Nhạc nềnBroken

Lao Vào Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rền rĩ trầm đục của động cơ phản lực nước trên tàu Trấn Hải-09 vang lên như tiếng thở dốc của một con quái thú già nua đang kiệt sức. Sau cú lặn gấp từ bến cảng dã chiến Đáy Băng, con tàu ngầm bọc titan nặng hàng nghìn tấn lao thẳng xuống tầng nước tối với góc nghiêng ba mươi độ. Vỏ tàu bằng hợp kim Titan-Silicon thế hệ 4 liên tục phát ra những tiếng kót két ghê rợn khi áp suất thủy tĩnh tăng dần theo từng kilômét độ sâu.


Trong khoang lái chính, ánh đèn neon đỏ cảnh báo khẩn cấp nhấp nháy liên tục, hắt lên những gương mặt xám xịt vì căng thẳng và mệt mỏi. Không khí trong cabin nồng nặc mùi dầu thủy lực cháy, mùi rỉ sét và cả mùi khí CO2 bắt đầu tích tụ do hệ thống Màng lọc Carbon Nano-Tube đang bị nghẽn nặng bởi các tinh thể lưu huỳnh từ chuyến đi trước chưa kịp xả rửa.


Ở góc khoang y tế dã chiến bọc thép, Vũ Hải nằm bất động trong chiếc kén phục hồi. Gương mặt anh nhợt nhạt, hai hàng chân mày nhíu chặt lại trong cơn mê sảng sâu. Vết bỏng điện khét lẹt ở vai trái – dấu tích từ roi điện cao áp của Lý "Đồ tể" – vẫn còn rỉ ra thứ dịch vàng rực rỡ dưới lớp băng gạc dán vội. Từ màng nhĩ tai trái bị rách của anh, một vệt máu loãng lạnh ngắt đã khô lại thành một vệt đen sẫm dọc theo cổ áo bảo hộ bám đầy dầu máy xám. Cơn co thắt tủy sống do đoạn mã tự hủy của gen H-09 bị kích hoạt đang hành hạ cơ thể anh, khiến các mạch máu dưới da cổ thỉnh thoảng lại nổi rực lên sắc xám ánh kim quỷ dị.


Bác sĩ Thục Quyên đứng bên cạnh kén, một tay bám chặt vào khung thép treo để giữ thăng bằng trước những cú rung lắc dữ dội của con tàu, tay kia liên tục điều chỉnh các thông số trên máy phân tích gen cầm tay Gene-Scanner.


"Nhịp tim của Hải đang dao động rất bất ổn, lúc vọt lên một trăm năm mươi, lúc sụt xuống dưới năm mươi nhịp một giây," Thục Quyên hét lên qua tiếng gầm rú của động cơ, gương mặt thanh tao lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. "Hồng! Chuẩn bị thêm dung dịch muối sinh học làm mát. Chúng ta phải giữ cho thân nhiệt của cậu ấy không vượt quá bốn mươi độ trước khi tìm được tảo đỏ Thanh Quang!"


Y tá Hồng nhanh nhẹn gật đầu, dù đôi bàn tay cô đang run rẩy vì cái lạnh đang bắt đầu xâm chiếm cabin. Sát bên cạnh họ, robot bảo trì Sắt-04 đứng tựa vào vách thép. Trục truyền động cơ học cánh tay phải của nó bị gãy gập sau vụ sập băng ở Sector 4, thỉnh thoảng lại rỉ ra một giọt dầu thủy lực đen ngòm xuống sàn tàu, phát ra tiếng tạch tạch cơ học lỗi nhịp đầy bất an.


*Uỳnh!*


Con tàu đột ngột chao đảo mạnh. Một cú va chạm nhẹ ngoài vỏ titan khiến toàn bộ phi hành đoàn suýt ngã nhào.


"Phong! Báo cáo độ sâu!" Lão Lâm quát lớn. Ông lão kỹ sư trưởng mù một mắt, mái tóc bạc phơ xơ xác bám đầy muội than, đang tì cả thân hình gầy gò vào bảng điều khiển lò phản ứng hạt nhân hơi nước ở đuôi tàu.


"Đã vượt qua mốc ba mươi lăm kilômét! Chúng ta đang tiến vào vùng lõi của Trung Lưu Tối!" Phong hét lớn đáp lại, hai cánh tay gân guốc bám chặt lấy bánh lái cơ học thủy lực khổng lồ. Mắt gã hoa tiêu dán chặt vào màn hình hiển thị sonar quét mảng pha thụ động. "Nhưng có biến rồi! Hệ thống định vị thụ động vừa bắt được ba nguồn âm tần số cao ở phía sau. Là phân đội tàu tuần tra nhanh của Thượng tá Vương! Chúng đang bám theo vệt nhiệt của lò phản ứng hơi nước của chúng ta!"


Bảo, cậu thợ máy tập sự mười tám tuổi, nghe thấy thế thì mặt cắt không còn giọt máu. Cậu cuống cuồng gõ liên tục vào bảng điều khiển phụ: "Hệ thống hiển thị HUD đang bị nhiễu điện từ nặng! Thầy ơi, rào chắn từ trường của vệ binh phía trên đang quét dồn dập xuống. Nếu chúng ta không tăng công suất động cơ đẩy để bứt phá, lưới điện từ trường nặng của chúng sẽ khóa chặt bánh lái của chúng ta trong vòng năm phút nữa!"


"Câm miệng và tập trung vào áp suất hơi nước đi, Bảo!" Lão Lâm gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy uy lực của gã tổng công trình sư già lập tức dập tắt sự hoảng loạn của cậu học trò. Ông lão quay mắt trái còn lại nhìn vào đồng hồ đo nhiệt độ lò phản ứng đang chỉ mức đỏ lòm: ba trăm hai mươi độ C. "Tăng công suất động cơ đẩy lúc này là tự sát! Lò phản ứng hơi nước của chúng ta đang quá nhiệt do rò rỉ hệ thống làm mát chính. Nếu chạy quá tải một trăm mười phần trăm, van xả thải khẩn cấp sẽ tự động kích hoạt, và vệt nước phóng xạ nóng hổi đó sẽ dẫn đường cho ngư lôi của Vương găm thẳng vào đuôi tàu!"


"Nhưng nếu không tăng tốc, chúng ta sẽ bị radar lượng tử của chúng tóm gọn!" Bảo hét lên, hai tay ôm đầu. "Chúng ta phải bật máy sưởi phụ để làm tan băng bám ngoài cửa hút nước, nếu không động cơ phản lực sẽ bị nghẹt khí!"


"Không được bật bất cứ thứ gì phát ra dòng điện rò rỉ!" Lão Lâm gạt phắt ý kiến của Bảo. Ông lão gầm gừ, đôi bàn tay thô ráp chai sạn đầy vết sẹo bỏng lạnh dứt khoát gạt mạnh cần gạt tổng của lò phản ứng hạt nhân xuống mức tối thiểu hai phần trăm.


*Cạch! Xì...*


Ngay lập tức, tiếng gầm rú của động cơ phản lực nước lịm dần rồi tắt hẳn. Hệ thống đèn chiếu sáng chính của tàu Trấn Hải-09 vụt tắt, đẩy toàn bộ khoang cabin vào một khoảng tối đen như mực. Chỉ còn vài bóng đèn LED dự phòng màu đỏ mờ nhấp nháy yếu ớt ở các góc lối đi. Hệ thống sưởi ấm trung tâm ngưng hoạt động hoàn toàn.


"Chế độ ngủ đông lò phản ứng (Cold-Iron Mode) đã kích hoạt," giọng Lão Lâm trầm xuống, lạnh lùng và kiên định như một tảng băng vĩnh cửu. "Từ bây giờ, chúng ta là một tảng băng trôi tự nhiên dưới lòng Trung Lưu Tối. Không sưởi ấm, không sonar chủ động, không động cơ đẩy. Tất cả im lặng và thở nhẹ để tiết kiệm khí thở."


Nhiệt độ trong cabin sụt giảm nhanh chóng. Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, cái lạnh buốt giá của đại dương ngầm ở độ sâu bốn mươi kilômét đã len lỏi qua lớp vỏ titan dày, tấn công vào tận xương tủy của phi hành đoàn. Nhiệt độ cabin nhanh chóng hạ xuống dưới mức đóng băng âm hai độ C. Hơi thở của mọi người thở ra lập tức đông kết thành những làn sương trắng mờ ảo dưới ánh đèn đỏ yếu ớt. Một lớp sương muối trắng xóa bắt đầu phủ lên các đường ống đồng và các bảng mạch điện tử dưới boong tàu.


Cái lạnh tàn nhẫn khiến các khớp cơ của Phong đông cứng lại. Gã hoa tiêu phải gồng hết sức lực cơ bắp thô ráp để kéo giữ chiếc cần gạt cơ học dã chiến nhằm duy trì hướng bánh lái bằng tay.


"Dầu máy Glycol-X bôi trơn hệ thống bánh lái mạn phải đang bắt đầu đông đặc!" Phong khàn giọng báo cáo, hàm răng gã đập vào nhau cầm cập. "Bánh lái bị kẹt cứng ở góc nghiêng mười lăm độ rồi! Tàu đang bị trôi lệch hướng về phía vách đá ngầm mạn trái!"


Bảo hoảng hốt nhìn qua khe sàn thép: "Đường ống dẫn dầu thủy lực dưới boong bị đóng băng rồi! Thầy ơi, cho con bật máy sưởi khoang máy năm phút thôi!"


"Ta đã bảo là không!" Lão Lâm quát khẽ nhưng đầy sát khí. "Một dòng điện rò rỉ nhỏ từ máy sưởi lúc này cũng đủ để kích hoạt hệ thống sonar thụ động nhạy bén của Thượng tá Vương. Cậu muốn cả đội bị nướng chín sao? Bảo, lấy súng hàn nhiệt áp lực cao Vulcan và bình khí gas Glycol ra đây! Tự tay cậu phải rã đông đường ống thủy lực bằng phương pháp thủ công!"


Bảo nuốt nước bọt, vội vã bò xuống sàn tàu lạnh ngắt. Cậu lôi từ hộc dụng cụ ra khẩu súng hàn Vulcan bám đầy dầu mỡ rỉ sét. Đôi bàn tay cậu run rẩy đến mức suýt đánh rơi viên pin Micro-Fusion khi cố lắp nó vào báng súng.


*Xẹt! Xẹt!*


Tia lửa plasma xanh rực từ súng hàn Vulcan bùng lên, chiếu sáng một góc khoang máy tối tăm. Bảo phải nằm rạp xuống sàn thép đóng băng, áp sát mặt vào đường ống dẫn dầu thủy lực mạn đuôi, cẩn thận rà lưỡi lửa plasma dọc theo thân ống đồng bám đầy sương muối. Nhiệt lượng tỏa ra từ súng hàn làm tan chảy lớp băng tuyết, tạo ra những làn hơi nước bốc lên nghi ngút, nhưng cái lạnh âm độ của cabin lập tức biến những giọt nước đó thành những hạt băng nhỏ li ti bám ngược vào găng tay bảo hộ của cậu.


"Nhanh lên, Bảo! Tàu chỉ còn cách vách đá ngầm mạn trái chưa đầy ba trăm mét!" Phong hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã rồi đóng băng ngay lập tức thành những hạt muối nhỏ dọc thái dương. Gã dùng cả trọng lượng cơ thể đè lên cần gạt bánh lái cơ học, các thớ cơ cánh tay căng lên như muốn đứt lìa.


Trong bóng tối tuyệt đối ngoài cửa kính mũi tàu, rạn san hô silicon Thanh Quang phát ra thứ ánh sáng lam nhạt dịu kỳ, hắt lên những bóng đen khổng lồ của các mảnh băng trôi đang lơ lửng di chuyển tự do trong nước.


*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*


Tiếng chân vịt dao động cực cao của phân đội tuần tra nhanh thuộc lực lượng của Thượng tá Vương vang lên dồn dập ngay phía trên trần băng của Trung Lưu Tối. Tiếng động cơ thủy âm của chúng rền vang qua vỏ titan tàu Trấn Hải-09, tạo ra những rung động cộng hưởng làm rung lắc các bóng đèn chân không trên bảng điều khiển sonar thụ động của Kha.


Kha đeo tai nghe bọc da kín mít, hai tay bịt chặt lấy tai để giảm thiểu chấn động sóng âm, gương mặt nhợt nhạt không còn giọt máu: "Chúng đang quét radar thụ động... Tần số quét đang áp sát dải tần của chúng ta. Chúng chỉ cách chúng ta chưa đầy năm trăm mét phía trên!"


Trong khoang y tế, Thục Quyên nhanh chóng áp dụng Giao thức thở nhịp ba (Three-Step Breathing) cho chính mình và Hồng để tiết kiệm lượng oxy đang cạn dần trong cabin: hít sâu ba giây, giữ khí năm giây, thở ra từ từ trong bốn giây. Cô nhìn Hải vẫn đang co giật nhẹ trong kén, thầm cầu nguyện cho hệ thần kinh của anh không bị sụp đổ hoàn toàn trước cái lạnh đang hạ sâu dưới mức đóng băng.


Bên dưới sàn tàu, Bảo vẫn điên cuồng rã đông đường ống. Khí gas Glycol nén trong bình súng hàn sắp cạn kiệt, phát ra những tiếng xì xì ngắt quãng.


"Được rồi! Đường ống thủy lực mạn phải đã thông!" Bảo hét lên, mặt lấm lem muội than và dầu máy.


Phong lập tức gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ sức lực cơ bắp kéo mạnh cần gạt cơ học. Bánh lái thủy lực mạn đuôi tàu Trấn Hải-09 chuyển động trở lại, giúp con tàu ngầm khổng lồ lách qua rìa vách đá ngầm mạn trái chỉ trong gang tấc. Sườn tàu cọ xát vào vách đá, tạo ra một tiếng rít kim loại chói tai dọc theo thân tàu.


Tiếng chân vịt của hạm đội tuần tra Thượng tá Vương từ từ xa dần rồi mất hút vào bóng tối của tầng Trung Lưu Tối. Chúng đã bỏ qua tảng băng trôi giả lập không phát ra nhiệt lượng của Trấn Hải-09.


Bảo thở phào nhẹ nhõm, ngã sụp xuống sàn tàu lạnh ngắt, khẩu súng hàn Vulcan rơi khỏi tay cậu, phát ra tiếng kim loại va chạm khô khốc. Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp kéo dài được ba mươi giây thì một hiện tượng dị thường đột ngột xảy ra.


*Rắc... rắc... rắc...*


Từ phía mũi tàu, một tiếng rạn nứt vĩ mô vang lên qua vỏ titan dày một mét. Hệ thống cảnh báo áp suất thủy tĩnh của tàu Trấn Hải-09 đột ngột hú vang dồn dập, dội những âm thanh cảnh báo đỏ rực vào không gian tối đen buốt giá của cabin lái.


"Áp suất thủy tĩnh mạn phải đang tăng vọt vượt ngưỡng an toàn năm trăm bar!" Kha hét lên, giọng nói vỡ vụn vì hoảng loạn tuyệt độ. "Một dòng hải lưu lạnh cực hạn từ miệng vực sâu đang ập tới! Nó đang tạo ra một lực hút thủy lực khổng lồ!"


*Ầm!*


Một cú quật vô hình nhưng cực mạnh từ dòng hải lưu lạnh đập thẳng vào mạn phải tàu Trấn Hải-09. Con tàu ngầm khổng lồ dài 150 mét bị mất hoàn toàn lực nổi dằn, bánh lái cơ học thủy lực của Phong bị giật mạnh khỏi tay gã, xoay tròn điên cuồng. Con tàu bị cuốn vào một dòng nước xoáy áp lực cực cao, trượt nhanh xuống vực sâu vượt tầm kiểm soát, hướng thẳng xuống độ sâu năm mươi lăm kilômét ngoài lộ trình an toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!