Di Sản Bị Đóng Băng
Luồng nhiệt lượng mỏng manh từ lưỡi dao găm plasma rít lên khe khẽ dưới làn nước tối, tỏa ra một quầng sáng xanh lục dị kỳ trước khi bị áp suất bảy trăm năm mươi bar của vực sâu nghiền nát thành những bong bóng khí li ti. Vũ Hải ghì chặt hai đầu gối bọc giáp của bộ đồ lặn Titan-V vào thành cabin ngoài của xác tàu Trấn Hải-01. Ở độ sâu bảy mươi lăm kilômét dưới Rãnh Nứt Vô Tận, cái lạnh âm hai độ C không còn là một con số trên màn hình hiển thị; nó là một thực thể vật lý đang gặm nhấm từng lớp hợp kim chịu lực, luồn lách qua các khớp nối cao su tổng hợp để áp sát vào da thịt anh.
"Hải, nghe rõ không? Khối băng ngọt bọc quanh chốt cửa hatch rất giòn nhưng lại liên kết trực tiếp với hệ thống khung sườn chịu lực của tàu," giọng nói rè rè của Kỹ sư Bình truyền qua hệ thống vô tuyến tần số thấp, bị nhiễu loạn bởi từ trường ngầm khiến âm thanh lúc trầm lúc bổng như tiếng vọng từ cõi âm. "Con phải dùng dao găm cắt tỉa thật chậm. Nếu để nhiệt lượng plasma lan quá nhanh, sự giãn nở nhiệt đột ngột sẽ làm nứt vỡ khối băng nâng đỡ toàn bộ xác tàu. Khi đó, cả con tàu sẽ trượt thẳng xuống đáy vực sâu một trăm kilômét."
"Con nghe rõ, chú Bình. Con đang định vị," Hải khàn giọng đáp.
Anh nhắm mắt vật lý lại, nhường toàn bộ quyền kiểm soát không gian cho thính giác cảm biến địa chấn của gen đột biến H-Cockroach Cấp 2. Trong khoảng tối tuyệt đối của đáy biển sâu, thế giới hiện lên trong tâm trí anh dưới dạng những dải tần số rung động sinh học và cơ học. Anh nghe thấy tiếng rên rỉ trầm đục của vách đá dốc đứng phía mạn trái, tiếng dòng nước ấm đối lưu địa nhiệt đang vuốt ve các mảng băng ngọt bấp bênh, và đặc biệt là ba chốt thép chịu lực kiểu cũ mạn sườn phải của cửa hatch đang bị kẹt cứng dưới hàng vạn tấn băng đá.
*Xèo... Xèo...*
Lưỡi dao găm plasma di chuyển với độ chính xác đến từng milimét. Hải không vội vã. Anh điều hòa nhịp thở theo Giao thức thở nhịp ba, giữ khí trong phổi đúng năm giây trước khi thở ra từ từ để giảm thiểu tối đa sự dao động của lồng ngực. Từng mảng băng ngọt mờ đục dần bị bóc tách, để lộ ra lớp thép hợp kim bám đầy rỉ đồng màu xanh lam của con tàu huyền thoại mười năm trước.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Ba tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên qua làn nước dày đặc khi ba chốt thép chịu lực cuối cùng bị cắt đứt. Hải dùng đôi bàn tay bọc giáp Titan-V ghì chặt lấy tay quay cơ học của cửa hatch, dùng toàn lực vặn mạnh một vòng trăm tám mươi độ. Một tiếng xì lớn vang lên, luồng nước stagnant chết chóc bên trong khoang đệm của Trấn Hải-01 thoát ra ngoài, mang theo mùi rỉ sét và lưu huỳnh nồng nặc.
"Phong, tôi đã mở được cửa hatch. Chuẩn bị xâm nhập," Hải báo cáo qua bộ đàm.
"Nhận rõ, Hải. Trấn Hải-09 vẫn đang duy trì vị trí lơ lửng nhờ dòng đối lưu ngược," giọng Phong vang lên đầy căng thẳng. "Lò phản ứng của chúng ta đang chạy quá tải một trăm năm mươi phần trăm để duy trì bơm xả áp. Cậu chỉ có tối đa mười lăm phút trước khi khối băng ngọt phía trên nứt toác hoàn toàn. Long đã sang hỗ trợ cậu rồi."
Hải quay đầu lại. Giữa làn nước tối đen như mực, thân hình khổng lồ cao hơn hai mét của Long hiện ra. Người khổng lồ câm mang gen đột biến cơ bắp bơi tới một cách chậm rãi nhưng đầy uy lực, trên vai vác theo chiếc búa khoan đá bọc điện lực cao áp tự chế. Long gật đầu với Hải, đôi mắt thâm tím dưới kính bảo hộ ánh lên sự kiên định câm lặng. Anh không thể nói, nhưng sức mạnh cơ bắp gấp ba lần người thường của anh là lá chắn đáng tin cậy nhất của cả đội trong các phi vụ đột kích dã chiến.
Họ cùng bước qua cửa hatch, tiến vào hành lang nghiêng ngả của Trấn Hải-01. Không gian bên trong con tàu đắm tối đen và lạnh lẽo đến rợn người. Những vách ngăn bọc titan bị áp suất thủy tĩnh bảy trăm năm mươi bar bóp méo, tạo thành những nếp gấp nham nhở như hàm răng của một con quái vật biển sâu. Những mảng băng ngọt đóng băng nửa chừng treo lơ lửng trên trần hành lang, sắc nhọn như những lưỡi gươm chực chờ rơi xuống.
Long di chuyển đi trước, đôi bàn tay khổng lồ bọc giáp dễ dàng gạt bỏ những khối băng đá lớn chặn lối. Gã thỉnh thoảng lại dừng lại, dùng búa khoan bọc điện lực gạt những mảng quặng siêu dẫn Aegium-12 bám đầy băng đá dọc theo các đường ống kỹ thuật bị vỡ để dọn đường. Hải đi sát phía sau, chiếc đèn pha trên mũ bảo hiểm rọi dọc theo những vách thép rỉ sét, dẫn dắt họ tiến sâu vào khu vực trung tâm của con tàu ma.
Mỗi bước đi trong con tàu này đối với Hải là một nhát dao đâm vào ký ức. Anh nhận ra những vết xước cơ học trên vách ngăn, những ký hiệu kỹ thuật viết tay bằng sơn đỏ đã mờ của cha mình, và cả mùi dầu máy Glycol-X đặc trưng đang bị đông cứng trong các khớp nối rò rỉ. Mười năm trước, con tàu này từng là niềm tự hào của cả hạm đội thám hiểm Vùng 12, và giờ đây, nó chỉ còn là một nấm mồ thép bấp bênh bên rìa vực thẳm.
Khi họ bước tới lối vào khoang lái chính, cánh cửa thép dày bọc composite đã bị biến dạng hoàn toàn dưới áp lực nước, kẹt cứng vào khung sườn.
Long bước lên phía trước. Gã không dùng búa khoan để tránh tạo ra rung chấn địa chất mạnh. Người khổng lồ câm ghì chặt hai bàn tay hộ pháp vào mép cửa thép, các thớ cơ bắp đột biến dưới lớp giáp lặn gồng lên cuồn cuộn, phát ra những tiếng kêu rắc rắc cơ học từ bộ khung xương trợ lực dã chiến.
*Kéttt... Rầm!*
Cánh cửa thép nặng hàng tấn bị Long dùng sức mạnh cơ bắp thô ráp kéo lệch sang một bên, để lộ ra không gian tối tăm của khoang lái chính.
Hải bước qua ngưỡng cửa, và ngay lập tức, ánh đèn pha trên mũ bảo hiểm của anh đứng khựng lại.
Giữa khoang lái nghiêng một góc ba mươi độ, trên chiếc ghế thuyền trưởng bọc thép rỉ sét, một dáng người cao lớn đang ngồi thẳng, hai tay vẫn đặt chặt trên bánh lái thủy lực cơ học. Đó là Vũ Sơn.
Dưới cái lạnh cực hạn của độ sâu bảy mươi lăm kilômét và dòng nước stagnant hoàn toàn không có dòng chảy đối lưu, thi thể của cựu thuyền trưởng huyền thoại được bảo quản nguyên vẹn đến mức kinh ngạc. Gương mặt ông phủ một lớp tinh thể muối băng lấp lánh như bụi kim cương đục. Bộ râu quai nón rậm bám đầy những sợi băng ngọt, đôi mắt xám sâu thẳm vẫn mở to, nhìn thẳng về phía kính quan sát mũi tàu bục vỡ phía trước – nơi bóng tối đại dương ngầm đang ngự trị.
Lồng ngực Hải nghẹn lại. Một luồng khí lạnh buốt dọc tủy sống khiến anh run lên bần bật, không phải vì cái lạnh bên ngoài, mà vì nỗi đau thương và lòng kính trọng vô hạn đang vỡ òa trong tâm trí. Anh tiến lại gần, quỳ một chân xuống sàn thép đóng băng bên cạnh chiếc ghế lái. Đôi bàn tay bọc giáp Titan-V run rẩy chạm nhẹ vào bả vai trái của cha – nơi mười năm trước từng mang vết sẹo bỏng lò phản ứng lớn giống hệt như vết sẹo trên ngực anh bây giờ.
"Cha... con đã đến rồi," Hải thì thầm qua bộ đàm tắt sóng, giọng nói nghẹn ngào tan vào khoảng không im lặng của khoang lái chết.
Anh nhìn xuống cổ tay của cha. Chiếc đồng hồ định giờ cơ học của ông không còn ở đó – nó chính là chiếc đồng hồ mà ông đã trao lại cho anh trước chuyến thám hiểm định mệnh mười năm trước, mỏ neo nhân tính duy nhất đang tích tắc đều đặn bên hông giáp lặn của Hải lúc này. Sự hy sinh của cha, sự kiên định của ông đến giây phút cuối cùng để giữ vững bánh lái của Trấn Hải-01, hiện rõ trên từng thớ thịt đóng băng vĩnh cửu.
Long đứng nghiêm trang phía sau, người khổng lồ câm cúi đầu kính cẩn trước thi thể của vị thuyền trưởng huyền thoại.
"Hải! Khối băng ngọt nâng đỡ mạn đuôi tàu đang rạn nứt nhanh hơn dự kiến!" Giọng Phong vang lên dồn dập qua tai nghe, phá vỡ bầu không khí tịch mịch. "Áp suất mạn phải của Trấn Hải-09 đã chạm mốc bảy trăm sáu mươi bar! Chúng ta phải rút lui ngay lập tức! Cậu đã tìm thấy hộp đen chưa?"
Hải gạt đi vệt nước mắt đang đóng băng trên kính bảo hộ trong mũ. Anh đứng dậy, dứt khoát hướng đèn pha về phía bảng điều khiển trung tâm bị phá hủy.
Ngay bên cạnh bệ máy phát điện hơi nước cũ, lõi năng lượng siêu dẫn thế hệ cũ vẫn đang phát ra vệt sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt dịu kỳ. Luồng bức xạ nhẹ của nó chứng minh hệ thống ngủ đông lượng tử vẫn đang hoạt động bền bỉ để bảo vệ tệp dữ liệu bên trong. Và ngay bên dưới lõi sạc, được bảo vệ trong một hộp gốm siêu bền chống từ trường bám đầy san hô silicon chết, chính là chiếc Ổ cứng đen Trấn Hải-01.
"Long, trục vớt lõi siêu dẫn trước. Cẩn thận các đầu nối điện cực," Hải ra lệnh.
Long gật đầu câm lặng. Gã bước tới, dùng đôi bàn tay khổng lồ khéo léo tháo gỡ các khóa chốt đồng thau đã rỉ sét quanh lò phản ứng siêu dẫn. Sức mạnh cơ bắp của gã giúp giữ thăng bằng hoàn hảo cho lõi năng lượng nặng gần một trăm kilôgam mà không gây ra bất kỳ rung chấn nào lên vách tàu bấp bênh.
Hải tiến lại gần bệ máy chính, đưa bàn tay phải bọc giáp Titan-V nắm chặt lấy quai xách bằng hợp kim của chiếc ổ cứng đen bọc gốm.
*Cạch...*
Ngay khi chiếc ổ cứng đen vừa được nhấc ra khỏi khay chứa lượng tử của nó, một tiếng rít điện tử chói tai bỗng nhiên vang lên từ hệ thống loa hỏng của khoang lái chính.
*Xoẹt! Xoẹt! Uu...*
Các bảng mạch điện tử tưởng chừng đã chết mười năm qua của Trấn Hải-01 đột ngột bừng sáng sắc đỏ rực rỡ đầy đe dọa. Hệ thống an ninh lượng tử cổ xưa của con tàu – một giao thức bảo mật độc quyền của giới tinh hoa Vùng 1 được cài cắm ngầm để bảo vệ các tài liệu tối mật – đã bị kích hoạt bởi hành vi tháo gỡ hộp đen trái phép.
*Rầm!*
Cánh cửa thép dày bọc composite mà Long vừa kéo lệch lập tức sập xuống với tốc độ cực nhanh dưới lực đẩy của piston thủy lực khẩn cấp, khóa chặt Hải đơn độc bên trong khoang lái chính, ngăn cách hoàn toàn với Long và Phong ngoài hành lang.
"Hải! Cửa khoang lái sập rồi! Tôi không thể bơi vào được!" Tiếng Long gầm rú qua bộ đàm dã chiến của Phong dội về.
Một dải quét lượng tử màu đỏ rực rỡ phát ra từ trần cabin, rà soát dọc theo cơ thể Hải từ đầu đến chân để định danh dữ liệu sinh học sinh học.
*Cảnh báo: Phát hiện đối tượng xâm nhập không định danh. Kích hoạt giao thức thanh thải sinh học khẩn cấp.* Giọng nói vô cảm của hệ điều hành cổ xưa vang lên.
Ngay lập tức, van xả tự động trên bả vai trái của bộ đồ lặn Titan-V của Hải bị hệ thống an ninh lượng tử hack cưỡng bức qua sóng ngắn, tự động mở tung ra. Luồng khí thở Oxy-N2 lỏng cao áp – bản mệnh duy nhất của Hải dưới áp suất bảy trăm năm mươi bar – bắt đầu bị rút cạn nhanh chóng, phun ra xối xả vào làn nước stagnant đóng băng của cabin.
"Áp suất dưỡng khí của tôi đang tụt nhanh! Bốn mươi phần trăm... ba mươi phần trăm!" Hải hét lên, lồng ngực anh thắt lại khi cảm nhận được luồng khí lạnh buốt đang bị rút sạch khỏi phổi sinh học.
"Hải! Sử dụng dao găm plasma cắt cửa!" Phong hét lên qua bộ đàm.
Hải nghiến răng, rút khẩu dao găm plasma bên hông, kích hoạt luồng nhiệt lượng xanh rực cực đại hòng cắt đứt bản lề cửa thép. Nhưng ngay khi lưỡi plasma vừa chạm vào bề mặt cửa, một dải sáng bạc lượng tử bùng lên dội ngược toàn bộ nhiệt lượng trở lại. Cửa khoang lái đã được bọc một lớp hợp kim chống nhiệt lượng tử đặc biệt của giới tinh hoa. Luồng nhiệt dội ngược cực mạnh nung chảy màng bảo vệ găng tay của Hải, gây ra một vết bỏng nhiệt nhẹ dọc theo mu bàn tay phải của anh.
"Không được! Cửa bọc hợp kim chống nhiệt! Dao plasma bị dội ngược!" Hải khàn giọng báo cáo, lồng ngực anh bắt đầu co thắt dữ dội khi lượng oxy trong bộ đồ lặn sụt xuống dưới mốc mười lăm phần trăm.
Trong cơn ngạt thở cận kề cái chết, lý trí của một phi công thám hiểm cấp 2 dạn dày sương gió buộc Hải phải gạt bỏ mọi sự hoảng loạn. Anh lập tức áp dụng Giao thức thở nhịp ba (Three-Step Breathing): hít sâu ba giây luồng khí nghèo nàn còn lại, giữ khí trong phổi đúng năm giây để các phế nang sinh học nén oxy trực tiếp vào máu, rồi thở ra từ từ trong bốn giây. Nhịp tim của anh lập tức chậm lại rõ rệt, sụt xuống còn mười nhịp mỗi phút, đưa cơ thể vào trạng thái ngủ đông sinh học nhẹ để tiết kiệm tối đa lượng dưỡng khí còn lại.
Anh quan sát bảng cảm biến lượng tử của khóa cửa đang nhấp nháy đỏ đỏ ngay bên cạnh vách thép. Thiết bị này phát ra những xung từ trường lượng tử theo chu kỳ đều đặn để duy trì lực hút khóa chặt cửa.
"Từ trường lượng tử... chu kỳ ba giây..." Hải suy luận trong đầu, đôi mắt xám tro của anh nheo lại dưới kính bảo hộ. Anh chợt nhớ đến lời dạy của cha về cơ chế bẻ khóa từ trường bằng phương pháp cơ học thô sơ.
Hải thò tay xuống hông giáp lặn, rút chiếc la bàn lượng tử cơ học của cha ra. Thiết bị này không chứa bất kỳ vi mạch điện tử nào; nó hoạt động dựa trên một con quay hồi chuyển cơ học bằng thép không gỉ bọc một lõi từ tính thô cực mạnh từ Trái Đất cũ. Anh lên dây cót cơ học thủ công thật nhanh, tiếng bánh răng tích tắc rít lên giòn giã dưới nước sâu.
Hải áp sát mặt từ trường của la bàn cơ học trực tiếp vào bảng cảm biến lượng tử của khóa cửa.
Con quay hồi chuyển bên trong la bàn quay với tốc độ hàng vạn vòng mỗi phút, giải phóng một dòng từ trường cơ học hỗn loạn, không đồng nhất và liên tục biến thiên. Dòng từ trường thô ráp này lập tức xung đột dữ dội với các xung từ trường lượng tử tuần hoàn của khóa cửa.
*Xoẹt! Xoẹt! Tạch...*
Bảng cảm biến khóa lượng tử bắt đầu nhiễu loạn kịch liệt, các dải đèn đỏ nhấp nháy liên tục rồi vụt tắt chuyển sang chế độ an toàn mở cửa dã chiến.
Cùng lúc đó, từ bên ngoài hành lang, Long gầm lên một tiếng câm lặng qua bộ đàm. Người khổng lồ câm chụm hai chân bám chặt vào vách ngăn hành lang, vung chiếc búa khoan đá bọc điện lực cao áp tự chế lên hết cỡ. Toàn bộ sức mạnh cơ bắp đột biến của gen Tân Nhân Loại được dồn vào hai cánh tay khổng lồ, gã giáng một cú búa sấm sét trực diện vào điểm yếu nhất của bản lề cửa thép mạn sườn phải.
*ẦM!*
Dưới tác động đồng thời của sự nhiễu loạn từ trường cơ học từ la bàn Vũ Sơn và cú nện động năng kinh hoàng từ búa khoan bọc điện của Long, hệ thống khóa lượng tử hoàn toàn sụp đổ. Cánh cửa thép nặng nề bị bẻ gãy bản lề, lệch sang một bên giải phóng lối thoát.
Long lao vào khoang lái như một mũi tên, chộp lấy bả vai của Hải khi lượng oxy hiển thị trên mũ bảo hiểm của anh chỉ còn vỏn vẹn bốn phần mười phần trăm. Gã khổng lồ câm vác Hải trên vai, tay kia ôm chặt chiếc ổ cứng đen bọc gốm và lõi siêu dẫn, dùng toàn lực bơi nhanh ra ngoài cửa hatch hướng về phía ánh đèn pha của tàu Trấn Hải-09 đang chờ sẵn.
Ngay khi họ vừa vượt qua ngưỡng cửa hatch của Trấn Hải-01 và bước vào khoang đệm của tàu chủ, một tiếng *Rắc... Rắc...* khổng lồ, trầm đục và vĩ mô vang dội dọc theo địa tầng rãnh nứt sâu.
Khối băng ngọt khổng lồ bấp bênh ôm lấy xác tàu Trấn Hải-01 mười năm qua đã hoàn toàn nứt toác dưới sự chênh lệch nhiệt độ của lò phản ứng hơi nước đang chạy quá tải và vụ sạt lở đá trước đó. Toàn bộ khối băng vỡ vụn thành hàng triệu mảnh băng nhỏ trôi nổi tự do.
Qua kính cường lực dày một mét ở mũi tàu Trấn Hải-09, Hải gắng gượng ngẩng đầu lên nhìn lại.
Xác con tàu thám hiểm Trấn Hải-01 khổng lồ dài một trăm năm mươi mét từ từ trượt khỏi gờ đá ngầm dốc đứng. Nó chao đảo trong làn nước tối đen, rồi lướt lặng lẽ như một bóng ma thép không người lái, rơi thẳng xuống vực thẳm sương mù sâu thẳm của Rãnh Nứt Vô Tận dưới độ sâu một trăm kilômét – nơi chưa một sinh vật hay tàu ngầm nào của loài người có thể sống sót trở về.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!