Sóng Ngầm Trỗi Dậy
Tiếng còi báo động đỏ rú lên từng hồi dồn dập, xé toác bầu không khí ấm áp mười lăm độ C của căn cứ ngầm Lam Tuyền. Ánh đèn neon đỏ lòm xoay tròn trên trần phòng thí nghiệm dã chiến, hắt những vệt sáng quỷ dị lên gương mặt cắt không còn một giọt máu của Tiến sĩ Nam. Trên bàn giải mã lượng tử Genesis-01, chiếc ổ cứng đen bọc gốm Trấn Hải-01 vẫn đang tỏa ra những luồng hơi nhiệt mỏng, nhưng màn hình hiển thị quang phổ năng lượng đã bị che phủ hoàn toàn bởi một dải sóng xung kích hình răng cưa màu cam rực.
"Chết tiệt! Chúng bắt được sóng rồi!" Tiến sĩ Nam điên cuồng gõ phím, hai bàn tay run rẩy đến mức gõ trượt liên tục trên bàn phím ảo. "Sự rò rỉ dòng năng lượng siêu dẫn từ cái lõi hạt nhân cũ mà cậu trục vớt... cộng với xung lượng tử kích hoạt sớm của Phan Khải đã tạo ra một vệt sóng nhiệt khổng lồ phát ra từ Lam Tuyền! Đại tá Trịnh Minh và hạm đội thiết giáp Vùng 7 đã khóa chặt tọa độ này!"
Vũ Hải đứng tựa lưng vào vách thép, hai hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két. Mu bàn tay phải của anh nhói lên một cơn đau rát bỏng; vết bỏng nhiệt nhẹ do luồng plasma dội ngược từ cửa hatch tàu Trấn Hải-01 ở tập trước vẫn còn đỏ tấy, phồng rộp lên mỗi khi anh siết chặt nắm tay. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén ngọn lửa căm hờn đang cuộn trào trong lồng ngực sau khi biết được chân tướng về cái chết của cha mình và Dự án Sáu Lần Thử tàn khốc.
"Phong! Long! Thu dọn thiết bị khẩn cấp!" Hải khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực lập tức dập tắt sự hỗn loạn trong phòng. "Tiến sĩ Nam, ngắt nguồn Genesis-01, rút ổ cứng đen ra. Chúng ta phải rút lui lên tàu Trấn Hải-09 ngay lập tức!"
"Không kịp thu hồi các bể tảo đỏ đâu!" Phong lao vào, gương mặt gã hoa tiêu viễn dương hốc hác và bám đầy muội than máy. Gã vừa thở dốc vừa giắt khẩu súng phóng điện cầm tay vào hông giáp lặn. "Sonar thụ động của tôi vừa bắt được tiếng động cơ turbine phản lực nước của ít nhất ba tàu săn ngầm tàng hình hạng nặng Vùng 7. Chúng đang lặn xuống từ tầng Trung Lưu Tối với tốc độ năm mươi hải lý một giờ!"
Bên cạnh họ, người khổng lồ câm Long không nói một lời, sải bước tới ôm chặt lấy khối lò phản ứng siêu dẫn cũ bọc trong tấm giáp chì bảo vệ nặng hơn hai trăm kilômét, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên như đá tạc dưới lớp da thâm tím đột biến. Robot bảo trì Sắt-04 lạch cạch bước theo sau, cánh tay phải của nó bị gãy gập sau cú sập băng ở Sector 4 vẫn chưa được sửa chữa, liên tục rò rỉ những giọt dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn thép ấm áp của căn cứ, phát ra những tiếng kêu *tạch... tạch...* cơ học lỗi nhịp đầy sốt ruột.
Cả đội chạy đua với thời gian qua hành lang bọc thép đang rung chuyển của Lam Tuyền. Khi cánh cửa hatch bọc titan của tàu Trấn Hải-09 khép lại với một tiếng *kịch* nặng nề, cái ấm áp mười lăm độ C của căn cứ hoàn toàn bị bỏ lại phía sau. Thay vào đó là cái lạnh buốt giá âm hai độ C của cabin tàu ngầm chưa kịp sưởi ấm. Màng nhĩ tai trái của Hải—vốn đã khô máu hoàn toàn sau chấn thương rách màng nhĩ cũ—nhói lên một nhịp buốt lạnh khi áp suất cabin bắt đầu thay đổi để chuẩn bị lặn sâu.
"Lão Lâm! Khởi động lò phản ứng hơi nước! Chạy hết công suất sưởi khẩn cấp!" Hải lao vào ghế lái chính, hai bàn tay bỏng lạnh bám chặt lấy bánh lái cơ học thủy lực bấp bênh. Vết bỏng ở mu bàn tay phải chạm vào tay cầm bằng đồng lạnh ngắt khiến anh khẽ rùng mình, nhưng đôi mắt xám tro của anh vẫn giữ được sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Bơm tuần hoàn đã hoạt động!" Tiếng Lão Lâm truyền qua ống nói đồng thau rè rè từ khoang máy mạn đuôi. "Nhưng lò phản ứng siêu dẫn mới trục vớt chưa được đấu nối hoàn chỉnh, chúng ta chỉ có thể dựa vào ba mươi phần trăm điện lượng dự phòng của lò hơi cũ!"
"Phong, cắt cáp neo! Lặn xuống Rãnh Nứt Vô Tận!" Hải ra lệnh.
*Hưu... Uu...*
Tiếng turbine phản lực nước rống lên dưới boong tàu. Trấn Hải-09 rung chuyển dữ dội, tách khỏi bệ neo của Lam Tuyền và lao thẳng xuống vực thẳm đen tối của Rãnh Nứt Vô Tận. Phía sau họ, căn cứ Lam Tuyền vừa bị bỏ hoang đột ngột nổ tung dưới loạt đạn pháo thủy âm tầm xa của hạm đội Vùng 7, những mảnh vụn thép và san hô silicon phát quang bị xé nát, trôi dạt vào bóng tối đại dương.
"Chúng ta đã chạm mốc độ sâu bảy mươi lăm kilômét," Phong báo cáo, hai cánh tay gầy guốc bám chặt lấy bảng định vị cơ học. "Áp suất thủy tĩnh bên ngoài đang tăng vọt lên bảy trăm năm mươi bar. Vỏ tàu đang phát ra tiếng rít kim loại. Và... có thứ gì đó đang bám theo chúng ta với tốc độ không tưởng!"
Kha, chuyên viên sonar mang đột biến thính giác, giật phắt tai nghe bọc da ra khỏi tai, gương mặt cậu nhợt nhạt và rỉ máu nhẹ ở vành tai: "Tiếng rít... Đó không phải là tiếng chân vịt tàu ngầm! Đó là tiếng động cơ điện cao tần của thiết bị lặn tự động! Đại tá Trịnh Minh đã deploy 'Sói Thép'!"
Lồng ngực Hải thắt lại. Sói Thép—dòng robot săn mồi bốn chân cơ động cao bọc hợp kim titan đen bóng của Vùng 7. Chúng không cần cabin chịu áp cho con người, có thể di chuyển linh hoạt dưới áp suất cực hạn và được lập trình duy nhất một nhiệm vụ: bám vỏ và đục thủng khoang chứa khí thở của tàu thám hiểm.
"Bao nhiêu con?" Hải hỏi, mắt vẫn dán chặt vào kính quan sát dày một mét ở mũi tàu.
"Một con! Nhưng nó đang lao thẳng vào mạn đuôi của chúng ta từ điểm mù thủy âm!" Kha hét lên.
*Ầm!*
Một cú va chạm cực mạnh khiến toàn bộ thân tàu Trấn Hải-09 dài một trăm năm mươi mét chao đảo dữ dội. Tiếng kim loại cọ xát ghê rợn vang lên dọc theo vỏ titan mạn đuôi. Con quái vật cơ khí Sói Thép đã bám được vào tàu. Qua hệ thống cảm biến rung động, Hải có thể cảm nhận rõ ràng bốn chân hút từ trường lực lớn của nó đang găm chặt vào lớp hợp kim Titan-Silicon mạn phải.
"Nó đang di chuyển về phía khoang chứa khí thở Oxy-N2 lỏng!" Bảo, thợ máy tập sự, hoảng loạn hét lên, gương mặt cậu lấm lem dầu máy xám xịt. "Anh Hải! Mũi khoan laser siêu nhiệt của nó bắt đầu hoạt động rồi!"
Từ phía sau boong tàu, một tiếng rít chói tai vang lên, kèm theo đó là mùi kim loại bị nung nóng đến mức đỏ rực. Con Sói Thép đang dùng mũi khoan laser đơn tinh thể nung chảy lớp vỏ titan chịu áp suất bảy trăm năm mươi bar của Trấn Hải-09.
"Phong! Lặn xoắn ốc thoát hiểm! Mau!" Hải quát lớn.
Phong gầm lên, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ghì chặt cần gạt bánh lái thủy lực. Trấn Hải-09 lập tức xoay tròn theo trục dọc khi đang lặn xuống nhanh với tốc độ cực đại, tạo ra một luồng nước xoáy khổng lồ bao quanh thân tàu. Kỹ thuật *Spiral-Evasion* (Lặn xoắn ốc thoát hiểm) này vốn dùng để làm lệch hướng ngư lôi tầm nhiệt bằng cách lợi dụng lực ly tâm dòng nước.
Tuy nhiên, con Sói Thép không phải là ngư lôi. Chân hút từ trường của nó bám chặt lấy vỏ tàu như một loài ký sinh trùng cứng đầu. Lực ly tâm cực mạnh từ cú xoay tròn của Phong chỉ khiến các khớp cơ khí của con robot rít lên những tiếng kim loại khô khốc, nhưng không thể quật ngã được nó vào vách đá ngầm của Rãnh Nứt Vô Tận.
"Không được rồi! Nó vẫn bám cứng!" Phong hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán dù nhiệt độ cabin đang giảm xuống dưới không độ C.
"Mạnh! Pháo xung kích thủy lực Thần Sấm! Bắn bứt nó ra!" Hải ra lệnh qua ống nói.
"Góc bắn quá hẹp!" Tiếng pháo thủ Mạnh gầm rú qua bộ đàm. "Nó nằm ngay sát khớp nối chân vịt mạn phải! Nếu tôi bắn pháo thủy lực ở cự ly này, lực phản chấn của luồng đạn nước áp lực cao sẽ xé toạc vỏ mạn đuôi và bẻ gãy trục chân vịt của chính chúng ta trước khi thổi bay con robot!"
"Bắn lệch góc mười lăm độ! Dùng sóng chấn động dội ngược!" Hải quyết đoán ra lệnh. Anh biết đây là một canh bạc điên rồ, nhưng nếu để con Sói Thép khoan thủng vỏ tàu ở độ sâu này, thảm họa rạn nứt vỏ tàu ở độ sâu 80km sẽ xảy ra sớm hơn dự kiến, và áp suất thủy tĩnh sẽ bóp nẹp cabin trong vòng vài giây.
*Ầm!*
Khẩu pháo thủy lực Thần Sấm trên boong tàu ngầm rung lên. Luồng nước nén cực đại bắn ra, va chạm vào vách đá ngầm của Rãnh Nứt Vô Tận bên mạn phải, tạo ra một luồng sóng chấn động dội ngược cực mạnh quật thẳng vào mạn đuôi tàu Trấn Hải-09.
Thân tàu nghiêng hẳn sang một bên. Cú va đập dội âm mạnh đến mức làm nứt vỡ một góc bảng điều khiển phụ của Bảo, những tia lửa điện bắn ra tung tóe. Con Sói Thép bị làn sóng chấn động quật lệch đi một chân, nhưng hai chân trước của nó vẫn găm chặt vào vỏ tàu. Điên cuồng vì bị tấn công, mũi khoan laser siêu nhiệt của nó bừng sáng lên sắc đỏ rực rỡ của năng lượng quá tải.
*Xoẹt... Rầm!*
Mũi khoan laser đơn tinh thể của Sói Thép xuyên thủng lớp vỏ titan dày mạn đuôi, đâm thẳng vào khoang chứa khí thở Oxy-N2 lỏng dự phòng.
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên dọc theo hệ thống đường ống dẫn khí. Luồng khí thở nén cao áp lạnh ngắt lập tức phun xối xả ra ngoài đại dương ngầm dưới dạng hàng triệu bong bóng khí đóng băng tức thì. Áp suất trong khoang chứa sụt giảm nghiêm trọng.
*Cảnh báo: Khoang chứa khí thở mạn đuôi bị rò rỉ nghiêm trọng. Lượng khí thở Oxy-N2 lỏng thất thoát ba mươi phần trăm trong vòng sáu mươi giây. Hệ thống sưởi cabin bị đoản mạch hoàn toàn.*
Còi báo động hú vang dồn dập, đâm vào màng nhĩ của phi hành đoàn. Bảo hoảng loạn tột độ, hai bàn tay lấm lem dầu máy bám chặt lấy ghế phụ, khóc không thành tiếng: "Anh Hải! Chúng ta mất khí thở rồi! Áp suất nước bên ngoài đang tràn vào khoang đuôi! Chúng ta sẽ bị nghiền nát mất!"
"Bảo! Yên lặng!" Hải quát lớn, giọng nói lạnh lùng của anh như một gáo nước đá dội thẳng vào sự hoảng loạn của cậu thợ máy trẻ. Anh quay sang Phong: "Phong, giữ vững bánh lái! Đưa tàu vào vùng nước Không Áp phía trước để giảm lực nén của dòng chảy!"
Hải buông bánh lái chính, bước nhanh về phía khoang đệm chịu áp suất ở mũi tàu. Vết bỏng điện khét lẹt ở vai trái của anh—dù đã lành thành sẹo vảy xám bạc—nay lại nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương do nhiệt độ cabin hạ sâu xuống âm hai độ C. Anh biết không thể tiêu diệt con robot này bằng hỏa lực cơ khí từ bên trong nữa.
Anh phải bơi ra ngoài.
Anh giật mạnh cánh cửa tủ bảo hộ, lấy ra ống tiêm chứa Huyết thanh gen thô H-Cockroach màu xám đục từ khay chứa của máy phân tích gen Gene-Scanner. Đây là liều huyết thanh biến đổi gen thô cấm, thứ bảo mệnh cuối cùng nhưng cũng là lời nguyền rút ngắn mười năm tuổi thọ của anh.
Đúng lúc Hải chuẩn bị bước vào khoang đệm để tiêm huyết thanh, một tiếng rít kim loại ghê rợn khác vang lên ngay phía trên trần cabin lái chính.
Con Sói Thép đã bò dọc theo thân tàu, di chuyển từ mạn đuôi lên mạn sườn mũi tàu.
*Cạch... Cạch...*
Qua lớp kính cường lực dày một mét ở mũi tàu thám hiểm, đôi mắt đỏ rực của con quái vật cơ khí Sói Thép—hai đèn LED quét laser hồng ngoại lạnh lùng và vô cảm—từ từ áp sát, dán chặt vào kính quan sát, nhìn thẳng vào mắt Vũ Hải.
Mũi khoan laser siêu nhiệt của nó vẫn đang đỏ rực, bốc khói bong bóng dữ dội dưới áp suất nước sâu tám trăm bar, chỉ cách gương mặt của Hải và Bảo một lớp kính cường lực đang bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti như mạng nhện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!