Nhạc nềnBroken

Tiếng Thở Đứt Quãng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tích. Tắc. Tích. Tắc.


Tiếng gõ cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ đeo tay cũ kỹ vang lên giữa không gian ngột ngạt của chiếc container rỉ sét. Đó là thứ âm thanh duy nhất không bị bóp méo bởi từ trường cực mạnh của Vùng Trái Đất số 12. Vũ Hải nằm im trên tấm phản gỗ hẹp, mắt xám đăm đăm nhìn lên trần thép hoen ố, nơi những giọt nước ngưng tụ lạnh buốt đang chực chờ rơi xuống. Lớp băng dày mười kilômét phía trên đầu họ giống như một ngôi mộ khổng lồ bằng thạch anh xám, giam cầm năm vạn con người dưới lòng đại dương ngầm tối tăm.


Bên cạnh anh, tiếng thở rít lên từng đợt yếu ớt. Vũ An, cô em gái mười bốn tuổi của anh, đang co rúm người dưới tấm chăn dệt bằng sợi tảo khô. Khuôn mặt cô bé nhợt nhạt, làn da mỏng đến mức có thể nhìn thấy những mạch máu nhỏ li ti dưới ánh sáng xanh lam mờ nhạt phát ra từ chiếc vòng cổ san hô silicon. Chiếc máy trợ thở dã chiến đặt bên cạnh giường phát ra tiếng rít cơ khí nặng nề, dường như mỗi chu kỳ bơm khí là một nỗ lực tuyệt vọng để kéo dài sự sống.


Hải nghiêng người, nhìn vào màn hình hiển thị của bình dưỡng khí dã chiến. Con số màu đỏ nhấp nháy liên tục đầy đe dọa: 4.2%. Chỉ còn chưa đầy hai mươi phút khí thở.


Lồng ngực Hải thắt lại. Một cơn đau nhói quen thuộc chạy dọc theo vết sẹo lớn trước ngực – di chứng của tai nạn áp suất kinh hoàng mười năm trước suýt nữa đã lấy đi mạng sống của anh. Hải hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí nghèo nàn nồng nặc mùi lưu huỳnh và rỉ sắt tràn vào phổi, rồi nín thở. Nhờ bộ gen Tân Nhân Loại H-Cockroach di truyền từ cha, cơ thể anh tự động điều chỉnh nhịp tim xuống mức tối thiểu, giảm lượng tiêu thụ oxy xuống một phần mười so với người thường. Anh có thể nhịn thở ba mươi phút dưới nước lạnh, và mỗi giây anh không hít thở trong căn phòng này là một giây dưỡng khí được nhường lại cho em gái.


"An... cố lên em," Hải thầm thì, giọng khàn đặc vì không khí khô lạnh.


Cuộc khủng hoảng dưỡng khí Sector 12 đã chạm ngưỡng tàn nhẫn nhất. Đốc công Phan Đăng, kẻ đại diện cho Tổng công ty Dưỡng Khí Oxy-Core tại thuộc địa ngầm này, vừa ban bố sắc lệnh mới: cắt giảm năm mươi phần trăm lượng khí thở cung cấp cho khu ổ chuột Đáy Băng để trưng thu tài nguyên, ép các nghiệp đoàn thợ mỏ phải tăng sản lượng khai thác quặng siêu dẫn Aegium-12 thô. Van phân phối khí trung tâm bị siết chặt, biến từng ngụm khí thở thành thứ xa xỉ phẩm đắt hơn cả vàng ròng. Người nghèo ở Đáy Băng đang ngạt thở, theo đúng nghĩa đen, trong những chiếc container treo lơ lửng sát trần băng.


Hải ngồi dậy, với lấy chiếc túi vải bạt thô giấu dưới gầm giường. Bên trong là một khối quặng Aegium-12 thô nặng khoảng hai kilôgam mà anh đã liều mạng lặn xuống các kẽ nứt địa nhiệt sâu bốn mươi kilômét để cạy ra từ tuần trước. Khối quặng phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục dịu nhẹ, mang theo nhiệt lượng ấm áp đặc trưng của khoáng chất siêu dẫn. Đây là tài sản tích lũy cuối cùng của anh, nguồn hy vọng duy nhất để đổi lấy một bình khí thở Oxy-N2 lỏng từ thị trường chợ đen.


Anh đeo chiếc đồng hồ cơ học của cha vào cổ tay, cảm nhận lớp vỏ thép không gỉ lạnh buốt chạm vào da thịt. Tiếng tích tắc đều đặn của nó như một mỏ neo tâm lý, giữ cho lý trí của anh không bị cuốn đi bởi nỗi hoảng loạn đang dâng trào. Hải khoác lên người bộ đồ bảo hộ bám đầy dầu máy xám, kéo khóa kín cổ, rồi bước ra ngoài.


Không khí bên ngoài container lạnh đến mức làm tê liệt sống mũi. Khu ổ chuột Đáy Băng hiện ra như một mạng lưới khổng lồ của những khối hộp kim loại rỉ sét, được treo lơ lửng bằng xích thép thô ráp sát trần băng vĩ cửu. Bên dưới họ, vực thẳm đại dương ngầm sâu thẳm đen kịt không đáy, chỉ có ánh sáng xanh mờ nhạt từ các rạn san hô silicon Thanh Quang phía xa hắt lại, tạo nên một cảnh tượng vừa kỳ vĩ vừa rùng rợn. Những đường ống dẫn nhiệt rỉ sét chạy dọc ngang như những đường gân máu của một con quái vật khổng lồ, thỉnh thoảng lại phun ra những luồng hơi nước lưu huỳnh nóng buốt.


Hải di chuyển nhanh nhẹn qua các cầu thang thép bấp bênh, cơ thể anh dẻo dai và có mật độ xương cao gấp đôi người thường nhờ gen thích ứng cực hạn. Anh né tránh những toán thợ mỏ đói khát đang ngồi co rúm bên đường ống dẫn nhiệt, mắt họ đờ đẫn vì thiếu oxy. Sự phân hóa giai cấp ở thành phố dưới băng Vĩnh Hải này được đo bằng van thở: giới tinh hoa sống trong các vòm kính bề mặt Bắc Cực 12 tràn ngập khí thở tinh khiết, trong khi thợ mỏ lòng băng phải đổi từng giọt mồ hôi và máu để lấy từng lít khí thở tạp chất.


Sau mười lăm phút di chuyển dọc theo các vách băng rò rỉ nước lạnh -2°C, Hải tiếp cận khu vực ngoại vi của cảng bảo trì Sector 4. Nơi đây bớt cô quạnh hơn nhờ tiếng búa gõ vỏ tàu chan chát và mùi ozone nồng nặc phát ra từ các trạm sạc điện lậu. Hải đẩy cánh cửa thép nặng nề của tiệm phế liệu cơ khí chợ đen thuộc sở hữu của Thành.


Không gian bên trong tiệm ngập tràn phế liệu tàu ngầm quân sự, những bảng mạch điện tử bị cháy sém và các bình khí nén rỉ sét xếp chồng chất lên nhau. Thành – một gã đàn ông thấp đậm, mặc bộ đồ bảo hộ bọc da gấu biển ấm áp – đang ngồi sau chiếc bàn gỗ bọc thép, dùng kính lúp kiểm tra một vi mạch lượng tử. Nhìn thấy Hải, đôi mắt híp của gã lóe lên một tia sáng gian xảo quen thuộc.


"À, Hải 'Sẹo'. Gió lạnh nào thổi cậu đến đây vào lúc cả cảng đang ngạt thở thế này?" Thành lên tiếng, giọng khàn khàn vì khói thuốc điện tử mùi bạc hà.


Hải không nói nhảm. Anh đặt mạnh chiếc túi vải bạt lên bàn gỗ. Khối quặng Aegium-12 thô lăn ra, phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang xanh lục rực rỡ dưới ánh đèn neon chập chờn của cửa tiệm. Nhiệt lượng từ khối quặng lập tức làm tan chảy lớp tuyết mỏng bám trên mặt bàn.


Đôi mắt Thành mở to trong một tích tắc, gã nuốt nước bọt, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ mặt thờ ơ, lạnh lùng dập tắt điếu thuốc. Gã dùng ngón tay bám đầy dầu mỡ đen kịt lật qua lật lại khối quặng, rồi lắc đầu thở dài đầy vẻ tiếc nuối.


"Quặng Aegium thô... Đẹp đấy. Nhưng cậu biết tình hình hiện tại rồi đấy, Hải. Phan Đăng vừa tăng gấp đôi lực lượng tuần tra bảo an của Oxy-Core quanh cảng. Bọn lính gác kiểm tra từng container phế liệu. Nếu tôi bị bắt quả tang tàng trữ quặng thô không có con dấu kiểm định của tập đoàn, họ sẽ ném tôi ra ngoài băng giá ngay lập tức. Rủi ro quá lớn."


"Tôi cần một bình khí thở Oxy-N2 lỏng cao áp," Hải nhìn thẳng vào mắt Thành, giọng lạnh lùng cắt ngang lời than vãn của gã. "Và hai viên pin dung hợp Micro-Fusion để chạy máy sưởi dã chiến."


Thành cười khẩy, đẩy khối quặng ra xa.


"Một bình Oxy-N2 lỏng? Cậu đang mơ à, Hải? Hiện tại một lít khí thở ngoài chợ đen có giá tương đương mười kilôgam quặng siêu dẫn tinh chất. Khối quặng thô này của cậu chứa đầy tạp chất silicon. Tôi chỉ có thể cho cậu nửa lít khí thở tạp chất nén thường, không có pin dung hợp nào hết. Được thì giao dịch, không thì cậu mang về mà ngửi."


Sự ép giá trắng trợn của Thành khiến Hải siết chặt nắm tay. Anh biết gã thương nhân này đang lợi dụng cuộc khủng hoảng dưỡng khí để bóc lột anh đến tận xương tủy. Nhưng Hải không phải là một phi công thám hiểm non nớt dễ bị dắt mũi.


Anh im lặng rút chiếc la bàn lượng tử cơ học của cha từ trong túi ra, đặt bên cạnh khối quặng. Chiếc la bàn bằng thép không gỉ, con quay hồi chuyển bên trong bắt đầu quay đều đặn dưới tác động của từ trường ngầm. Hải căn giờ theo nhịp tích tắc của chiếc đồng hồ đeo tay cơ học, quan sát góc lệch cực kỳ nhỏ của kim la bàn khi tiếp cận khối quặng Aegium-12.


"Thành," Hải nói, giọng trầm ổn nhưng chứa đựng áp lực nặng nề. "Chiếc la bàn lượng tử này đo được độ lệch từ trường của khối quặng là 1.25 micro-tesla ở khoảng cách mười centimet. Theo biểu đồ mật độ của mỏ quặng Sector 12, điều này chứng minh khối quặng này có độ tinh khiết tối thiểu là tám mươi lăm phần trăm Aegium siêu dẫn nguyên chất, không hề có tạp chất silicon hóa cứng. Trọng lượng thực tế là hai phẩy một kilôgam. Ở mức giá chợ đen hiện tại, sau khi trừ đi ba mươi phần trăm phí bảo kê của Phan Đăng, nó vẫn trị giá tối thiểu hai lít Oxy-N2 lỏng tinh khiết và bốn viên pin Micro-Fusion."


Hải áp sát mặt vào Thành, ánh mắt xám lạnh lùng như vách băng ngoài kia.


"Đừng chơi trò định giá mù với tôi. Tôi lái tàu thám hiểm Trấn Hải-09 trước khi cậu biết cách phân biệt đồng nát và titan. Giao dịch sòng phẳng, hoặc tôi mang khối quặng này sang cho băng cướp Cá Mập Đen của Bá. Họ sẵn sàng trả gấp đôi để nâng cấp hệ thống pháo thủy lực của họ."


Khuôn mặt Thành biến sắc. Gã không ngờ Hải lại có thể định lượng chính xác độ tinh khiết của quặng thô bằng những thiết bị cơ học thô sơ như vậy. Đề cập đến băng cướp Cá Mập Đen cũng là một đòn hiểm – Thành thừa biết nếu quặng lọt vào tay đối thủ cạnh tranh, gã sẽ mất mối làm ăn lớn.


"Được rồi, được rồi! Cậu thật là cứng đầu, Hải," Thành lẩm bẩm, lau mồ hôi lạnh trên trán. Gã cúi xuống gầm bàn, lôi ra một bình titan bọc giáp bảo vệ chứa khí hóa lỏng Oxy-N2 và ba viên pin Micro-Fusion nhỏ bằng ngón tay phát ra ánh sáng cam nhạt.


"Tôi chỉ có thể đưa cậu hai lít Oxy-N2 lỏng và ba viên pin này. Đây là giới hạn lớn nhất của tôi rồi. Coi như tôi chịu lỗ vì tình nghĩa cũ với cha cậu."


Hải kiểm tra kỹ van khóa của bình titan, thấy niêm phong áp suất vẫn nguyên vẹn. Anh gật đầu, chuẩn bị thu hồi bình khí thì đột nhiên –


Rắc! Rắc!


Tiếng bước chân nặng nề nện xùng xục trên sàn thép hành lang ngoài cửa tiệm vang lên, kèm theo tiếng rè rè đặc trưng của roi điện cao áp đang tích điện.


"Bảo an tuần tra biên phòng! Mở cửa kiểm tra hành chính khẩn cấp!" Một giọng nói hách dịch, oai nghiêm vang lên bên ngoài cửa tiệm.


Thành mặt cắt không còn một giọt máu. Gã cuống cuồng vơ lấy khối quặng Aegium giấu vào hộc tủ bí mật dưới bàn, miệng lắp bắp: "Chết tiệt! Lính của Phan Đăng! Hải, cậu phải trốn ngay, nếu họ thấy cậu mang bình khí lậu không có mã vạch an ninh, cả hai chúng ta đều tiêu đời!"


Hải không chần chừ một giây. Nhờ phản xạ sinh tồn cực nhanh của gen H-Cockroach, anh ôm chặt bình khí thở và ba viên pin, lao mình xuống gầm một chiếc container rỉ sét chứa đầy phế liệu xám ở góc tối nhất của cửa tiệm. Anh nằm áp sát cơ thể xuống lớp bùn đất đóng băng lạnh buốt, nín thở hoàn toàn. Nhịp tim của anh giảm xuống còn năm nhịp mỗi phút, thân nhiệt hạ thấp đến mức các cảm biến hồng ngoại trên mũ bảo hiểm của lính tuần tra sẽ chỉ nhận diện anh như một mảnh thép lạnh vô tri.


Cánh cửa thép bị đạp tung ra. Ba tên lính bảo an mặc giáp bọc thép chịu áp lực nhẹ màu xám đen của Oxy-Core bước vào, tay lăm lăm roi điện phát ra những tia lửa xanh lè rùng rợn. Tên đi đầu – một gã có khuôn mặt ngang bặm trợn bám đầy muội than – gõ mạnh roi điện vào mặt bàn gỗ của Thành.


"Thành phế liệu! Có thấy tên phi công lậu Vũ Hải lảng vảng quanh đây không? Hắn vừa bị tố cáo trộm quặng thô từ khu vực cấm của tập đoàn."


Thành run rẩy cúi đầu, giọng giả vờ sợ hãi: "Báo cáo quan lớn, tôi cả ngày chỉ ngồi đây lau dọn sắt vụn, làm sao dám chứa chấp phi công lậu. Cậu ta không hề đến đây."


Tên lính tuần tra quét mắt một vòng quanh cửa tiệm. Ánh đèn pin từ mũ bảo hiểm của hắn lướt qua chiếc container rỉ sét nơi Hải đang ẩn nấp. Dưới gầm tối, Hải nằm im như một xác chết, lồng ngực hoàn toàn bất động, đôi mắt xám nhìn xuyên qua khe hở xích thép theo dõi từng động tác của đối phương. Vết sẹo lớn trên ngực anh nhói lên từng đợt đau buốt do cái lạnh của mặt đất truyền vào tủy xương, nhưng ý chí sinh tồn dai dẳng của anh đã áp chế hoàn toàn phản xạ run rẩy.


Tên lính không phát hiện ra điều gì bất thường. Hắn khạc nhổ một bãi nước bọt đục ngầu xuống sàn thép, gầm gừ đe dọa:


"Nghe cho kỹ đây, Thành. Đốc công Phan Đăng đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ các trạm nạp khí lậu tại cảng Sector 4 này. Bất kỳ kẻ nào dám mua bán khí thở không qua kiểm duyệt của Oxy-Core sẽ bị trục xuất lên bề mặt băng giá không có bảo hộ. Liệu thần hồn mà làm ăn."


Nói rồi, toán lính tuần tra quay người bước ra ngoài, cánh cửa thép đóng sầm lại.


Hải chờ thêm hai phút đầy căng thẳng cho đến khi tiếng bước chân của chúng hoàn toàn biến mất trong tiếng ồn của cảng máy. Anh lết người ra khỏi gầm container, cơ thể bám đầy muội than đen và dầu mỡ rỉ sét. Thành run rẩy đỡ anh dậy, vội vã đẩy bình khí thở và ba viên pin vào tay anh.


"Cầm lấy rồi đi ngay đi, Hải!" Thành thì thầm đầy hoảng loạn. "Tôi cảnh báo cậu, đây là lần cuối cùng tôi giao dịch lậu với cậu đấy. Phan Đăng đang siết chặt thòng lọng quanh cổ tất cả chúng ta. Các trạm nạp khí thở đang bị giám sát nghiêm ngặt bằng hệ thống camera lượng tử. Cậu không thể trốn tránh mãi dưới Đáy Băng này đâu."


Hải ôm chặt bình khí và pin dung hợp vào lồng ngực, gật đầu lạnh lùng: "Cảm ơn cậu, Thành. Khoản nợ từ trường này tôi sẽ thanh toán sòng phẳng bằng quặng siêu dẫn tinh chế sau khi vá xong tàu."


Anh lao ra ngoài cửa tiệm, chạy đua với thời gian để trở về chiếc container treo ở Đáy Băng. Mỗi giây trôi qua là một giây lồng ngực của Vũ An bị bóp nghẹt bởi nồng độ CO2 dâng cao.


Hải lách qua những con hẻm hẹp rỉ sét, trèo lên những bậc thang treo bấp bênh bằng tốc độ cực hạn của một phi công thám hiểm dạn dày sương gió. Khi anh đẩy cửa bước vào chiếc container của mình, tiếng rít của máy trợ thở dã chiến đã chuyển sang tông giọng cơ khí trầm và ngắt quãng – báo hiệu bình dưỡng khí cũ đã hoàn toàn cạn kiệt. Vũ An đang co giật nhẹ trên giường, đôi môi cô bé đã chuyển sang màu tím tái đáng sợ.


"An!"


Hải lao tới bên giường, hai tay thao tác nhanh như chớp. Anh dùng súng hàn nhiệt áp lực cao Vulcan để cắt đứt khóa kết nối cũ, nhanh chóng đấu nối bình titan Oxy-N2 lỏng mới cướp được từ chợ đen vào hệ thống lọc khí của máy trợ thở. Khớp nối cơ khí phát ra tiếng *khịt* khô khốc khi khí hóa lỏng áp suất cao tràn vào màng lọc.


Màn hình hiển thị lập tức nhảy vọt lên con số màu xanh lục an toàn: 95%.


Tiếng rít cơ khí của máy trợ thở trở nên mượt mà, đều đặn trở lại. Luồng khí thở tinh khiết giàu oxy tràn vào phổi Vũ An. Cô bé hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng đều đặn, sắc môi tím tái dần biến mất, thay thế bằng làn da hồng hào khỏe mạnh hơn. Cô bé từ từ mở mắt, đôi mắt đen láu lỉnh nhìn anh trai đầy vẻ nhẹ nhõm.


"Anh Hải..." An thầm thì, giọng nói yếu ớt nhưng không còn đứt quãng.


Hải thở phào nhẹ nhõm, quỳ sụp xuống bên cạnh giường cô bé. Anh đưa bàn tay bám đầy dầu mỡ vuốt tóc em gái, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt phong trần đầy vết sẹo.


"Không sao rồi, An. Khí thở mới rất tinh khiết. Em sẽ ổn thôi."


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Hải đứng dậy, tiếp cận bộ điều khiển hệ thống sưởi ấm dã chiến của phòng bệnh – thứ duy nhất giữ cho nhiệt độ bên trong container không bị hạ xuống mức đóng băng của đại dương ngầm ngoài kia. Anh tháo viên pin cũ đã cạn kiệt ra, lắp một viên pin dung hợp Micro-Fusion mới đổi từ Thành vào khay chứa sạc.


Bảng điều khiển sáng lên ánh sáng cam dịu ấm áp, luồng hơi nóng bắt đầu phả ra từ các khe gió.


Tuy nhiên, chỉ sau ba phút hoạt động, Hải bỗng phát hiện ra một hiện tượng dị thường. Đèn chỉ thị điện áp của viên pin Micro-Fusion bắt đầu nhấp nháy liên tục, vạch năng lượng sụt giảm một cách nhanh chóng ngoài dự tính: 90%... 85%... 80%...


Hải giật mình, áp sát mặt vào bộ điều biến điện áp. Anh chạm tay vào lớp vỏ bọc titan của viên pin và cảm nhận được cái lạnh buốt giá đang truyền vào lòng bàn tay. Nhiệt độ nước biển cực hạn gần điểm đóng băng của Đáy Băng đang xuyên qua lớp vách thép container mỏng manh, làm đông đặc dung dịch điện phân bên trong viên pin dung hợp lượng tử, khiến nó bị sụt áp nghiêm trọng và hao hụt dung lượng cực nhanh.


Với tốc độ hao hụt năng lượng thế này, ba viên pin Micro-Fusion đắt giá mà anh vừa đổi bằng cả mạng sống và toàn bộ tài sản tích lũy sẽ hoàn toàn cạn kiệt điện năng trong vòng chưa đầy bốn giờ tới. Khi pin tắt ngấm, hệ thống sưởi ấm dã chiến sẽ ngưng hoạt động, và cái lạnh -2°C của Đáy Băng sẽ tràn vào đóng băng phổi sinh học của Vũ An ngay lập tức.


Hải siết chặt nắm tay, chiếc đồng hồ cơ học trên cổ tay anh vẫn phát ra tiếng tích tắc đều đặn như một lời cảnh báo lạnh lùng về thời gian đang cạn kiệt.


Anh không thể tiếp tục lẩn trốn dưới Đáy Băng này nữa. Nguồn sưởi ấm duy nhất có thể cứu sống em gái anh dài hạn không nằm ở những viên pin chợ đen đắt đỏ bị sụt áp, mà nằm ở hệ thống lò phản ứng hạt nhân hơi nước công suất lớn của con tàu ngầm thám hiểm Trấn Hải-09 đang neo đậu tại cảng bảo trì Sector 4. Chỉ có con tàu đó mới đủ năng lượng sưởi ấm và giúp anh lặn sâu xuống đáy vực thẳm để tìm kiếm mạch địa nhiệt tự trị, giải thoát toàn bộ thợ mỏ khỏi ách thống trị tàn bạo của Phan Đăng.


"An, nghe anh nói," Hải cúi xuống nhìn em gái, ánh mắt kiên định tột độ. "Anh phải đến cảng bảo trì Sector 4 ngay lập tức để khởi động tàu Trấn Hải-09. Anh sẽ đưa tàu về đây để đón em. Em phải giữ chặt chiếc đồng hồ này của cha, hít thở thật đều đặn theo nhịp tích tắc của nó. Anh hứa sẽ quay lại trước khi viên pin cuối cùng tắt ngấm."


An gật đầu hiểu chuyện, bàn tay nhỏ bé gầy gò nắm chặt lấy chiếc đồng hồ cơ học Hải trao lại. Tiếng tích tắc đều đặn vang lên giữa căn phòng hẹp, như một lời thề sinh tồn giữa hai anh em dưới bóng tối lòng băng.


Hải đứng dậy, kéo mũ bảo hộ che kín khuôn mặt xám mệt mỏi, đẩy cửa lao thẳng vào bóng tối buốt giá của đại dương ngầm, hướng về cảng máy Sector 4 nơi con tàu thám hiểm Trấn Hải-09 đang đợi anh trong im lặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!