Nhạc nềnBroken

Chân Tướng Mười Năm Trước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của động cơ phản lực nước trên tàu Trấn Hải-09 dịu dần khi con tàu khổng lồ lướt vào vùng nước ấm áp của căn cứ ngầm Lam Tuyền. Ở độ sâu tám mươi lăm kilômét dưới lớp băng dày, dòng địa nhiệt lưu huỳnh nóng ấm phun ra từ các khe nứt địa chất đã duy trì nhiệt độ nước ở mức mười lăm độ C—một sự xa xỉ tột cùng đối với những con người vừa trở về từ cõi chết lạnh giá âm hai độ của Rãnh Nứt Vô Tận. Dưới ánh sáng phát quang màu lam dịu mát của những rạn san hô silicon Thanh Quang bám dọc vách đá ngầm, Trấn Hải-09 từ từ đáp xuống bệ neo bằng thép bọc chì.


Trong khoang đệm áp suất, Vũ Hải quỳ một chân trên sàn titan, chậm rãi cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm nặng nề của bộ đồ lặn Titan-V. Gương mặt anh hốc hác, da nhợt nhạt vì thiếu oxy nghiêm trọng sau ca lặn sinh tử. Tai trái của anh, nơi màng nhĩ từng bị rách do chênh lệch áp suất ở các tầng nước nông, giờ đây đã khô máu hoàn toàn, để lại một vệt sẹo mờ màu xám nhạt dọc theo dải da cổ. Bả vai trái—nơi từng bị bỏng điện khét lẹt do roi điện cao áp của Lý "Đồ tể"—nay đã lành lặn thành một mảng sẹo vảy xám bạc săn chắc nhờ khả năng tự phục hồi phi thường của gen Tân Nhân Loại H-Cockroach Cấp 2.


Nhưng nỗi đau thể xác lớn nhất của Hải lúc này nằm ở mu bàn tay phải. Vết bỏng nhiệt nhẹ do luồng plasma dội ngược từ cửa hatch tàu Trấn Hải-01 ở tập trước vẫn còn đỏ tấy, rát bỏng mỗi khi anh cử động ngón tay. Hải khẽ nghiến răng, áp chặt chiếc ổ cứng đen bọc gốm Trấn Hải-01 vào lồng ngực. Chiếc hộp đen lạnh ngắt, nặng nề, mang theo sức nặng của mười năm ròng rã tìm kiếm và cả vong linh của cha anh, Thuyền trưởng Vũ Sơn.


"Hải, cậu ổn chứ?" Phong bước tới, gương mặt gã hoa tiêu viễn dương hốc hác và bám đầy muội than máy. Gã vừa hoàn thành ca bẻ lái cơ học thủ công kéo dài hàng giờ liền dưới cabin đóng băng âm hai độ C của tàu chủ trước khi tiến vào vùng nước ấm Lam Tuyền. "Long đã mang lõi năng lượng siêu dẫn cũ của cha cậu vào phòng thí nghiệm của Tiến sĩ Nam rồi. Bức xạ nhẹ từ cái lõi đó đang giúp sạc lại hệ thống pin dự phòng của chúng ta, nhưng chúng ta không có nhiều thời gian."


"Tôi ổn," Hải khàn giọng đáp, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Anh gượng đứng dậy, dùng bàn tay trái lành lặn xách chiếc ổ cứng đen, bước ra khỏi khoang đệm.


Bên cạnh anh, robot bảo trì Sắt-04 đang lạch cạch bước đi. Cánh tay phải của nó bị gãy gập sau cú sập băng ở Sector 4, thỉnh thoảng lại rò rỉ một giọt dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn thép, phát ra những tiếng kêu *tạch... tạch...* cơ học lỗi nhịp trong không gian tĩnh lặng của căn cứ ngầm.


Họ bước qua hành lang bọc thép của căn cứ Lam Tuyền, tiến thẳng vào phòng thí nghiệm dã chiến của Tiến sĩ Nam. Căn phòng ngập tràn mùi hóa chất khử trùng, tiếng vo vo của các máy lọc carbon và ánh sáng xanh lục phát ra từ các bể nuôi cấy tảo đỏ. Tiến sĩ Nam—nhà di truyền học bị lưu đày từ Vùng 1—đang đứng đợi sẵn bên cạnh máy chủ AI dã chiến. Dáng người ông nhỏ thỏ, mái tóc xơ xác rụng nhiều và đôi mắt cận thị dày cộp ánh lên sự phấn khích điên cuồng khi nhìn thấy chiếc ổ cứng đen trên tay Hải.


"Cậu đã trục vớt được nó... Thật sự trục vớt được nó từ độ sâu chín mươi kilômét!" Tiến sĩ Nam run rẩy đón lấy chiếc ổ cứng đen bọc gốm siêu bền. Ông đặt nó lên bàn giải mã lượng tử Genesis-01, cẩn thận kết nối các đầu cáp đồng trục bọc chì bảo vệ.


"Tiến sĩ, bẻ khóa nó đi. Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra mười năm trước," Hải đứng tựa lưng vào vách thép, đôi mắt xám tro dán chặt vào màn hình hiển thị lượng tử.


Tiến sĩ Nam gật đầu, ngón tay dài mảnh dẻ gõ nhanh trên bàn phím ảo. Thiết bị Genesis-01 phát ra dải quét laser màu đỏ rà soát dọc theo vỏ gốm bảo vệ của ổ cứng.


*Cảnh báo: Phát hiện khóa mã hóa lượng tử đa tầng thuộc thẩm quyền của Liên minh Tinh hoa Vùng 1. Vui lòng nhập mã định danh sinh học cấp cao để truy cập dữ liệu. Giao thức tự hủy dữ liệu sẽ kích hoạt sau sáu mươi giây nếu cố tình bẻ khóa trái phép.*


Còi báo động của máy chủ AI rú lên một tiếng ngắn đầy đe dọa. Màn hình HUD chuyển sang màu đỏ rực.


"Chết tiệt!" Tiến sĩ Nam chửi thề, trán ông vã mồ hôi hột. Ngón tay ông điên cuồng gõ lệnh bypass hòng bẻ gãy thuật toán lượng tử của Vùng 1 bằng phần mềm thông thường. "Không được! Lớp bảo mật này được mã hóa trực tiếp bằng thuật toán của Đô đốc Phan Khải. Nếu tôi cố tình hack vượt rào, toàn bộ dữ liệu bên trong sẽ bị dòng điện cao áp nung chảy trong vòng năm giây!"


"Dừng lại đi, Tiến sĩ," Hải trầm giọng, bước tới một bước. Anh quan sát dải quét lượng tử màu đỏ đang nhấp nháy trên khay chứa mẫu sinh học của máy Genesis-01. Trí tuệ sắc bén của một phi công thám hiểm cấp 2 giúp anh nhận ra một chi tiết: "Khóa bảo mật này yêu cầu mã định danh sinh học. Nó không tìm kiếm một mật mã số, nó tìm kiếm một chuỗi ADN cụ thể."


Tiến sĩ Nam khựng lại, mắt ông sáng lên sau lớp kính dày: "Chuỗi ADN tương thích... Đúng thế! Bản thiết kế gốc của dòng tàu Trấn Hải yêu cầu dấu vân tay sinh học của Thuyền trưởng Vũ Sơn để kích hoạt hộp đen. Hải, cậu mang mã gen Tân Nhân Loại H-09 di truyền từ ông ấy! Tỷ lệ tương thích của cậu đạt bảy mươi tám phần trăm! Cậu chính là chiếc chìa khóa sinh học duy nhất!"


Hải không do dự. Anh đưa bàn tay phải bám đầy vết bỏng nhiệt nhẹ lên, dùng con dao găm plasma rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay trỏ. Cơn đau rát từ vết bỏng cũ và vết cắt mới khiến anh khẽ nhíu mày, nhưng gương mặt anh vẫn lạnh lùng như băng vĩnh cửu. Anh nhỏ một giọt máu đỏ sẫm hơi ánh kim—đặc trưng của gen lai H-09—vào khay chứa mẫu sinh học của máy Genesis-01.


*Xì...*


Khay chứa mẫu đóng lại. Dải laser đỏ quét qua giọt máu của Hải.


*Định danh sinh học thành công. Tỷ lệ tương thích gen H-09 đạt 78.4%. Khóa lượng tử Vùng 1 được giải phóng. Bắt đầu giải nén dữ liệu nhật ký hành trình Trấn Hải-01.*


Cùng lúc đó, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của căn cứ Lam Tuyền vụt tắt, chuyển sang chế độ khẩn cấp đỏ mờ. Tiếng gầm rú của máy chủ AI tăng vọt khi nó ngốn sạch nhiệt lượng từ lò phản ứng địa nhiệt để chạy thuật toán dựng hình hologram khổng lồ giữa căn phòng.


Một luồng ánh sáng xanh lam nhạt bùng lên, tái hiện lại không gian ba chiều của khoang lái tàu Trấn Hải-01 mười năm trước. Hải nín thở. Anh nhìn thấy cha mình, Thuyền trưởng Vũ Sơn, đang đứng bên bánh lái thủy lực. Gương mặt ông lúc đó chưa bị đóng băng, râu quai nón rậm bám đầy mồ hôi, đôi mắt xám rực lửa quyết tâm.


"...Chúng ta đã chạm mốc độ sâu chín mươi kilômét," giọng nói của Vũ Sơn vang lên qua hệ thống loa tái tạo âm thanh dã chiến, trầm ấm và đầy uy lực nhưng xen lẫn tiếng rít của áp suất nước cực hạn ngoài vỏ tàu. "Lò phản ứng siêu dẫn đang hoạt động ổn định ở mức một trăm phần trăm công suất. Chúng tôi đã tìm thấy dấu vết phát quang sinh học của siêu sinh vật Cetus-12. Đây không phải là quái vật hoang dã, nó đang cố gắng giao tiếp với chúng tôi bằng dải tần số siêu thấp..."


Đột nhiên, hình ảnh hologram chao đảo dữ dội. Tiếng còi báo động đỏ rú lên trong ký ức mười năm trước.


"Thuyền trưởng! Hệ thống định vị vệ tinh ngầm từ bề mặt bị ngắt đột ngột!" Tiếng hét hoảng loạn của một hoa tiêu trẻ tuổi vang lên trong bản ghi âm. "Toàn bộ la bàn điện tử và radar quét mảng pha của chúng ta bị mất tín hiệu! Chúng ta đang bị 'lặn mù' hoàn toàn giữa dòng hải lưu ngược cực mạnh ở độ sâu chín mươi lăm kilômét!"


"Khởi động hệ thống định vị dự phòng khẩn cấp!" Vũ Sơn ra lệnh, hai tay ghì chặt bánh lái.


"Không được! Có một mật lệnh ghi đè từ tháp năng lượng Vùng 1! Họ đã khóa chặt cổng truy cập dự phòng của chúng ta từ xa!"


Màn hình hologram hiển thị một dòng lệnh mã hóa màu đỏ rực xuất hiện trên bảng điều khiển của Trấn Hải-01:


*Giao thức thanh thải 12-A được kích hoạt. Tắt sóng định vị vệ tinh ngầm Node 12-A. Người ủy quyền: Đô đốc Phan Khải, Liên minh Tinh hoa Vùng 1.*


Hải đứng chết lặng. Hai bàn tay anh siết chặt lại thành nắm đấm, vết bỏng nhiệt ở mu bàn tay phải nhói lên một cơn đau buốt thấu xương, nhưng nỗi đau đó hoàn toàn bị nghiền nát bởi ngọn lửa căm hờn đang bùng lên dữ dội trong lồng ngực anh.


Không phải tai nạn địa chất. Không phải sự cố cơ khí dã chiến.


Cha anh, cùng toàn bộ phi hành đoàn Trấn Hải-01, đã bị chính quyền liên bang Vùng 1 lén tắt hệ thống định vị vệ tinh để bịt đầu mối, bỏ mặc họ bị áp suất thủy tĩnh kinh hoàng nghiền nát trong bóng tối tuyệt đối của đáy đại dương ngầm.


"Tại sao..." Giọng Hải run lên, một sự phẫn nộ tột cùng đè nén dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng. "Tại sao Phan Khải lại muốn giết họ? Cha tôi chỉ đang tìm kiếm đồng minh gen để cứu loài người!"


"Nhìn kìa, Hải!" Tiến sĩ Nam thốt lên, ngón tay ông chỉ vào một tệp dữ liệu ẩn thứ hai đang tự động giải nén từ ổ cứng đen. Tệp dữ liệu mang tên: *Dự án Sáu Lần Thử (Project Six)*.


Màn hình hologram thay đổi cấu trúc, hiển thị một bản đồ Trái Đất Băng Giá được chia làm mười sáu vùng địa hình ngầm dưới lòng băng dày một trăm kilômét. Ở tâm điểm của bản đồ, một biểu tượng hình học phức tạp mười một chiều của Người Quan Sát đang nhấp nháy ánh sáng bạc.


"Trái Đất... thực chất chỉ là một đĩa thí nghiệm sinh học vĩ mô của Người Quan Sát," Tiến sĩ Nam khàn giọng đọc những dòng phân tích dữ liệu lượng tử của Vũ Sơn để lại. Giọng ông run rẩy vì kinh hoàng trước chân tướng vĩ mô của thế giới. "Cứ sau chu kỳ sáu trăm năm, nếu loài người không thể tự tiến hóa gen để đạt được sự cộng sinh hoàn hảo với siêu sinh vật bản địa nhằm vượt qua bài kiểm tra của chiều không gian thứ mười một, toàn bộ sinh vật trên hành tinh sẽ bị xóa sổ hoàn toàn để bắt đầu một chu kỳ mới. Và đây... đây là lần thứ sáu nhân loại được tái tạo."


Hải lùi lại một bước, tấm lưng rộng đập mạnh vào vách thép lạnh ngắt của phòng thí nghiệm. Khủng hoảng niềm tin sâu sắc ập xuống tâm trí anh như một dòng hải lưu băng giá.


Năm lần thí nghiệm trước đều đã thất bại. Năm nền văn minh rực rỡ trước đó đều đã bị Người Quan Sát xóa sạch dữ liệu sinh học, biến thành những bộ xương hóa thạch silicon lạnh lẽo dưới đáy băng sâu mà anh từng chứng kiến. Nhân loại hiện tại, những thợ mỏ nghèo khổ mang gen gián H-Cockroach bám trụ dưới lòng đất, chỉ là những vật thử nghiệm dùng một lần trong đĩa petri của một thực thể chiều thứ mười một vô cảm.


"Giới tinh hoa Vùng 1 biết rõ điều này," Tiến sĩ Nam tiếp tục giải mã, giọng ông nghẹn ngào phẫn nộ. "Phan Khải biết ngày sáp nhập môi trường toàn cầu đang cận kề. Ông ta muốn độc quyền nguồn gen cộng sinh của Cetus-12 để chế tạo tàu di cư lượng tử cho mười phần trăm giới tinh hoa sống sót, bỏ mặc chín mươi phần trăm dân số nghèo khổ ở các vùng ngầm chết chóc. Vũ Sơn đã phát hiện ra bí mật này khi tiếp cận Cetus-12 mười năm trước, nên ông ấy phải bị diệt khẩu!"


Ngọn lửa căm thù trong mắt Hải chuyển từ màu xám tro sang một sắc lạnh quyết đoán. Anh không còn tự trách bản thân vì vụ tai nạn cũ. Anh biết kẻ thù thực sự của mình là ai. Đó không phải là áp suất nước sâu, không phải là siêu sinh vật khổng lồ, mà là sự ích kỷ tàn bạo của giới cai trị Vùng 1 và quy luật đào thải vô cảm của đấng sáng thế.


*TÍCH TẮC... TÍCH TẮC...*


Đột ngột, một tiếng động cơ lượng tử trầm đục vang lên từ máy Genesis-01. Trên đỉnh màn hình hologram, một chiếc đồng hồ đếm ngược lượng tử khổng lồ tự động kích hoạt, các con số màu xanh lam nhạt biến đổi liên tục.


*Thời gian còn lại trước ngày Đại Sáp Nhập toàn cầu: 50 năm.*


Nhưng ngay khi dải dữ liệu mật cuối cùng của Phan Khải được giải mã hoàn toàn, các con số trên đồng hồ đếm ngược bỗng nhiên quay cuồng điên cuồng, chuyển dần từ sắc xanh lam sang màu đỏ rực rỡ đầy đe dọa.


*Cảnh báo: Phát hiện hành vi can thiệp trái phép vào tháp năng lượng trung tâm. Tiến trình Đại Sáp Nhập bị kích hoạt cưỡng bức sớm bởi Đô đốc Phan Khải. Thời gian đếm ngược thực tế rút ngắn khẩn cấp. Ngày sáp nhập môi trường toàn cầu bắt đầu đếm ngược...*


*Uu... Uu... Uu...*


Còi báo động đỏ của toàn bộ căn cứ ngầm Lam Tuyền đột ngột rú lên vang dội. Tiếng còi dồn dập, xé toác bầu không khí ấm áp của rạn san hô silicon.


"Tiến sĩ! Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Phong lao vào phòng thí nghiệm, tay cầm khẩu súng phóng điện cầm tay bọc vỏ titan.


Tiến sĩ Nam điên cuồng gõ phím, gương mặt ông cắt không còn một giọt máu khi nhìn vào bảng cảm biến năng lượng của căn cứ: "Sự rò rỉ dòng năng lượng siêu dẫn cực mạnh từ ca giải mã vừa rồi... cộng với xung lượng tử kích hoạt sớm của Phan Khải đã tạo ra một vệt sóng nhiệt khổng lồ phát ra từ Lam Tuyền! Đại tá Trịnh Minh và hạm đội thiết giáp Vùng 7 đã bắt được sóng định vị của chúng ta! Họ đang hướng thẳng về phía này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!