Nhạc nềnBroken

Ranh Giới Áp Suất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của thép bọc titan dưới độ sâu tám mươi kilômét không giống bất kỳ thứ âm thanh nào trên mặt đất. Nó không phải là một tiếng động dứt khoát, mà là một chuỗi những tiếng rên rỉ kéo dài, trầm đục và đầy u uất, vang lên từ tận sâu trong cấu trúc khung sườn của tàu Trấn Hải-09. Tại độ sâu kinh hoàng này, áp suất thủy tĩnh đã chạm mốc tám trăm bar. Mỗi một centimet vuông trên lớp vỏ hợp kim của con tàu đang phải gánh chịu một lực nén tương đương tám trăm kilôgam. Con tàu thám hiểm hơi nước hạt nhân già nua đang đi sát rìa của Ngưỡng bục vỏ tàu (Hull Collapse Gate), nơi ranh giới giữa sự sinh tồn và cái chết chỉ còn được tính bằng những micromet biến dạng của kim loại.


Trong cabin lái, nhiệt độ đã hạ sâu xuống âm hai độ C do hệ thống sưởi chính bị đoản mạch hoàn toàn sau cú va chạm ở mạn đuôi. Hơi thở của phi hành đoàn ngưng tụ lại thành những làn sương trắng xóa, nhanh chóng đóng thành một lớp tuyết mỏng bám trên các đường ống đồng và bảng điều khiển cơ khí. Ánh đèn neon đỏ cảnh báo sự cố sụt áp xoay tròn liên tục, hắt lên gương mặt hốc hác, bám đầy muội than của Vũ Hải những vệt sáng đỏ rực như máu.


Mu bàn tay phải của Hải nhói lên từng cơn đau rát bỏng. Vết bỏng nhiệt do luồng plasma dội ngược từ cửa hatch tàu Trấn Hải-01 ở tập trước vẫn chưa kịp khép miệng, phồng rộp lên và rỉ ra thứ dịch lỏng ấm áp mỗi khi anh siết chặt tay vào thành ghế. Tai trái của anh, dù màng nhĩ đã khô hoàn toàn sau chấn thương cũ, vẫn vang lên những tiếng o o kéo dài đầy khó chịu do áp suất cabin dao động bất ổn.


"Anh Hải! Kính cường lực mũi tàu xuất hiện vết rạn rồi!" Tiếng hét thất thanh của Bảo, cậu thợ máy tập sự mười tám tuổi, xé toác bầu không khí ngột ngạt.


Qua lớp kính quan sát dày một mét ở mũi tàu, đôi mắt đỏ rực của con quái vật cơ khí Sói Thép áp sát ngay phía bên ngoài. Hai đèn LED quét laser hồng ngoại của nó nhấp nháy liên tục đầy vô cảm, phản chiếu qua những vết rạn nứt li ti đang lan rộng như mạng nhện trên bề mặt kính cường lực. Mũi khoan laser siêu nhiệt của con robot lặn bốn chân từ Vùng 7 đang đỏ rực dưới nước sâu, tỏa ra những luồng bong bóng khí bốc hơi dữ dội khi nó đục khoét vào lớp giáp bảo vệ.


"Phong! Giữ vững bánh lái thủy lực!" Hải khàn giọng ra lệnh. "Mạnh, chuẩn bị pháo Thần Sấm!"


"Không được, Hải!" Giọng Lão Lâm truyền qua ống nói đồng thau rè rè từ khoang máy mạn đuôi, ngắt quãng bởi những tiếng ho khan dữ dội. "Khoang chứa khí thở mạn đuôi bị đục thủng hoàn toàn rồi! Nước biển đang tràn vào khoang điện dự phòng mạn đuôi với áp lực tám trăm bar! Nếu thằng Mạnh bắn pháo thủy lực lúc này, lực phản chấn sẽ xé toạc toàn bộ phần đuôi tàu!"


*Ầm!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía sau boong tàu. Con tàu Trấn Hải-09 chao đảo dữ dội, hất văng Bảo ngã nhào xuống sàn thép lạnh ngắt. Từ hệ thống loa cảnh báo, tiếng còi hú càng thêm dồn dập. Nước biển áp lực cực hạn tám trăm bar đã phun qua vết nứt mạn đuôi, xé toạc vách ngăn khoang động cơ chính. Luồng nước áp lực cao phun ra mạnh đến mức nó hoạt động như một lưỡi dao cắt thép khổng lồ, cắt đứt hàng loạt đường dây cáp điện bọc composite và phun thẳng vào khoang lò phản ứng hơi nước hạt nhân.


"Kiệt! Kích hoạt hệ thống vá tự động từ xa!" Hải hét vào bộ đàm.


Tại khoang kỹ thuật, Kiệt điên cuồng gạt cần điều khiển khẩn cấp. Hệ thống súng phun keo hợp kim dã chiến ngoài vỏ tàu được kích hoạt. Tuy nhiên, ngay khi luồng keo nóng chảy vừa phun ra khỏi vòi, dòng nước áp lực cực hạn tám trăm bar lập tức thổi bay và phân tán hoàn toàn lớp keo phi từ tính trước khi nó kịp đông kết trên bề mặt vỏ titan.


"Không được rồi! Áp lực nước quá lớn! Keo vá bị thổi bay hoàn toàn!" Tiếng Kiệt tuyệt vọng vang lên.


Trong bóng tối chập chờn của khoang máy mạn đuôi, Lão Lâm, người thầy mù một mắt của Hải, đang đứng đối diện với dòng nước phun xối xả. Gương mặt già nua, nhăn nheo của ông bám đầy dầu mỡ đen kịt, chiếc gạc bẩn che mắt phải bị hỏng đã thấm đẫm mồ hôi lạnh. Trước mắt ông, van cô lập thủ công của đường ống làm mát lò phản ứng nằm ngay tâm điểm của luồng nước phun áp lực cao.


"Thầy! Đừng lại gần đó!" Hải hét lên qua hệ thống liên lạc nội bộ khi nhìn thấy bóng dáng Lão Lâm qua camera giám sát chập chờn.


Nhưng Lão Lâm không dừng lại. Ông biết rõ nếu không đóng chiếc van này, nước biển lạnh -2 độ C sẽ làm nguội đột ngột lò phản ứng hạt nhân hơi nước đang chạy ở ba mươi phần trăm công suất, gây ra một vụ nổ hơi nước thứ cấp xé nát toàn bộ con tàu từ bên trong. Ông dùng cả hai bàn tay thô ráp, chai sạn bám chặt lấy vô lăng thép của chiếc van, gầm lên một tiếng và dồn toàn bộ sức lực già nua để xoay van.


*Rắc... Rắc...*


Chiếc van từ từ nhích đi từng milimet. Nhưng đúng lúc đó, một luồng hơi nước nóng áp lực cao rò rỉ từ đường ống làm mát bị nứt vỡ bùng phát, phun thẳng vào bả vai và cánh tay phải của Lão Lâm.


"Aaa!"


Tiếng hét đau đớn của Lão Lâm bị dập tắt ngay lập tức khi chấn động áp lực từ dòng nước phun hất văng thân hình nhỏ thỏ của ông ra xa, đập mạnh vào vách thép cabin. Ông ngã gục xuống sàn, cánh tay phải bị bỏng hơi nước nặng, da thịt đỏ rực và bong tróc dưới lớp áo bảo hộ rách nát.


"Lão Lâm!" Hải gầm lên. Anh lập tức buông tay khỏi bảng điều khiển chính, lao nhanh về phía khoang đệm chịu áp ở mũi tàu.


Trong khoang máy mạn đuôi, từ góc tối của bảng điều khiển phụ, Hắc Phong đang âm thầm quan sát mọi việc qua kẽ mắt lạnh lùng. Đôi bàn tay gầy gò của gã gián điệp cài cắm từ Vùng 1 đang lén lút bấm nhanh một chuỗi mật mã trên thiết bị cầm tay nhỏ gọn, cố tình gửi lệnh can thiệp làm chậm hệ thống xả áp tự động của lò phản ứng hơi nước. Gã muốn con tàu này phải bục vỏ, buộc Hải phải nổi lên bề mặt Bắc Cực 12 để đầu hàng quân đội hoàng gia.


Hải lao vào khoang đệm chịu áp suất. Anh biết rõ, bộ đồ lặn áp suất cao Titan-V nặng tám mươi kilôgam bọc hợp kim titan bồi đắp sợi carbon treo trên giá bảo hộ chỉ được thiết kế để hoạt động ở độ sâu tối đa bảy mươi kilômét. Hiện tại, họ đang ở độ sâu tám mươi kilômét dưới áp suất tám trăm bar. Nếu anh mặc bộ đồ này bước ra ngoài trực tiếp mà không có sự chuẩn bị sinh học, áp suất thủy tĩnh kinh hoàng sẽ bóp bẹp bộ giáp lặn và nghiền nát cơ thể anh thành một đống thịt vụn trong vòng vài giây.


Anh không thể dựa vào công nghệ cơ khí thuần túy nữa. Để sống sót ngoài nước sâu tám mươi kilômét, anh bắt buộc phải sử dụng phương pháp Kích hoạt gen cưỡng bức (Forced Gene-Trigger), tự tiêm Huyết thanh gen thô H-Cockroach vào cơ thể để ép các tế bào tự biến đổi, tự điều chỉnh áp suất nội bào cân bằng với lực nén thủy tĩnh bên ngoài.


Hải giật mạnh nắp khay chứa của máy phân tích gen cầm tay Gene-Scanner, lấy ra ống nghiệm chứa dung dịch huyết thanh gen thô màu xám đục. Ống nghiệm lạnh ngắt trong lòng bàn tay bỏng lạnh của anh. Anh biết rõ cái giá phải trả: mỗi lần tiêm huyết thanh thô này sẽ rút ngắn vĩnh viễn mười năm tuổi thọ tế bào của anh, và tủy xương của anh sẽ phải chịu đựng những cơn đau nhói kéo dài như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua.


Nhưng anh không có sự lựa chọn nào khác. Vũ An đang nằm viện dã chiến dưới Đáy Băng, Chú Quốc đang mắc bệnh phổi nặng, và di sản của cha anh—con tàu Trấn Hải-09 này—không thể bị chôn vùi tại đây.


"Hải! Cậu điên rồi!" Tiếng Thục Quyên hét lên qua bộ đàm từ khoang y tế. "Chỉ số tương thích gen của cậu hiện tại chưa ổn định! Tiêm liều thô thứ hai lúc này sẽ kích hoạt đoạn mã tự hủy ẩn trong chuỗi gen H-09! Cậu sẽ bị hoại tử tủy sống vĩnh viễn!"


"Tôi không có thời gian, bác sĩ," Hải lạnh lùng đáp, giọng nói bình thản đến đáng sợ.


Anh đặt ống tiêm chứa huyết thanh thô vào khẩu súng tiêm áp lực cao, áp sát họng súng vào vùng da cổ mạn phải—ngay sát vết sẹo mờ của tai nạn mười năm trước. Để kích hoạt và đẩy nhanh quá trình đồng hóa gen, anh lén rút một viên pin dung hợp Micro-Fusion nhỏ từ bộ đồ lặn Titan-V, đấu nối trực tiếp hai đầu cực điện vào hông khẩu súng tiêm để tạo ra một dòng điện sinh học xung kích chạy thẳng vào hệ thần kinh trung ương.


*Bập!*


Họng súng tiêm áp lực cao bắn luồng huyết thanh xám đục xuyên qua da cổ, đi thẳng vào tủy sống của Hải. Ngay sau đó, dòng điện từ pin dung hợp Micro-Fusion phóng ra.


*Xoẹt! Rầm!*


Một luồng điện lượng tử cực mạnh chạy dọc theo cột sống của Hải, kích hoạt quy trình Kích hoạt gen cưỡng bức. Toàn thân Hải co giật dữ dội, anh ngã quỵ xuống sàn thép lạnh ngắt của khoang đệm chịu áp. Đôi mắt xám tro của anh trợn ngược lên, đồng tử giãn nở cực đại dưới cơn đau đớn tột cùng vượt quá giới hạn chịu đựng của con người.


Đó không phải là cơn đau thể xác thông thường. Đó là cảm giác hàng tỷ sợi ADN trong từng tế bào của anh đang bị xé rách, bẻ gãy và tái cấu trúc cưỡng bức. Chuỗi gen Tân Nhân Loại H-Cockroach bộc phát điên cuồng dưới sự kích thích của dòng điện hạt nhân. Các mô xương dọc bả vai và cột sống của Hải phát ra những tiếng kêu *rắc... rắc...* khô khốc khi chúng tự động tăng mật độ canxi lên gấp đôi để kháng áp. Làn da vùng cổ và cánh tay của anh nổi rực lên những mạch máu màu xám ánh kim quỷ dị, da thịt co rút lại và trở nên săn chắc như một lớp màng composite sinh học.


Nhịp tim của Hải đột ngột sụt giảm nghiêm trọng, từ tám mươi nhịp xuống còn mười nhịp, rồi năm nhịp một phút, đưa cơ thể anh sát vào trạng thái chết giả để tiết kiệm oxy. Nhưng ngay sau đó, dưới áp lực tái tạo mô tế bào, nhịp tim anh bùng nổ, bứt phá lên mốc một trăm tám mươi nhịp một phút. Máu nóng chứa phóng xạ nhẹ cuộn trào trong huyết quản, thiêu đốt lồng ngực anh như một dòng nham thạch.


"Hải! Nghe tôi nói không! Hải!" Tiếng Phong gầm rú qua loa liên lạc, nhưng âm thanh đó giờ đây lọt vào tai Hải chỉ còn là những tiếng ù ù xa xăm.


Trong tiềm thức mờ tối của Hải, tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cơ học của cha đeo bên hông giáp lặn vang lên như một mỏ neo giữ vững nhân tính của anh, ngăn không cho ý thức của anh bị nuốt chửng bởi bản năng sinh tồn dã thú của bộ gen đột biến.


Anh nghiến chặt răng, máu tươi rỉ ra từ khóe môi lạnh ngắt. Sức mạnh sinh học đột biến bộc phát giúp anh giành lại quyền kiểm soát cơ thể. Anh gắng gượng đứng dậy, bám chặt lấy thành khoang đệm. Da thịt anh đã thô ráp hơn, các khớp xương bả vai trái đã được vá lành bằng một lớp sẹo vảy xám bạc săn chắc chịu lực.


Anh bước tới, khoác lên mình bộ đồ lặn áp suất cao Titan-V bọc titan. Cửa hatch ngăn cách với đại dương ngầm của khoang đệm chịu áp từ từ trượt mở. Luồng nước biển đen kịt, lạnh buốt âm hai độ C của Rãnh Nứt Vô Tận tràn vào, ngập tràn khoang đệm dưới áp suất kinh hoàng tám trăm bar.


Nhưng cơ thể Hải không bị bóp bẹp. Nhờ cơ chế tự điều chỉnh áp suất nội bào cân bằng lực nén thủy tĩnh vừa được kích hoạt, anh đứng vững vàng giữa dòng nước xiết, tay phải siết chặt chuôi dao găm plasma cắt băng đang bắt đầu phát ra những tia lửa nhiệt xanh rực.


Qua kính mũi tàu, anh nhìn thấy con quái vật cơ khí Sói Thép đã bò sát đến vách ngăn của khoang chứa lò phản ứng hạt nhân hơi nước mạn đuôi. Mũi khoan laser siêu nhiệt của nó đang đỏ rực, chỉ cách lớp vỏ lò phản ứng vài centimet.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!