Nhạc nềnPrairie

Mưu Đồ Tráo Đan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không gian u tối của địa lao Chấp Pháp Đường Ngoại Môn Thái Huyền Tông lạnh buốt như băng tuyết ngàn năm. Những bức tường đá xám xịt rỉ ra thứ nước ngầm mang theo phong vị tanh nồng của máu và rỉ sét lâu ngày. Diệp Vô Song đứng thẳng giữa những mảnh xích sắt vỡ nát dưới đất, lồng ngực trái của cậu vẫn rách nát, máu tươi đỏ rực chảy dài qua vết sẹo hình rồng cuộn của Đồng Sinh Ấn. Tuy nhiên, thần thái của cậu không hề có một chút u sầu hay sợ hãi. Đôi mắt tím đen sâu thẳm ẩn sau mái tóc rối bời nhìn thẳng vào Đại trưởng lão Lôi Vô Cực.


Lôi Vô Cực nheo mắt, luồng uy áp Kim Đan sơ kỳ cuồng bạo như thủy triều giận dữ đè nặng lên bả vai Diệp Vô Song. Sức mạnh của một tu sĩ Kim Đan khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, ép cho xương khớp nhục thân phàm cốt của cậu phát ra những tiếng kêu răng rắc khô khốc. Lão tiến sát lại gần cậu, giọng nói trầm đục như tiếng đá tảng nghiền nát nhau:


"Diệp Vô Song, ngươi cho rằng Chưởng môn có thể che chở ngươi cả đời sao? Luồng Thái Huyền Thần Lôi cách không vừa rồi quả thực đã phế bỏ Chấp sự Mã để giữ mạng cho ngươi. Nhưng ở cái ngoại môn này, luật lệ vẫn do Lôi gia ta định đoạt. Khôn hồn thì khai ra, mối liên hệ giữa ngươi và Chưởng môn tối cao là gì?"


Diệp Vô Song khẽ ho khan, một ngụm máu đỏ tươi tràn ra khóe môi rách nát. Cậu không lùi bước, vận hành Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh để bảo vệ các kinh mạch phụ trợ khỏi bị uy áp Kim Đan đập nát. Cậu cười lạnh, giọng nói khàn khàn đầy thách thức:


"Đại trưởng lão muốn biết? Sao lão không tự lên đỉnh Thái Huyền mà hỏi trực tiếp Chưởng môn? Một tên tạp dịch phế căn như ta, làm sao hiểu được ý nghĩ của một vị Tiên Tôn đứng đầu chính đạo?"


"Ngươi tìm chết!" Lôi Vô Cực thịnh nộ, bàn tay già nua rực sáng luồng lôi hỏa đỏ xám chuẩn bị vung lên. Lão không thể để một tên giun dế sỉ nhục tôn nghiêm của mình.


Uỳnh!!!


Ngay khi sát chiêu của Lôi Vô Cực chuẩn bị giáng xuống, không gian đỉnh đầu địa lao đột ngột vặn vẹo dữ dội. Một tiếng chuông cổ thanh thoát, majestic vang vọng từ đỉnh Thái Huyền truyền xuống, chấn vỡ hoàn toàn luồng uy áp Kim Đan của Đại trưởng lão. Một vết nứt không gian màu tím vàng rực rỡ xé rách màn đêm tăm tối của ngục tối, tỏa ra luồng linh khí nồng đậm gấp trăm lần bình thường.


Từ trong vết nứt không gian, một cậu bé khoảng mười hai tuổi bước ra. Cậu mặc bộ y phục xanh thẫm thêu rồng vàng tinh xảo của đỉnh Thái Huyền, khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo vô ngần. Thanh Y Đồng Tử—thị giả thân cận của Vân Hoài Tử Tiên Tôn.


Sự xuất hiện của Thanh Y Đồng Tử khiến toàn bộ đệ tử chấp pháp trong địa lao, kể cả Tống Thanh Thư, lập tức quỳ sụp xuống đất, không dám thở mạnh. Ngay cả Đại trưởng lão Lôi Vô Cực cũng phải thu hồi lôi hỏa, khẽ khom lưng hành lễ:


"Ngoại môn Lôi Vô Cực, bái kiến Thanh Y sứ giả. Không biết sứ giả giáng lâm địa lao dơ bẩn này có chỉ thị gì của Chưởng môn?"


Thanh Y Đồng Tử không thèm nhìn Lôi Vô Cực, đôi mắt ngạo nghễ của cậu quét qua Diệp Vô Song, dừng lại một chút ở vết sẹo rỉ máu trước ngực cậu với vẻ ghê tởm kín đáo. Cậu hắng giọng, thanh âm non nớt nhưng chứa đựng uy nghiêm truyền khắp địa lao:


"Chưởng môn có lệnh! Ngoại môn tạp dịch Diệp Vô Song có công khai thác lôi tinh thượng phẩm, nhưng bị Chấp sự Mã vu oan giáng họa, chịu cực hình bất công. Chưởng môn từ bi, đặc biệt ban phát một viên Trúc Cơ Đan cực phẩm chứa pháp lực tịnh hóa bản nguyên của Tiên Tôn để hắn phục hồi kinh mạch, khôi phục thân phận tự do. Lập tức phóng thích, không được chậm trễ!"


Dứt lời, Thanh Y Đồng Tử vung tay áo, một chiếc hộp ngọc bạch yến tinh xảo bay lơ lửng giữa không trung, tỏa ra luồng dược hương thơm ngát ôn hòa, chỉ cần ngửi một ngụm cũng khiến kinh mạch rạn nứt của Diệp Vô Song dịu đi rõ rệt. Bên trong chiếc hộp chính là viên Trúc Cơ Đan (Bản nguyên Tiên Tôn) vô giá.


Gương mặt Lôi Vô Cực co giật kịch liệt. Lão biết viên tiên dược này quý giá thế nào—nó chứa đựng một tia pháp lực tịnh hóa bản nguyên của chính Vân Hoài Tử, thứ mà ngay cả chân truyền đệ tử nội môn cũng thèm khát mà không có được. Chưởng môn lại ban nó cho một tên phế căn dơ bẩn để giữ mạng! Sự bao che lộ liễu này càng củng cố nghi ngờ trong lòng lão về một bí mật kinh thiên động địa liên quan đến Đồng Sinh Khế.


Tuy nhiên, trước thiên uy của Tiên Tôn Độ Kiếp Kỳ, Lôi Vô Cực không dám công khai kháng lệnh. Lão khẽ cắn răng, cúi đầu nói:


"Chưởng môn từ bi, ngoại môn tự nhiên tuân mệnh. Tuy nhiên, theo thiết luật tông môn vạn năm qua, bất kỳ đan dược cấp cao nào ban xuống ngoại môn đều phải qua Đan phòng ngoại môn kiểm tra độc tính và ghi chép vào sổ sách tài nguyên để tránh tà khí xâm nhập. Mong sứ giả cho phép chúng ta thực hiện đúng quy trình."


Thanh Y Đồng Tử nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn. Cậu biết Vân Hoài Tử đang bế quan chịu đựng phản phệ đau đớn kịch liệt trên đỉnh Thái Huyền, chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ để về phục mệnh. Nhưng luật lệ tông môn quả thực có điều này, lão già Lôi Vô Cực lại dùng danh nghĩa công vụ để ép buộc, cậu không tiện từ chối thẳng thừng.


"Được rồi! Nhưng phải nhanh lên. Ta chỉ đợi ở đây nửa canh giờ." Thanh Y Đồng Tử lạnh lùng phẩy tay, đứng chắp tay sau lưng đầy kiêu ngạo.


"Tống Chấp Sự! Mau mang hộp đan dược này đến Đan phòng ngoại môn kiểm tra ghi chép khẩn cấp!" Lôi Vô Cực lập tức quay sang ra lệnh cho một gã trung niên mặc áo xám chấp sự đang lấm lét đứng ở góc tối.


Tống Chấp Sự—kẻ quản lý đan phòng ngoại môn, tu vi Luyện Khí tầng 8—run rẩy bước lên nhận lấy chiếc hộp ngọc bạch yến từ tay Thanh Y Đồng Tử. Ánh mắt gã lấp lánh sự tham lam và hèn nhát tột độ. Gã cúi đầu vâng dạ rồi nhanh chóng lui ra ngoài, hướng thẳng về phía Đan phòng ngoại môn.


Không một ai biết rằng, ngay khi bước ra khỏi tầm mắt của Thanh Y Đồng Tử, trong thức hải của Tống Chấp Sự vang lên một luồng truyền âm lạnh lùng, sắc bén của Cơ Vô Ưu:


"Tống Chấp Sự, cơ hội của ngươi đến rồi. Chưởng môn ban phát Trúc Cơ Đan cực phẩm cho tên phế vật kia. Ta muốn ngươi lén tráo đổi viên tiên dược đó thành viên Phế đan nhiễm độc lôi cực mạnh mà ta đã đưa cho ngươi trước đó. Nếu thành công, Cơ gia ta sẽ thưởng cho ngươi một viên Trúc Cơ Đan chuẩn phẩm và một suất tiến vào nội môn. Nếu thất bại... ngươi tự biết hậu quả của kẻ phản bội chân truyền đệ tử!"


Tống Chấp Sự mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương bủng beo. Gã biết Cơ Vô Ưu là đồ đệ chân truyền duy nhất của Tiên Tôn, quyền lực che trời ở ngoại môn. Hơn nữa, viên Phế đan nhiễm độc lôi kia là thứ kịch độc cực kỳ tàn bạo, một khi nuốt xuống sẽ âm thầm ăn mòn đan điền phế căn của Diệp Vô Song thành vũng máu trong vòng ba ngày mà không để lại bất kỳ dấu vết dao động linh lực nào của kẻ hạ độc. Đây là kế hoạch mưu sát hoàn hảo nhất của Cơ Vô Ưu nhằm diệt khẩu Diệp Vô Song mà không kích hoạt sự bảo vệ hay phản chấn trực tiếp của Tiên Tôn.


"Cơ sư huynh yên tâm, tiểu nhân biết phải làm gì..." Tống Chấp Sự thầm truyền âm lại, hàm răng gã khẽ lập cập vì vừa sợ hãi vừa hưng phấn trước viễn cảnh được thăng tiến vào nội môn.


Bước vào mật thất đan phòng tối tăm, Tống Chấp Sự nhanh chóng đóng chặt cửa đá phòng ngự. Gã run rẩy mở chiếc hộp ngọc bạch yến ra. Viên Trúc Cơ Đan cực phẩm nằm bên trong tỏa ra hào quang tím nhạt thuần khiết tuyệt đối, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ. Lòng tham dâng trào, gã vội vàng cất viên tiên dược vô giá vào túi trữ vật của mình.


Sau đó, gã lấy ra một chiếc hộp ngọc đen tuyền hoàn toàn đồng dạng từ trong tay áo. Bên trong chiếc hộp đen là một viên đan dược màu tím xám xịt, xù xì và tỏa ra một luồng khí tức lôi độc lạnh lẽo, hôi hám cực kỳ kín đáo—viên Phế đan nhiễm độc lôi của Cơ Vô Ưu. Để che giấu hoàn toàn độc tính tà ác này khỏi sự dò xét thần thức của người ngoài, Tống Chấp Sự cẩn thận lấy ra một tấm "Bùa cách ly thần thức" màu vàng rách nát, dán chặt lên nắp hộp để phong tỏa toàn bộ dao động năng lượng bên trong.


Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng không để lại sơ hở, Tống Chấp Sự hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ nghiêm nghị giả tạo rồi cầm chiếc hộp ngọc đen quay trở lại địa lao Chấp Pháp Đường.


Lúc này, Diệp Vô Song đã được tháo bỏ xích sắt, đứng lặng lẽ bên cạnh bệ đá địa lao. Thần sắc cậu vẫn lạnh lùng, nhưng trong thức hải thần hồn, một đồ án tàn trận cổ xoay tròn phát ra ánh sáng bạc thần bí—Thần thức cảm nhận lôi đã được kích hoạt ngầm.


Đột ngột, giọng nói khàn khàn, uyên bác của Đan Cơ Lão Nhân vang lên trong thức hải của cậu, mang theo sự cảnh giác cao độ:


"Vô Song tiểu tử, cẩn thận! Ta cảm nhận được một luồng tử khí lôi đình cực kỳ âm hiểm đang tiếp cận. Kẻ vừa đi kiểm tra đan dược mang theo một luồng oán khí tà ác không thuộc về tiên dược tịnh hóa."


Diệp Vô Song khẽ nheo mắt, ngón tay gầy gò dưới vạt áo xám khẽ siết chặt. Cậu thầm nghĩ: "Cơ Vô Ưu... quả nhiên ngươi không chịu ngồi yên nhìn ta Trúc Cơ."


Tống Chấp Sự bước vào địa lao, cúi đầu dâng chiếc hộp ngọc đen lên trước mặt Thanh Y Đồng Tử và Lôi Vô Cực, giọng nói cung kính giả tạo:


"Báo cáo sứ giả, báo cáo Đại trưởng lão. Đan dược đã được kiểm tra kỹ lưỡng, hoàn toàn an toàn và đã được ghi chép vào sổ sách ngoại môn. Đây là tiên dược Chưởng môn ban tặng."


Thanh Y Đồng Tử hờ hững gật đầu, phẩy tay ra hiệu cho Tống Chấp Sự trao chiếc hộp cho Diệp Vô Song: "Nhận lấy đi, phế... Diệp Vô Song. Đây là ân điển lớn nhất đời ngươi, đừng làm tổn hao lòng từ bi của Chưởng môn."


Tống Chấp Sự bước đến trước mặt Diệp Vô Song, greasy smile hiện rõ trên khuôn mặt bủng beo của gã. Gã chìa chiếc hộp ngọc đen ra, đôi mắt ti hí luôn nhìn láo liên đầy sợ hãi nhưng cũng ẩn chứa sự tàn nhẫn độc địa:


"Diệp sư đệ, chúc mừng ngươi nhận được tiên dược Trúc Cơ cực phẩm. Hãy nhanh chóng nhận lấy đan dược."


Diệp Vô Song vươn bàn tay gầy gò đầy vết chai sạn bám bụi quặng ra, chậm rãi chạm vào bề mặt chiếc hộp ngọc đen lạnh lẽo. Ngay khoảnh khắc ngón tay tiếp xúc với hộp ngọc, cậu âm thầm phóng thích một tia thần thức cảm nhận lôi quét thẳng vào bên trong.


Uỳnh!


Một luồng phản chấn linh lực vô hình nhưng cực kỳ sắc bén từ tấm Bùa cách ly thần thức dán trên nắp hộp đột ngột bộc phát, va chạm mạnh mẽ với thần thức của Diệp Vô Song. Cơn đau đầu nhức nhối như bị kim châm đâm thẳng vào thức hải khiến Diệp Vô Song khẽ rùng mình, một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Cậu phải trả giá bằng việc tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực để chống đỡ luồng phản chấn bùa chú này.


Nhưng cậu không hề lùi bước. Diệp Vô Song cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đầu dữ dội, cưỡng ép thần thức cảm nhận lôi hóa thành một sợi tơ cực mỏng, luồn lách qua một khe nứt nhỏ nhất trong cấu trúc phong ấn của bùa chú để thâm nhập sâu vào bên trong hộp ngọc.


Ngay lập tức, thế giới năng lượng bên trong hiện lên rõ rệt dưới thần thức độc đáo của cậu.


Không hề có luồng sinh cơ ấm áp, thuần khiết chí dương của pháp lực tịnh hóa Tiên Tôn. Thay vào đó, một luồng năng lượng lôi điện màu tím xám xịt, hỗn loạn và vô cùng corrosive gào thét cuồng bạo. Đó là kịch độc lôi đình tích tụ ngàn năm dưới đáy mạch quặng sâu—thứ độc tố có khả năng ăn mòn, làm thối rữa và hủy hoại hoàn toàn đan điền phế căn của bất kỳ tu sĩ Luyện Khí nào trong vòng ba ngày.


Đây là một viên Phế đan nhiễm độc lôi cực mạnh!


Diệp Vô Song lập tức hiểu ra toàn bộ mưu đồ hèn hạ của Cơ Vô Ưu và Tống Chấp Sự. Chúng muốn dùng viên phế đan nhiễm độc này để giết chết cậu một cách âm thầm, biến cái chết của cậu thành một tai nạn tự bạo do phế căn cố tình nuốt tiên dược quá tải tu vi, từ đó xóa sạch mọi dấu vết mưu sát.


Lòng căm thù dâng trào trong lồng ngực Diệp Vô Song, nhưng gương mặt cậu vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng. Cậu khẽ liếc nhìn Tống Chấp Sự. Gã chấp sự đan phòng đang nín thở quan sát cậu, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tự tin tột độ rằng mưu đồ tráo đan của mình đã thành công hoàn hảo nhờ tấm bùa cách ly thần thức che mắt thế gian.


Trong đầu Diệp Vô Song, một chuỗi tính toán chiến thuật tàn khốc bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng:


"Nếu ta vạch trần Tống Chấp Sự ngay tại đây, Lôi Vô Cực và phe cánh ngoại môn chắc chắn sẽ bao che, tiêu hủy vật chứng hoặc đổ tội cho một tên đệ tử tạp dịch đan phòng vô danh nào đó để bịt đầu mối. Ta sẽ không nhận được bất kỳ lợi ích nào ngoài việc rút dây động rừng, khiến Cơ Vô Ưu đề phòng và đổi sang một sát chiêu khác tinh vi hơn."


"Hơn nữa... luồng lôi độc cực mạnh trong viên phế đan này... đối với kẻ khác là kịch độc chí mạng phá hủy đan điền. Nhưng đối với Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh của ta, và đan điền biến dị mang theo hắc ám lôi khí dưới đáy mỏ quặng, đây lại là một nguồn năng lượng lôi điện thô sơ vô cùng đậm đặc và dồi dào! Nếu ta có thể tìm cách tịnh hóa, bóc tách toàn bộ độc tố thối rữa ra khỏi viên đan này, tinh túy lôi đình còn lại sẽ giúp ta đúc thành công Lôi Đình Đan Điền vững chắc gấp mười lần bình thường!"


Quyết định đã đưa ra, Diệp Vô Song khẽ mỉm cười lạnh lùng dưới lớp tóc rối. Cậu chậm rãi mở nắp hộp ngọc đen ra.


Viên phế đan màu tím xám nằm im lìm bên trong, tỏa ra một luồng lôi quang mờ nhạt được ngụy trang khéo léo dưới một lớp bột vàng mỏng bên ngoài để đánh lừa thị giác phàm nhân.


Tống Chấp Sự nín thở, lồng ngực phập phồng vì căng thẳng tột độ. Gã bước lên một bước, giọng nói run rẩy chứa đựng sự thúc giục độc địa:


"Diệp sư đệ, đan dược này quý giá vô ngần, Chưởng môn đặc biệt dặn dò ngươi phải nuốt ngay tại chỗ để tránh dòm ngó của kẻ khác... Hãy mau nuốt xuống đi!"


Lôi Vô Cực đứng phía sau khẽ nhếch môi cười gằn, lão đang chờ đợi khoảnh khắc tên phế vật này tự bạo đan điền chết thảm khốc ngay trước mặt Thanh Y sứ giả.


Diệp Vô Song chậm rãi đưa hai ngón tay gầy gò gắp viên phế đan nhiễm độc lên. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy vì hưng phấn tột độ của Tống Chấp Sự, rồi từ từ đưa viên đan dược sát vào bờ môi rách nát rỉ máu của mình, chuẩn bị nuốt xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!