Nhạc nềnBroken

Mật Mã Lăng Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh âm hai độ C của dòng nước Hắc Thủy bên ngoài dường như đang thẩm thấu qua lớp vỏ titan dày của tàu Trấn Hải-09, len lỏi vào tận khoang y tế dã chiến. Trên sàn thép bám đầy những vệt muối xám, hơi thở của Vũ Hải ngưng tụ thành những làn sương mỏng trước khi bị quạt hút của hệ thống lọc khí kéo đi.


Anh từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên dội lại là một cơn đau tê dại chạy dọc từ thắt lưng xuống hai bàn chân. Suốt bốn giờ qua, hai chân anh hoàn toàn mất đi tri giác, cứng đờ như hai khúc gỗ đóng băng – cái giá phải trả cho ca phẫu thuật dã chiến Thanh lọc tế bào bằng xung điện lỏng để phá vỡ các tinh thể thạch anh trong máu. Nhưng giờ đây, khi cảm giác ấm nóng từ các luồng máu bắt đầu lưu thông trở lại, Hải khẽ cử động ngón chân. Cơn đau nhói như hàng vạn cây kim châm dội lên tủy sống, nhưng nó là minh chứng cho thấy anh đã hồi phục.


"Đừng cử động mạnh," giọng nói lạnh lùng nhưng mệt mỏi của Bác sĩ Thục Quyên vang lên từ phía góc phòng. Cô đang tựa lưng vào vách thép, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm, tay vẫn cầm chiếc máy phân tích gen cầm tay Gene-Scanner.


Hải gắng gượng ngồi dậy trên mép kén phục hồi. Anh nhìn xuống mu bàn tay phải – vết bỏng nhiệt do luồng plasma dội ngược từ cửa hatch tàu Trấn Hải-01 ở tập trước giờ đã khép miệng, để lại một mảng da non màu hồng nhạt đè lên vết sẹo cũ. Trên bả vai trái, vết bỏng điện khét lẹt do roi điện của Lý "Đồ tể" đã hoàn toàn lành lặn, biến thành một mảng sẹo vảy xám bạc săn chắc. Khả năng tự phục hồi của gen Tân Nhân Loại H-Cockroach Cấp 2 thật phi thường, nhưng khi Hải nhìn vào màn hình hiển thị của chiếc Gene-Scanner trên tay Thục Quyên, anh thấy con số màu đỏ nhấp nháy đầy đe dọa: [Mức độ xâm lấn gen: 45%].


"Cậu đã tiến sát ranh giới năm mươi phần trăm," Thục Quyên trầm giọng, bước đến gần và áp một ống tiêm rỗng vào khay khử trùng. "Nếu tiếp tục lặn sâu và để cơ thể hấp thụ thêm phóng xạ thô hoặc độc tố từ đại dương, cậu sẽ mất đi nhân dạng con người sinh học vĩnh viễn. Lúc đó, ngay cả tôi cũng không thể cứu được cậu."


Hải không đáp. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ cơ học của cha đeo bên hông giáp lặn. Tiếng tích tắc đều đặn, cơ học của nó vang lên trong không gian câm lặng của khoang tàu, hoạt động như một mỏ neo tinh thần giữ cho ý thức của anh không bị đồng hóa bởi những tiếng rì rầm kỳ lạ của đại dương ngầm mà anh nghe thấy trong cơn mê sảng.


"Chúng ta không có thời gian để lo lắng về nhân dạng, bác sĩ," Hải khàn giọng nói, giọng anh khô khốc vì thiếu nước. "Nếu không tìm thấy lăng mộ và kết nối với Cetus-12 trước khi ngày sáp nhập ập đến, năm vạn thợ mỏ dưới Đáy Băng và cả em gái tôi đều sẽ chết. Tiến sĩ Nam đâu rồi?"


"Ông ấy đang ở phòng thí nghiệm dã chiến phía khoang mũi cùng Giáo sư Viết," Thục Quyên thở dài, cất chiếc máy quét vào hộp bảo hộ bọc titan. "Họ đã bẻ khóa được tệp dữ liệu cuối cùng trong ổ cứng đen của cha cậu. Họ đang đợi cậu."


Hải bước xuống giường. Đôi chân anh hơi lảo đảo trong vài giây đầu, nhưng cơ đùi dẻo dai của gen H-Cockroach nhanh chóng thích ứng, giúp anh đứng vững trên sàn thép lạnh giá. Anh khoác lên mình bộ đồ bảo hộ xám bám đầy dầu máy, rảo bước xuyên qua hành lang hẹp của tàu Trấn Hải-09 hướng về khoang mũi.


Tại phòng thí nghiệm dã chiến, ánh sáng xanh lam nhạt từ bàn giải mã Genesis-01 hắt lên những gương mặt hốc hác nhưng tràn đầy sự phấn khích của Tiến sĩ Nam và Giáo sư Viết. Ổ cứng đen Trấn Hải-01 đang được cắm chặt vào cổng đọc dữ liệu lượng tử, phát ra những tiếng vo vo nhỏ của hệ thống làm mát bằng khí hóa lỏng.


"Hải! Cậu đến đúng lúc lắm!" Tiến sĩ Nam điên cuồng gõ phím, đôi mắt đằng sau cặp kính cận dày cộm sáng rực lên. "Nhìn này! Tệp dữ liệu ẩn mang tên 'Lăng Mộ-12' đã được bẻ khóa hoàn toàn bằng chuỗi ADN của cậu!"


Một luồng ánh sáng hologram ba chiều bùng lên giữa phòng, hiển thị cấu trúc địa hình của Rãnh Nứt Vô Tận. Bản đồ 3D hiển thị các vách đá dốc đứng chạy sâu xuống dưới mốc một trăm kilômét. Tại điểm sâu nhất – một khe nứt địa chất khổng lồ ở độ sâu 105km – một cấu trúc cơ khí hình học phức tạp hiện ra. Nó là một khối đa diện khổng lồ bọc trong vật liệu không xác định, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi áp suất thủy tĩnh kinh hoàng vượt quá 1000 bar.


"Đây chính là Lăng mộ Người Quan Sát," Giáo sư Viết run rẩy chỉ tay vào khối đa diện phát sáng xanh nhạt. Dáng người gầy gò của vị giáo sư già run lên vì xúc động. "Nhìn vào các ký tự cổ Thanh Quang khắc dọc theo lối vào lăng mộ đi. Chúng hoàn toàn trùng khớp với Bản dịch tần số sóng âm cổ xưa mà tôi tìm thấy trong tủ sách cũ. Đây không phải là một phế tích chết, nó là một trạm phát sóng lượng tử vẫn đang hoạt động!"


Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi Tiến sĩ Nam phóng to bản đồ địa hình xung quanh lăng mộ, nụ cười trên môi ông lập tức dập tắt.


Bao quanh khối đa diện khổng lồ là một vùng nước màu bạc xám, trải rộng khắp một vùng bán kính hơn hai kilômét. Trên màn hình HUD, cảm biến hiển thị hàng tỷ chấm sáng li ti di chuyển theo những quỹ đạo hỗn loạn nhưng dày đặc.


"Sương Mù Bạc..." Hải lẩm bẩm, đôi mắt xám tro nheo lại đầy cảnh giác.


"Đúng vậy, đây chính là cấm địa Sương Mù Bạc," Tiến sĩ Nam nuốt nước bọt, giọng ông run rẩy. "Dữ liệu của cha cậu ghi nhận rằng vùng nước này ngập tràn hàng tỷ hạt nano-bot phế thải từ đợt thí nghiệm thất bại thứ ba của Người Quan Sát. Chúng là những cỗ máy phân rã phân tử siêu nhỏ. Bất kỳ cấu trúc kim loại nào tiến vào vùng nước này đều sẽ bị chúng bám vào và phân hủy thành cát bụi trong vòng vài phút."


Phong, gã hoa tiêu viễn dương đang đứng khoanh tay tựa lưng vào cửa phòng, khẽ huýt sáo một tiếng lạnh lùng: "Một bức tường nano-bot phân rã rộng hai kilômét? Lão Lâm, nếu chúng ta lái tàu Trấn Hải-09 bọc titan này vào đó, chúng ta sẽ cầm cự được bao lâu?"


Lão Lâm đứng bên cạnh bảng điều khiển phụ, miếng gạc bẩn che mắt phải hỏng khẽ rung lên. Ông trầm ngâm gõ ngón tay bám đầy dầu mỡ xuống bàn thép, tính toán một lát rồi khàn giọng đáp: "Vỏ tàu của chúng ta dày ba mươi centimet hợp kim composite titan-silicon thế hệ bốn. Dựa trên tốc độ ăn mòn của nano-bot phế thải ghi trong ổ cứng... chúng ta chỉ có tối đa bốn mươi lăm giây trước khi lớp vỏ ngoài bị phân rã hoàn toàn và áp suất một nghìn bar bóp nát cabin thành một lá thép mỏng."


"Bốn mươi lăm giây để vượt qua hai kilômét dưới nước sâu?" Phong lắc đầu. "Ngay cả khi động cơ phản lực nước của chúng ta được nâng cấp bằng lõi siêu dẫn cũ của cha Hải đạt một trăm năm mươi phần trăm công suất, chúng ta cũng cần ít nhất năm phút để băng qua vùng nước đó. Đây là một tử lộ kỹ thuật."


"Em có ý này!" Bảo, cậu thợ máy tập sự mười tám tuổi, rụt rè giơ tay phát biểu. "Chúng ta có thể kích hoạt lá chắn từ trường vỏ tàu để đẩy lùi các hạt nano-bot ra xa không?"


"Vô dụng thôi, Bảo," Tiến sĩ Nam lắc đầu bác bỏ ngay lập tức. "Nano-bot phế thải của Người Quan Sát là các hạt gốm lượng tử không mang điện tích từ trường. Lá chắn từ trường của chúng ta hoàn toàn không có tác dụng với chúng. Chúng sẽ đi xuyên qua lá chắn như thể nó không tồn tại."


Bầu không khí trong phòng thí nghiệm dã chiến lập tức chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Sự bế tắc kỹ thuật dường như đã dập tắt hoàn toàn ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm. Máy chủ AI dã chiến phát ra tiếng rít dài, báo hiệu nó đang phải tiêu tốn một lượng lớn dung lượng bộ nhớ để lưu trữ và phân tích bản dịch thô khổng lồ từ ổ cứng đen.


Giữa sự im lặng đó, Vũ Hải vẫn đứng lặng yên. Đôi mắt anh dán chặt vào vùng nước Sương Mù Bạc phát sáng bạc trên màn hình hologram. Tai trái anh thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp ù kéo dài – di chứng từ vết rách màng nhĩ cũ, nhưng giờ đây, dưới sự tác động của đột biến Cộng sinh Cấp 1, anh dường như nghe thấy một dải tần số sóng âm siêu thấp trầm buồn vọng ra từ vùng nước bạc đó. Nó không phải là tiếng ồn cơ học, mà là một tiếng gọi sinh thái.


"Tàu ngầm không thể vào, nhưng cơ thể sinh học thì có thể," Hải đột ngột lên tiếng, giọng nói đanh thép của anh xé toác sự im lặng.


Cả phòng quay lại nhìn anh kinh ngạc.


"Hải, cậu điên rồi sao?" Thục Quyên bước tới, hai tay nắm chặt lấy vai anh. "Cậu định bơi qua vùng nước chứa nano-bot ăn mòn đó bằng xương bằng thịt?"


"Dữ liệu của cha tôi chỉ ra rằng nano-bot phế thải được lập trình để chỉ tấn công các cấu trúc kim loại nhân tạo và cơ khí," Hải bình thản giải thích, ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào Thục Quyên. "Chúng hoàn toàn bỏ qua các cấu trúc sinh học tự nhiên. Nếu tôi rời tàu ngầm ngoài rìa Sương Mù Bạc, mặc bộ đồ lặn Titan-V nhưng tắt toàn bộ hệ thống sưởi cơ khí và bọc cơ thể bằng màng bảo vệ sinh học từ gen đột biến H-Cockroach... tôi có thể bơi qua đó."


"Nhưng áp suất ở độ sâu một trăm lẻ năm kilômét là hơn một nghìn bar!" Tiến sĩ Nam hét lên. "Không có lớp vỏ titan của tàu ngầm bảo vệ, phổi sinh học của cậu sẽ bị bóp bẹp ngay lập tức!"


"Tôi mang gen Tân Nhân Loại H-Cockroach Cấp 2, phổi sinh học của tôi có khả năng nén oxy tự động vào các mô cơ bắp nhờ kỹ thuật Nhịn thở áp suất cao," Hải lạnh lùng đáp, bàn tay phải bám chặt lấy chiếc đồng hồ cơ học bên hông. "Và quan trọng nhất, tôi có thể điều chỉnh nhịp tim xuống mức tối thiểu nhờ Giao thức ngủ đông lượng tử. Tôi sẽ dùng drone trinh sát Dò-09 đi trước để quét bản đồ nồng độ nano-bot thời gian thực, tìm ra các luồng mật độ thấp nhất để bơi qua."


Phong nhìn Hải một lúc lâu, rồi khẽ thở dài, một nụ cười ngạo nghễ xuất hiện trên môi gã hoa tiêu: "Được rồi, nếu cậu đã quyết định liều mạng, tôi sẽ lái tàu ngầm neo đậu sát rìa Sương Mù Bạc để đón cậu. Nhưng cậu chỉ có tối đa ba mươi phút nhịn thở. Quá thời gian đó, cậu sẽ chết ngạt hoặc bị hóa thạch silicon vĩnh viễn dưới đáy vực sâu."


Hải gật đầu. Kế hoạch đã được hoạch định. Họ đã tìm ra lối thoát duy nhất xuyên qua cấm địa nano-bot.


Trong lúc cả đội đang tập trung điều chỉnh lộ trình trên bản đồ địa chất, không ai chú ý đến bóng đen của Hắc Phong đang đứng nép mình bên ngoài lối hành lang tối dẫn vào phòng thí nghiệm.


Gương mặt gầy gò nhợt nhạt của gã gián điệp nội bộ hoàn toàn chìm vào bóng tối. Đôi mắt lạnh lùng của hắn chăm chú ghi nhớ từng thông số tọa độ của Lăng mộ Người Quan Sát đang hiển thị trên màn hình hologram. Hắn lén lùi lại vài bước, luồn tay vào túi áo bảo hộ bám đầy dầu mỡ, lôi ra một thiết bị phát sóng vô tuyến siêu ngắn cầm tay bọc vỏ titan chống nước.


Ngón tay gầy gò của Hắc Phong nhanh nhẹn gõ một chuỗi mật mã nhị phân, sao chép toàn bộ tọa độ lăng mộ cổ đại vào bộ nhớ của thiết bị. Hắn khẽ mỉm cười một nụ cười thâm hiểm, chuẩn bị nhấn nút truyền phát tín hiệu về cho hạm đội thiết giáp của Vùng 1 đang phục kích ngoài rìa đại dương ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!