Nhạc nềnBroken

Hắc Thủy Trú Ẩn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cửa hatch khoang đệm chịu áp của tàu Trấn Hải-09 vừa sập lại, tiếng thép rít lên rùng rợn dưới áp suất tám trăm bar của Rãnh Nứt Vô Tận. *Uỳnh!* Lực chấn động từ vụ nổ xung nhiệt của con Sói Thép ngoài vỏ tàu dội thẳng vào khoang đệm, hất văng Vũ Hải đập mạnh vào vách ngăn composite. Lớp giáp lặn Titan-V mạn trái của anh vốn đã rạn nứt từ trước, nay vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rơi loảng xoảng xuống sàn sắt đang ngập nước lạnh buốt.


"Hải! Vào mau! Nước mạn phải bục rồi!" Giọng Phong hét lên qua loa phát thanh dã chiến, lẫn trong tiếng còi báo động đỏ xoay tròn điên cuồng.


Hải thở dốc, hai bàn tay bỏng lạnh thâm tím bám chặt lấy tay vịn kim loại để gượng dậy. Cơn sốt tủy sống tiềm ẩn từ ca tiêm huyết thanh thô H-Cockroach bắt đầu bùng phát dữ dội. Từng đốt sống của anh co thắt nhè nhẹ nhưng nhức nhối như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy. Mu bàn tay phải của anh – vết bỏng nhiệt do luồng plasma dội ngược từ cửa hatch tàu Trấn Hải-01 vẫn chưa kịp khép miệng – nay gặp nước biển mặn chát càng nhói lên đau rát đến tận xương tủy. Dưới da cổ và cánh tay Hải, những mạch máu màu xám ánh kim quỷ dị nổi lên cuồn cuộn dưới lớp vảy xám mờ nhạt, cố gắng điều chỉnh áp suất nội bào để giữ cho cơ thể anh không bị nghiền nát.


Anh lết qua cửa sập ngăn áp phụ, vừa bước vào khoang động cơ chính thì một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt.


Nước biển đen kịt dưới áp lực tám trăm bar phun qua vết rách dài hơn một mét ở mạn phải vỏ tàu, tạo thành những tia nước thủy lực sắc bén như lưỡi dao cắt nát các đường ống đồng và bảng dây điện xung quanh. Bảo, cậu thợ máy tập sự mười tám tuổi, đang lấm lem muội than và dầu máy, gào khóc điên cuồng trong khi cố gắng dùng khẩu súng hàn nhiệt áp lực cao Vulcan để vá khẩn cấp. Nhưng luồng keo hợp kim nóng chảy vừa phun ra từ họng súng đã lập tức bị dòng nước áp lực kinh hoàng thổi bay, đông cứng thành những hạt nhỏ xám xịt trôi lơ lửng.


"Anh Hải! Không vá được! Áp suất nước quá lớn! Súng hàn của em đã cạn kiệt khí gas Glycol dự phòng rồi!" Bảo hét lên, hai bàn tay bỏng lạnh run rẩy bám chặt lấy thân súng bốc khói.


"Tránh ra, Bảo!" Hải khàn giọng ra lệnh.


Anh nén cơn đau thắt ở bả vai trái – nơi vết rạn xương vừa được vá lành tạm thời bằng sẹo vảy xám bạc nhờ gen H-Cockroach Cấp 2. Hải giật lấy cuộn băng keo cao su tổng hợp chịu lực từ hông Bảo, quấn chặt quanh một ống dẫn dầu thủy lực đang rò rỉ để tạm thời giữ áp lực cho hệ thống bánh lái. Tai trái của anh, dù màng nhĩ đã khô hoàn toàn sau chấn thương cũ, vẫn vang lên những tiếng o o kéo dài đầy khó chịu do áp suất cabin dao động bất ổn.


Đúng lúc này, Kha, gã chuyên viên sonar mang đột biến thính giác, lao từ khoang lái phía trước xuống, gương mặt cắt không còn một giọt máu: "Anh Hải! Phong! H hạm đội... hạm đội thiết giáp tàng hình của Đại tá Trịnh Minh đã khóa chặt mục tiêu của chúng ta rồi! Xung nhiệt từ vụ nổ Sói Thép vừa rồi đã làm lộ hoàn toàn tọa độ thủy âm của Trấn Hải-09!"


"Khoảng cách bao nhiêu?" Phong hét lên từ buồng lái chính, hai cánh tay gân guốc bám chặt lấy bánh lái cơ học đang rung lắc bần bật.


"Sáu kilômét! Ba tàu quét sonar lượng tử của chúng đang thả phao định vị! Có... có hai tín hiệu ngư lôi tầm nhiệt vừa phóng ra từ tàu chỉ huy Krak-9! Chúng đang rượt đuổi sát nút phía sau đuôi tàu!" Giọng Kha run rẩy qua tai nghe.


Trong cabin tối đen, nhiệt độ đã hạ sâu xuống âm hai độ C do hệ thống sưởi bị tắt hoàn toàn để dồn điện cho bơm xả áp. Hơi thở của mọi người ngưng tụ thành những làn sương trắng xóa. Lò phản ứng hơi nước mạn đuôi đang quá nhiệt nghiêm trọng lên tới một trăm năm mươi phần trăm tải sạc do nước biển tràn vào khoang làm mát dự phòng, phát ra những tiếng rít hơi nước ghê rợn dưới sàn tàu.


"Lão Lâm vẫn chưa tỉnh sao?" Phong gào lên.


"Bác sĩ Thục Quyên đang tiêm làm ấm và ổn định nhịp tim cho ông ở khoang y tế!" Bảo khóc nấc lên. "Lò phản ứng sắp phát nổ hơi nước nếu chúng ta không xả áp!"


Hải bò vào khoang lái chính, đặt bàn tay phải bám chặt lấy bảng điều khiển trung tâm chập chờn điện lượng. Đôi mắt xám tro của anh nheo lại, nhìn vào màn hình radar mờ đục đang hiển thị hai chấm đỏ chết chóc đang lao tới với tốc độ bốn mươi hải lý một giờ.


"Phong, chúng ta không thể nổi lên bề mặt. Phía trên là lưới điện từ trường của Vương," Hải lạnh lùng phân tích, lý trí của anh tỉnh táo đến tàn nhẫn dưới áp lực cận kề cái chết. "Nếu ở lại đây chiến đấu, pháo xung kích thủy lực Thần Sấm của Mạnh không đủ công suất nạp liên tục do lò phản ứng quá nhiệt. Giáp mạn phải đã bục rách, một phát đạn dội âm nữa sẽ xé đôi con tàu này."


"Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ đứng nhìn ngư lôi bóp nẹp chúng ta?" Phong nghiến răng, mắt hí híp lại đầy quyết liệt.


Hải chỉ tay xuống góc dưới cùng của bản đồ địa chất rách nát bám đầy dầu máy: "Lao xuống phía dưới. Vào Hắc Thủy."


Phong khựng lại một nhịp, gương mặt gã hoa tiêu viễn dương thoáng qua một tia kinh hoàng: "Cậu điên rồi sao, Hải? Hắc Thủy là cấm địa phóng xạ! Nồng độ bức xạ gamma ở đó cực cao do quặng Urani thô rò rỉ từ đáy địa tầng. Vỏ tàu của chúng ta không có đủ giáp chì bảo vệ dày, vi mạch điện tử sẽ bị nung chảy trong vòng mười lăm phút!"


"Nhưng vỏ tàu của chúng ta đã được gia cố thêm các tấm giáp chì phế liệu từ bãi của bà Diệp mạn đuôi," Hải siết chặt nắm tay, vết bỏng ở mu bàn tay phải rỉ máu loãng dọc theo ngón tay anh. "Hơn nữa, hạm đội cơ khí của Trịnh Minh không có giáp chì bảo vệ cho hệ thống định vị lượng tử của chúng. Chúng không dám đuổi theo chúng ta vào vùng nước chết đó. Đó là con đường sống duy nhất."


Phong nhìn vệt máu loãng chảy ra từ tay Hải, rồi nhìn vào màn hình radar hiển thị khoảng cách ngư lôi chỉ còn chưa đầy hai kilômét. Gã cười lớn một tiếng điên cuồng, đôi mắt hí lóe lên tia sáng dũng cảm: "Được! Chết trong dòng nước đen còn hơn làm bia tập bắn cho bọn Vùng 7! Bảo! Bám chặt lấy khung máy!"


Phong gạt mạnh cần gạt động cơ đẩy phản lực nước hết cỡ, đồng thời bẻ lái xoắn ốc cực mạnh dọc theo trục dọc của tàu. Con tàu Trấn Hải-09 khổng lồ dài một trăm năm mươi mét rùng mình rên rỉ, nghiêng một góc ba mươi độ rồi lao vút xuống khe nứt địa chất tối đen ngay phía dưới.


*Vút... Vút...*


Hai quả ngư lôi tầm nhiệt của Krak-9 bám sát phía sau đuôi tàu, cảm nhận vệt nhiệt lượng khổng lồ phát ra từ lò phản ứng hơi nước đang quá tải. Khoảng cách thu hẹp lại từng mét một: tám trăm mét... năm trăm mét... ba trăm mét.


"Chúng đang khóa chặt vệt nhiệt!" Kha bịt chặt tai hét lên.


"Kích hoạt giao thức Xả thải lò phản ứng dã chiến khẩn cấp!" Hải gầm lên ra lệnh cho Bảo.


Bảo dùng hết sức bình sinh gạt mạnh cần xả thải khẩn cấp dưới boong tàu. *Xì... ào!* Một luồng nước làm mát cực nóng chứa phóng xạ nhẹ màu xanh lục đậm phun ra xối xả từ van xả mạn đuôi tàu Trấn Hải-09, tạo thành một vệt sương mù bong bóng khí tỏa nhiệt dữ dội dưới nước sâu.


Hai quả ngư lôi tầm nhiệt của hạm đội Vùng 7 lập tức bị đánh lừa bởi vệt nhiệt giả cực mạnh vừa xuất hiện. Chúng bẻ lái gấp, lao thẳng vào tâm luồng nước nóng phát quang xanh lục và phát nổ dữ dội.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Hai tiếng nổ thủy âm khổng lồ xé toác bóng tối đại dương ngầm ở độ sâu tám mươi mốt kilômét. Luồng sóng chấn động động năng cực mạnh quật thẳng vào mạn đuôi Trấn Hải-09, đẩy con tàu ngầm lao nhanh hơn, xoay tròn mất kiểm soát như một chiếc lá rụng giữa dòng nước xoáy, rơi thẳng vào ranh giới của Hắc Thủy.


Trấn Hải-09 vượt qua ranh giới nước thoáng, chìm sâu vào lòng dòng nước phóng xạ Hắc Thủy.


Một thế giới chết chóc nhưng tráng lệ đến ngạt thở hiện ra trước kính quan sát mũi tàu. Dòng nước ở đây không có màu xanh lam nhạt của san hô silicon, mà đen kịt như mực cựu trào, đậm đặc và nặng nề do chứa hàm lượng muối và khoáng chất Urani cực cao. Giữa bóng tối vĩnh cửu của rãnh nứt ngầm, những vỉa quặng Urani-235 thô khổng lồ nhô ra từ hai vách đá dốc đứng, phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang xanh lục mờ ảo, ma mị như những bóng ma trôi nổi dưới đáy sâu. Nhiệt độ nước ở đây ấm áp hơn do bức xạ hạt nhân tự nhiên, nhưng mang một vẻ đẹp chết chóc của một nghĩa địa phóng xạ.


Ngay khi tiến sâu vào Hắc Thủy, hệ thống điện tử của Trấn Hải-09 bắt đầu chập chờn dữ dội. Ánh đèn neon cabin nhấp nháy liên tục rồi tắt ngấm, chỉ còn lại ánh sáng xanh huỳnh quang mờ ảo hắt vào từ bên ngoài cửa kính cường lực mũi tàu.


"Mất hoàn toàn định vị sonar quét mảng pha rồi! Hệ thống định vị lượng tử bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi từ trường của quặng Urani thô!" Phong hét lên, hai tay ghì chặt bánh lái cơ học không còn trợ lực điện. "Tớ đang phải lái mù hoàn toàn bằng la bàn cơ học của cha cậu đây!"


"Đừng bật đèn pha!" Hải cảnh báo, giọng nói của anh nặng nề do nồng độ CO2 trong cabin đang tăng lên vì hệ thống lọc khí bị sụt nguồn. "Tắt toàn bộ động cơ điện phụ phụ tải. Đưa tàu trôi tự do nương theo dòng hải lưu lạnh mạn trái."


Phía sau bọn họ, ngoài rìa rãnh nứt Hắc Thủy, ba chiếc tàu săn ngầm tàng hình của Đại tá Trịnh Minh đột ngột khựng lại. Qua kính viễn vọng quang học của Trấn Hải-09, Hải nhìn thấy những con tàu bọc thép đen bóng của Vùng 7 không dám tiến thêm một mét nào vào vùng nước đen. Cảm biến lượng tử nhạy bén trên các tàu săn ngầm của chúng đang liên tục phát cảnh báo đỏ cảnh báo nguy cơ hỏng hóc vi mạch hệ thống tàng hình nếu tiếp xúc với bức xạ gamma liều cao của Hắc Thủy.


"Chúng... chúng không đuổi theo nữa! Chúng đang rút lui về tầng nước nông hơn!" Kha thở phào nhẹ nhõm, tháo bộ tai nghe bọc da bám đầy máu loãng ra khỏi tai.


"Chúng ta tạm thời an toàn," Phong buông lỏng hai cánh tay rã rời bám trên bánh lái cơ học, ngã gục xuống ghế lái phụ, thở dốc cầm cập. "Nhưng lớp giáp chì bọc ngoài cabin đang bị mài mòn bức xạ nặng nề. Lượng nước biển 800 bar rò rỉ qua vết rách mạn phải đang làm ngập khoang chứa pin dự phòng mạn đuôi."


"Bảo, mang súng hàn Vulcan ra đây, chúng ta phải bịt vết nứt mạn phải trước khi nước ngập quá sâu," Hải gắng gượng đứng dậy, nhưng cơ thể anh đột ngột khựng lại.


Một cơn chấn động sinh học kinh hoàng bùng phát từ sâu trong tủy sống của anh.


Nồng độ bức xạ gamma cực cao trong dòng nước Hắc Thủy đang rò rỉ trực tiếp qua vết rách mạn phải vỏ tàu, tràn vào cabin máy dưới dạng những hạt năng lượng vô hình. Đối với người thường, lượng bức xạ này sẽ phá hủy tế bào máu trong vòng vài phút. Nhưng đối với cơ thể mang gen Tân Nhân Loại H-Cockroach Cấp 2 của Hải, dòng phóng xạ thô này lại là một nguồn kích thích sinh học cực mạnh.


*Bùm!*


Hệ thần kinh của Hải như bị nổ tung. Năng lực đột biến *Hấp thụ phóng xạ xung kích* tự động kích hoạt ngoài tầm kiểm soát của lý trí anh. Từng tế bào trong cơ thể Hải điên cuồng giãn nở, bắt đầu hấp thụ trực tiếp các hạt phóng xạ gamma từ dòng nước đen Hắc Thủy để chuyển hóa thành năng lượng tự phục hồi.


"Á..." Hải gầm lên một tiếng đau đớn thấu xương, ngã gục xuống sàn sắt khoang máy.


Da tay phải của anh nổi lên những mạch máu phát quang màu xanh lục đậm rực rỡ, tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng làm bốc hơi cả những giọt nước biển lạnh đang ngập dưới sàn. Vết bỏng nhiệt ở mu bàn tay phải của anh co rút lại, da thịt tự động khép miệng siêu tốc trong vài giây, nhưng cái giá phải trả là một cơn co thắt cơ tim dữ dội khiến lồng ngực anh thắt chặt lại, không thể hít thở.


"Hải! Cậu bị sao thế này?" Phong hoảng hốt lao tới đỡ lấy anh.


"Tránh ra... Bức xạ... cơ thể tôi đang... tự hấp thụ..." Hải khàn giọng rên rỉ, hai mắt anh bừng lên sắc xám ánh kim quỷ dị dưới ánh sáng huỳnh quang xanh lục mờ ảo của dòng nước Hắc Thủy ngoài cửa kính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!