gió phía trên trần khoang máy, bám sát vào điểm mù ngay phía sau lưng Hắc Phong. Cánh tay phải bị gãy gập của nó bám chặt vào vách thép để giữ thăng bằng, trong khi cánh tay trái bọc titan khổng lồ từ từ hạ xuống, chỉ cách khẩu súng điện của Hắc Phong chưa đầy nửa mét.
"Hai..." Hắc Phong nghiến răng, ngón tay hắn chuẩn bị nhấn nút kích nổ.
*"Hành... động... Sắt-04!"* Hải ra lệnh trong đầu.
*Rắc! Roạt!*
Cánh tay trái bọc titan của Sắt-04 đột ngột lao xuống từ bóng tối của đường ống thông gió, bóp chặt lấy cổ tay phải cầm súng điện của Hắc Phong. Sức mạnh cơ khí khổng lồ của con robot bảo trì khiến xương cổ tay của gã gián điệp gãy rắc thành nhiều khúc. Khẩu súng điện mạ crôm bị bóp nát bấy, bắn ra những tia lửa điện xanh lè làm cháy sém cả mảng da tay của hắn.
"Áaaa!" Hắc Phong thét lên đau đớn, nhưng trong cơn hoảng loạn tột cùng của một đặc vụ bị dồn vào đường cùng, hắn dùng bàn tay trái còn lại đập mạnh vào nút kích hoạt trên thiết bị cầm tay trước khi Sắt-04 kịp khống chế.
*Cạch! Tít tít tít tít!*
Quả mìn từ trường gắn trên vỏ lò phản ứng hạt nhân lập tức kích hoạt khẩn cấp, phát ra những tiếng rít điện tử chói tai. Nó không nổ tung ngay lập tức mà bị chập mạch do luồng điện từ khẩu súng bị nát phóng ra, tạo ra những tia lửa điện đỏ rực liên tục nhảy múa dọc theo các bảng mạch điều khiển sưởi ấm của khoang máy.
"Hắn kích hoạt mìn rồi!" Phong hét lên từ dưới sàn, cố gắng dùng chân trái còn cử động được để lết về phía bảng điều khiển khẩn cấp.
Bảng mạch điều khiển sưởi ấm của khoang máy lập tức bốc khói đen kịt, mùi nhựa cháy khét lẹt bốc lên nồng nặc. Còi báo động đỏ của tàu Trấn Hải-09 hú vang liên tục: *[Cảnh báo! Lò phản ứng quá nhiệt hệ thống làm mát chính! Áp suất hơi nước tăng vọt! Nguy cơ quá tải buồng đốt hạt nhân trong vòng chín mươi giây!]*
Hắc Phong quằn quại dưới sàn thép, cánh tay phải gãy nát rò rỉ máu tươi hòa lẫn với dầu thủy lực đen của Sắt-04. Hắn nhìn Hải với ánh mắt đầy dã tâm và tuyệt vọng: "Ha... ha... Các người... chết chắc rồi... Quả mìn đã bị chập mạch... Không ai có thể gỡ bỏ nó... Lò phản ứng sẽ nổ tung..."
Hải không thèm nhìn gã gián điệp. Anh lao thẳng về phía vỏ lò phản ứng hạt nhân hơi nước. Quả mìn từ trường đang bám chặt bằng lực hút nam châm cực mạnh vào lớp vỏ thép bọc chì, phát ra những tia lửa điện đỏ rực làm nóng chảy cả lớp sơn bảo vệ bên ngoài. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ học bên hông Hải dường như đang bị lấn át bởi tiếng đếm ngược dồn dập của hệ thống tự động.
Chín mươi giây. Lớp vỏ lò phản ứng đang rung lên bần bật, hơi nước nóng bỏng rát bắt đầu rò rỉ qua các khớp nối van xả áp bị Hắc Phong cạy mở.
"Hải! Chúng ta phải thực hiện quy trình Xả thải lò phản ứng dã chiến (Emergency Core-Flush) ngay lập tức!" Lão Lâm từ khoang đệm y tế gào lên qua loa phóng thanh nội bộ, giọng ông khàn đặc vì hoảng loạn. "Nếu không xả bớt áp suất và nước làm mát chứa phóng xạ ra ngoài để làm dịu buồng đốt, vỏ lò phản ứng sẽ bị bục rách dưới áp suất nước sâu này!"
"Không được, thầy!" Hải hét trả qua ống nói, bàn tay anh bám chặt lấy súng hàn Vulcan dã chiến bọc thép. "Nếu xả thải lúc này, vệt nước phóng xạ nóng phát quang xanh lục sẽ nhuộm sáng cả vùng nước tối, hạm đội của Trịnh Minh sẽ định vị được chúng ta ngay lập tức! Chúng ta đang ở quá gần chúng!"
"Nhưng nếu không xả, tàu sẽ nổ tung sau một phút nữa!" Phong hét lên, gương mặt gã hoa tiêu tái mét vì đau đớn và thiếu oxy.
Hải nhìn vào quả mìn từ trường đang chập mạch. Anh biết mình phải đưa ra một quyết định sinh tử. Anh không thể gỡ quả mìn bằng tay vì lực hút từ trường của nó quá lớn và bảng mạch đã bị nung chảy hoàn toàn thành một khối nhựa đặc.
Anh nâng khẩu súng hàn nhiệt áp lực cao Vulcan lên, ngón tay đặt vào cò súng. Mu bàn tay phải với mảng da non hồng nhạt run nhẹ dưới áp lực tâm lý cực hạn. Anh phải dùng luồng plasma siêu nhiệt để cắt đứt chân bám từ trường của quả mìn mà không được làm rách lớp vỏ chì bảo vệ lò phản ứng dày chỉ năm centimet phía sau.
Một sai số nhỏ bằng milimet, và anh sẽ tự tay kích nổ lò phản ứng hạt nhân hơi nước.
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ học Vũ Sơn vang lên trong tâm trí Hải như một nhịp gõ định mệnh.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Sáu mươi giây cuối cùng bắt đầu đếm ngược.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!