Hấp Thụ Xung Kích
Bóng tối của dòng nước phóng xạ Hắc Thủy không mang lại sự yên bình, nó là một thứ vực sâu câm lặng đang gặm nhấm lò phản ứng hơi nước của tàu Trấn Hải-09. Bên trong khoang y tế dã chiến, nhiệt độ đã hạ xuống âm hai độ C. Hơi thở của Bác sĩ Thục Quyên ngưng tụ thành những làn sương trắng xóa trước khi bị quạt hút của hệ thống lọc khí kéo đi. Lớp sương muối mỏng bám trên các đường ống đồng chạy dọc trần tàu rỉ ra những giọt nước buốt giá, rơi xuống tấm kính cường lực của kén phục hồi dã chiến.
"Hồng! Đo chỉ số bức xạ gamma ngoài vỏ mạn phải ngay!" Thục Quyên hét lên, đôi bàn tay bọc găng cao su dính đầy hóa chất màu xanh lam của cô run nhẹ khi điều chỉnh van áp suất trên kén.
"Báo cáo bác sĩ, cảm biến ngoài vỏ tàu chỉ ra mức bức xạ trong dòng nước Hắc Thủy đang dao động ở mức ba nghìn millisievert! Nước biển nhiễm xạ từ vết rách mạn phải dài một mét đang rò rỉ trực tiếp vào khoang chứa pin dự phòng mạn đuôi!" Y tá Hồng nhanh nhẹn đáp, mái tóc đuôi ngựa buộc cao của cô bám đầy muội than máy. Cô dùng cả hai tay giữ chặt lấy khung thép bọc composite của kén phục hồi để chống lại những cú chao đảo dữ dội của con tàu đang trôi tự do.
Trên sàn thép lạnh ngắt, Vũ Hải đang quằn quại trong cơn đau co thắt tủy sống cực hạn. Bộ đồ lặn Titan-V của anh đã được tháo bỏ phần ngực, lộ ra vết sẹo lớn nhói lên từng nhịp đỏ rực. Dưới da cổ và cánh tay anh, những mạch máu màu xám ánh kim quỷ dị phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục mờ ảo – dấu hiệu rõ ràng của việc cơ thể đang hấp thụ bức xạ gamma liều cao ngoài kiểm soát. Gen H-Cockroach Cấp 2 trong cơ thể anh đang điên cuồng kích hoạt phản ứng tự phục hồi để vá lại mô xương bả vai trái bị rách, nhưng dòng phóng xạ thô từ Hắc Thủy đang đẩy nhanh tiến trình này đến mức dị biến.
"Anh Hải, cố chịu đựng! Tôi sẽ tiêm thuốc giảm co thắt!" Hồng vội vã rút một ống thuốc an thần thông thường từ hộp sơ cứu dã chiến bọc titan, cắm mũi kim vào ven tay phải của Hải.
Nhưng ngay khi dòng chất lỏng vừa đi vào mạch máu, máy phân tích gen cầm tay Gene-Scanner trên tay Thục Quyên lập tức phát ra tiếng bíp bíp dồn dập đầy đe dọa. Màn hình HUD của thiết bị hiển thị dòng chữ đỏ rực: [Cảnh báo: Hợp chất hóa học bị phân rã].
"Không được, Hồng!" Thục Quyên gạt tay Hồng ra, gương mặt thanh tao của cô cắt không còn một giọt máu. "Nồng độ phóng xạ trong máu của Hải quá cao, nó đang giải phóng các gốc tự do bẻ gãy hoàn toàn cấu trúc liên kết của thuốc an thần trước khi nó kịp tác động lên hệ thần kinh! Thuốc thông thường hoàn toàn vô dụng!"
"Á..." Hải gầm lên một tiếng khàn đục, lồng ngực anh ưỡn cong lên đầy đau đớn. Từng thớ cơ trên người anh giật mạnh, các tinh thể thạch anh nhỏ li ti bắt đầu hình thành dọc theo các mạch máu ở mu bàn tay phải, lấp lánh thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo của dịch bệnh silicon hóa tế bào.
Thục Quyên nghiến chặt răng. Cô biết độc tố silicon từ rạn san hô Lam Gai tích tụ trong vết thương cũ của Hải đang trỗi dậy dưới sự kích thích của bức xạ thô. Nếu không hành động ngay, toàn bộ hệ tuần hoàn của anh sẽ bị đông cứng thành thạch anh trong vòng mười lăm phút.
"Hồng, chuẩn bị giao thức Thanh lọc tế bào bằng xung điện lỏng! Chúng ta phải dùng dòng điện sinh học từ pin Micro-Fusion để phá vỡ các tinh thể thạch anh trước khi chúng di chuyển về tim!"
"Nhưng bác sĩ... cơ thể anh ấy đang chịu tải bức xạ quá lớn, nếu phóng dòng điện sinh học qua mô, chúng ta có thể làm ngừng tim anh ấy ngay lập tức!" Hồng e ngại, đôi mắt cô ngập tràn sự lo lắng.
"Không còn cách nào khác! Tôi sẽ kiểm soát bằng Peptide tảo biển ổn định gen!" Thục Quyên lạnh lùng ra lệnh, lấy ra ba ống peptide màu đỏ sẫm óng ánh – thứ dược liệu quý hiếm cuối cùng được chiết xuất từ tảo đỏ Thanh Quang. Cô cắm ống peptide vào đầu lọc của kén phục hồi, chuẩn bị truyền trực tiếp vào tủy sống của Hải.
Hồng cắn môi, nhanh nhẹn đấu nối hai đầu cáp đồng từ viên pin dung hợp Micro-Fusion dự phòng vào bảng điện cực áp sát hai bên thái dương và cổ tay của Hải. Dòng điện sinh học bắt đầu chạy qua mô cơ thể anh, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ và mùi khét nhẹ của protein bị đốt nóng.
*Uỳnh!*
Cơ thể Hải co giật dữ dội dưới kén phục hồi. Cơn đau tủy sống bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể có một luồng nham thạch đang chảy dọc cột sống anh, thiêu rụi từng sợi dây thần kinh. Đôi mắt xám tro của anh trợn trừng, phản chiếu ánh đèn neon đỏ cảnh báo sụt áp của cabin.
[Nhịp tim: 190 nhịp/phút. Áp suất nội bào: 850 bar. Chỉ số tương thích gen: 42%]
"Hải! Nghe tôi nói không? Kích hoạt Giao thức thở nhịp ba ngay!" Thục Quyên hét lên, hai tay cô đè chặt lấy bả vai trái của anh để giữ cho kim truyền lượng tử không bị lệch trục. "Cậu phải làm chậm nhịp tim lại! Đừng để dòng điện sinh học phá hủy cơ tim!"
Trong cơn mê sảng sâu, tiếng hét của Thục Quyên như vọng lại từ một chiều không gian khác, mờ nhạt và xa xăm. Nhưng bản năng sinh tồn dai dẳng của gen H-Cockroach đã giúp Hải giữ lại một tia lý trí cuối cùng. Anh nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở theo đúng quy trình huấn luyện của Thầy Tùng: hít sâu ba giây, giữ khí trong phổi năm giây, rồi thở ra từ từ trong bốn giây.
*Hít vào... giữ... thở ra...*
Nhịp tim của anh bắt đầu giảm dần dưới sự kiểm soát cơ học của ý chí: một trăm bảy mươi... một trăm bốn mươi... một trăm mười nhịp một phút. Dòng điện sinh học từ pin Micro-Fusion chạy qua các mạch máu, tạo ra những xung tần số cao bẻ gãy các tinh thể thạch anh đang hình thành dưới da. Những tiếng răng rắc siêu nhỏ vang lên dưới da thịt Hải, các vết vảy xám mờ nhạt dọc da cổ dần tan biến, trả lại làn da xám xịt tự nhiên của Tân Nhân Loại.
"Có hiệu quả rồi! Tinh thể thạch anh đang bị phân rã!" Hồng reo lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán cô.
Thục Quyên không lơi lỏng một giây nào, cô nhanh tay nhấn pít-tông, truyền ống peptide tảo đỏ thứ hai vào tủy sống cổ của Hải. Hợp chất hữu cơ màu đỏ sẫm lan tỏa vào hệ thần kinh, hoạt động như một lớp màng bảo vệ sinh học ức chế sự đào thải gen ngoại lai. Dưới tác động của peptide, các sợi cơ màu xám bạc bện chặt quanh bả vai trái của Hải bắt đầu co rút lại, mô xương nứt tự động khép lại hoàn toàn dưới sự tái tạo siêu tốc của gen H-Cockroach Cấp 2.
Cơn sốt tủy sống dần hạ nhiệt, nhịp tim của Hải ổn định ở mức sáu mươi nhịp một phút. Da cổ anh chuyển dần về trạng thái bình thường, không còn phát quang xanh lục nữa. Anh thở hắt ra một hơi dài, toàn thân rã rời nằm lịm đi trong kén phục hồi dã chiến.
Thục Quyên buông lỏng hai tay, mệt mỏi tựa lưng vào thành cabin lái phụ. Cô nhìn vào máy phân tích gen Gene-Scanner trên tay, gương mặt vừa giãn ra lập tức đanh lại khi nhìn thấy thông số hiển thị.
"Bác sĩ... có chuyện gì vậy?" Hồng lo lắng hỏi khi thấy thái độ của Thục Quyên.
Thục Quyên im lặng xoay màn hình thiết bị về phía Hồng. Trên màn hình, tốc độ xâm lấn của gen H-Cockroach trong cơ thể Hải đã chạm mốc bốn mươi lăm phần trăm.
"Hấp thụ phóng xạ thô giúp cậu ấy tái tạo xương vai siêu tốc và sống sót qua dòng Hắc Thủy," Thục Quyên khàn giọng nói, đôi mắt cô ngập tràn sự bất an. "Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Tốc độ đồng hóa gen đột biến đã tăng vọt lên sát ranh giới năm mươi phần trăm. Nếu vượt qua mốc này, Hải sẽ bắt đầu mất đi nhân dạng con người sinh học thuần túy. Cậu ấy đang biến đổi... quá nhanh."
Trong bóng tối của cabin đóng băng, tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ học của cha Hải đeo bên hông giáp lặn vẫn vang lên như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thời gian sinh tồn đang cạn kiệt của nhân loại dưới lòng băng giá Vùng 12.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!