Nhạc nềnBroken

Xác Tàu Của Cha

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của dòng hải lưu ngược ngoài rìa rạn san hô Thanh Quang dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một sự im lặng tịch mịch và đè nén của vực thẳm. Con tàu thám hiểm Trấn Hải-09 bọc titan dài 150 mét lướt đi như một bóng ma cơ khí, chậm rãi chúc mũi xuống tầng nước sâu hơn.


Bên trong khoang điều khiển chính, bầu không khí ngột ngạt bao trùm. Hệ thống sưởi ấm vẫn chưa được khôi phục hoàn toàn sau khi viên pin dung hợp Micro-Fusion bị rút ra để phục vụ ca phẫu thuật dã chiến của Vũ Hải. Nhiệt độ cabin duy trì ở mức âm hai độ C, khiến từng hơi thở của phi hành đoàn ngưng tụ thành những làn sương trắng mờ ảo trước mặt gá đồng hồ hiển thị.


Vũ Hải đứng thẳng ở vị trí chỉ huy, hai bàn tay bọc trong găng bảo hộ dày cộp vẫn còn cảm giác tê buốt của chấn thương bỏng lạnh cũ. Vết sẹo vảy xám bạc trên bả vai trái – dấu tích của vết bỏng điện từ roi điện cao áp đã được chữa lành thần kỳ nhờ gen H-Cockroach Cấp 2 – thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp ấm nóng dưới lớp áo giáp composite dán đầy dầu máy xám. Tai trái của anh, nơi màng nhĩ từng bị rách do chênh lệch áp suất, giờ đây đã khô máu hoàn toàn. Nhưng thứ thay đổi lớn nhất chính là nhãn quang của anh: đôi mắt xám tro ngày nào giờ đây thỉnh thoảng lại ánh lên sắc xanh lam nhạt dịu kỳ của dòng năng lượng sinh học mà anh vừa cảm nhận được từ tiếng gọi của Cetus-12.


"Hải, chúng ta đã vượt qua mốc sáu mươi lăm kilômét," Phong đứng bên bánh lái thủy lực cơ học, hai cánh tay gân guốc gồng lên ghì chặt cần gạt dã chiến để chống chọi lại sức kéo của dòng nước tối. Gương mặt gã hoa tiêu viễn dương hốc hác dưới ánh sáng dạ quang mờ nhạt từ chiếc đồng hồ cơ học của cha Hải đeo bên hông giáp lặn. "Áp suất thủy tĩnh bên ngoài đang tăng vọt. Vỏ tàu đang chịu tải trọng cực lớn. Nghe này..."


*Két... Răng rắc...*


Một tiếng rít kim loại rùng rợn chạy dọc theo hệ thống khung sườn mạn phải của tàu Trấn Hải-09. Đó là tiếng kêu cứu của lớp hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 đang bị nén chặt dưới lực ép kinh hoàng của đại dương sâu. Ở độ sâu này, mỗi mét lặn xuống là một lần tử thần gõ cửa. Con tàu đang tiến sát Ngưỡng bục vỏ tàu (Hull Collapse Gate) – giới hạn cơ học mà nếu vượt qua, toàn bộ cabin bọc thép sẽ bị bóp bẹp thành một khối sắt vụn trong vòng chưa đầy một phần mười giây.


"Giữ vững bánh lái, Phong. Đừng cố cưỡng lại dòng chảy dọc," Hải trầm giọng ra lệnh, giọng nói của anh mang theo tần số rung động siêu thấp của Cộng sinh Cấp 1, khiến các tấm kính cường lực dày một mét ở mũi tàu rung lên nhè nhẹ. "Lật mở bản đồ của Hải Đăng ra. Chúng ta đang đi vào vùng nước xoáy nghịch cực của Rãnh Nứt Vô Tận."


Phong gật đầu, một tay giữ bánh lái, tay kia lật mở tấm bản đồ hải trình viết tay bám đầy vết ố vàng của cựu thuyền trưởng Hải Đăng. Tấm bản đồ không được vẽ bằng các thuật toán kỹ thuật số hiện đại, mà là những nét bút mực đặc biệt ghi chép chi tiết từng dòng chảy ngầm ấm và lạnh giao nhau ở độ sâu bảy mươi lăm kilômét. Đây là di sản duy nhất của người sống sót duy nhất từng chạm tới ranh giới này mười năm trước.


"Theo bản đồ của Hải Đăng, có một dòng đối lưu ngược chạy dọc theo vách đá dốc đứng phía mạn trái," Phong hét lên qua tiếng động cơ phản lực hơi nước đang chạy ở công suất năm mươi phần trăm. "Nếu lách vào đó, chúng ta có thể dùng lực đẩy tự nhiên để hạ độ sâu mà không làm quá tải lò phản ứng. Nhưng vách đá đó rất bấp bênh, chứa đầy các mảng băng ngọt sắp sụt lún!"


"Tôi sẽ lo phần địa chất," Hải nói, anh tiến sát về phía kính quan sát mũi tàu, nhắm mắt vật lý lại để tập trung hoàn toàn vào thính giác đặc dị của mình.


Nhờ năng lực Thính giác cảm biến địa chấn vừa đột phá, thế giới bóng tối tuyệt đối ngoài vỏ tàu không còn là một khoảng không vô định. Hải có thể nghe thấy tiếng nước biển nén chặt vào vách đá ngầm, tiếng rên rỉ siêu nhỏ của các bong bóng khí nén, và đặc biệt là tiếng *rắc... rắc* giòn tan của khối băng khổng lồ đang ôm lấy một cấu trúc thép lớn phía trước cách đó năm kilômét.


"Xác tàu Trấn Hải-01..." Lồng ngực Hải thắt lại. Một cơn đau nhói từ vết sẹo cũ chạy dọc lên cổ. Mười năm qua, anh đã sống trong nỗi dằn vặt khôn nguôi về cái chết của cha mình, cựu thuyền trưởng Vũ Sơn. Anh đã lục lọi từng bãi phế liệu, lặn trộm qua hàng vạn vùng nước cấm chỉ để tìm kiếm một dấu vết mong manh của con tàu mất tích. Và giờ đây, nó đang nằm ngay trước mắt anh, đông cứng trong một khối băng vĩnh cửu bấp bênh bên rìa vực thẳm sâu bảy mươi lăm kilômét.


"Phong, giảm tốc độ động cơ xuống mười phần trăm. Chuẩn bị tiếp cận vách đá mạn trái," Hải ra lệnh, đôi mắt xám mở ra, ánh lên vẻ kiên định lạnh lùng. "Bảo, chuẩn bị Bộ đồ lặn áp suất cao Titan-V ở khoang đệm."


Bảo, cậu thợ máy tập sự gầy gò, mặt lấm lem dầu máy, run rẩy gật đầu: "Rõ, anh Hải. Nhưng... súng hàn Vulcan của chúng ta đã cạn kiệt khí gas Glycol nén sau ca vá khớp nối chân vịt lúc nãy. Nếu bơi ra ngoài gặp sự cố rò rỉ áp suất, anh sẽ không có công cụ vá khẩn cấp đâu!"


"Không sao. Tôi sẽ dùng dao găm plasma cắt tỉa thủ công," Hải đáp, ánh mắt anh dán chặt vào khoảng tối bên ngoài.


Ánh đèn pha công suất lớn bỗng rọi vào một khối thép khổng lồ bị đóng băng nửa chừng vào vách đá dốc đứng. Con tàu Trấn Hải-01 hiện ra như một con quái vật thời cổ đại bị hóa thạch. Lớp vỏ titan bọc thép của nó méo mó, biến dạng dưới áp suất thủy tĩnh bảy trăm năm mươi bar, bám đầy những dải san hô silicon chết màu xám xịt. Con tàu bấp bênh trên một gờ đá hẹp, được giữ lại duy nhất bởi một khối băng ngọt khổng lồ đang có dấu hiệu nứt dọc.


"Phong! Thả móc neo sắt để cố định tàu vào vách đá!" Lão Lâm từ khoang máy hét lên qua ống truyền âm đồng thau.


"Đợi đã, không được thả neo sắt!" Hải hét lớn cản lại. Anh áp tai vào thành tàu, thính giác địa chấn của anh vừa bắt được một tần số rung động cực kỳ nguy hiểm từ gờ đá. "Vách đá quá giòn! Móc neo va chạm sẽ gây sạt lở mảng đá lớn đè sập cả hai con tàu!"


Nhưng Phong đã lỡ gạt cần giải phóng neo.


*Ầm!*


Chiếc móc neo sắt bọc titan nặng hai tấn lao vút ra ngoài, găm mạnh vào vách đá dốc đứng ngay phía trên xác tàu Trấn Hải-01. Lực va chạm cơ học cực mạnh tạo ra một tiếng nổ thủy âm rền vang. Ngay lập tức, vách đá ngầm rạn nứt dọc. Hàng vạn tấn đá và mảnh băng sụt lở đổ ập xuống như một trận lũ bùn đất đáy biển, suýt chút nữa đã đè bẹp mũi tàu bọc kính của Trấn Hải-09.


"Phong! Bẻ lái hết cỡ mạn phải! Sử dụng dòng hải lưu ngầm để đẩy tàu ra!" Hải gầm lên.


Phong điên cuồng xoay bánh lái cơ học thủy lực. Con tàu Trấn Hải-09 chao đảo kịch liệt dưới sức nặng của dòng nước xoáy hỗn loạn từ vụ sập đá. Tiếng còi báo động áp suất trong cabin hú lên chói tai. Toàn bộ hệ thống bơm xả áp vỏ tàu phải hoạt động hết công suất 150%, tiêu hao tới ba mươi phần trăm năng lượng lò phản ứng hơi nước để giữ cho vỏ titan không bị bóp bẹp dưới áp suất 750 bar đang tăng đột biến do sóng chấn động.


Nhờ bản đồ dòng chảy ngầm chính xác của Hải Đăng, Phong khéo léo nương theo một dòng nước ấm đối lưu phun ra từ một kẽ nứt địa nhiệt nhỏ bên dưới, đẩy con tàu thoát ra khỏi vùng sạt lở trong gang tấc và giữ thăng bằng lơ lửng ngay sát khoang đệm của Trấn Hải-01.


"Báo cáo thiệt hại!" Hải quát lớn.


"Lò phản ứng sụt áp nhẹ, hệ thống sưởi khoang y tế bị ngắt hoàn toàn để dồn điện cho bơm xả áp!" Lão Lâm báo cáo từ phía sau. "Chúng ta không thể duy trì vị trí này quá hai mươi phút! Khối băng giữ xác tàu của cha cậu đang nứt ra rồi!"


Hải không nói lời nào. Anh lao nhanh về phía khoang đệm, mặc vào bộ đồ lặn áp suất cao Titan-V nặng tám mươi kilômét bọc hợp kim titan bồi đắp sợi carbon. Tiếng rít của van xả áp khí nén vang lên trong khoang đệm khi anh khóa chặt mũ bảo hiểm.


Qua hệ thống vô tuyến tần số thấp bọc vỏ chống nhiễu, giọng nói rè rè của Kỹ sư Bình – bạn cũ của cha Hải và là người nắm giữ bản thiết kế gốc của dòng tàu Trấn Hải – vang lên bên tai anh: "Hải, nghe rõ không? Cấu trúc cửa khoang đệm của Trấn Hải-01 sử dụng hệ thống khóa chốt cơ học kiểu cũ. Con phải dùng dao găm plasma cắt đứt ba chốt thép chịu lực mạn sườn phải của cửa hatch mới vào được. Nhưng hãy cẩn thận, khối băng ôm lấy tàu rất nhạy cảm với nhiệt lượng plasma!"


"Con hiểu, chú Bình. Con sẽ cắt tỉa thủ công," Hải đáp.


Cửa khoang đệm của Trấn Hải-09 mở ra, giải phóng Hải vào thế giới nước khổng lồ của vực sâu 75km. Áp suất thủy tĩnh kinh hoàng nén chặt vào bộ đồ lặn Titan-V, khiến mỗi bước di chuyển của anh ngoài vỏ tàu nặng nề như đang vác cả một ngọn núi đá. Trong bóng tối tuyệt đối của đáy đại dương ngầm, Hải bật đèn pha công suất lớn trên mũ bảo hiểm, rọi thẳng vào khoang động cơ của xác tàu Trấn Hải-01.


Đột nhiên, đôi mắt trái bừng sáng sắc xanh lam của Hải co thắt lại.


Qua lớp băng ngọt mờ đục đang ôm chặt lấy mạn đuôi xác tàu của cha, Hải nhìn thấy một vệt sáng huỳnh quang màu xanh lam nhạt, dịu nhẹ nhưng kiên định đang nhấp nháy phát quang từ bên trong khoang động cơ hạt nhân hơi nước cũ kỹ.


Đó không phải là ánh sáng của san hô silicon, cũng không phải là sự phản chiếu của đèn pha. Đó là bức xạ Cerenkov đặc trưng của một lò phản ứng hạt nhân siêu dẫn thế hệ cũ vẫn còn phát ra bức xạ nhẹ.


"Lõi năng lượng siêu dẫn... vẫn còn nguyên vẹn và đang hoạt động ở chế độ ngủ đông lượng tử mười năm qua!" Hải thốt lên qua bộ đàm, giọng nói của anh nghẹn ngào, run rẩy vì cả sự xúc động tột cùng lẫn kinh ngạc trước di sản vĩ đại mà cha anh đã để lại dưới đáy vực thẳm lạnh giá này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!