Nhạc nềnBroken

Con Tàu Dưới Đáy Băng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh buốt giá từ những vách băng vĩnh cửu của hành lang treo dội thẳng vào lồng ngực Vũ Hải, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị rỉ sét của những đường ống dẫn khí cũ kỹ. Hải chạy bắn đi trong bóng tối, từng bước chân nện rầm rập lên các bậc thang thép hoen ố nối giữa khu ổ chuột Đáy Băng và cảng bảo trì Sector 4. Vai trái anh nhói lên từng cơn đau buốt – di chứng từ ca phẫu thuật cấy ghép phổi sinh học lậu mười năm trước đang phản ứng dữ dội với cái lạnh -2 độ C.


Trong đầu Hải, chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình đang chạy đua với tử thần. Ba viên pin Micro-Fusion sưởi ấm cho phòng bệnh dã chiến của em gái Vũ An đang sụt áp cực nhanh dưới cái lạnh thấu xương của lòng băng. Anh chỉ còn chưa đầy bốn giờ trước khi hệ thống sưởi tắt ngấm và phổi sinh học của cô bé bị đóng băng hoàn toàn.


"Phải nhanh hơn nữa," Hải lẩm bẩm, lồng ngực thắt chặt. Anh nín thở, kích hoạt bản năng sinh tồn của gen H-Cockroach bẩm sinh. Nhịp tim anh lập tức chậm lại, giảm lượng tiêu thụ oxy xuống mức tối thiểu, cho phép anh bứt tốc xuyên qua những đoạn hành lang treo tối tăm mà không bị hụt hơi.


Cánh cửa ngăn áp bằng thép dày của cảng bảo trì Sector 4 hiện ra phía cuối đường hầm, bám đầy một lớp tuyết xám xịt do bụi công nghiệp rò rỉ. Hải áp lòng bàn tay vào bảng quét vân tay rỉ sét. Một tiếng xì lớn vang lên, cánh cửa trượt ra, giải phóng một luồng không khí nồng nặc mùi dầu bôi trơn, hơi nước nóng và tiếng búa gõ vỏ tàu chan chát rền vang.


Sector 4 là một hang động băng khổng lồ được đào rỗng sát trần băng, nơi neo đậu của những chiếc tàu kéo quặng rách nát và những xưởng cơ khí chợ đen dã chiến. Giữa lòng hang, con tàu thám hiểm Trấn Hải-09 nằm sừng sững trên bệ đỡ thép. Lớp vỏ bọc titan dài 150 mét của nó bám đầy những vết xước sâu và những mảng rỉ đồng màu xanh lam, trông giống như một con quái vật biển sâu bị thương đang ngủ đông.


"Cậu chậm mất mười lăm phút đấy, Vũ Hải!"


Một giọng nói oang oang vang lên từ phía mũi tàu. Phong, gã hoa tiêu dũng cảm với chiếc mũ len sờn rách che kín tai, đang cúi người kiểm tra các khớp nối thủy lực ngoài vỏ. Gương mặt gã bám đầy muội than đen kịt, nhưng đôi mắt hí tinh nhanh vẫn lấp lánh sự lạc quan tếu táo.


"An thế nào rồi?" Phong nhảy từ trên bệ đỡ xuống, phủi phủi hai bàn tay bọc găng da rách nát.


"Tạm thời ổn định nhờ bình khí thở mới," Hải đáp, hơi thở phả ra thành những luồng sương trắng xóa. "Nhưng pin sưởi đang sụt áp nhanh do lạnh. Chúng ta phải khởi động lò phản ứng hơi nước của Trấn Hải-09 ngay lập tức để cấp điện ngược về container của An."


"Việc đó không dễ đâu," một giọng nói rè rè, càu nhàu phát ra từ dưới gầm tàu. Robot bảo trì Sắt-04 lết thân hình bọc thép titan rỉ sét ra ngoài. Một mắt led đỏ của nó nhấp nháy liên tục do lỏng vi mạch. "Khớp gối trái của tôi đang thiếu dầu bôi trơn Glycol-X trầm trọng, Vũ Hải. Cậu lại mang về một đống nợ từ tiệm của Thành thay vì dầu máy. Tôi tính toán xác suất chúng ta bị đóng băng trước khi khởi động được lò phản ứng là bốn mươi hai phần trăm."


"Im đi, Sắt-04. Lo mà mang vác mấy tấm hợp kim kia kìa," Phong gõ mạnh mỏ lết vào cái đầu thép của con robot, khiến nó phát ra tiếng kêu *coong* khô khốc.


Phía bên mạn tàu, Bảo – cậu thợ máy tập sự mười mười tám tuổi – đang chật vật nâng một tấm hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 nặng hơn năm mươi kilôgam. Gương mặt búng ra sữa của cậu đỏ bừng vì lạnh và kiệt sức, mồ hôi trán vừa chảy ra đã lập tức đông cứng thành những hạt muối băng nhỏ li ti.


"Anh Hải! Em... em đang cố gia cố nốt phần vỏ mạn phải bị rạn nứt dọc," Bảo hổn hển nói, cố giữ cho tấm hợp kim không bị trượt khỏi tay. "Nhưng loại hợp kim Titan-Silicon này cực kỳ khó hàn thủ công dưới nước lạnh. Mối hàn cứ bị giòn và nứt ra liên tục."


"Để đó cho anh," Hải bước tới, đỡ lấy một góc tấm hợp kim nặng nề. Mật độ xương cao gấp đôi người thường của gen H-Cockroach giúp anh nâng vật nặng một cách dễ dàng, giảm bớt áp lực cho cậu em tập sự.


Từ trên boong tàu, một dáng người nhỏ thỏ, lưng còng bước xuống. Lão Lâm, kỹ sư trưởng mù một mắt của Trấn Hải-09, khoác chiếc áo bảo hộ bám đầy mỡ bò loang lổ. Mắt phải gã che bằng miếng gạc bẩn, tay cầm chiếc tẩu thuốc rỗng gõ nhịp chan chát vào lan can thép.


"Lũ nhóc các người chỉ biết kêu ca," Lão Lâm hắng giọng khàn đặc, nồng nặc mùi thuốc tảo sấy. "Hợp kim thế hệ 4 yêu cầu nhiệt độ plasma của súng hàn Vulcan phải đạt ngưỡng ổn định ba nghìn độ C. Thằng Bảo chỉnh dòng khí nén Glycol quá thấp nên mối hàn mới bị nguội nhanh và giòn nứt. Hải, cầm lấy súng hàn, chỉ cho nó thấy thế nào là kỹ nghệ hàn áp lực cao."


Hải gật đầu, cầm lấy khẩu súng hàn nhiệt áp lực cao Vulcan bọc vỏ thép thô ráp. Anh kết nối cáp sạc của súng vào viên pin Micro-Fusion cầm tay, điều chỉnh núm xoay dòng khí nén. Một tiếng rít chói tai vang lên, ngọn lửa plasma màu xanh rực bùng cháy ở đầu nòng súng, tỏa ra nhiệt lượng ấm áp hiếm hoi làm tan chảy lớp tuyết mỏng dưới chân họ.


Đúng lúc Hải chuẩn bị áp ngọn lửa vào khớp nối vỏ tàu, một tiếng cười lạnh lùng, đầy châm biếm vang lên từ phía lối vào cảng bảo trì.


"Ồ, xem ai đang cố vá chiếc quan tài bằng sắt vụn này này."


Cánh cửa trượt của khoang bảo trì bị đẩy mạnh sang hai bên. Quyết – gã phi công đối thủ kiêu ngạo cấp 2 của cảng ngầm – bước vào cùng ba tên tay sai lực lưỡng. Khác với vẻ lếch thếch, bám đầy dầu mỡ của phi hành đoàn Trấn Hải-09, Quyết mặc một bộ đồ phi công công nghệ cao màu xám bạc phẳng phiu, ngực đeo huy hiệu của nghiệp đoàn vận tải lộng lẫy. Gương mặt gã đầy mụn thịt, ánh mắt lồi đầy dã tâm nhìn chằm chằm vào con tàu Trấn Hải-09.


"Quyết," Hải tắt súng hàn, giọng lạnh nhạt. "Mày đến đây làm gì?"


"Đến để lấy lại những thứ không thuộc về mày, Hải 'Sẹo'," Quyết giơ một tấm máy tính bảng lượng tử hiển thị một văn bản có con dấu đỏ chói của Tổng công ty Dưỡng Khí Oxy-Core. "Đốc công Phan Đăng đã ký lệnh niêm phong và tịch thu con tàu Trấn Hải-09 này để cấn trừ vào khoản nợ dưỡng khí của khu ổ chuột Đáy Băng. Và đoán xem ai sẽ là thuyền trưởng mới của nó để dẫn đầu hạm đội kéo quặng cho tập đoàn?"


Gã chỉ tay vào ngực mình, cười ngạo nghễ.


"Mày không có quyền niêm phong con tàu này," Phong bước lên, chắn trước mặt Hải, tay nắm chặt chiếc mỏ lết lực từ trường. "Tàu Trấn Hải-09 thuộc sở hữu của hạm đội thám hiểm Vùng 12. Lệnh của Phan Đăng không có hiệu lực pháp lý ở cảng bảo trì này!"


"Luật pháp?" Quyết cười lớn, ra hiệu cho đám tay sai bước lên áp chế. "Dưới lớp băng này, Oxy-Core chính là luật pháp. Đám thợ mỏ các người đang ngạt thở từng giờ kia kìa. Ai quan tâm đến cái hạm đội thám hiểm sắp giải thể của các người chứ? Tránh ra, hoặc tao sẽ để bảo an ném cả lũ lên bề mặt đóng băng!"


Một tên tay sai lực lưỡng bước tới, thô bạo xô ngã Bảo xuống sàn thép lạnh buốt, khiến tấm hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 rơi sầm xuống phát ra tiếng vang chói tai.


"A!" Bảo kêu lên đau đớn, ôm lấy bả vai bị va đập.


"Bảo!" Hải lao tới đỡ cậu em tập sự dậy. Cơn giận dữ dâng lên trong mắt anh, vết sẹo trước ngực nhói đau kịch liệt. Hải siết chặt khẩu súng hàn Vulcan trong tay, ngọn lửa plasma xanh rực nhấp nháy như muốn phun trào. Nhưng anh kiềm chế lại. Anh biết rõ luật lệ của cảng ngầm: nếu anh dùng bạo lực tay chân tấn công người của tập đoàn trước, Thượng tá Vương sẽ có lý do chính đáng để bắt giữ anh và tịch thu con tàu ngay lập tức. An ở nhà không thể đợi lâu như vậy.


Thấy Hải im lặng, Quyết càng được đà lấn lướt. Gã bước thẳng tới bảng điều khiển van xả áp ngoài vỏ tàu Trấn Hải-09. Với nụ cười tàn nhẫn, Quyết gạt mạnh cần gạt khẩn cấp.


"Để tao giúp các người xả bớt chút áp suất thừa thãi nhé."


*Xìiiiiii!*


Một tiếng rít kinh hoàng vang lên. Van xả áp khẩn cấp của lò phản ứng hạt nhân hơi nước bị mở cưỡng bức. Luồng hơi nước siêu nhiệt nồng nặc mùi phóng xạ nhẹ và khí Glycol nóng bỏng phun ra xối xả, tạo thành một màn sương mù trắng xóa, che khuất tầm nhìn. Áp suất buồng đốt của lò phản ứng sụt giảm nghiêm trọng. Nếu áp suất giảm xuống dưới mức giới hạn 10 bar, lõi hạt nhân hơi nước cũ kỹ của tàu sẽ bị đóng băng vĩnh viễn dưới cái lạnh của cảng ngầm, biến con tàu thành một đống sắt vụn không thể khởi động.


"Thằng khốn! Mày phá hỏng lò phản ứng rồi!" Phong hét lên, định lao vào Quyết nhưng bị luồng hơi nước siêu nhiệt cản lại.


"Hải! Phải khóa van lại ngay! Áp suất đang sụt nhanh lắm!" Lão Lâm hét lớn, tay quờ quạng trong màn sương mù nóng bỏng.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Hải đưa ra quyết định chớp nhoáng. Anh không dùng bạo lực, anh dùng kỹ nghệ sinh tồn của một phi công thám hiểm thực thụ.


Hải hít một hơi thật sâu, kích hoạt gen H-Cockroach cấp 1 để nín thở hoàn toàn, lao thẳng vào luồng hơi nước siêu nhiệt 150 độ C đang phun ra từ van xả. Nhiệt độ cực cao làm bộ đồ bảo hộ của anh bốc khói khét lẹt, da thịt ở cánh tay rát bỏng như bị thiêu đốt. Nhưng cơ thể Tân Nhân Loại với khả năng chịu đựng cực hạn giúp anh giữ vững thăng bằng, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn xuyên qua làn sương mù mờ mịt.


Anh nâng súng hàn Vulcan lên, điều chỉnh ngọn lửa plasma đạt mức tối đa ba nghìn độ C. Hải áp sát đầu nòng súng vào trục van xả áp bị Quyết gạt gãy chốt định vị.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Những tia lửa plasma xanh rực bắn ra tung tóe dưới áp lực hơi nước phun ngược cực mạnh. Hải dùng tay trái bám chặt vào khung sườn titan của tàu để chống lại lực đẩy, tay phải giữ vững súng hàn, thực hiện một đường hàn áp lực cao chuẩn xác đến từng milimét. Keo hợp kim nóng chảy từ nòng súng phun ra, gặp nước lạnh đóng băng ngoài vỏ tàu lập tức đông kết siêu tốc, bịt chặt lấy kẽ hở của van xả áp đang rò rỉ.


Tiếng rít nhỏ dần rồi tắt hẳn. Áp suất buồng đốt dừng lại ở mức 12 bar – sát nút giới hạn đóng băng.


Hải bước ra khỏi làn sương mù, bộ đồ bảo hộ bốc khói nghi ngút, gương mặt sạm đen vì muội than nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc, lạnh lùng khóa chặt vào Quyết. Gã phi công kiêu ngạo lùi lại một bước, run rẩy trước sự liều mạng và kỹ nghệ hàn áp lực cao kinh hoàng của Hải dưới luồng hơi nước siêu nhiệt.


"Mày... mày là con quái vật à?" Quyết lắp bắp.


Lão Lâm bước tới, dùng chiếc mỏ lết nặng nề đập mạnh xuống bệ thép phát ra tiếng vang chói tai, cắt đứt sự kiêu ngạo của đám tay sai.


"Ai dám nói Vũ Hải không đủ tư cách lái tàu?" Giọng Lão Lâm rền vang như sấm trong hang băng. "Ta là Tổng công trình sư cựu hoàng gia Vùng 1 Lâm Quốc. Ta tuyên bố con tàu Trấn Hải-09 này vẫn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của hạm đội thám hiểm! Đám thợ máy đi theo thằng Quyết kia, các người muốn chống lại luật công nghệ của cảng ngầm sao?"


Đám thợ máy đi theo Quyết nhìn nhau e dè. Uy tín của Lão Lâm trong giới cơ khí lòng băng là tuyệt đối, không kẻ nào dám công nhiên đắc tội với ông.


Quyết nghiến răng, cố lấy lại vẻ tự tin: "Được lắm, Lão Lâm. Nhưng con tàu này đã tắt lò phản ứng suốt một tháng trời. Dưới cái lạnh -2 độ C này, dầu bôi thực tế Glycol-X trong các đường ống phụ đã bị đông đặc hoàn toàn. Không có thiết bị sưởi của tập đoàn, các người có vá xong vỏ cũng không cách nào khởi động nổi lò phản ứng nguội này trong vòng mười tiếng tới. Đến lúc đó, lệnh niêm phong của Phan Đăng sẽ tự động có hiệu lực!"


Hải bước lên một bước, đối diện thẳng với Quyết. Chiếc đồng hồ cơ học trên cổ tay anh vẫn phát ra tiếng tích tắc đều đặn, nhắc nhở anh về thời gian sụt áp của pin sưởi ấm của An chỉ còn chưa đầy ba giờ.


"Quyết," Hải lên tiếng, giọng nói trầm lạnh, vang vọng khắp khoang máy. "Mày nghĩ mày đủ năng lực làm thuyền trưởng của Trấn Hải-09? Vậy tao thách mày khởi động lò phản ứng này trong điều kiện thiếu nhiệt lượng hiện tại. Nếu mày làm được trong vòng ba phút, tao sẽ tự tay giao nộp chìa khóa tàu cho mày. Còn nếu mày thất bại... cút khỏi cảng Sector 4 và xé bỏ tấm lệnh niêm phong lậu kia đi."


Quyết nheo mắt nhìn Hải, lòng tự phụ của một phi công ưu tú được đào tạo bài bản trỗi dậy. Gã không tin một tên phi công lậu mang vết sẹo như Hải lại có thể làm được điều mà gã không thể.


"Được! Tao chấp nhận lời thách đấu của mày," Quyết cười khẩy, bước lên boong tàu, tiến thẳng vào khoang động cơ hạt nhân hơi nước ở đuôi tàu. "Để tao cho lũ thợ mỏ rách rưới các người thấy thế nào là kỹ nghệ vận hành chính quy."


Khoang động cơ của Trấn Hải-09 chật hẹp, ngập tràn các đường ống rỉ sét và bảng điều khiển cơ học lỗi thời bám đầy bụi than chì. Quyết tự tin ngồi vào ghế vận hành phụ, tay thao tác nhanh nhẹn trên các cần gạt khởi động. Gã bật công tắc kích hoạt thanh nhiên liệu Urani-235 tái chế, tăng dòng điện mồi từ pin dung hợp.


*Uuuuuu...*


Tiếng động cơ hơi nước rên rỉ vang lên yếu ớt, nhưng ngay lập tức, một tiếng chuông báo động đỏ chói tai vang lên từ bảng điều khiển. Đồng hồ đo lưu lượng dầu bôi trơn chỉ về vạch số không. Áp suất buồng đốt tăng vọt lên mức nguy hiểm do nhiệt lượng không được giải tỏa, khói đen bắt đầu bốc ra từ các khớp nối.


"Chết tiệt! Tại sao dòng dầu Glycol-X không chảy?" Quyết hoảng loạn, cố sức gạt mạnh cần bơm dầu thủy lực nhưng hệ thống vẫn trơ trơ. "Hệ thống bị kẹt rồi! Đường ống bị tắc!"


"Mày thất bại rồi, Quyết," Hải bước vào khoang máy, lạnh lùng nhìn đồng hồ đeo tay. "Đã quá một phút ba mươi giây. Mày không hề biết mẹo điều chỉnh dòng Glycol-X dưới nhiệt độ âm."


"Mày thì biết chắc?" Quyết hét lên, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán khi tiếng còi báo động quá nhiệt ngày càng dồn dập. "Lò phản ứng sắp quá tải rồi! Mau ngắt điện khẩn cấp!"


"Tránh ra," Hải thô bạo gạt Quyết ra khỏi ghế vận hành.


Anh không nhìn vào các đồng hồ điện tử đang nhấp nháy hỗn loạn. Hải áp sát tai vào đường ống dẫn dầu Glycol-X bằng thép chịu áp chạy dọc vách máy. Nhờ thính giác cảm biến địa chấn của gen đột biến, anh không nghe tiếng động cơ rầm rập, anh nghe thấy tiếng *lục cục* siêu nhỏ của các tinh thể dầu Glycol bị đông đặc đang nghẽn lại tại van một chiều phía đuôi tàu.


"Bảo! Gõ mạnh ba nhịp vào khớp nối số ba mạn trái đuôi tàu!" Hải hét lớn qua hệ thống đàm thoại nội bộ.


"Rõ, anh Hải!" Tiếng búa gõ *bốp, bốp, bốp* của Bảo vang lên từ phía sau.


Hải đồng thời dùng tay trái điều chỉnh van xả áp dã chiến để tạo lực hút chân không ngược dòng, tay phải gạt nhẹ cần phân phối dòng Glycol-X bypass qua đường ống sưởi phụ của buồng lái.


*Khịt... Ù uuuuuu!*


Tiếng rên rỉ của động cơ đột ngột chuyển sang tông giọng trầm ấm, mượt mà. Dòng dầu bôi trơn Glycol-X ấm áp nhờ nhiệt lượng súng hàn Vulcan trước đó đã phá vỡ các tinh thể đông đặc, trôi chảy thông suốt qua các van một chiều, bôi trơn toàn bộ hệ thống trục chân vịt và cánh quạt đẩy.


Đồng hồ chỉ thị nhiệt độ lò phản ứng lập tức hạ nhiệt về mức an toàn màu xanh lam. Tiếng còi báo động tắt ngấm. Lò phản ứng hơi nước hạt nhân của Trấn Hải-09 khởi động hoàn hảo, tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp chạy dọc theo các đường ống dẫn nhiệt của tàu, xua tan cái lạnh buốt giá của khoang máy.


Thời gian hiển thị trên chiếc đồng hồ cơ học của Hải: hai phút bốn mươi lăm giây.


Toàn bộ khoang máy chìm vào sự im lặng kinh ngạc. Quyết đờ đẫn nhìn bảng điều khiển hoạt động trơn tru, gương mặt xám xịt không thốt nên lời. Đám thợ máy đi theo gã cúi đầu nể phục, tự động lùi lại phía sau.


"Mày... mày đã làm thế nào?" Quyết thầm thì, giọng run rẩy.


"Kỹ nghệ của thợ mỏ lòng băng không nằm ở sách vở của giới tinh hoa, Quyết," Hải đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đối thủ. "Xé bỏ tấm lệnh niêm phong lậu kia và cút khỏi tàu của tao trước khi tao dùng súng hàn Vulcan nung chảy bộ giáp đắt tiền của mày."


Quyết nghiến răng, giật lấy tấm máy tính bảng lượng tử, khuôn mặt vặn vẹo vì nhục nhã và căm hận. Gã quay người bước nhanh ra khỏi khoang máy, nhưng không quên để lại một lời đe dọa đầy dã tâm:


"Mày thắng tập này, Hải 'Sẹo'. Nhưng tao sẽ báo cáo toàn bộ sự việc này lên đốc công Phan Đăng. Mày và con tàu rách này sẽ không bao giờ ra khơi nổi đâu!"


Cánh cửa khoang bảo trì đóng sầm lại sau lưng toán người của Quyết.


Trong khoang máy ấm áp nhờ lò phản ứng hoạt động, Phong và Bảo reo hò vui mừng. Sắt-04 phát ra tiếng kêu rè rè vui tai: "Hệ thống sưởi ấm của tôi đã đạt chín mươi phần trăm công suất. Cảm ơn cậu, Vũ Hải. Tôi rút lại dự báo tử vong trước đó."


"Khởi động hệ thống sạc truyền tải điện năng khẩn cấp ngược về container của An ngay đi, Bảo," Hải thở phào, ngồi sụp xuống ghế lái, vết bỏng lạnh ở cánh tay bắt đầu nhói đau dữ dội khi cơ thể thư giãn.


"Đã kết nối dòng điện sưởi dã chiến thành công, anh Hải! An an toàn rồi!" Bảo reo lên sau khi kiểm tra bảng tín hiệu sạc từ xa.


Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Lão Lâm đứng bên đường ống làm mát chính của lò phản ứng hạt nhân hơi nước, nụ cười trên gương mặt nhăn nheo bỗng tắt ngấm. Gã quỳ xuống, áp sát mắt trái lành lặn vào khớp nối bằng đồng thau nối giữa lõi lò phản ứng và đường ống xả thải dã chiến.


Một giọt nước làm mát màu xanh lục phát quang nhẹ – chứa nồng độ phóng xạ liều lượng thấp – từ từ rỉ ra từ kẽ hở siêu nhỏ của khớp nối, rơi xuống sàn thép phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn nhỏ.


Lão Lâm ngẩng đầu lên, gương mặt nghiêm nghị tột độ nhìn Hải.


"Hải... nhìn kìa. Hệ thống làm mát chính của lò phản ứng bị rò rỉ nhẹ. Nếu chúng ta chỉ chạy sưởi ấm tại cảng thì không sao. Nhưng nếu cậu lái tàu lặn sâu xuống tầng nước tối dưới ba mươi kilômét... áp suất thủy tĩnh tăng cao sẽ ép vết rò rỉ này vỡ toác ra, làm quá nhiệt lò phản ứng và kích nổ toàn bộ con tàu."


Hải lặng người nhìn giọt nước phát quang màu xanh lục đang gặm nhấm sàn thép trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!