Vết Roi Trên Ngực Tiên Nhân
Sương mù lạnh buốt của đầm lầy sương độc vẫn còn bám chặt trên vạt áo xám rách nát của Diệp Vô Song khi cậu lết thân xác tàn tạ trở lại Nghĩa trang hoang phế ngoại môn. Bóng đêm bao phủ lấy những nấm mồ vô chủ, chỉ có tiếng gió rít qua những cành cây khô khốc và tiếng mưa phùn rơi tí tách trên những tấm bia đá lạnh lẽo. Nhục thân của cậu lúc này như một khối đất sét rạn nứt dưới cái nắng hạn tột cùng. Những luồng lôi điện đỏ xám từ đòn đánh của Lôi Báo trước đó vẫn còn âm ỉ tàn phá kinh mạch phế căn, khiến từng tế bào trong cơ thể cậu gào thét đau đớn.
Không một tiếng rên rỉ, Diệp Vô Song ngồi xếp bằng bên cạnh một ngôi mộ hoang. Cậu run rẩy thò tay vào ngực áo, lấy ra ba bình ngọc màu xanh lục bảo chứa Bách Thảo Lộ cực phẩm—thứ dược dịch quý giá mà cậu đã dùng mạng sống để đổi lấy từ Vương Mập tại Chợ đen Lôi Minh. Cậu không chút do dự, uống cạn một bình, rồi đổ hai bình còn lại lên những vết thương rách nát trên người.
Dược dịch mát lạnh tột cùng lập tức thấm sâu qua da thịt, xoa dịu những vết bỏng loét do lôi điện gây ra. Diệp Vô Song cắn chặt răng, vận hành Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh dưới sự hướng dẫn thầm lặng của ý niệm Đan Cơ Lão Nhân trong thức hải. Luồng linh lực ôn hòa của Bách Thảo Lộ bắt đầu bao bọc lấy những vết rạn nứt trên kinh mạch phế thải, cưỡng ép tịnh hóa luồng lôi độc đang tàn phá cơ thể. Lồng ngực trái của cậu, nơi có vết sẹo rồng cuộn rỉ máu của Đồng Sinh Ấn, rực lên một luồng sáng tím đen mờ nhạt. Sinh cơ khổng lồ từ khế ước liên kết thọ nguyên của Vân Hoài Tử lại một lần nữa tuôn chảy, giúp cậu hồi phục nhục thân với tốc độ kinh hoàng.
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi đó không kéo dài được lâu.
"Gừ... gừ..."
Tiếng gầm gừ trầm đục của Hắc Tử—chú chó săn đen mang huyết mạch linh thú canh gác nghĩa trang—đột ngột vang lên từ phía cổng đá đổ nát. Đôi mắt tinh anh của nó lấp lánh tia chớp tím, hướng thẳng về phía con đường mòn dẫn lên nghĩa trang.
Diệp Vô Song chậm rãi mở mắt. Thần thức cảm nhận lôi của cậu lập tức quét ra ngoài phạm vi năm mươi trượng. Trong màn mưa phùn âm u, cậu cảm nhận được hàng chục dao động linh lực hỗn loạn đang rầm rộ kéo đến. Đi đầu là một luồng khí tức lôi hệ cuồng bạo quen thuộc của Chấp sự Mã, kẻ cai quản mỏ quặng số 9, và bên cạnh gã là luồng linh lực lạnh lùng, sắc bén của Tống Thanh Thư—đệ tử chấp pháp của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn.
Nhưng kẻ khiến ánh mắt Diệp Vô Song sa sầm lại chính là một bóng người gầy gò, lấm lét đi phía trước dẫn đường. Lão Cẩu.
Tên phu mỏ già nua hèn hạ, kẻ từng quỳ gối trước cậu để xin một ngụm nước sạch dưới hầm mỏ, lúc này đang khom lưng nịnh bợ bên cạnh Chấp sự Mã. Trên tay lão ta cầm một bình thuốc giải lôi độc cấp thấp—phần thưởng dơ bẩn cho sự phản bội.
"Mã chấp sự, Tống sư huynh! Chính là chỗ này!" Giọng nói khàn khàn, run rẩy của Lão Cẩu vang lên giữa màn đêm: "Tên phế vật Diệp Vô Song dạo này thường xuyên lén lút rời mỏ quặng, chính mắt tiểu nhân nhìn thấy hắn trốn về khu nghĩa trang hoang phế này. Hắn chắc chắn đang tàng trữ tà thuật hoặc bảo vật ăn cắp của tông môn!"
"Tốt lắm! Lão Cẩu, nếu lần này bắt được tên nghịch đồ đó, Đại trưởng lão sẽ không bạc đãi ngươi." Chấp sự Mã cười gằn, đôi mắt một mí híp lại đầy sát khí thù hận. Gã vẫn chưa quên nhục nhã khi bị phản chấn tàn phế một phần kinh mạch trước đó, lòng căm thù đối với Diệp Vô Song đã khắc sâu vào xương tủy.
Uỳnh!
Cánh cổng đá cũ kỹ của nghĩa trang bị một luồng lôi lực bạo liệt đánh sập hoàn toàn. Khói bụi trộn lẫn sương mưa bay mù mịt. Hàng chục đệ tử chấp pháp mặc y phục đen viền đỏ, tay lăm lăm kiếm tuần tra rực sáng điện tích, nhanh chóng bao vây toàn bộ khu mộ hoang.
Diệp Vô Song vẫn ngồi yên trên bệ đá, gương mặt giấu sau chiếc mặt nạ gỗ thô sơ không một chút gợn sóng. Cậu khẽ vuốt ve đầu Hắc Tử, ra hiệu cho nó lùi vào bóng tối của hang động cổ phía sau. Cậu biết rõ, chiến đấu trực diện ở đây chỉ có con đường chết, và nó sẽ kéo theo cả Thẩm Vô Danh—người thầy đang âm thầm ẩn cư dưỡng thương trong nghĩa trang.
"Diệp Vô Song! Ngươi trốn kỹ thật đấy!" Chấp sự Mã bước ra từ màn sương mưa, chiếc roi lôi độc Hắc Xà mới tinh trên tay gã khẽ nhịp nhịp xuống đất, phát ra những tiếng chập điện xèo xèo đầy đe dọa: "Hôm nay có Tống sư huynh của Chấp Pháp Đường ở đây, ngươi có mọc cánh cũng không thoát nổi tội danh tàng trữ tà thuật, mưu hại đồng môn!"
Tống Thanh Thư bước lên một bước, khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị giả tạo lộ rõ vẻ khinh miệt. Hắn nhìn tên phế căn tạp dịch rách rưới trước mặt, giọng nói lạnh lùng như ban phát phán quyết: "Tập sự phế căn Diệp Vô Song, ngươi bị cáo buộc lén lút giao dịch chợ đen, tàng trữ cấm thuật tà đạo và có liên quan đến cái chết bất thường của Sát thủ Hắc Hổ dưới hầm mỏ. Khôn hồn thì thúc thủ chịu trói, bằng không Chấp Pháp Đường sẽ đánh nát nhục thân ngươi ngay tại chỗ!"
Diệp Vô Song khẽ cười lạnh dưới lớp mặt nạ gỗ. Cậu chậm rãi đứng dậy, hai tay buông thõng, không hề có ý định phản kháng: "Chấp Pháp Đường ngoại môn hóa ra lại hành pháp dựa trên lời chỉ điểm của một tên phu mỏ phản bội sao? Ta chỉ là một phế căn tạp dịch, lấy đâu ra bản sự để giết sát thủ Luyện Khí tầng 8?"
"Câm miệng! Đến địa lao Hình Đường, ngươi sẽ có cơ hội giải thích với roi chấp pháp!" Tống Thanh Thư quát lớn, vung tay ra lệnh: "Trói hắn lại bằng xích sắt phong ấn lôi độc!"
Hai đệ tử chấp pháp lập tức lao lên, quật mạnh sợi xích sắt đen thẫm mang theo những phù văn dẫn điện đỏ rực quanh cổ chân và cổ tay Diệp Vô Song. Luồng lôi độc từ xích sắt lập tức ăn mòn vào da thịt, phong tỏa toàn bộ linh lực Trúc Cơ mới hình thành của cậu, tạo ra những cơn đau nhức nhối như vạn kim châm.
Ngay khi Diệp Vô Song bị áp giải ra đến cổng nghĩa trang, một luồng kiếm quang màu xanh lam thanh lệ đột ngột xé rách màn đêm giáng xuống, chắn ngang lối đi của đoàn người.
Tô Thanh Tuyết mặc bộ bạch y viền tím của nội môn bước ra từ sương mù, thanh kiếm Thanh Tuyết cấp Linh bảo hạ phẩm cầm trên tay phát ra những luồng hàn khí lạnh buốt. Đôi mắt thông minh của nàng khóa chặt lấy Tống Thanh Thư, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng uy áp của một thiên tài Trúc Cơ trung kỳ: "Tống Thanh Thư, ai cho phép các ngươi tự ý bắt giữ đệ tử ngoại môn tại khu vực nghĩa trang mà không có lệnh bài phê duyệt của Hình Đường Trưởng lão?"
Tống Thanh Thư khẽ biến sắc trước sự xuất hiện của Tô Thanh Tuyết. Hắn biết rõ thân thế thế gia nội môn của nàng không dễ trêu chọc, nhưng nghĩ đến mệnh lệnh trực tiếp và phần thưởng khổng lồ từ Cơ Vô Ưu và Đại trưởng lão Lôi Vô Cực, hắn lại lấy lại vẻ cứng rắn: "Tô sư muội, đây là vụ án đặc biệt liên quan đến an nguy của tông môn. Tên phế căn này mang hơi thở lôi đình bất thường, có nghi vấn tàng trữ cấm thuật tà đạo phản tông. Chấp Pháp Đường ngoại môn có quyền bắt giữ khẩn cấp. Mong sư muội không can thiệp vào công vụ!"
Tô Thanh Tuyết nhíu mày, nàng lén nhìn Diệp Vô Song. Thấy thiếu niên vẫn giữ phong thái trầm tĩnh đến đáng sợ, thậm chí khóe mắt cậu còn khẽ nháy nhẹ ra hiệu cho nàng lùi lại, nàng khẽ cắn môi. Nàng biết nếu cố tình dùng bạo lực cản trở Chấp Pháp Đường lúc này sẽ chỉ khiến Lôi Vô Cực có thêm cớ để khép tội chết cho Diệp Vô Song.
"Tống Thanh Thư, nếu các ngươi dám dùng cực hình bất hợp pháp lên hắn trước khi có phán quyết cuối cùng của Hình Đường, Tô gia ta sẽ không để yên đâu!" Tô Thanh Tuyết lạnh lùng đe dọa, ngón tay khẽ siết chặt chuôi kiếm.
"Sư muội yên tâm, Chấp Pháp Đường luôn hành sự theo thiết luật." Tống Thanh Thư cười giả tạo, phẩy tay ra hiệu áp giải Diệp Vô Song đi qua.
...
Địa lao của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn ẩm ướt, tối tăm và nồng nặc mùi máu tanh cùng mùi rỉ sét của sắt thép chịu phạt lôi nghìn năm. Diệp Vô Song bị xích chặt hai tay vào hai cột đồng khổng lồ chứa trận pháp dẫn điện giữa sảnh đường chấp pháp.
Phía trên cao, Tống Thanh Thư ngồi trên ghế bục gỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống. Đứng bên cạnh hắn là Chấp sự Mã, tay lăm lăm chiếc roi chấp pháp Hắc Lôi cấp Pháp bảo trung phẩm rực sáng những tia chớp màu tím đen đầy oán khí.
"Diệp Vô Song, ta khuyên ngươi nên thành thật khai ra." Tống Thanh Thư gõ nhẹ ngón tay lên bàn án gỗ: "Kẻ nào đứng sau lưng chỉ điểm cho ngươi? Làm sao một tên phế căn như ngươi lại có thể sống sót qua hai lần lôi phạt và tịnh hóa được lôi độc dưới mỏ quặng? Có phải ngươi đã đánh cắp truyền thừa cổ trận của tông môn không?"
Diệp Vô Song ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy khinh bỉ: "Ta đã nói rồi, ta chỉ là một tên phế vật tạp dịch gác mộ. Các ngươi muốn ép cung thì cứ việc vung roi, cần gì phải tốn lời giả nhân giả nghĩa?"
"Ngông cuồng!" Chấp sự Mã rống lên giận dữ. Gã nhìn vết sẹo rỉ máu trước ngực Diệp Vô Song, lòng tham và sự thù hận bùng cháy dữ dội: "Tống sư huynh, tên phế vật này cứng đầu lắm, không dùng cực hình phạt roi lôi độc thì hắn sẽ không chịu mở miệng đâu!"
Tống Thanh Thư lạnh lùng gật đầu: "Thi hành hình phạt roi lôi độc phạt roi dã man. Đánh đến khi nào hắn chịu ký vào bản nhận tội tàng trữ tà thuật thì dừng!"
"Tuân mệnh!"
Chấp sự Mã bước lên, gương mặt vặn vẹo đầy tợn tạo. Gã dồn toàn bộ lôi lực Luyện Khí tầng 7 của mình vào chiếc roi Hắc Lôi. Luồng sét tím đen mang theo oán khí của hàng vạn phu mỏ chết trận lập tức rít lên chói tai trong không gian ngục tối.
Chát!!!
Phát roi đầu tiên quật mạnh xuống lồng ngực trái của Diệp Vô Song, chuẩn xác nện thẳng vào vị trí của vết sẹo Đồng Sinh Ấn.
Da thịt của cậu lập tức rách toạc, máu tươi đỏ rực bắn tung tóe trên nền đá lạnh. Luồng lôi độc cuồng bạo từ chiếc roi chấp pháp lập tức ăn mòn vào vết thương, tàn phá tế bào nhục thân phàm cốt của cậu. Cơn đau đớn tột cùng như bị vạn lưỡi dao nung đỏ cào xé da thịt khiến toàn thân Diệp Vô Song run lên bần bật.
Nhưng cậu không hề hét lên một tiếng nào. Ngược lại, đôi mắt tím đen giấu sau lớp tóc rối bời đột ngột trừng lớn, nhìn thẳng vào Chấp sự Mã. Khóe môi rách nát của cậu khẽ nhếch lên, bộc phát một nụ cười điên cuồng, tột cùng thách thức.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thái Huyền cao vút vạn trượng quanh năm mây mù bao phủ.
Trong mật thất tối cao của đệ nhất Tiên Tôn chính đạo, Vân Hoài Tử đang ngồi xếp bằng trên đài sen ngọc bích, cố gắng dùng pháp lực Độ Kiếp Kỳ để tịnh hóa luồng oán khí Nguyên Anh kiếm ý của Thẩm Vô Danh gieo rắc trước đó. Gương mặt tiên phong đạo cốt của lão bỗng chốc co giật dữ dội.
Thịch!!!
Trái tim của vị đệ nhất Tiên Tôn đột ngột co thắt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
"Khặc...!!!"
Vân Hoài Tử mở phắt đôi mắt rực sáng lôi quang trắng tuyết, lão ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên màu vàng kim óng ánh. Trên lồng ngực trái của lão, bên dưới lớp bạch y không một hạt bụi, vết sẹo Đồng Sinh Ấn hình lôi long cuộn tròn đột ngột rực sáng đỏ máu, rỉ ra những dòng máu vàng kim nóng bỏng.
Một cơn đau đớn xé rách nhục thân và thần hồn xuất hiện hoàn hảo, truyền dịch 100% thương tổn từ ngoại môn truyền thẳng vào cơ thể lão. Luồng lôi độc oán khí hôi hám từ chiếc roi Hắc Lôi của Chấp sự Mã bắt đầu gặm nhấm, ăn mòn thần hồn pristine của một vị cường giả Độ Kiếp Kỳ.
"Nghịch đồ dơ bẩn... ngươi dám để kẻ khác tra tấn nhục thân để hại ta?!" Vân Hoài Tử gầm lên một tiếng đầy đau đớn và nhục nhã. Thần điện tối cao của lão chấn động dữ dội, những cột đá ngọc bích xung quanh rạn nứt dưới cơn thịnh nộ tột cùng của Tiên Tôn.
Lão cảm nhận được, thông qua sợi chỉ khế ước đỏ rực, nhục thân phàm cốt yếu ớt của Diệp Vô Song đang phải gánh chịu những đòn roi lôi độc dã man. Mỗi roi đánh xuống tên phế nhân đó, thần hồn của lão lại bị oán khí gặm nhấm thêm một phần, thọ nguyên phi thăng ngàn năm đang tụt dốc không phanh.
Nếu đan điền phế căn của Diệp Vô Song bị đánh nát, khế ước phản phệ sẽ lập tức hủy diệt 50% tu vi và thọ nguyên của lão ngay trước thềm đại kiếp phi thăng cận kề!
"Đáng chết! Đáng chết vạn lần!" Vân Hoài Tử gầm rú điên cuồng. Lão nhận ra trò chơi vờn mồi sinh tử tàn khốc này: nếu lão không lập tức ra tay dập tắt nguồn phát sát thương ở ngoại môn, lão sẽ bị chính những đòn roi của lũ chó săn ngoại môn hành hạ đến chết.
Dưới địa lao Chấp Pháp Đường Ngoại Môn, Chấp sự Mã nhìn thấy nụ cười điên cuồng của Diệp Vô Song thì càng thêm điên tiết. Gã cảm thấy tôn nghiêm của một chấp sự bị chà đạp hoàn toàn trước một tên phế căn dơ bẩn.
"Cười? Để xem ngươi còn cười được bao lâu!" Chấp sự Mã rống lên, vung roi chấp pháp Hắc Lôi lên không trung, dồn toàn bộ lôi lực cuồng bạo chuẩn bị giáng xuống phát roi thứ hai nhắm thẳng vào đan điền của Diệp Vô Song hòng phế bỏ hoàn toàn tu vi của anh.
Chát!!!
Roi lôi độc xé rách không khí quật mạnh xuống. Diệp Vô Song không hề lách người né tránh, cậu nhìn chiếc roi đang lao đến với ánh mắt đầy đắc ý. Cậu biết, màn cược mạng bằng chính nhục thân phàm cốt của mình đã thành công hoàn hảo.
Ngay khi đầu roi Hắc Lôi chỉ còn cách đan điền của Diệp Vô Song nửa tấc, không gian xung quanh địa lao Chấp Pháp Đường đột ngột đông cứng lại hoàn toàn.
Màn mưa phùn bên ngoài, những tia chớp tím đen trên chiếc roi, và cả hơi thở của Tống Thanh Thư cùng đám đệ tử chấp pháp đều bị đóng băng trong một tích tắc.
Một luồng thiên uy chí cao vô thượng, thần thánh và cuồng bạo tột cùng đột ngột từ chín tầng mây giáng lâm thẳng xuống địa lao Hình Đường. Áp lực khổng lồ của một vị cường giả Độ Kiếp Kỳ khiến toàn bộ vách đá kiên cố của địa lao rạn nứt dữ dội, những sợi xích sắt phong ấn lôi độc quấn quanh người Diệp Vô Song lập tức bị chấn vỡ thành trăm mảnh vụn.
"Cái... cái gì thế này?!" Tống Thanh Thư kinh hoàng thét lên, cả cơ thể hắn bị uy áp tuyệt đối ép quỳ sụp xuống đất, xương khớp toàn thân phát ra những tiếng kêu răng rắc đau đớn.
Chấp sự Mã trợn tròn mắt, gã cảm thấy hô hấp bị chặn đứng hoàn toàn, chiếc roi Hắc Lôi trên tay gã đột ngột trở nên nặng vạn cân, không thể vung xuống nổi.
Từ trong hư không nứt nẻ của địa lao, một bàn tay khổng lồ dệt từ luồng lôi quang trắng tuyết thần thánh đột ngột thò ra. Luồng lôi quang chí dương chí thuần đó đối lập hoàn toàn với hắc ám lôi độc dơ bẩn của địa lao.
Bàn tay ánh sáng không hề chạm vào Diệp Vô Song, mà mang theo cơn thịnh nộ lôi đình tột cùng của đệ nhất Tiên Tôn cách không giáng thẳng một tát vào lồng ngực của Chấp sự Mã!
Bùm!!!
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, chấn động toàn bộ khu vực ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông.
Cả cơ thể Chấp sự Mã như một bao cát rách bay vọt ra sau, đập mạnh vào bức tường đá kiên cố của địa lao. Luồng lôi quang trắng tuyết điên cuồng tràn vào cơ thể gã, phá hủy và bóp nát hoàn toàn đan điền Luyện Khí tầng 7 cùng toàn bộ hệ thống kinh mạch của gã trong một hơi thở.
"Khặc...!!!"
Chấp sự Mã hộc ra một ngụm máu lớn lẫn lộn mảnh vỡ đan điền và nội tạng. Gã quỳ rạp dưới đất, cơ thể co giật dữ dội trước khi hoàn toàn ngất xỉu, tu vi một đời bị phế bỏ hoàn toàn, trở thành một phế nhân tàn phế dơ bẩn dưới đáy xã hội.
Toàn bộ địa lao Chấp Pháp Đường chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc đầy kinh hoàng của Tống Thanh Thư và đám đệ tử chấp pháp đang quỳ rạp dưới đất.
Tống Thanh Thư run rẩy ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn vết sẹo rỉ máu trước ngực Diệp Vô Song đầy vẻ sợ hãi vô hạn. Hắn nhận ra luồng lôi quang trắng tuyết thần thánh vừa rồi—đó là Thái Huyền Thần Lôi, đại thần thông độc nhất vô nhị của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử!
Chưởng môn... Chưởng môn tối cao lại một lần nữa cách không ra tay, tàn nhẫn phế bỏ một chấp sự ngoại môn chỉ để bảo vệ mạng sống cho một tên phế căn tạp dịch dơ bẩn!
Diệp Vô Song đứng giữa đống đổ nát của xích sắt, vết thương trên ngực trái vẫn rỉ ra những dòng máu đỏ tươi rực rỡ dưới ánh sáng tàn dư của lôi quang trắng tuyết. Cậu khẽ vuốt ve vết sẹo Đồng Sinh Ấn, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng, điên cuồng tột độ.
Cậu biết, Vân Hoài Tử đã bị dồn vào đường cùng. Vết roi trên ngực cậu chính là vết thương chí mạng găm vào thần hồn của vị Tiên Tôn ngự trị trên cao.
Ngay lúc đó, từ lối vào địa lao nứt nẻ, một bóng người cao lớn mặc cẩm bào xám thêu hình sấm sét đỏ rực chậm rãi bước vào.
Đại trưởng lão ngoại môn Lôi Vô Cực bước qua đống đổ nát, ánh mắt tham lam, độc ác của lão nhìn chằm chằm vào Chấp sự Mã đang thoi thóp dưới đất, rồi chuyển sang nhìn luồng lôi quang trắng tuyết còn sót lại xung quanh Diệp Vô Song. Gương mặt già nua của lão co giật liên tục, lòng bàn tay siết chặt đến mức phát ra tiếng xương kêu rắc rắc.
Sự nghi ngờ của Lôi Vô Cực đối với mối liên kết kỳ dị giữa Chưởng môn Vân Hoài Tử và tên phế căn Diệp Vô Song lúc này đã chính thức đạt đến đỉnh điểm cực hạn, đe dọa sự an toàn của toàn bộ khế ước mệnh cách song trùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!