Nhạc nềnBroken

Thợ Săn Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ thủy âm của kẻ lạ mặt dội qua lớp vỏ titan dày của tàu Trấn Hải-09, trầm đục và nặng nề như tiếng bước chân của một gã khổng lồ đang chậm rãi xé rách màn nước ấm áp mười lăm độ C của Thanh Quang. Trong khoang sonar tối tăm, Kha co rúm người lại, đôi tai to đột biến của cậu giật nảy lên liên tục dưới bộ tai nghe bọc da đã sờn rách. Từng thớ cơ trên gương mặt nhợt nhạt của cậu thanh niên co rút, mồ hôi lạnh chảy dài thành vệt, hòa lẫn với vệt máu loãng rỉ ra từ màng nhĩ bị chấn động nhẹ sau đợt sập băng ở Sector 4.


"Nó đang đến... rất gần..." Kha lắp bắp, giọng nói run rẩy qua hệ thống đàm thoại nội bộ. "Tần số chân vịt dao động ở mức tám mươi Hertz, tiếng cánh quạt cơ khí hạng nặng chém nước cực kỳ thô bạo. Đây không phải là tàu tuần tra biên phòng của Thượng tá Vương. Tàu tuần duyên chạy bằng động cơ phản lực nước êm hơn nhiều. Đây là... một con quái vật bọc thép tự chế."


Ở khoang lái chính phía trước, Phong gồng hai cánh tay gân guốc bám chặt lấy bánh lái cơ học thủy lực khổng lồ. Gương mặt gầy nhom của gã hoa tiêu viễn dương cấp 3 đanh lại dưới ánh sáng lam nhạt dịu mát phát ra từ rạn san hô silicon Thanh Quang chiếu qua kính quan sát dày một mét ở mũi tàu. Đôi mắt hí tinh nhanh của gã nheo lại, quét nhanh qua các thông số hiển thị trên bảng điều khiển phụ đang chập chờn điện lượng.


"Kha, định vị chính xác góc tiếp cận của nó!" Phong ra lệnh, giọng nói lạnh lùng và nghiêm túc tột độ, hoàn toàn gạt bỏ vẻ cợt nhả thường ngày. "Lão Lâm, công suất lò phản ứng hơi nước của chúng ta hiện tại thế nào?"


"Chỉ đạt năm mươi phần trăm tải sạc!" Giọng Lão Lâm truyền qua ống nói đồng thau dã chiến từ khoang động cơ mạn đuôi, khàn đặc và nồng nặc tiếng thở dốc. "Màng lọc silicon dã dệt từ lưới carbon của thằng Bảo đang giữ cho cửa hút nước không bị tinh thể silicon Thanh Quang làm nghẹt, nhưng khớp nối chân vịt mạn phải vừa được vá dã chiến chịu lực rất kém. Nếu chạy quá năm mươi phần trăm công suất, áp suất dòng nước phản lực sẽ xé toạc mối hàn dã chiến ngay lập tức!"


Đúng lúc đó, một tiếng rít chói tai dội lên từ hệ thống loa truyền thông vô tuyến tần số thấp. Thiết bị liên lạc của tàu Trấn Hải-09 tự động bị bẻ khóa bởi một dải sóng vô tuyến cực ngắn mạnh mẽ. Một giọng nói khàn khàn, bặm trợn và đầy sát khí vang lên, lấp đầy không gian hẹp của cabin lái:


"Trấn Hải-09. Tao biết tụi mày đang ẩn nấp sau rặng san hô Thanh Quang."


Đó là Ninh, gã thuyền trưởng tàn nhẫn của tàu ngầm vũ trang săn trộm 'Cá Voi Sắt'. Tiếng cười khùng khục của hắn qua làn sóng vô tuyến rè rè nghe như tiếng thép rỉ cọ xát vào nhau: "Một lũ thợ mỏ nghèo khổ mang theo một con tàu thám hiểm rách nát vừa thoát khỏi rừng gai Lam Gai. Tụi mày đã liều mạng cướp kho dưỡng khí của Phan Đăng, lại còn trục vớt được lò phản ứng hạt nhân siêu dẫn từ xác tàu Trấn Hải-01 mười năm trước đúng không? Giờ thì Vũ Hải đang nằm bất động như một cái xác không hồn trong kén phục hồi sinh học. Không ai cứu được tụi mày đâu."


Phong nghiến răng, tay gạt nhẹ cần điều khiển để giữ tàu đứng yên thăng bằng bên cạnh một vách san hô silicon khổng lồ: "Ninh, mày muốn cái gì?"


"Tao muốn một giao dịch sòng phẳng," Ninh lạnh lùng đáp, giọng hắn không chút giấu diếm dã tâm bẩn thỉu. "Giao nộp toàn bộ số quặng siêu dẫn Aegium-12 tinh chất tụi mày vừa khai thác được, kèm theo lò phản ứng hạt nhân siêu dẫn của tàu Trấn Hải-01. Đổi lại, tao sẽ nhường đường cho tụi mày quay về khu ổ chuột Đáy Băng. Bằng không, tao sẽ nổ súng bắn nát khớp nối chân vịt mạn phải của tụi mày, để áp suất nước năm trăm năm mươi bar này chôn vùi toàn bộ lũ đạo đức giả tụi mày xuống đáy Thanh Quang."


Trong khoang y tế dã chiến phía sau, Vũ Hải vẫn nằm bất động trong kén phục hồi sinh học dã chiến bọc titan. Làn da cổ và hai bàn tay bỏng lạnh thâm tím của anh đang ấm dần lên nhờ dung dịch peptide tảo đỏ Thanh Quang do Thục Quyên điều chế khẩn cấp. Tai trái của anh đã ngừng chảy máu, nhưng bả vai trái bị bỏng điện nặng do roi điện của Lý Đồ tể vẫn còn ê ẩm, thỉnh thoảng lại co giật nhẹ dưới lớp băng gạc dán vội.


Trong cơn mê sảng sâu, ý thức của Hải không hoàn toàn biến mất. Nhờ bộ gen Tân Nhân Loại H-Cockroach cấp 1 bẩm sinh, hệ thần kinh của anh đang đi sâu vào tiềm thức đại dương, mơ hồ cảm nhận được dải tần số sóng âm siêu thấp trầm buồn của Cetus-12 đang ngân nga từ đáy vực sâu vô tận. Đó là tiếng gọi vĩ mô của đại dương ngầm, một dải sóng âm lam nhạt dịu kỳ xoa dịu những cơn đau nhói dọc tủy sống của anh, kéo anh ra khỏi ranh giới hoại tử tủy xương. Anh nghe thấy tất cả đối thoại bên ngoài, nhưng cơ thể vẫn tê liệt hoàn toàn, chưa thể cử động.


Thục Quyên đứng bên cạnh kén, tay bám chặt vào khung thép treo để giữ thăng bằng. Cô nhìn màn hình hiển thị của máy Gene-Scanner đang hiển thị nhịp tim của Hải dần ổn định ở mức bảy mươi nhịp một phút, nhưng ánh mắt cô vẫn ngập tràn lo âu khi nghe thấy lời đe dọa của Ninh qua loa vô tuyến.


"Phong! Chúng ta không thể giao nộp lò phản ứng siêu dẫn!" Thục Quyên hét lớn qua ống nói nội bộ. "Đó là di sản duy nhất của cha Hải để lại, và cũng là nguồn năng lượng duy nhất có thể duy trì hệ thống sưởi ấm cho Vũ An dưới Đáy Băng! Nếu mất nó, em gái Hải sẽ chết cóng trong vòng vài giờ!"


"Tôi biết!" Phong lạnh lùng đáp. Gã quay đầu lại phía sau khoang vũ khí, nơi pháo thủ Mạnh đang ngồi trên bệ điều khiển của khẩu Pháo xung kích thủy lực Thần Sấm.


Mạnh, cựu binh Vùng 7 đào ngũ với thân hình hộ pháp và cái đầu trọc lốc bám vết sẹo dài, đang điên cuồng bẻ các cần gạt áp lực thủy lực. Cánh tay phải bọc khung xương cơ khí thô kệch của ông phát ra những tiếng rít cơ học khô khốc khi ông hiệu chuẩn hồng tâm của pháo. Đôi mắt ông rực lên sát khí lạnh lẽo dán chặt vào màn hình hiển thị thủy âm.


"Mạnh! Khẩu Thần Sấm của ông đã sạc đủ áp chưa?" Phong hỏi dồn dập.


"Lò phản ứng hơi nước chỉ chạy ở công suất năm mươi phần trăm, áp suất thủy lực của pháo chỉ đạt sáu mươi phần trăm công suất nén cực đại!" Mạnh gầm gừ, giọng ồm ồm như sấm rền. "Với lực nén này, nếu bắn trực diện vào lớp giáp titan dày ba lớp của tàu Cá Voi Sắt, đạn nước của chúng ta sẽ bị dội ngược, chỉ làm sứt mẻ vỏ ngoài của nó mà không gây ra bất kỳ tổn thương cốt lõi nào. Hơn nữa, góc bắn trực diện hoàn toàn bị che khuất bởi các rặng san hô silicon Thanh Quang rậm rạp phía trước."


"Ninh không đợi lâu đâu," Phong trầm giọng. Gã gạt bộ đàm vô tuyến, lạnh lùng trả lời Ninh: "Ninh, muốn cướp lò phản ứng của cha Hải à? Để tao gửi nó thẳng vào họng pháo của mày!"


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Ninh gầm lên qua máy liên lạc.


Ngay lập tức, Kha hét lớn: "Cá Voi Sắt đã khai hỏa! Ngư lôi câm! Chúng phóng ngư lôi câm từ mạn trái rạn san hô! Không có bong bóng khí, nhưng tần số chân vịt của quả ngư lôi đang rít lên ở mức ba trăm Hertz! Lộ trình hướng thẳng vào khớp nối mạn phải của chúng ta!"


"Bám chắc vào!" Phong hét lớn.


Gã hoa tiêu viễn dương cấp 3 bộc phát bản lĩnh của một kẻ sinh tồn dạn dày sương gió. Phong không kích hoạt động cơ phản lực nước mạn đuôi để tránh làm rách mối hàn dã chiến. Thay vào đó, gã sử dụng kỹ năng đọc dòng chảy nhiệt, lợi dụng dòng hải lưu ấm áp mười lăm độ C đang phun ra từ một miệng địa nhiệt Thanh Quang gần đó để làm lực đẩy tự nhiên. Gã bẻ lái cơ học một góc ba mươi độ, đưa Trấn Hải-09 trượt nghiêng cực nhanh dọc theo vách đá san hô silicon cứng như thép.


*Vút!*


Quả ngư lôi câm của Ninh sượt qua mạn phải tàu Trấn Hải-09 trong gang tấc, lao thẳng vào một bụi san hô silicon mềm phía sau và nổ tung. Sóng xung kích từ vụ nổ dưới áp suất năm trăm năm mươi bar dội mạnh vào vỏ titan của tàu ngầm. Con tàu dài 150 mét rùng mình dữ dội, chao đảo nghiêng ngả.


Trong khoang máy, robot bảo trì Sắt-04 bị hất văng vào vách thép. Cánh tay phải bị gãy gập của nó rò rỉ những giọt dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn tàu phát ra tiếng tạch tạch cơ học lỗi nhịp ghê người. Tiếng kim loại mỏi dọc mạn phải rên rỉ kịch liệt, báo hiệu độ bền vỏ tàu đã bị sụt giảm nghiêm trọng.


"Cảnh báo! Độ bền vỏ tàu Trấn Hải-09 giảm năm phần trăm do chịu rung chấn mạnh! Vết nứt dã chiến mạn đuôi có dấu hiệu rò rỉ nhẹ!" Tiếng còi cảnh báo của Bảo vang lên đầy hoảng loạn.


"Phong! Đưa tàu vào góc tối của khe nứt san hô silicon mạn sườn ngay lập tức!" Mạnh hét lên qua hệ thống đàm thoại. "Khe nứt đó cực kỳ hẹp, tàu Cá Voi Sắt bọc giáp nặng của Ninh không thể luồn vào được!"


Phong nghiến răng, khéo léo điều khiển bánh lái cơ học luồn lách thân tàu khổng lồ lọt thỏm vào trong một kẽ nứt hẹp của rạn san hô Thanh Quang. Bóng tối bao trùm lấy con tàu, chỉ còn ánh sáng lam nhạt mờ ảo từ các vách san hô silicon phản chiếu lên kính buồng lái.


Tàu 'Cá Voi Sắt' của Ninh áp sát rìa khe nứt nhưng không thể tiến vào sâu hơn vì lớp giáp titan cồng kềnh. Ninh điên cuồng ra lệnh cho các pháo thủ của hắn xả súng xung kích thủy lực bắn phá dữ dội ngoài cửa khe hẹp, luồng đạn nước áp lực cao liên tục băm nát các nhánh san hô silicon xung quanh, tạo ra những tiếng nổ thủy âm rền rĩ liên hồi.


"Chúng ta bị kẹt cứng ở đây rồi!" Bảo hoảng sợ, hai tay ôm đầu gối thu mình dưới gầm bàn điều khiển. "Nếu chúng cứ bắn phá liên tục, vách đá san hô phía trên sẽ sụp đổ và chôn vùi chúng ta vĩnh viễn!"


"Yên lặng, Bảo!" Mạnh quát lớn. Đôi mắt ông dán chặt vào cấu trúc vách san hô silicon Thanh Quang bao quanh khe hẹp.


Nhờ kinh nghiệm chiến đấu phong phú của một cựu pháo thủ hạm đội thiết giáp Vùng 7, Mạnh quan sát thấy vỏ san hô silicon ở Thanh Quang có mật độ tinh thể cực kỳ cao và cấu trúc silicon hóa đặc biệt cứng cáp. Đây không phải là san hô hữu cơ thông thường, mà là một lớp vật liệu tự nhiên có khả năng phản xạ sóng âm hoàn hảo với độ hấp thụ gần như bằng không.


Một ý tưởng điên rồ nhưng thiên tài lóe lên trong đầu Mạnh.


"Phong! Lắng nghe tôi nói đây!" Mạnh gầm lên qua ống nói đồng thau. "Tôi sẽ không bắn trực diện vào tàu của Ninh. Góc bắn bị che khuất và giáp của nó quá dày. Tôi sẽ sử dụng kỹ năng Bắn pháo xung kích dội âm (Echo-Blast)!"


Phong lập tức hiểu ra ý đồ của người đồng đội: "Ông muốn lợi dụng tính chất phản xạ sóng âm của vách san hô silicon Thanh Quang để khuếch đại sóng chấn động?"


"Chính xác!" Mạnh cười gằn, cơ bắp cánh tay trái cuồn cuộn gồng lên, trong khi cánh tay phải cơ khí phát ra tiếng rít thủy lực lớn khi ông xoay nòng pháo Thần Sấm một góc bốn mươi lăm độ, nhắm thẳng vào vách san hô silicon cứng đối diện với vị trí ẩn nấp của tàu Cá Voi Sắt ngoài cửa khe hẹp.


"Kha! Dùng thính giác đột biến của cậu lọc toàn bộ tiếng ồn bắn phá của địch! Định vị chính xác tọa độ mạn sườn của tàu Cá Voi Sắt cho tôi!" Mạnh ra lệnh.


Kha nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào bộ tai nghe. Trong thế giới âm thanh hỗn loạn của đại dương ngầm sâu 55km, Kha bắt đầu phân tích từng dải tần số. Cậu bỏ qua tiếng nổ của đạn nước, tiếng rít của bọt khí lưu huỳnh, chỉ tập trung vào tiếng chân vịt nặng nề tám mươi Hertz của Ninh đang quay đều trong nước.


"Tọa độ mạn sườn mạn trái tàu địch... góc ba mươi độ... cách cửa khe hẹp một trăm hai mươi mét!" Kha hét lớn, hai ngón tay chỉ thẳng vào màn hình định vị.


"Đã khóa mục tiêu dội âm!" Mạnh gầm lên. Ông dùng bàn tay cơ khí siết chặt cò bóp thủy lực của pháo Thần Sấm.


Khẩu pháo gắn trên boong tàu ngầm rùng mình dữ dội. Hệ thống tích áp thủy lực nén dòng nước biển dưới áp suất cực đại trong vòng ba giây đếm ngược. Ánh sáng xanh phát quang từ lò phản ứng hơi nước chạy dọc theo các đường ống thủy lực dẫn lên nòng pháo.


*Ba... Hai... Một...*


*RẦM!!!*


Một luồng đạn nước động năng khổng lồ, rực sáng ánh huỳnh quang lam nhạt, bắn ra từ nòng pháo Thần Sấm. Luồng nước nén xé rách màn nước ấm áp của Thanh Quang, lao thẳng vào vách san hô silicon cứng đối diện với một tốc độ kinh hoàng.


*BÙM!!!*


Cú va chạm tạo ra một vụ nổ thủy âm khủng khiếp. Sóng chấn động dội âm Echo-Blast phát ra, đập thẳng vào vách san hô silicon có mật độ tinh thể cực cao. Thay vì bị hấp thụ, luồng sóng âm chấn động bị phản xạ ngược lại toàn bộ, khuếch đại cường độ lên gấp ba lần theo hiệu ứng cộng hưởng tiêu cự của vách đá cong.


Luồng sóng chấn động thủy âm khổng lồ, vô hình nhưng mang sức tàn phá khủng khiếp, quét quét qua cửa khe hẹp, đánh thẳng vào mạn sườn không có giáp bảo vệ của tàu 'Cá Voi Sắt'.


Trong cabin lái của Cá Voi Sắt, toàn bộ hệ thống radar định vị và sonar lượng tử nhạy bén đột ngột bị quá tải bởi dải sóng chấn động có cường độ âm lượng vượt quá giới hạn chịu tải của thiết bị. Tiếng rít chói tai từ các bóng đèn chân không bị chập cháy vang lên liên tục.


"Cái quái gì thế này?!" Ninh gào lên qua sóng vô tuyến, giọng hắn đầy vẻ kinh hoàng và mất kiểm soát. "Màn hình radar tối đen rồi! Toàn bộ hệ thống định vị sonar bị mù hoàn toàn! Chết tiệt, chúng ta mất phương hướng rồi!"


Tàu 'Cá Voi Sắt' khổng lồ chao đảo dữ dội, động cơ chân vịt quay không tải phát ra những tiếng rên rĩ vô vọng khi con tàu mất hoàn toàn khả năng định vị trong bóng tối đại dương ngầm. Ninh điên cuồng ra lệnh cho các phi công của hắn bẻ lái tháo chạy thụt lùi ra xa rìa rạn san hô Thanh Quang để tránh va chạm.


Trong cabin của Trấn Hải-09, Mạnh buông lỏng cò bóp pháo, thở dốc. Phát bắn dội âm ở cự ly gần đã tạo ra một lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại thân tàu.


*Rắc... rắc... rắc...*


Toàn bộ khung sườn titan của tàu Trấn Hải-09 rung lắc dữ dội, các đinh tán ngoài vỏ mạn phải phát ra tiếng rít kim loại chói tai. Bảo nhìn vào bảng thông số độ bền vỏ tàu đang sụt giảm liên tục, khóc không ra nước mắt:


"Anh Phong! Phát bắn dội âm vừa rồi làm vỏ tàu của chúng ta bị rạn nứt thêm rồi! Độ bền liên kết hợp kim mạn phải giảm thêm năm phần trăm nữa! Khớp nối chân vịt mạn phải đang rò rỉ nước mạnh hơn!"


Nhưng mối đe dọa lớn hơn cả đã xuất hiện.


Phát bắn dội âm Echo-Blast với công suất nén cực đại không chỉ làm mù radar của Ninh, mà còn làm rạn nứt hoàn toàn cấu trúc địa chất vốn đã mỏng manh của vách san hô silicon khổng lồ phía trên khe hẹp.


Kha giật phăng bộ tai nghe sonar ra khỏi đầu, gương mặt cậu biến dạng hoàn toàn vì sợ hãi. Cậu chỉ tay lên trần cabin, hét lên trong tuyệt vọng:


"Tiếng nứt vỡ vĩ mô! Trần san hô phía trên đầu chúng ta... đang sụp đổ! Hàng vạn tấn san hô silicon gai nhọn đang rơi xuống!"


Qua kính quan sát mũi tàu, Phong kinh hoàng nhìn thấy rạn san hô silicon khổng lồ phía trên khe hẹp rạn nứt ra những đường nứt dọc khổng lồ phát sáng xanh lục rực rỡ. Những khối san hô nặng hàng vạn tấn, bám đầy những gai nhọn silicon sắc bén, bắt đầu đổ sụp xuống dồn dập, bịt kín hoàn toàn lối thoát duy nhất của cả tàu Trấn Hải-09 và tàu Cá Voi Sắt trong màn sương mù lưu huỳnh đục ngầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!