Tịnh Hóa Lôi Hỏa
Không gian u tối của địa lao Chấp Pháp Đường Ngoại Môn Thái Huyền Tông lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm. Diệp Vô Song khẽ dừng viên đan sát bờ môi, ngước mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang run rẩy vì hưng phấn của Tống Chấp Sự. Trong ánh sáng lờ mờ của địa lao, khóe môi cậu khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo, gần như không thể nhận ra.
"Khặc... khặc...!"
Đột ngột, một tiếng ho khan dữ dội xé rách bầu không khí nghẹt thở. Diệp Vô Song gập người lại, bàn tay gầy gò bỗng chốc buông thõng, viên độc đan suýt chút nữa rơi khỏi ngón tay nếu cậu không kịp thời chụp lấy. Cậu phun ra một ngụm máu đen sẫm ngay trên nền đá ẩm ướt, lồng ngực mang vết sẹo rỉ máu của Đồng Sinh Ấn phập phồng dữ dội.
"Kinh mạch của ta... đang bạo liệt..." Diệp Vô Song khàn khàn lên tiếng, sắc mặt nhợt nhạt như một xác chết, đôi mắt tím đen lộ ra vẻ thống khổ tột cùng. "Roi lôi độc của Chấp sự Mã đã ăn mòn tận xương tủy... Nếu nuốt tiên đan Trúc Cơ lúc này, dược tính chí dương cuồng bạo của Tiên Tôn sẽ lập tức xung đột với lôi độc tích tụ trong đan điền phế căn của ta. Ta... ta sẽ nổ tung mà chết ngay tại chỗ..."
Tống Chấp Sự giật nảy mình, vội vàng tiến lên một bước, giọng nói mang theo sự thúc ép kín đáo: "Diệp sư đệ, đây là tiên đan Chưởng môn ban tặng, dược tính tịnh hóa cực mạnh, làm sao có thể gây nổ tung đan điền? Ngươi đừng có trì hoãn, mau nuốt xuống để phục hồi thương thế!"
"Đủ rồi!"
Một tiếng quát lạnh lùng, non nớt nhưng chứa đựng uy nghiêm vô hình vang lên từ phía sau. Thanh Y Đồng Tử đứng chắp tay, đôi mắt ngạo nghễ đầy vẻ mất kiên nhẫn nhìn Tống Chấp Sự. Cậu là thị giả thân cận của Vân Hoài Tử, tuy ghê tởm thể chất phế căn của Diệp Vô Song, nhưng cậu biết rõ một điều: Chưởng môn đang bế quan chịu đựng phản phệ đau đớn kịch liệt trên đỉnh Thái Huyền. Nếu tên phế vật này chết ngay trước mặt cậu do nuốt đan quá tải, Vân Hoài Tử chắc chắn sẽ chịu thêm một đòn phản phệ thọ nguyên chí mạng.
"Hắn nói đúng." Thanh Y Đồng Tử lạnh lùng lên tiếng, cắt đứt lời nói của Tống Chấp Sự. "Thể chất phế căn dơ bẩn của hắn không thể chịu nổi dược lực tịnh hóa bản nguyên ngay lập tức khi kinh mạch đang bạo liệt. Lôi Vô Cực, lập tức cho người phóng thích hắn. Để hắn mang đan dược về nghĩa trang hoang phế tĩnh dưỡng, ngâm tắm dược dịch làm dịu kinh mạch trước rồi mới được nuốt đan."
Lôi Vô Cực khẽ nheo mắt, luồng lôi hỏa đỏ xám quanh thân thu hồi hoàn toàn. Lão liếc nhìn Tống Chấp Sự, rồi lại nhìn vẻ thoi thóp sắp chết của Diệp Vô Song. Trong lòng lão thầm tính toán: "Tên phế vật này sớm muộn gì cũng phải nuốt viên đan đó để giữ mạng trong vòng ba ngày. Cho hắn về nghĩa trang hoang phế tự sinh tự diệt, chết ở đó càng sạch sẽ, không ai có thể đổ tội cho ngoại môn."
"Sứ giả nói phải, là ngoại môn sơ suất." Lôi Vô Cực khom lưng, ra hiệu cho đệ tử chấp pháp mở cửa địa lao. "Diệp Vô Song, ngươi đã được khôi phục thân phận tự do. Mau cút về nghĩa trang hoang phế của ngươi đi."
Diệp Vô Song lảo đảo bước đi, bàn tay run rẩy cất viên độc đan ngụy trang vào chiếc hộp ngọc đen tuyền. Cậu không thèm nhìn lại gương mặt đang tràn đầy sự tiếc nuối và độc địa của Tống Chấp Sự, lầm lũi bước ra khỏi địa lao Chấp Pháp Đường, hòa mình vào màn mưa phùn lạnh buốt của đêm tối ngoại môn.
Đêm mưa rả rích bao phủ Nghĩa trang hoang phế ngoại môn sau núi Thái Huyền. Tử khí và oán khí của hàng vạn phu mỏ chết trận tích tụ qua nghìn năm tạo thành một màn sương mù xám xịt, lạnh thấu xương tủy.
Diệp Vô Song ôm ngực trái, lảo đảo bước qua những bia mộ đá đổ nát. Vết sẹo Đồng Sinh Ấn dưới lớp áo vải thô vẫn rỉ ra từng giọt máu tươi đỏ rực, được sinh cơ khế ước duy trì lâm thời để cậu không ngã xuống.
"Ngươi quả nhiên mạng lớn, lại có thể đi ra từ địa lao của Lôi Vô Cực."
Một giọng nói khàn khàn, nồng nặc mùi rượu vang lên từ dưới gốc liễu già đổ nát. Thẩm Vô Danh—lão già gác mộ cụt tay phải—đang ngồi tựa lưng vào một tấm bia mộ vô danh, tay ôm bầu rượu đất nung rách nát, đôi mắt thâm trầm như vực sâu nhìn chằm chằm vào cậu.
Diệp Vô Song dừng bước, khẽ ho khan một tiếng, máu tươi hòa vào nước mưa chảy xuống đất. "Sư phụ... Chưởng môn ban phát Trúc Cơ Đan cực phẩm."
Thẩm Vô Danh khịt mũi, nụ cười đầy vẻ châm biếm: "Chưởng môn ban đan? Vân Hoài Tử tên ngụy quân tử đó làm sao có lòng tốt như vậy. Lão ta chỉ sợ ngươi chết, thọ nguyên của lão ta sẽ bị cắt đứt mà thôi. Nhưng... viên đan trong tay ngươi, hơi thở của nó không đúng."
Diệp Vô Song chậm rãi lấy chiếc hộp ngọc đen ra, mở nắp. Luồng lôi quang màu tím xám xịt, hỗn loạn rỉ ra từ kẽ hộp, mang theo một mùi hôi thối tàn bạo của lôi độc thối rữa.
Thẩm Vô Danh nhìn thoáng qua, ánh mắt đột ngột co rút, thanh sắt gỉ bên hông lão khẽ run lên phát ra một tiếng kiếm minh trầm đục: "Kịch độc lôi đình ngàn năm dưới đáy mạch quặng sâu! Đây là Phế đan nhiễm độc lôi của Cơ Vô Ưu. Tống Chấp Sự đan phòng đã tráo đổi đan dược của ngươi. Tiểu tử, ngươi dám mang thứ này về đây, không sợ nó ăn mòn đan điền phế căn của ngươi thành vũng máu sao?"
"Sợ chứ." Diệp Vô Song lạnh lùng cười, ánh mắt tím đen lấp lánh tia chớp đầy điên cuồng. "Nhưng đối với Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh của ta, đây lại là nguồn lôi năng thô cực kỳ dồi dào để đúc đan điền. Ta cần tịnh hóa nó."
Thẩm Vô Danh lặng đi một chút, rồi đột ngột ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười điên cuồng chấn động cả màn sương mù nghĩa trang: "Tốt! Rất tốt! Dùng độc đan của kẻ thù làm cơ duyên bồi bổ bản thân, ý chí điên cuồng này của ngươi quả thực xứng đáng kế thừa huyết mạch Cổ Tộc! Ngươi cứ việc vào hang động phía sau thác nước luyện đan. Lão già này sẽ đứng canh gác bên ngoài, bất kỳ tên đệ tử tuần tra nào dám bén mảng tới đây, thanh sắt gỉ của ta sẽ cho chúng hồn phi phách tán!"
Diệp Vô Song khom lưng hành lễ: "Đa tạ sư phụ."
Diệp Vô Song bước vào gian phòng đá tối tăm trong nghĩa trang hoang phế. Cậu đóng chặt cửa đá, đặt chiếc lò luyện đan rách nát "Cửu Dương" lên bệ đá. Đây là lò luyện cũ kỹ chứa tàn hỏa mà cậu nhặt được từ bãi rác đan phòng. Cậu khẽ chạm tay vào chiếc lò, vận hành một tia linh lực lôi đình thô sơ truyền vào trận pháp kích hoạt ngầm.
Vù...
Một luồng sương mù màu xanh lam nhạt từ trong lò luyện bay ra, lơ lửng giữa không trung hóa thành hình bóng một lão nhân hư ảo, râu dài tới ngực, thần thái đầy vẻ kiêu ngạo nhưng ánh mắt quắc thước. Đan Cơ Lão Nhân—linh hồn dược sư tàn khuyết ẩn trong lò luyện.
"Hừ, tiểu tử thối, rốt cuộc cũng chịu gọi ta ra." Đan Cơ Lão Nhân liếc nhìn chiếc hộp ngọc đen trên bệ đá, khịt mũi đầy khinh miệt. "Mùi lôi độc thối rữa này thật khiến ta buồn nôn. Cơ Vô Ưu kia quả thực nham hiểm, dùng bùa cách ly thần thức để ngụy trang độc đan. Nếu ngươi nuốt thật, đan điền phế căn của ngươi sẽ tiêu biến trong vòng ba hơi thở."
"Đan lão, ta muốn dùng Phương pháp dung hợp Trúc Cơ Đan để tịnh hóa viên đan này." Diệp Vô Song thẳng thắn nói.
Đan Cơ Lão Nhân vuốt râu, ánh mắt lóe lên một tia tán thưởng kín đáo: "Ngươi muốn mượn lôi hỏa tự nhiên để thiêu rụi độc tố, giữ lại tinh túy dược liệu nguyên thủy của Trúc Cơ Đan cực phẩm? Ý tưởng rất táo bạo, nhưng nhục thân phàm cốt của ngươi chịu nổi áp lực lôi đình tự nhiên không?"
"Chịu không nổi cũng phải chịu." Diệp Vô Song lạnh lùng nói, bàn tay gầy gò siết chặt. "Thời gian của ta không còn nhiều. Lôi Vô Cực đang giám sát nghĩa trang, ta cần phải đột phá Trúc Cơ nhanh nhất có thể."
"Được! Đã có khí phách như vậy, ta sẽ truyền thụ cho ngươi kỹ thuật cổ đan đạo." Đan Cơ Lão Nhân nghiêm nghị nói. "Ngươi cần mang Lò dẫn lôi tự chế đến Thác nước Lôi Đình sau núi. Nơi đó dòng nước xiết mang điện tích cao, sấm sét tự nhiên đánh xuống liên tục. Đó là nguồn lôi hỏa tinh khiết nhất thế giới, có thể thiêu rụi mọi tạp chất độc tố mà không làm tổn hại đến dược tính nguyên thủy của đan dược. Nhưng hãy nhớ kỹ, bão sét tự nhiên cực kỳ cuồng bạo. Ngươi phải dùng Thần thức cảm nhận lôi để tìm ra điểm cân bằng nhiệt độ lôi hỏa trong lò luyện, chỉ cần sai lệch một tia, lò nổ người chết!"
Nửa đêm, mưa bão bùng phát dữ dội trên đỉnh núi Thái Huyền. Những luồng sét tự nhiên khổng lồ xé rách bầu trời đêm, giáng xuống những tiếng nổ đùng đoàng kinh hoàng.
Tại Thác nước Lôi Đình sau núi nghĩa trang hoang phế, dòng nước xiết mang điện tích cao đổ xuống từ vách đá vạn trượng, bắn tung tóe thành những tia lôi quang màu xanh tím đầy rẫy nguy hiểm. Diệp Vô Song mặc bộ áo bào lôi tơ rách nát, đứng dưới dòng thác xiết. Nước mang điện tích đập mạnh vào lưng cậu, khiến cơ bắp nhục thân phàm cốt bỏng rát, đau nhức nhối như bị vạn kim châm đâm vào tủy xương. Nhưng cậu vẫn cắn răng đứng vững, hai chân bám chặt vào tảng đá trơn trượt.
Trước mặt cậu là chiếc "Lò dẫn lôi tự chế"—chiếc lò đất sét kết hợp với các vòng sắt dẫn sét mà cậu tự chế tạo từ mảnh vỡ đồng cổ. Cậu cẩn thiện đặt viên độc đan nhiễm lôi độc vào trung tâm lò luyện. Xung quanh lò, Diệp Vô Song cắm chặt năm thanh "Tàn kiếm lôi hệ" gãy nát nhặt từ mộ kiếm ngoại môn xuống đất đá theo sơ đồ ngũ hành cổ trận. Đây là cột thu lôi dẫn sét để phân tán bớt luồng sét quá tải, bảo vệ lò luyện đất sét không bị nổ tung lập tức.
"Bắt đầu đi! Sét đến rồi!" Đan Cơ Lão Nhân lơ lửng bên cạnh thác nước, thét lớn trong tiếng gầm rú của bão sét.
Uỳnh!!!
Một đạo sét tự nhiên khổng lồ màu xanh lam từ chín tầng mây giáng thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Vô Song. Luồng điện tích khổng lồ truyền qua dòng thác nước xiết, chạy dọc theo năm thanh tàn kiếm gãy và đánh mạnh vào các vòng sắt của Lò dẫn lôi tự chế.
Xèo xèo xèo!
Nhiệt độ trong lò luyện đột ngột tăng vọt, lôi hỏa tự nhiên rực sáng thiêu đốt viên độc đan. Một luồng khói màu xám xịt, tanh nồng của lôi độc bắt đầu bốc lên từ nắp lò.
"Điều phối lôi hỏa! Tìm điểm cân bằng nhiệt độ!" Giọng nói của Đan Cơ Lão Nhân vang lên gấp gáp.
Diệp Vô Song nhắm chặt mắt, kích hoạt Thần thức cảm nhận lôi cực hạn. Trong thức hải của cậu, thế giới xung quanh biến thành một mạng lưới năng lượng điện tích nhấp nháy. Cậu nhìn thấy luồng lôi hỏa tự nhiên đang cuồng bạo tàn phá bên trong lò luyện, đe dọa thiêu rụi cả dược tính nguyên thủy của viên đan. Cậu vận dụng thần thức, chậm rãi điều hướng dòng điện tích chạy qua các vòng sắt, phân tán bớt năng lượng thừa sang năm thanh tàn kiếm gãy cắm xung quanh. Nhiệt độ lò luyện dần ổn định.
Rắc!
Đột ngột, một đạo sét biến dị màu tím đen giáng xuống mạnh mẽ hơn dự kiến. Tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên, Lò dẫn lôi tự chế bằng đất sét bị rạn nứt một góc lớn, luồng điện tích rò rỉ bộc phát dữ dội.
"Cẩn thận! Lò sắp nổ!" Đan Cơ Lão Nhân hoảng hốt kêu lên.
Nếu lò nổ lúc này, không chỉ quá trình tịnh hóa thất bại, mà kịch độc lôi đình giải phóng ra sẽ thiêu rụi hoàn toàn nhục thân phàm cốt của Diệp Vô Song. Trong thời khắc sinh tử cận kề, ánh mắt Diệp Vô Song lóe lên tia sáng điên cuồng tột độ. Cậu không lùi bước, chủ động đưa bàn tay phải gầy gò ra, cắn rách đầu ngón tay, nhỏ dòng máu huyết mang huyết mạch Cổ Tộc rỉ máu lên vết nứt của lò đất sét.
"Dùng máu làm trận, phong tỏa thiên cơ!"
Dòng máu Cổ Tộc chạm vào đất sét nung nóng, bốc lên một luồng sương mù màu đỏ tím rực rỡ. Trận pháp cổ xưa trên Đồng Sinh Ấn tự động cộng hưởng, cưỡng ép quấn chặt lấy vết nứt, khóa chặt luồng năng lượng không gian không cho bộc phát tự bạo.
Xèo xèo!
Bàn tay phải của Diệp Vô Song bị điện tích rò rỉ thiêu bỏng loét, da thịt cháy sém rỉ máu đau đớn tột cùng. Thần thức của cậu bị tiêu hao cực hạn, đầu óc nhức nhối như muốn nổ tung. Nhưng cậu vẫn nghiến răng chịu đựng, giữ vững bàn tay bôi máu lên lò luyện.
Dưới sự gia cố bằng máu huyết Cổ Tộc và sự điều phối thần thức điên cuồng của main, lò luyện dần ổn định trở lại. Dòng lôi hỏa tự nhiên tinh khiết tiếp tục thiêu rụi toàn bộ độc tố lôi đình xám xịt bên trong đan dược. Luồng khói độc màu xám cuối cùng bị dòng nước xiết của thác nước cuốn trôi hoàn toàn. Bên trong lò luyện, viên độc đan xù xì màu tím xám đã hoàn toàn tan chảy, rũ bỏ lớp vỏ tà ác nhiễm độc, chỉ còn lại một giọt tinh chất dược liệu màu trắng tuyết thuần khiết tuyệt đối của Trúc Cơ Đan cực phẩm.
Giọt dược chất tinh khiết hấp thụ trọn vẹn luồng lôi điện chí dương tinh khiết nhất của thác nước lôi đình, bắt đầu ngưng tụ lại, xoay tròn điên cuồng.
Uỳnh!!!
Viên lôi đan hoàn thành, tỏa ra luồng lôi quang tím biếc tinh khiết cực hạn làm rung chuyển không gian sau núi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!