Nhạc nềnBroken

Rừng Gai Lam Sắc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lục phát quang từ những nhánh gai silicon ngoài rìa Lam Gai hắt qua lớp kính cường lực dày một mét ở mũi tàu Trấn Hải-09, nhuộm lên gương mặt nhợt nhạt của Vũ Hải một sắc màu quỷ dị. Trong khoang đệm áp suất bám đầy những vệt máu loãng chưa kịp dọn, cái lạnh âm hai độ C đang biến hơi thở của anh thành những dải sương mù trắng xóa.


"Nằm yên! Tôi đã bảo cậu phải nằm yên cơ mà!"


Tiếng mắng khàn đặc của Bác sĩ Thục Quyên vang lên giữa tiếng rít u u của hệ thống lọc khí. Đôi bàn tay đeo găng y tế bọc da của cô run rẩy nhưng đầy quyết đoán, ghì chặt lấy bả vai trái bọc băng gạc của Hải. Vết bỏng điện khét lẹt do roi điện của Lý "Đồ tể" vẫn đang rỉ dịch vàng qua lớp gạc, mỗi nhịp thở của Hải là một lần cơn đau buốt thấu xương dội thẳng vào tủy sống. Nhóm gen H-09 trong cơ thể anh đang hoạt động điên cuồng để tự phục hồi, khiến các mạch máu dọc cổ nổi rực lên sắc xám ánh kim của loài gián chịu phóng xạ. Từ màng nhĩ tai trái bị rách, một giọt máu loãng ấm áp lại chậm rãi rỉ ra, trượt dài xuống cổ áo bảo hộ bám đầy muội than.


"Tôi ổn, bác sĩ," Hải khàn giọng, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Anh gạt nhẹ tay cô ra, bám vào thành kén phục hồi dã chiến để đứng dậy. Đôi bàn tay anh, vốn đã bị bỏng lạnh thâm tím sau ca tháo gỡ phao định vị lượng tử ngoài vỏ tàu dưới áp suất 550 bar, giờ run lên bần bật. "Bánh lái mạn phải đang bị kẹt. Nếu không giải phóng chân vịt, chúng ta sẽ làm mồi cho áp suất trước khi tàu tuần tra của Vùng 7 tìm tới."


Ở khoang lái chính phía trước, Phong đang gồng hai cánh tay gân guốc bám chặt lấy bánh lái cơ học thủy lực khổng lồ. Gã hoa tiêu dũng cảm phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghì chặt cần gạt dã chiến, hàm răng đập vào nhau cầm cập vì lạnh. Dầu máy Glycol-X bôi trơn hệ thống bánh lái vừa được Bảo rã đông dã chiến lúc nãy đang có nguy cơ đông đặc lại khi nhiệt độ cabin liên tục hạ sâu dưới mức đóng băng do Chế độ ngủ đông lò phản ứng (Cold-Iron Mode) đang chạy ở công suất tối thiểu hai phần trăm.


"Hải! Nhìn kìa!" Phong hét lớn, không dám quay đầu lại, mắt gã dán chặt vào màn kính quan sát.


Phía trước mũi tàu, mê cung Lam Gai hiện ra như một nghĩa địa của những thực thể khổng lồ bằng thủy tinh. Đó là một hệ sinh thái san hô gai nhọn phát quang xanh lục trải dài vô tận trong bóng tối đại dương ngầm sâu 55km. Những nhánh gai silicon sắc nhọn như những thanh kiếm cắm ngược từ vách đá ngầm, đan cài vào nhau thành những bức tường thành tự nhiên bảo vệ thánh địa Tổ Cetus phía sau. Ánh sáng lam sắc dị kỳ phát ra từ thân san hô không mang lại cảm giác ấm áp, mà chỉ có sự lạnh lẽo của thạch anh và cái chết vĩnh cửu.


*Rắc... rắc...*


Tiếng vỏ titan của Trấn Hải-09 cọ xát vào những nhánh gai ngoài rìa phát ra những tiếng rít kim loại chói tai. Áp suất thủy tĩnh 550 bar ngoài vỏ tàu đang ép chặt những nhánh gai silicon cực cứng vào các khớp nối cao su chịu áp ở mạn phải và đuôi tàu.


"Chúng ta không thể quay đầu," Phong nghiến răng, cơ mặt co rúm vì lạnh và căng thẳng. "Tàu săn ngầm Krak-9 của Đại úy Sơn đang lùng sục vùng nước phía trên. Nếu chúng ta nổi lên hoặc bật động cơ chính để bứt tốc, vệt nhiệt từ lò phản ứng sẽ biến chúng ta thành bia tập bắn cho ngư lôi tầm nhiệt của chúng. Con đường duy nhất để cắt đuôi hoàn toàn là lao thẳng vào lòng mê cung Lam Gai này. Silicon trong san hô sẽ hấp thụ và bẻ cong toàn bộ sóng sonar chủ động của chúng. Nhưng..."


"Nhưng khớp nối cao su bảo vệ chân vịt mạn phải của chúng ta đã bị mài mòn," Hải tiếp lời, đôi mắt xám tro nheo lại đầy tính toán. Anh bước tới cabin lái, áp bàn tay bỏng lạnh lên bảng điều khiển cơ học. "Chỉ cần một nhánh gai đâm thủng lớp cao su đó, nước biển chứa độc tố silicon hóa sẽ tràn vào khoang điện dưới boong. Trong vòng mười lăm phút, toàn bộ hệ thống dây cáp sẽ bị hóa thạch thạch anh. Chúng ta sẽ mất hoàn toàn nguồn điện dự phòng."


*Rè rè... rè...*


Đột ngột, hệ thống đàm thoại vô tuyến tần số siêu thấp của tàu vang lên những tiếng nhiễu sóng mạnh. Giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng của Trang - nữ nghiên cứu sinh sinh học silicon từ căn cứ ngầm - vang lên qua bộ loa rè:


"Trấn Hải-09! Các anh nghe rõ không? Tôi đang bắt được tín hiệu thủy âm của các anh từ rìa Lam Gai. Tuyệt đối không được vận hành động cơ đẩy phản lực nước vượt quá công suất năm hải lý! Các tinh thể silicon lơ lửng xung quanh rạn san hô đang bị dòng hải lưu lạnh cuốn đi dày đặc. Nếu các anh hút nước quá mạnh, các tinh thể này sẽ bám kín vào cửa hút nước của động cơ làm mát lò phản ứng, gây nghẹt tuần hoàn và kích hoạt nổ hơi nước khẩn cấp!"


"Trang!" Hải ghé sát vào ống nói đồng thau. "Chúng tôi đang bị kẹt bánh lái mạn phải do dầu Glycol-X bị đông đặc. Khớp nối chân vịt đang bị gai silicon cọ xát. Cô có giải pháp nào không?"


"Tôi đã gửi cho Bảo bản vẽ độ chế màng lọc silicon hóa dã chiến trước khi các anh xuất phát," giọng Trang dồn dập qua sóng radio. "Bảo! Cậu nghe tôi nói không? Sử dụng các tấm lưới lọc của Màng Lọc Carbon Nano-Tube dự phòng dưới khoang máy, dệt chồng ba lớp rồi quét một lớp dầu máy Glycol-X pha loãng với bột silicon thô lên bề mặt. Lớp màng này sẽ tạo ra một vùng đẩy tĩnh điện tự nhiên, ngăn không cho các tinh thể silicon bám vào cửa hút nước!"


Ở góc khoang máy tối tăm dưới boong, Bảo - thợ máy tập sự mười tám tuổi - đang run rẩy ôm lấy chiếc búa gõ rỉ sét nhỏ cầm tay. Gương mặt cậu bám đầy muội than đen kịt, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ trước những tiếng rên rỉ của vỏ tàu.


"Em... em nghe rõ rồi, chị Trang!" Bảo hét lên qua bộ đàm đeo cổ, giọng nói lạc đi vì lạnh. "Nhưng súng hàn nhiệt Vulcan của em đã cạn kiệt khí gas Glycol nén sau ca rã đông đường ống thủy lực lúc nãy! Làm sao em có thể nung chảy hợp kim để cố định màng lọc ngoài cửa hút nước dưới áp suất này?"


"Không cần súng hàn!" Trang ra lệnh, giọng nói của cô mang một sự quyết đoán lạnh lùng của một nhà khoa học thực địa. "Sử dụng lực bám từ trường của các thanh pin Micro-Fusion cũ! Gắn các thanh pin dọc theo viền cửa hút, lực hút từ tính sẽ giữ chặt màng lọc carbon nano-tube bám vào khung thép của cửa hút mà không cần mối hàn kim loại. Nhưng cậu phải thao tác cực nhanh, cái lạnh của dòng nước sẽ làm đông cứng các khớp tay của cậu trong vòng năm phút!"


"Để tôi hỗ trợ cậu ta," Hải dứt khoát bước xuống khoang máy, bất chấp tiếng hét ngăn cản của Thục Quyên phía sau. Cơn đau từ bả vai trái bị bỏng điện nhói lên như một luồng lửa đốt, nhưng anh nén cơn đau vào sâu trong lòng ngực. Anh biết, nếu Bảo thất bại, cả đội sẽ chết ngạt trong khoang tàu tối đen này.


Khoang động cơ của Trấn Hải-09 ngập trong một bầu không khí ngột ngạt và lạnh buốt. Robot bảo trì Sắt-04 đứng tựa vào vách thép, cánh tay phải gãy gập vẫn thỉnh thoảng rỉ ra một giọt dầu thủy lực đen ngòm. Đèn LED đỏ ở mắt trái của nó nhấp nháy: "Càu nhàu... Hải lại tự hành hạ cơ thể. Xác suất Bảo lắp đặt màng lọc thành công dưới sự hướng dẫn của Trang: bốn mươi lăm phần trăm."


"Im lặng và giữ chặt cái thang cho Bảo, Sắt-04," Hải lạnh lùng ra lệnh.


Hải cùng Bảo chui vào khoang đệm kỹ thuật nhỏ hẹp sát cửa hút nước mạn đuôi tàu. Cái lạnh -2 độ C ở đây như những mũi kim đâm thẳng vào da thịt. Bảo dùng đôi bàn tay bỏng lạnh đỏ tấy, chật vật dệt ba lớp lưới lọc carbon nano-tube theo hướng dẫn của Trang qua vô tuyến. Hải đứng bên cạnh, dùng thính giác cảm biến địa chấn để lắng nghe từng tiếng động ngoài vỏ tàu.


*Két... két... rắc...*


Tiếng những nhánh gai silicon va đập vào mạn phải tàu vang lên đều đặn. Hải có thể nghe rõ tiếng những tinh thể silicon siêu nhỏ đang va chạm vào cửa hút nước bên ngoài như một cơn mưa cát thủy tinh. Mật độ tinh thể đang tăng lên cực nhanh khi tàu tiến sâu hơn vào Lam Gai.


"Bảo, nhanh lên!" Hải trầm giọng cảnh báo. "Tôi nghe thấy tiếng dòng nước tuần hoàn làm mát đang bị nghẽn nhẹ. Tần số rung động của bơm tuần hoàn đã tăng từ bốn trăm lên bốn trăm hai mươi Hertz. Lò phản ứng sắp bị quá nhiệt."


Bảo mím chặt môi đến bật máu, cố gắng áp các thanh pin Micro-Fusion cũ vào viền màng lọc carbon. Lực hút từ tính cực mạnh lập tức khóa chặt màng lọc bám sát vào khung thép cửa hút nước ngoài vỏ tàu.


"Xong rồi, anh Hải!" Bảo hét lên, hai bàn tay cậu lúc này đã hoàn toàn mất đi cảm giác vì bỏng lạnh.


"Phong! Kích hoạt bơm tuần hoàn ngược khẩn cấp để rửa trôi tinh thể silicon bám ngoài!" Hải hét lên qua ống nói nội bộ.


Ở khoang lái, Phong lập tức gạt mạnh cần điều khiển hệ thống làm mát. Một luồng nước áp lực cao phun mạnh từ trong lò phản ứng ra ngoài cửa hút, thổi bay toàn bộ lớp tinh thể silicon đang bám dày đặc ngoài màng lọc mới lắp. Tiếng rên rỉ u u của động cơ tuần hoàn lập tức dịu xuống, tần số dao động trở lại mức ổn định bốn trăm Hertz.


"Hiệu quả rồi!" Phong reo lên, gã khéo léo bẻ lái điều khiển Trấn Hải-09 lướt chậm rãi với tốc độ năm hải lý xuyên qua những kẽ hẹp của mê cung Lam Gai.


Trang ở đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm: "Tốt lắm. Cấu trúc san hô gai silicon phát triển nương theo các dòng hải lưu nhiệt ấm để hấp thụ khoáng chất địa nhiệt. Phong! Hãy nhìn vào kính lọc quang phổ hồng ngoại, lái tàu đi dọc theo các dòng hải lưu lạnh màu xanh lam đậm để tránh những khu vực có mật độ gai dày đặc nhất."


"Rõ!" Phong đeo chiếc kính lọc quang phổ hồng ngoại lên mắt, bắt đầu định vị lộ trình di chuyển.


Qua lăng kính hồng ngoại, thế giới Lam Gai hiện lên như một bức tranh hai màu tương phản rực rỡ. Những dòng nước ấm từ miệng địa nhiệt phun trào có màu đỏ cam rực rỡ, nơi những bụi san hô gai silicon mọc dày đặc như những rặng chông gai khổng lồ. Ngược lại, những dòng hải lưu lạnh có màu xanh lam đậm nhạt đan xen, tạo thành những con đường mòn nhỏ hẹp, uốn lượn lách qua các vách đá ngầm.


Phong gồng mình bẻ lái, điều khiển Trấn Hải-09 trượt lặng lẽ dọc theo dòng nước lạnh mạn trái. Con tàu ngầm bọc titan dài 150 mét lướt đi êm ái như một bóng ma trong bóng tối xanh lục của rừng gai, cắt đứt hoàn toàn mọi dấu vết định vị sonar của hạm đội tuần tra Vùng 7 đang lùng sục phía trên bề mặt rạn san hô.


Mạnh - cựu binh Vùng 7 đào ngũ, pháo thủ của tàu - đứng bên khoang pháo thủy lực Thần Sấm, hai tay bám chặt vào cò bóp thủy lực, mắt dán vào màn hình hiển thị mục tiêu.


"Anh Hải! Có một nhánh gai lớn đang chắn ngang lối ra duy nhất của dòng hải lưu lạnh phía trước!" Mạnh hét lên qua bộ đàm. "Cho phép em khai hỏa pháo xung kích thủy lực Thần Sấm để bắn vỡ nó!"


"Tuyệt đối không được nổ súng!" Lão Lâm từ khoang động cơ hạt nhân bước lên, lớn tiếng can ngăn. Gương mặt người thầy mù gáy bám đầy muội than, ánh mắt trái còn lại rực lên vẻ nghiêm nghị. "Chấn động sóng âm từ pháo thủy lực Thần Sấm ở cự ly gần dưới áp suất này sẽ tạo ra một làn sóng cộng hưởng cơ học cực mạnh. Nó sẽ bẻ gãy hàng loạt nhánh gai silicon xung quanh, tạo ra một trận sạt lở san hô khổng lồ đè bẹp và chôn vùi chúng ta ngay tại chỗ!"


"Lão Lâm nói đúng," Hải bước lên khoang lái chính, đặt bàn tay bọc băng gạc lên vai Phong. "Phong, hạ tốc độ xuống ba hải lý. Nghiêng tàu một góc mười lăm độ mạn trái, chúng ta sẽ lướt dọc theo rìa của vách đá ngầm để tránh nhánh gai đó."


Con tàu giảm tốc độ xuống mức tối thiểu, trôi lặng lẽ như một chiếc lá khô dưới đáy đại dương ngầm. Khoảng cách giữa vỏ titan của tàu và những nhánh gai silicon sắc nhọn chỉ còn tính bằng centimet. Hải áp tai vào vỏ tàu, sử dụng Thính giác cảm biến địa chấn để nghe ngóng từng tiếng rít nhẹ của dòng nước chảy qua các kẽ gai.


*Sột... sột...*


Tiếng gai silicon cọ xát nhẹ vào lớp giáp bọc ngoài mạn phải phát ra những âm thanh ghê rợn, giống như tiếng móng vuốt của một con quái vật đang cào cấu vào da thịt con tàu. Bảo nín thở, hai tay siết chặt lấy chiếc búa gõ rỉ sét, thầm cầu nguyện cho lớp hợp kim Titan-Silicon mạn phải chịu đựng được lực ma sát.


Nhờ tài lái tàu điêu luyện của Phong và sự chỉ dẫn dòng chảy lạnh của Trang, Trấn Hải-09 đã vượt qua được chín mươi phần trăm lộ trình của vùng rìa ngoài rừng gai Lam Gai. Lối ra hướng về vùng nước ấm áp của rạn san hô Thanh Quang đã hiện ra phía cuối kính quan sát mũi tàu.


Nhưng đại dương ngầm sâu 100km chưa bao giờ là một nơi dễ dàng dung thứ cho sự xâm nhập của con người.


*Uỳnh!*


Một chấn động địa chất ngầm đột ngột bộc phát từ một miệng núi lửa cách đó vài kilômét, tạo ra một dòng đối lưu nhiệt cực mạnh màu đỏ rực xé rách dòng nước lạnh mạn trái. Dòng nước ấm áp chảy xiết bất ngờ xô đẩy mạnh mẽ vào đuôi tàu Trấn Hải-09, đẩy lệch hướng di chuyển của con tàu ngầm khổng lồ sang mạn phải ngoài tầm kiểm soát.


"Phong! Bẻ lái mạn trái khẩn cấp!" Hải hét lớn.


"Bánh lái bị kẹt cứng rồi! Lực đẩy của dòng nước ấm quá mạnh!" Phong điên cuồng gạt cần điều khiển thủy lực nhưng hệ thống bánh lái mạn đuôi hoàn toàn bất lực trước sức mạnh vĩ mô của dòng hải lưu đột biến.


*Rắc... xoảng...*


Một tiếng nổ kim loại rùng rợn vang lên từ phía đuôi tàu. Dòng nước xiết hung hãn đã xô đẩy một nhánh gai silicon khổng lồ sắc nhọn như một thanh gươm dài mười mét bị gãy gập từ vách đá đối diện, va thẳng vào mạn phải tàu.


Nhánh gai silicon sắc bén đâm xuyên qua lớp cao su bảo vệ khớp nối chân vịt mạn phải của Trấn Hải-09.


*Xì... xì... xì...*


Tiếng nước biển phun xối xả dưới áp suất kinh hoàng 550 bar vang dội khắp khoang máy đuôi tàu.


"Cảnh báo! Cảnh báo rò rỉ nước tại phân khu 4 mạn đuôi!" Tiếng còi báo động đỏ khẩn cấp của tàu hú vang liên tục, nhuộm đỏ toàn bộ không gian cabin. "Áp suất nước biển đang tràn vào khoang chứa pin điện dự phòng dưới boong!"


Nước biển lạnh buốt mang theo nồng độ độc tố silicon hóa cực cao bắt đầu phun ra xối xả, gặm nhấm các bảng mạch điện tử dự phòng. Những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra tung tóe trong bóng tối, đe dọa làm đoản mạch hoàn toàn hệ thống lưới điện của con tàu thám hiểm già nua ngay giữa lòng mê cung chết chóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!