Nhạc nềnBroken

Lệnh Truy Nã Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ hơi nước của tàu Trấn Hải-09 rên rỉ những nhịp cuối cùng khi con tàu ngầm khổng lồ dài 150 mét lướt vào bến cảng dã chiến bí mật của khu Đáy Băng. Ánh sáng phát quang xanh lục từ rạn san hô silicon Thanh Quang hắt qua lớp kính mũi tàu dày một mét, nhuộm lên gương mặt đầy muội than của hoa tiêu Phong một sắc màu ma mị.


*Cạch! Xì...*


Khoang đệm áp suất mở ra. Luồng không khí lạnh buốt âm hai độ C tràn vào cabin, mang theo mùi rỉ sắt đặc trưng của khu ổ chuột treo lơ lửng sát trần băng. Nhưng hôm nay, bầu không khí ấy không còn ngột ngạt mùi lưu huỳnh chết chóc nữa.


Hàng nghìn thợ mỏ nghèo khổ, những con người mang mã gen Tân Nhân Loại H-Cockroach thô ráp, đã đứng chờ sẵn từ bao giờ. Đôi mắt họ trũng sâu, làn da xám xịt vì thiếu dưỡng khí lâu ngày, nhưng lúc này lại rực lên một thứ ánh sáng của sự sống. Họ chuyền tay nhau những bình khí thở Oxy-N2 lỏng cao áp vừa được cướp về từ Trạm Số 12. Khi những van khóa được mở ra, luồng khí nén tinh khiết phun ra xối xả, xua đi tử khí đang bủa vây khu Đáy Băng. Những tiếng khóc nghẹn ngào, những giọt nước mắt ấm áp lăn dài trên những gò má hốc hác. Họ đã được cứu sống.


Vũ Hải gắng gượng bước xuống từ thang tàu ngầm. Đôi bàn tay anh thâm tím và sưng tấy do vết bỏng lạnh từ ca sửa chữa dã chiến ngoài vỏ tàu. Vết bỏng điện khét lẹt ở vai trái – dấu tích từ cú quật tàn khốc bằng roi điện cao áp của Lý "Đồ tể" tại Trạm Số 12 – nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương mỗi khi anh cử động. Từ màng nhĩ tai trái bị rách, một vệt máu loãng lạnh ngắt vẫn rỉ ra liên tục dọc theo cổ áo bảo hộ xám bám đầy dầu máy.


"Anh Hải!"


Một tiếng gọi trong trẻo nhưng yếu ớt vang lên. Vũ An chạy nhào tới ôm chặt lấy thắt lưng anh. Cô bé mười bốn tuổi gầy gò, da nhợt nhạt thiếu ánh sáng tự nhiên, bên cổ vẫn đeo ống thở khí dung màu xanh lam nhỏ. Bàn tay nhỏ nhắn của An siết chặt lấy mặt dây chuyền san hô silicon phát quang mà Hải tự tay mài tặng, đôi mắt nhạt nhòa nước mắt nhìn anh.


"An... em không sao chứ?" Hải khàn giọng hỏi, bàn tay thô ráp khẽ vuốt mái tóc tơ màu hạt dẻ của em gái.


"Em thở được rồi, anh Hải. Mọi người dưới Đáy Băng đều thở được rồi. Chiếc đồng hồ của cha... vẫn tích tắc đều đặn, em biết anh sẽ về mà." An nghẹn ngào chỉ tay về phía chiếc đồng hồ cơ học của cha treo trên vách container rỉ sét gần đó.


Hải khẽ mỉm cười. Nhưng nụ cười chưa kịp trọn vẹn thì lồng ngực anh đột ngột thắt chặt lại. Một cơn đau dữ dội như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống chạy thẳng lên não bộ. Hải khựng lại, đồng tử co rút, đôi bàn tay thâm tím run rẩy buông lỏng khỏi vai em gái.


*Phụt!*


Hải ngã sụp xuống sàn thép gỉ sét của bến cảng. Toàn thân anh co giật dữ dội, bọt mép sủi ra lẫn lộn với những vệt máu đen ngòm. Trên da cổ và dọc cánh tay Hải, các mạch máu đột ngột nổi rực lên, phát ra thứ ánh sáng xám ánh kim quỷ dị dưới lớp da nhợt nhạt.


"Hải!" Phong hét lên, lao tới đỡ lấy bả vai anh.


"Mau đưa thằng bé vào phòng khám lậu! Cơn sốt thải loại gen bộc phát rồi!" Giọng nói khàn đặc của Bác sĩ Trần vang lên từ phía sau đám đông. Ông lão y sĩ quân y lập dị với dáng người gầy gò như bộ xương khô lập tức cầm dao mổ hợp kim laser chạy tới, cùng Dũng "Sẹo" vực Hải lên cáng thương, lao nhanh về phía Trạm Lam Tảo.


Bên trong phòng khám lậu dã chiến khuất sau nông trại tảo, Bác sĩ Thục Quyên đã chờ sẵn. Gương mặt thanh tao của cô lạnh lùng nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ. Cô nhanh chóng phối hợp với Hồng đặt Hải vào chiếc kén phục hồi dã chiến tự chế từ vỏ tàu cũ.


"Hồng! Tiêm dung dịch ức chế đào thải gen khẩn cấp! Kiệt, đấu nối nguồn điện nhẹ từ pin Micro-Fusion vào kén để kích hoạt liên kết tế bào!" Thục Quyên ra lệnh, đôi tay đeo găng bảo hộ nhanh nhẹn cố định các điện cực lên ngực Hải.


*Tít... Tít... Tít...*


Màn hình máy phân tích gen cầm tay Gene-Scanner nhấp nháy liên tục các thông số sinh học màu đỏ cảnh báo nguy hiểm. Bác sĩ Trần đeo chiếc kính cận dày cộm bám đầy hơi nước, nhìn chằm chằm vào chuỗi ADN đang biến dạng trên màn hình, giọng ông run rẩy:


"Mẹ kiếp... dòng điện cao áp từ roi điện của Lý Đồ tể kết hợp với áp suất nước sâu năm trăm bar và nồng độ khí CO2 nghẽn màng lọc đã kích hoạt lỗi thiết kế ẩn trong chuỗi gen H-09 của nó! Đoạn mã tự hủy đang bắt đầu chạy. Nếu không có Peptide tảo biển ổn định gen từ loài tảo đỏ quý hiếm ở rạn san hô Thanh Quang sâu năm mươi kilômét để trung hòa cơn sốt này, tủy sống của thằng bé sẽ hoại tử hoàn toàn trong vòng ba ngày!"


Linh đứng bên cạnh giường bệnh, hai tay siết chặt vạt áo bảo hộ bám đầy mỡ bò, nước mắt lăn dài: "Tảo đỏ... Thanh Quang sâu đến năm mươi kilômét. Tàu Trấn Hải-09 đang bị hỏng hệ thống tản nhiệt, làm sao lặn sâu đến thế được?"


Đúng lúc đó, một tiếng rè rè chói tai từ hệ thống loa phóng thanh rỉ sét của thành phố dưới băng Vĩnh Hải đột ngột vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng của phòng khám lậu.


"Thông báo khẩn cấp từ Ban quản trị thuộc địa Vùng 12!" Giọng nói mập mạp, phì phèo đầy hận thù của Đốc công Phan Đăng vang vọng khắp các container treo của Đáy Băng. "Tên phi công phản loạn Vũ Hải và phi hành đoàn tàu Trấn Hải-09 đã phạm tội phản quốc, phá hoại tài sản chiến lược của tập đoàn Oxy-Core tại Trạm Số 12. Chính quyền liên bang chính thức ban bố Lệnh Truy Nã Đỏ toàn vùng đối với Vũ Hải. Bất kỳ cư dân nào chứa chấp, cung cấp thực phẩm hoặc năng lượng cho hắn sẽ bị khép vào tội đồng phạm và bị cắt hoàn toàn hạn ngạch dưỡng khí tức thì!"


Bên giường bệnh, Vũ An ôm chặt chiếc dây chuyền san hô silicon phát quang, quỳ sụp xuống bên lớp kính của kén phục hồi, đôi mắt nhỏ nhòa lệ nhìn anh trai đang co giật trong cơn mê sảng. Tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cơ học treo trên vách như một mỏ neo thời gian duy nhất giữ cho nhịp tim đang sụt áp của Hải không rơi vào trạng thái ngừng đập hoàn toàn.


Ngoài cảng dã chiến, Chú Quốc – người chú thợ máy già còng lưng – đang điên cuồng dùng chiếc búa gõ rỉ sét đập mạnh vào chiếc phao định vị lượng tử bám chặt ở mạn đuôi tàu Trấn Hải-09.


*Xẹt! Oành!*


Một luồng xung điện từ tự vệ cực mạnh phóng ra từ chiếc phao bọc giáp titan, hất văng ông lão thợ máy già xuống sàn thép lạnh ngắt.


"Mẹ kiếp!" Chú Quốc ôm cánh tay bị bỏng điện, hét lên trong bất lực. "Thiết bị lượng tử của quân đội có khóa tự hủy chống tháo gỡ trái phép! Không thể tháo nó bằng phương pháp cơ học thông thường được!"


Cửa phòng khám lậu đột ngột bị đẩy mạnh. Kha lao vào, gương mặt cắt không còn giọt máu, màng nhĩ tai đột biến vẫn còn rỉ máu nhẹ:


"Bác sĩ Quyên! Anh Phong! Phao định vị lượng tử ở đuôi tàu đang phát tín hiệu lượng tử mã hóa siêu ngắn dẫn đường cực mạnh! Tôi nghe thấy tiếng chân vịt dao động ở mức cực cao... Thượng tá Vương và Lực lượng Vệ Binh trang bị giáp từ trường nặng đang áp sát khu mỏ dã chiến này từ ba hướng! Chúng ta bị lộ rồi!"


Thục Quyên nhìn Hải đang nửa tỉnh nửa mê trong kén phục hồi, đôi mắt cô rực lên sự quyết đoán lạnh lùng. Cô giật phắt các ống truyền dịch, quay sang Phong và Bảo:


"Không thể trốn trên đất liền được nữa! Phong, Bảo! Mau di tản toàn bộ thiết bị y tế và kén phục hồi này lên tàu Trấn Hải-09! Chúng ta phải đưa Hải lặn khẩn cấp xuống rạn san hô Thanh Quang sâu năm mươi kilômét để tìm tảo đỏ tự cứu mình! Ở trên này chỉ có con đường chết!"


Cả đội lập tức hành động dưới sự giúp đỡ của các thợ mỏ nghèo khổ Đáy Băng. Họ khiêng Hải lao nhanh lên tàu ngầm giữa tiếng còi xe tuần tra biên phòng đã vang dội ngay trên đỉnh đầu cảng dã chiến.


Cửa hatch của Trấn Hải-09 đóng sập lại: *Cạch! Xì...* Toàn bộ lối thoát phía trên cảng đã bị hạm đội tuần tra của Thượng tá Vương khóa chặt bằng lưới điện từ trường nặng. Con tàu thám hiểm hơi nước chỉ còn một con đường sống duy nhất: lao thẳng xuống tầng nước tối sâu năm mươi kilômét đầy rẫy những dòng hải lưu chảy xiết để thoát thân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!