Liệu Pháp Sinh Học
Sự rung lắc dữ dội của tàu Trấn Hải-09 không hề có dấu hiệu dừng lại. Ở độ sâu năm mươi lăm kilômét dưới lòng đại dương ngầm của Vùng 12, rạn san hô silicon Thanh Quang đang trải qua một cơn địa chấn kinh hoàng. Những cột san hô khổng lồ nặng hàng vạn tấn, bám đầy gai nhọn silicon sắc bén, đổ sụp xuống dồn dập như những lưỡi dao khổng lồ găm thẳng vào khe nứt hẹp nơi con tàu đang bị kẹt cứng. Tiếng kim loại mỏi dọc mạn phải rên rỉ kịch liệt, âm thanh *két... két* rùng rợn vang vọng qua lớp vỏ titan dày một mét, báo hiệu giới hạn chịu tải cơ học đang tiến sát Ngưỡng bục vỏ tàu.
Trong khoang y tế dã chiến, không gian hẹp hòi được cải tạo từ một container phế liệu của Trạm Lam Tảo đưa lên tàu chao đảo nghiêng ngả. Ánh đèn neon đỏ cảnh báo sụt áp nhấp nháy liên hồi, hắt những vệt sáng chập chờn lên gương mặt lạnh lùng nhưng đầy căng thẳng của Bác sĩ Thục Quyên. Bộ áo blouse trắng của cô bám đầy những vết hóa chất màu xanh lam loang lổ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy để tránh vướng víu trong ca phẫu thuật dã chiến khẩn cấp.
"Hồng! Giữ chặt lấy kén phục hồi!" Thục Quyên hét lên qua tiếng gầm rú của động cơ phản lực nước đang quá tải bên ngoài. "Dòng nước xoáy đang giật mạnh mạn đuôi, nếu kén bị lệch trục, hệ thống kim truyền lượng tử sẽ đâm nát tủy sống của Hải!"
Y tá Hồng, mái tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng, nhanh nhẹn dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ghì chặt lấy khung thép bọc composite của kén phục hồi dã chiến. Gương mặt cô y tá trẻ bám đầy muội than và mồ hôi, nhưng đôi tay cầm hộp sơ cứu y tế dã chiến vẫn giữ được sự chuẩn xác tuyệt đối. Cô nhanh chóng mở nắp buồng khử trùng bằng tia cực tím, lấy ra ống tiêm chứa dung dịch Peptide tảo biển ổn định gen – thứ dược liệu màu đỏ sẫm óng ánh được chiết xuất từ loài tảo đỏ quý hiếm của rạn san hô Thanh Quang.
Nằm bên trong kén phục hồi, Vũ Hải hoàn toàn bất tỉnh nhân sự. Cơn sốt thải loại gen cực hạn do độc tố silicon hóa ngấm vào vết thương hở đang thiêu đốt cơ thể anh. Vết bỏng điện khét lẹt ở vai trái – dấu tích từ cú quật tàn khốc bằng roi điện cao áp của Lý "Đồ tể" tại Trạm Số 12 – nhói lên từng cơn co giật nhẹ, rỉ ra thứ dịch vàng rực rỡ thấm đẫm lớp băng gạc dán vội. Từ màng nhĩ tai trái bị rách, một vệt máu loãng lạnh ngắt vẫn chậm rãi rỉ ra, trượt dài xuống cổ áo bảo hộ bám đầy muội than xám. Các mạch máu dưới da cổ anh nổi rực lên sắc xám ánh kim quỷ dị của gen H-09 đang bị kích hoạt cưỡng bức để chống chọi lại sự xâm lấn của các tinh thể thạch anh.
"Nhịp tim của Hải đang tăng vọt lên một trăm sáu mươi nhịp một phút!" Hồng hoảng loạn báo cáo khi nhìn vào màn hình hiển thị của máy Gene-Scanner. "Nồng độ silicon trong máu đã chạm ngưỡng nguy hiểm ba mươi phần trăm! Các tế bào máu bắt đầu có dấu hiệu đông cứng!"
Thục Quyên mím chặt môi, lấy ống tiêm từ tay Hồng, chuẩn bị tiêm Peptide tảo đỏ trực tiếp vào tủy sống của Hải thông qua cổng truyền lượng tử của kén. Tuy nhiên, ngay khi mũi kim vừa chạm vào cổng sụn, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên bên trong ống nghiệm thủy tinh.
"Chết tiệt!" Thục Quyên rủa thầm. "Các tinh thể silicon trong máu của Hải đã lan ra đến tận cổng truyền, chúng đang đông cứng dung dịch thuốc ngay khi tiếp xúc! Thuốc ức chế hóa học thông thường hoàn toàn bị vô hiệu hóa!"
"Bác sĩ! Chúng ta phải làm sao?" Hồng run rẩy hỏi. "Nếu không tiêm được peptide, tủy sống của anh Hải sẽ bị silicon hóa hoàn toàn trong vòng năm phút nữa!"
Thục Quyên nhìn chằm chằm vào vết rò rỉ dịch vàng ở vai trái của Hải, bộ óc thiên tài của một cựu bác sĩ nghiên cứu gen Vùng 1 lập tức đưa ra phân tích chiến thuật. Cô nhận thấy các mạch máu của Hải đang bị silicon hóa nhẹ do chênh lệch áp suất và độc tố, tạo ra một mạng lưới tinh thể thạch anh cản trở dòng chảy sinh học. Để phá vỡ mạng lưới này, cô không thể dùng hóa chất thông thường, mà bắt buộc phải sử dụng dòng điện sinh học chạy qua mô để bẻ gãy cấu trúc tinh thể trước khi tiêm peptide.
"Hồng! Lấy viên pin dung hợp Micro-Fusion dự phòng cuối cùng từ hộp súng hàn Vulcan ra đây!" Thục Quyên ra lệnh, giọng nói đanh thép không chút do dự.
"Nhưng bác sĩ, viên pin đó là nguồn sưởi ấm duy nhất còn lại của khoang y tế! Nếu rút nó ra, nhiệt độ ở đây sẽ giảm xuống dưới không độ C trong vòng vài phút!" Hồng ngập ngừng.
"Làm ngay! Không có Hải, con tàu này sẽ thành nấm mồ đóng băng dưới độ sâu này!"
Hồng nghiến răng, lao về phía góc khoang máy, giật phăng viên pin Micro-Fusion nhỏ bằng ngón tay ra khỏi hộp súng hàn. Ngay lập tức, hệ thống sưởi của khoang y tế dã chiến tắt ngấm. Cái lạnh buốt giá âm hai độ C của đại dương ngầm lập tức tràn vào, khiến hơi thở của hai người phụ nữ đóng băng thành những vệt sương trắng mờ ảo.
Thục Quyên khéo léo đấu nối hai cực của viên pin Micro-Fusion vào hai bản cực đồng áp sát vào bả vai trái bị bỏng điện và vùng tủy sống cổ của Hải.
"Kích hoạt dòng điện lượng tử dã chiến! Ba... hai... một... phóng!"
*Xẹt!*
Một luồng điện sinh học nhẹ mang năng lượng lượng tử chạy dọc theo hệ thần kinh trung ương của Vũ Hải. Cơ thể anh co giật mạnh mẽ, các thớ cơ căng cứng như dây đàn. Tiếng tinh thể thạch anh bám trong mạch máu bị dòng điện bẻ gãy phát ra những tiếng kêu răng rắc siêu nhỏ dưới da thịt, giống như tiếng băng rạn dưới gót chân.
"Hiệu quả rồi! Nồng độ silicon đang giảm xuống!" Hồng hét lên.
Ngay trong khoảnh khắc các tinh thể thạch anh vừa bị bẻ gãy, Thục Quyên nhanh như chớp đâm mũi kim chứa Peptide tảo đỏ Thanh Quang trực tiếp vào đốt sống cổ của Hải, nhấn pít-tông. Luồng dược chất màu đỏ sẫm ấm áp tràn vào tủy sống, nhanh chóng lan tỏa khắp các chi, ức chế hoàn toàn quá trình silicon hóa tế bào máu.
Nhưng ca phẫu thuật dã chiến đau đớn đã đẩy hệ thần kinh của Vũ Hải vào một cuộc khủng hoảng ý thức cực hạn.
Trong tiềm thức sâu thẳm của Hải, thế giới vật lý xung quanh hoàn toàn biến mất. Anh không còn nghe thấy tiếng gầm rú của động cơ phản lực hơi nước, tiếng thét của Hồng, hay cái lạnh buốt giá của cabin đóng băng. Ý thức của anh chìm sâu vào một khoảng không tối đen tuyệt đối của đại dương ngầm sâu một trăm kilômét.
Tại nơi đó, Hải cảm thấy mình như một mảnh thép rỉ đang trôi dạt vô định giữa dòng hải lưu lạnh ngắt. Từ mạn sườn phải, những vệt sáng xanh lục của độc tố silicon hóa bắt đầu lan rộng, biến da thịt anh thành thạch anh lạnh lẽo, vô cảm. Anh muốn hét lên, muốn vùng vẫy để giữ lấy nhân dạng con người, nhưng cơ thể ý thức hoàn toàn bất động, dần dần hóa thạch dưới áp suất thủy tĩnh kinh hoàng.
*U... u... u...*
Một dải sóng âm tần số siêu thấp, trầm buồn và vĩ đại đột ngột vang lên từ đáy vực sâu vô tận, xuyên qua bóng tối tiềm thức của Hải. Đó là tiếng gọi của Cetus-12. Tiếng rống vĩ mô của siêu sinh vật khổng lồ dài năm trăm mét không mang theo sự thù địch, mà chứa đựng một nỗi đau thương sâu thẳm, một tiếng khóc cô độc của một thực thể cổ xưa đang bị săn đuổi và bóc lột bởi hạm đội thiết giáp tàn bạo của con người.
Dải sóng âm lam nhạt dịu kỳ lan tỏa, chạm vào hệ thần kinh đang bị silicon hóa của Hải. Trong khoảnh khắc đó, ý thức của Hải và sóng não của Cetus-12 bắt đầu có sự đồng điệu kỳ lạ. Anh cảm nhận được nỗi đau của năm lần thí nghiệm thất bại trước đó, cảm nhận được sự tàn nhẫn của Người Quan Sát, và khát vọng sinh tồn mãnh liệt của đại dương ngầm.
Nhưng dòng năng lượng vĩ mô của siêu sinh vật quá khổng lồ. Nó bắt đầu đồng hóa ý thức của Hải, muốn cuốn anh hòa làm một với linh hồn vô cảm của đại dương sâu thẳm. Nếu anh buông xuôi, anh sẽ sống sót dưới dạng một thực thể sinh học đột biến, nhưng linh hồn con người của anh sẽ biến mất vĩnh viễn.
"Không..." Hải thầm nghĩ trong tuyệt vọng. "Mình không thể tan biến ở đây... Vũ An... em gái vẫn đang đợi mình... Chú Quốc..."
Ngay trong ranh giới mong manh giữa tiến hóa sinh học hoàn mỹ và sự xói mòn nhân tính, một âm thanh cơ học thô ráp đột ngột vang lên bên tai ý thức của Hải.
*Tích... tắc... tích... tắc...*
Đó là tiếng gõ đều đặn, bền bỉ của chiếc đồng hồ cơ học bằng thép không gỉ của cha anh đeo bên hông. Tiếng tích tắc cơ học thô ráp, không lẫn tạp chất điện tử, phát ra một tần số rung động nhỏ nhưng kiên định, giống như một mỏ neo thép cắm chặt vào lòng đất đá giữ vững linh hồn Hải giữa cơn bão tâm thức đại dương.
Ký ức ùa về. Hình ảnh người cha Vũ Sơn trầm lặng lau dầu cho chiếc đồng hồ cơ học dưới ánh đèn dầu hỏa ấm áp của con tàu Trấn Hải-01. Nụ cười hiền hậu của em gái Vũ An khi cô bé vẽ những bức tranh về các loài cá phát quang bằng những cây bút màu sáp gãy vụn trong container treo nghèo khổ ở Đáy Băng.
"Hải... hãy trở về an toàn..."
Tiếng tích tắc của đồng hồ cơ học và nụ cười của An trở thành mỏ neo tâm lý tối thượng. Hải gầm lên trong tiềm thức, dùng ý chí tự do bứt phá khỏi dòng chảy đồng hóa của Cetus-12, giữ vững nhân dạng con người trong khi tiếp nhận dòng năng lượng tiến hóa sinh học của siêu sinh vật.
*Bùm!*
Một luồng xung điện lượng tử bùng phát từ tủy sống của Hải, kích hoạt hoàn toàn bộ gen đột biến H-09. Quá trình tái tạo mô xương của Gen H-Cockroach Cấp 2 lập tức được kích hoạt với tốc độ tối đa. Vết nứt xương vai trái của anh tự động khép lại phát ra tiếng rắc nhỏ dưới da thịt, các sợi cơ màu xám bạc bện chặt lấy nhau, chữa lành hoàn toàn vết bỏng điện tàn dư của roi điện cao áp. Đồng thời, hệ thần kinh của anh trải qua một đợt đột phá tiến hóa vĩ mô, thăng tiến lên Cộng sinh Cấp 1 (Cảm thụ sóng âm).
Nhịp tim của Hải trên màn hình hiển thị sụt xuống mức nguy kịch hai mươi nhịp một phút, suýt nữa ngừng tim hoàn toàn, khiến Hồng hoảng hốt che miệng khóc nghẹn. Nhưng ngay giây sau, nhịp tim bỗng bứt phá mạnh mẽ, ổn định ở mức bảy mươi nhịp một phút đầy khỏe mạnh.
*Xì...*
Nắp kén phục hồi dã chiến tự động trượt mở, giải phóng một luồng hơi sương lạnh ngắt.
Vũ Hải từ từ mở mắt ra. Đôi mắt xám mệt mỏi ngày thường của anh giờ đây bừng sáng rực rỡ một sắc xanh lam nhạt dịu kỳ của đại dương ngầm Thanh Quang. Anh ngồi dậy, không còn cảm giác đau đớn hay co thắt tủy sống, vết sẹo lớn trước ngực nhấp nháy nhẹ một luồng sinh khí ấm áp.
Thục Quyên và Hồng lặng người nhìn anh, không khí trong khoang y tế dã chiến im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của ba người.
"Hải... cậu ổn chứ?" Thục Quyên khàn giọng hỏi, đôi bàn tay bám chặt vào thành kén của cô vẫn còn run rẩy.
Hải không đáp ngay. Anh từ từ bước xuống sàn thép buốt giá của tàu Trấn Hải-09. Nhờ năng lực Cộng sinh Cấp 1 vừa đột phá, màng nhĩ tai trái bị rách của anh không còn chảy máu, thay vào đó, anh có thể nghe và hiểu được những tần số siêu thấp đang truyền qua vỏ titan của tàu ngầm. Thế giới âm thanh xung quanh anh giờ đây không còn là bóng tối câm lặng, mà là một bản hòa ca vĩ mô của những dòng chảy hải lưu, tiếng nứt vỡ của băng đá, và tiếng gọi trầm buồn của siêu sinh vật khổng lồ phía dưới.
Anh quay đầu nhìn về phía kính quan sát dày một mét ở mũi tàu thám hiểm, nơi màn sương mù lưu huỳnh đục ngầu đang bị xé rách bởi những luồng năng lượng xung kích mạnh mẽ.
"Bác sĩ..." Hải trầm giọng, giọng nói của anh mang theo một tần số rung động siêu thấp khiến các tấm kính cabin rung lên nhè nhẹ. "Tôi vừa nghe thấy tiếng khóc đau đớn của một thực thể khổng lồ đang bị săn đuổi tàn bạo phía dưới... Chúng ta phải lặn sâu xuống ngay lập tức."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!