Tiếng Gọi Thanh Quang
Nước biển áp suất năm trăm năm mươi bar rít lên như một đàn quỷ đói qua khe nứt của khớp nối chân vịt mạn phải, phun xối xả những luồng nước buốt giá mang theo độc tố silicon hóa vào khoang chứa pin điện dự phòng dưới boong mạn đuôi tàu Trấn Hải-09. Những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra tung tóe trong bóng tối, kèm theo tiếng xèo xèo ghê rợn của lớp vỏ bọc cáp điện đang bị ăn mòn và hóa thạch thạch anh cực nhanh.
"Cảnh báo! Nồng độ silicon hóa trong khoang điện mạn đuôi tăng vọt! Hệ thống pin dự phòng sẽ bị đoản mạch hoàn toàn trong mười hai phút nữa!"
Tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp của con tàu thám hiểm già nua hú vang dồn dập, cắt nát bầu không khí ngột ngạt lạnh lẽo âm hai độ C trong cabin. Bảo, thợ máy tập sự mười tám tuổi, hoảng loạn gào lên qua bộ đàm đeo cổ, gương mặt nhợt nhạt của cậu bám đầy muội than đen kịt và mồ hôi lạnh: "Anh Hải! Súng hàn Vulcan của em đã cạn kiệt hoàn toàn khí gas Glycol nén rồi! Em không thể nung chảy hợp kim chịu áp để bịt kín vết rò rỉ này được nữa!"
Ở khoang đệm y tế dã chiến, Vũ Hải nghiến chặt răng, cố gắng gượng dậy từ kén phục hồi dã chiến bất chấp cơn sốt thải loại gen đang thiêu đốt từng sợi dây thần kinh dọc tủy sống. Vết bỏng điện khét lẹt ở vai trái – di chứng từ cú quật tàn khốc bằng roi điện cao áp của Lý "Đồ tể" – nhói lên một cơn đau buốt thấu xương, rỉ ra thứ dịch vàng ấm áp thấm đẫm lớp băng gạc dán vội. Từ màng nhĩ tai trái bị rách, một vệt máu loãng lạnh ngắt vẫn chậm rãi trượt dài xuống cổ áo bảo hộ bám đầy muội than xám.
"Tránh ra, Bảo!"
Hải khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh lùng đến đáng sợ của anh xua đi phần nào sự hỗn loạn đang bao trùm khoang động cơ. Anh dùng bàn tay phải bỏng lạnh thâm tím bám chặt lấy khung thép cabin để giữ thăng bằng trước những cú chao đảo dữ dội của con tàu, rồi bước tới khoang máy.
Robot bảo trì Sắt-04 đứng tựa vào vách thép bên cạnh, cánh tay phải gãy gập rò rỉ những giọt dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn tàu phát ra tiếng tạch tạch cơ học lỗi nhịp. Hải không nhìn đến vết thương của mình hay của robot, anh giật lấy chiếc súng hàn Vulcan từ tay Bảo. Anh biết, nếu nguồn điện dự phòng bị mất hoàn toàn, hệ thống bánh lái sẽ kẹt cứng và Trấn Hải-09 sẽ bị áp suất nghiền nát ngay trong lòng rừng gai silicon Lam Gai này.
"Lão Lâm!" Hải hét lớn qua ống nói đồng thau. "Kích hoạt chế độ xả áp ngược lò phản ứng! Em sẽ dùng nhiệt lượng tồn dư từ nước làm mát để sưởi ấm đường ống dẫn dầu Glycol-X của bánh lái!"
"Cậu điên rồi, Hải!" Giọng Lão Lâm truyền qua ống nói, khàn đặc và run rẩy vì lạnh. "Nếu xả áp lúc này, phóng xạ nhẹ sẽ tràn vào khoang máy mạn đuôi!"
"Không còn con đường nào khác! Làm ngay đi!"
Hải quát lớn, đôi mắt xám tro nheo lại đầy quyết đoán. Anh áp sát thân người vào vết nứt đang phun nước xối xả. Dưới sự chỉ dẫn kỹ thuật dã chiến của Lão Lâm qua bộ đàm, Hải khéo léo dùng súng hàn Vulcan – lúc này chỉ còn một lượng nhiệt lượng tồn dư cực nhỏ – kết hợp với dòng nước nóng xả thải phóng xạ từ lò phản ứng phun ra để tạo ra một bong bóng khí tạm thời quanh vết nứt mạn đuôi. Bảo lập tức băm nhỏ các mảnh hợp kim Titan-Silicon phế liệu, nhét chặt vào khe rách cao su, trong khi Hải gồng mình giữ chặt mối hàn áp lực đối trọng.
*Xèo... xèo... xì...*
Luồng keo hợp kim nóng chảy dã chiến đông kết siêu tốc dưới nước lạnh -2 độ C nhờ dòng nhiệt phóng xạ, bịt kín tạm thời vết rách khớp nối chân vịt mạn phải. Tiếng rít nước giảm dần rồi tắt ngấm. Hệ thống pin dự phòng ngừng báo động đoản mạch.
"Phong! Bứt tốc thoát ly khỏi Lam Gai! Hướng thẳng về phía Thanh Quang!" Hải hét lên, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai bàn tay bỏng lạnh run rẩy không còn chút cảm giác.
Ở khoang lái chính phía trước, Phong gồng hai cánh tay gân guốc bám chặt lấy bánh lái cơ học khổng lồ, gạt mạnh cần gạt dã chiến. Con tàu Trấn Hải-09 rùng mình dữ dội, động cơ phản lực nước mạn đuôi gầm rú, đẩy chiến hạm ngầm bọc titan dài 150 mét vọt mạnh qua kẽ nứt cuối cùng của rừng gai silicon chết chóc, lướt thẳng vào vùng nước ấm áp của Thanh Quang.
Ngay khi vượt qua ranh giới của Lam Gai, một cảnh tượng kỳ vĩ và tráng lệ hiện ra trước kính quan sát mũi tàu, xua đi bóng tối ngột ngạt của đại dương ngầm sâu 55km.
Đó là Thanh Quang – rạn san hô phát quang khổng lồ trải dài hàng chục kilômét dưới đáy lòng băng. Hàng vạn bụi san hô silicon mềm mại uốn lượn theo dòng hải lưu, phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát, lấp lánh như một dải ngân hà huyền ảo nằm sâu dưới lòng đất. Nhiệt độ nước xung quanh đột ngột tăng lên mười lăm độ C nhờ các dòng địa nhiệt ấm áp luồn lách qua các hang san hô. Những dải bong bóng oxy tự nhiên tinh khiết phun ra từ các kẽ san hô silicon, nổi lên cuồn cuộn, tạo thành một nguồn cung cấp dưỡng khí vô tận.
"Ôi thần linh ơi..." Phong lẩm bẩm, gã từ từ buông lỏng hai cánh tay rã rời khỏi bánh lái, mắt dán chặt vào màn kính quan sát rực rỡ sắc lam dịu kỳ. "Chúng ta... sống rồi. Dưỡng khí... nhìn lượng oxy tự nhiên đang sạc vào bình nén kìa!"
"Kích hoạt van sạc khí tự nhiên khẩn cấp!" Lão Lâm thở phào nhẹ nhõm, giọng ông run lên vì xúc động qua hệ thống đàm thoại. "Bảo, mở màng lọc Carbon Nano-Tube để xả rửa ngược toàn bộ hơi lưu huỳnh bám bẩn lúc nãy. Hãy để không khí của Thanh Quang tràn đầy cabin!"
Tiếng xì lớn vang lên khi hệ thống van nạp khí mở ra, hút luồng dưỡng khí tự nhiên mát rượi, giàu oxy tinh khiết vào khoang tàu. Phi hành đoàn đồng loạt tháo bỏ mặt nạ thở dã chiến, hít một hơi thật sâu luồng không khí ấm áp thơm mùi tảo biển tươi mới. Cái lạnh đóng băng âm hai độ C nhanh chóng bị đẩy lùi, nhường chỗ cho hơi ấm dễ chịu lan tỏa khắp các khoang máy.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Ngay khi luồng khí ấm áp của Thanh Quang vừa tràn đầy cabin, Vũ Hải đột ngột đổ gục xuống sàn thép khoang máy. Đôi bàn tay anh co quắp lại, bả vai trái bị bỏng điện giật nảy lên liên tục, khiến anh rên rỉ đau đớn trong cơn mê sảng đột ngột. Da thịt dọc theo cánh tay và cổ của anh bắt đầu nổi lên những vảy xám sần sùi, nhạt màu – dấu hiệu kinh hoàng của độc tố silicon hóa rò rỉ từ khớp nối hỏng mạn đuôi lúc nãy đã xâm nhập vào các vết thương hở của anh.
"Hải!"
Bác sĩ Thục Quyên hét lên, gương mặt xinh đẹp thanh tao của cô biến sắc hoàn toàn. Cô lao tới, đỡ lấy thân hình đang co giật dữ dội của Hải. "Hồng! Chuẩn bị kén phục hồi dã chiến ngay lập tức! Long, bế Hải vào khoang y tế lậu!"
Người khổng lồ câm đột biến cơ bắp Long bước tới, khuôn mặt câm lặng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Anh nhẹ nhàng bế bổng thân hình gầy gò của Hải đặt vào trong chiếc kén phục hồi sinh học tự chế từ vỏ tàu cũ. Hồng nhanh nhẹn mở hộp sơ cứu dã chiến bọc titan, cắm các điện cực cảm biến vào ngực và thái dương của Hải.
*Tít... tít... tít...*
Màn hình hiển thị của máy phân tích gen Gene-Scanner nhấp nháy đỏ lòm đầy đe dọa. Con số nhịp tim của Hải vọt lên một trăm bốn mươi nhịp một phút, trong khi chỉ số tương thích gen đột biến H-09 sụt giảm nghiêm trọng xuống mức báo động.
"Độc tố silicon hóa trong nước biển lúc nãy đã ngấm vào vết bỏng điện ở vai trái và vết rách màng nhĩ tai trái của cậu ấy!" Thục Quyên vừa nói vừa điên cuồng điều chỉnh dòng điện sinh học của kén phục hồi, mồ hôi loang lổ trên vạt áo blouse trắng bám vết hóa chất màu xanh lam. "Các tinh thể thạch anh đang kết tinh trong máu cậu ấy, ngăn chặn quá trình tự phục hồi của gen H-Cockroach! Nhịp tim đang tăng quá nhanh, nếu không ức chế kịp thời, tủy sống của cậu ấy sẽ bị hoại tử vĩnh viễn trong vòng một giờ!"
"Chúng ta còn Peptide tảo biển ổn định gen dự phòng không, bác sĩ?" Phong lo lắng hỏi, gã đứng bên cửa khoang y tế, hai tay nắm chặt bệ cửa.
Thục Quyên lắc đầu, ánh mắt lộ rõ sự bất lực: "Hết sạch rồi! Liều cuối cùng đã dùng để ổn định tủy sống cho cậu ấy sau chuyến lặn mù lúc nãy. Chúng ta bắt buộc phải điều chế gấp một liều mới ngay tại đây!"
Cô quay sang nhìn ra ngoài cửa kính khoang y tế, hướng mắt về phía những rặng san hô phát quang Thanh Quang rực rỡ sắc lam: "Loài tảo đỏ Thanh Quang chỉ mọc quanh các miệng phun địa nhiệt ấm áp của rạn san hô này chứa nồng độ peptide cực cao. Đó là nguyên liệu duy nhất có thể trung hòa độc tố silicon hóa trong máu Hải lúc này! Chúng ta phải thu hoạch nó ngay lập tức!"
"Để em lái drone quét dọn Quét-02 ra ngoài cắt tảo đỏ!" Bảo tình nguyện, cậu nhanh chóng ngồi vào bàn điều khiển drone.
"Không được!" Thục Quyên dứt khoát ngăn lại. "Vỏ san hô silicon ở đây cực kỳ cứng và giòn. Lưỡi dao cạo bằng titan của drone thông thường sẽ bị gãy vụn ngay khi chạm vào thân san hô gai. Hơn nữa, tảo đỏ Thanh Quang rất nhạy cảm với nhiệt độ, nếu cắt không khéo làm dập nát, lượng peptide bên trong sẽ bị phân hủy hoàn toàn trong vòng ba phút. Chúng ta cần thu hoạch thủ công bằng tay!"
Cô quay sang nhìn người khổng lồ câm: "Long! Cậu mang gen đột biến cơ bắp, cơ thể cậu có khả năng chịu đựng áp suất nước sâu tốt hơn người thường. Hãy mặc bộ đồ lặn Titan-V, mang theo các kén lọc nước dã chiến bọc chì ra ngoài. Nhớ kỹ, chỉ hái những bông tảo đỏ mọc sát miệng phun địa nhiệt ấm áp mạn sườn rạn san hô, vì đó là nơi có nồng độ peptide ổn định gen cao nhất!"
Long gật đầu mạnh mẽ, khuôn mặt câm lặng hiện rõ quyết tâm sắt đá. Anh nhanh chóng bước vào khoang đệm áp suất, mặc vào bộ giáp lặn nặng tám mươi kilômét Titan-V bọc hợp kim titan dày cộp.
*Xì... xì...*
Khoang đệm xả nước, Long bước ra ngoài thế giới nước phát quang màu xanh lam dịu mát của Thanh Quang. Sức mạnh cơ bắp đột biến gấp ba lần người thường giúp anh di chuyển dẻo dai dưới áp suất năm trăm năm mươi bar mà không cần khung xương trợ lực cơ khí. Anh bơi lướt nhanh qua những vách san hô silicon khổng lồ, hướng thẳng về phía các kẽ đá ngầm ấm áp nơi những bụi tảo đỏ đang vẫy gọi.
Bên trong kén phục hồi dã chiến, Vũ Hải nhắm chặt mắt, gương mặt co rúm vì đau đớn. Ý thức của anh bắt đầu chìm sâu vào bóng tối vô tận của tiềm thức đại dương. Trong cơn mê sảng nóng bỏng, vết sẹo lớn trước ngực anh bỗng ửng đỏ nhẹ, tỏa ra một cảm giác ấm nóng dị kỳ như dòng nước địa nhiệt lưu huỳnh nâng đỡ cơ thể anh.
Từ sâu thẳm trong bóng tối tâm thức, Hải mơ hồ nghe thấy một dải tần số âm thanh siêu thấp vang vọng. Đó không phải là tiếng rít u u của động cơ tàu ngầm, cũng không phải tiếng rạn nứt của băng vĩnh cửu. Đó là một tiếng hát vĩ mô, trầm buồn và cô độc, ngân nga qua các rạn san hô silicon như tiếng gọi sinh thái của một thực thể khổng lồ đang ngủ đông dưới đáy vực thẳm sâu một trăm kilômét.
"Cetus..." Hải mấp máy môi trong cơn mê sảng, nhịp tim của anh dần đồng điệu với dải tần số siêu thấp kỳ bí đó.
Bên ngoài vỏ tàu, Long đang chật vật chiến đấu với dòng hải lưu chảy xiết xung quanh miệng phun địa nhiệt Thanh Quang. Nhiệt độ nước ở đây ấm áp khoảng mười lăm độ C, nhưng áp lực phun trào liên tục tạo ra những dòng xoáy mạnh mẽ xô đẩy thân hình khổng lồ của anh.
Long bám chặt đôi bàn tay đột biến cơ bắp vào vách đá san hô silicon cứng như thép. Anh cẩn thận dùng các ngón tay thô ráp nhưng khéo léo để ngắt từng bông tảo đỏ phát sáng lam nhạt mọc sát miệng phun ấm, nhẹ nhàng đặt chúng vào trong các kén lọc nước dã chiến bọc chì để bảo toàn nguyên vẹn lượng peptide quý giá.
*Rắc... rắc...*
Đột ngột, Bảo hét lên qua màn hình điều khiển drone: "Chị Thục Quyên! Drone Quét-02 của em bị gãy lưỡi dao cạo rồi! Lớp vỏ san hô silicon sát miệng phun quá cứng, drone vừa chạm vào đã bị lực phản chấn bẻ gãy mũi cạo! Long! Cậu phải cẩn thận, không được để tay chạm trực tiếp vào gai san hô silicon!"
Long gật đầu qua camera giáp lặn, anh khéo léo dùng sức mạnh cơ bắp tì chặt thân người tránh dòng nước xoáy, nhanh chóng khuân vác hai kén lọc nước chứa đầy tảo đỏ tươi rói quay trở lại khoang đệm áp suất của tàu Trấn Hải-09.
"Long đã về!" Hồng reo lên, cô nhanh chóng mở cửa khoang đệm, đón lấy các kén lọc nước bám đầy tảo đỏ từ tay Long.
Bác sĩ Thục Quyên lập tức bắt tay vào quá trình điều chế dã chiến. Cô dùng máy nghiền siêu âm để bóc tách lớp vỏ silicon cứng bên ngoài tảo đỏ, chiết xuất ra chất dịch màu đỏ sẫm phát sáng huỳnh quang nhẹ – Peptide tảo biển ổn định gen nguyên chất.
"Hồng! Chuẩn bị súng tiêm áp lực cao dã chiến!" Thục Quyên ra lệnh, đôi mắt cô dán chặt vào ống nghiệm chứa dịch chiết xuất. "Chúng ta phải tiêm trực tiếp vào tủy sống của Hải trước khi các tinh thể thạch anh đông cứng hoàn toàn mạch máu mạn sườn của cậu ấy!"
Hồng nhanh nhẹn nạp ống thuốc vào súng tiêm, áp sát đầu kim áp lực vào đốt sống cổ của Hải.
*Xì...*
Luồng peptide tảo đỏ ấm áp được phun mạnh vào tủy sống của Hải. Cơ thể anh lập tức co giật mạnh một nhịp, các vảy xám silicon hóa dọc cổ và cánh tay bắt đầu mờ dần rồi rụng xuống thành những hạt bụi thạch anh nhỏ li ti trên sàn kén phục hồi. Nhịp tim của anh trên màn hình hiển thị sụt giảm nhanh chóng từ một trăm bốn mươi xuống mức ổn định tám mươi nhịp một phút, hơi thở trở nên đều đặn và sâu hơn.
"Ổn định rồi..." Thục Quyên thở phào nhẹ nhõm, cô tựa lưng vào vách cabin y tế, gương mặt mệt mỏi rã rời nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm khôn nguôi. Cô đưa bàn tay vuốt nhẹ những sợi tóc bết mồ hôi trên trán Hải, thầm thì: "Cậu lại thoát chết một lần nữa rồi, gã hoang tưởng liều mạng..."
Trong cabin lái phía trước, Phong đang tập trung theo dõi các thông số định vị dòng chảy lạnh để điều khiển Trấn Hải-09 trôi lặng lẽ dọc theo rạn san hô Thanh Quang, tận dụng nguồn oxy tự nhiên khổng lồ để sạc đầy các bình khí nén cao áp của tàu.
Đột ngột, Kha giật mình co rúm người lại trong góc tối của khoang sonar. Đôi tai to đột biến của cậu rung lên bần bật dưới bộ tai nghe bọc da kín mít. Gương mặt cậu thanh niên trẻ tuổi lập tức biến sắc, cắt không còn giọt máu.
"Anh Phong... anh Hải..." Kha hoảng loạn nói vấp váp, giọng nói run rẩy tột độ vang lên qua hệ thống đàm thoại nội bộ: "Hệ thống sonar thụ động bóng đèn chân vacuum của em... vừa bắt được một dải tần số lạ. Có tiếng động cơ thủy âm công suất lớn đang lướt nhanh phía sau các rạn san hô silicon sâu năm mươi lăm kilômét... Không phải tàu tuần tra biên phòng của Thượng tá Vương... Tốc độ di chuyển của chúng cực nhanh, tiếng chân vịt phát ra những âm thanh rền rĩ rất nặng nề... Chúng đang áp sát vị trí neo đậu của chúng ta từ phía sau rạn san hô tối!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!