Nhạc nềnPrairie

Chợ Đen Lôi Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn lạnh buốt của Đông Vực không thể gột rửa nổi mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ chiếc xe bò cũ kỹ của Lão Ngốc. Dưới lớp rơm rạ ẩm ướt trộn lẫn phân thú và những mảnh quặng phế thải sắc nhọn, Diệp Vô Song nằm co quắp, nín thở.


Mỗi lần chiếc xe bò nện bánh qua những ổ gà gồ ghề trên con đường mòn dẫn ra ngoài ngoại tông, toàn thân cậu lại nảy lên, những cạnh sắc của quặng đá phế thải đâm thẳng vào nhục thân rách nát. Nhưng nỗi đau da thịt đó chẳng thấm tháp gì so với cơn ác mộng đang diễn ra bên trong cơ thể cậu.


Kinh mạch phế căn của cậu—sau hai lần liên tiếp cưỡng ép mượn lực của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử để phản chấn Thẩm Vô Danh và Chấp sự Mã—đang rạn nứt nghiêm trọng. Từng luồng lôi khí tím đen cuồng bạo như những lưỡi dao nhỏ li ti, điên cuồng cào xé, muốn xé toạc đan điền phế thải của cậu từ bên trong. Trên lồng ngực trái, vết sẹo Đồng Sinh Ấn rỉ máu liên tục, nóng bỏng như một khối sắt nung đỏ. Sinh cơ từ khế ước đang không ngừng tuôn chảy để duy trì mạng sống lâm thời cho cậu, nhưng nếu không có Bách Thảo Lộ để làm dịu và rèn cốt trong vòng ba ngày, đan điền của cậu chắc chắn sẽ nổ tung thành tro bụi.


Cậu phải nhẫn. Cậu phải sống sót qua chuyến đi này.


Diệp Vô Song nhắm chặt mắt, cắn răng đến bật máu để không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Cậu âm thầm vận hành Thuật che giấu tu vi phế căn, khóa chặt toàn bộ dao động linh lực lôi đình vào sâu trong đan điền biến dịch, ngụy trang bản thân thành một tên phế nhân tạp dịch thoi thóp sắp chết.


Phía đầu xe, Lão Ngốc—lão già mù một mắt mặc bộ y phục rách rưới bốc mùi—vẫn thản nhiên ngậm chiếc tẩu thuốc bằng rễ cây lôi ty. Lão rít một hơi dài, nhả ra luồng khói xám xịt, bao phủ lấy toàn bộ chiếc xe bò. Luồng khói này chứa một loại dược tính kỳ dị, có khả năng che mắt thần thức dò tìm của những đệ tử tuần tra thông thường. Lão Ngốc giả câm giả điếc gõ roi da vào mông con lôi thú kéo xe, lầm lũi đi qua trạm kiểm soát biên giới ngoại môn.


"Đứng lại! Xe chở cái gì đấy?" Tiếng quát lạnh lùng của một đệ tử chấp pháp vang lên.


Lão Ngốc không nói lời nào, chỉ khom lưng, run rẩy đưa ra lệnh bài quản lý phế thải của Tần quản sự, đồng thời lén nhét vào tay tên đệ tử tuần tra vài viên linh thạch phế thải rách nát.


Tên đệ tử chấp pháp liếc nhìn đống quặng phế thải hôi thối dưới xe, mũi khẽ nhăn lại đầy khinh bỉ. Hắn phẩy tay, xua đuổi như đuổi hủi: "Đi đi! Thứ rác rưởi hôi hám, lần sau tránh xa đường chính ra!"


Chiếc xe bò lại tiếp tục lộc cộc lăn bánh. Đi thêm chừng ba dặm, khi đã hoàn toàn rời khỏi phạm vi giám sát của đại trận Thái Huyền Tiên Tông, Lão Ngốc mới khẽ gõ nhẹ vào thành xe, giọng khàn khàn: "Nhóc con, đến nơi rồi. Xuống nhanh đi, lão không đợi lâu đâu."


Diệp Vô Song lập tức gạt lớp rơm rạ, lăn mình xuống vệ đường đất đỏ. Nhục thân cậu rã rời, vết thương trước ngực lại rỉ ra một dòng máu tươi đỏ rực. Cậu không kịp lau vết máu, nhanh chóng lấy từ trong ngực áo ra một chiếc mặt nạ gỗ thô sơ đeo lên mặt, khom người hướng về phía Lão Ngốc hành lễ, rồi nhanh chóng lẩn khuất vào làn sương mù dày đặc hướng về phía chân núi Thái Huyền, nơi Trấn Thái Huyền sầm uất nhưng đầy bất công đang tọa lạc.


Mục tiêu của cậu không phải là thị trấn phàm nhân, mà là Chợ đen Lôi Minh—khu chợ ngầm nằm sâu trong một hang động tự nhiên khổng lồ gần khu vực mỏ quặng biên giới.


Để tiến vào chợ đen, Diệp Vô Song phải men theo một khe nứt đá hẹp khuất sau những bụi cây gai rậm rạp. Tại lối vào hang động tối tăm, hai gã hộ vệ đeo mặt nạ sắt, tu vi Luyện Khí tầng 5 lạnh lùng chặn đường. Cậu không nói một lời, lặng lẽ nộp một viên linh thạch phế thải làm phí vào cửa. Một gã hộ vệ liếc nhìn cậu một lượt, cảm nhận được luồng khí tức lôi độc yếu ớt và phế căn của cậu, khinh bỉ hừ một tiếng rồi nghiêng người cho qua.


Bước qua bức màn huyễn trận che giấu ở cửa hang, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt Diệp Vô Song.


Chợ đen Lôi Minh là một không gian ngầm khổng lồ, ẩm ướt và đầy rẫy những luồng điện tích nhạt màu tím xanh chạy dọc theo các thạch nhũ đá trên trần hang. Nơi đây vô cùng sầm uất nhưng lại mang một vẻ thối nát, u ám đặc trưng. Hàng trăm tu sĩ tà đạo, tán tu nghèo khổ và cả những chấp sự tiên môn biến chất đeo mặt nạ che kín mặt, lặng lẽ đi lại giữa các gian hàng dựng tạm bợ bằng xương thú và gỗ mục. Tiếng mặc cả thì thầm, tiếng chửi thề nạt nộ trộn lẫn với mùi tanh của máu lôi thú, mùi dược liệu mốc meo và mùi hôi hám của quặng mỏ tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, ngột ngạt.


Diệp Vô Song không hề dừng lại ở các sạp hàng bên ngoài, cậu đi thẳng vào sâu trong khu chợ ngầm, tìm đến một gian tiệm nhỏ rách nát có treo một chiếc khánh đồng rỉ sét. Đây là cửa tiệm của Vương Mập—kẻ đầu cơ lôi tinh khét tiếng chợ đen.


Bước vào trong tiệm, Diệp Vô Song nhìn thấy một gã mập mạp tròn trịa, mặc bộ y phục rộng thùng thình thêu hình đồng tiền vàng giả tạo, đang híp mắt ngồi đếm những viên linh thạch hạ phẩm sáng lấp lánh.


"Khách quý muốn mua gì hay bán gì?" Vương Mập ngẩng đầu, nụ cười gian xảo híp mí quen thuộc xuất hiện trên gương mặt bóng dầu của gã.


Diệp Vô Song không đáp, cậu tiến đến trước bàn gỗ, tay trái lật ngược, đổ từ trong túi vải ra năm viên lôi tinh phế thải nhưng có kích thước và độ tinh khiết bất thường. Đây là những viên lôi tinh tốt nhất mà cậu đã lén tích lũy và dùng đan điền biến dị để lọc bớt tạp chất trong những ngày làm nô lệ ở mỏ số 9.


Ánh mắt híp của Vương Mập đột ngột co rút lại. Gã nhanh như cắt vươn bàn tay mập mạp chộp lấy một viên lôi tinh, đưa lên sát mắt quan sát. Luồng lôi lực tím nhạt thuần khiết không chút tạp chất lôi độc tỏa ra từ viên đá khiến gã hít vào một hơi khí lạnh.


"Lôi tinh thượng phẩm ngưng tụ? Không đúng... đây là quặng phế thải mỏ số 9, nhưng tại sao tạp chất lại được tịnh hóa sạch sẽ đến mức này?" Vương Mập nhìn Diệp Vô Song bằng ánh mắt hoàn toàn khác, sự khinh thị ban đầu biến mất, thay vào đó là sự tham lam và kiêng dè tột độ: "Nhóc con, lai lịch của đống quặng này không tầm thường. Ngươi kiếm được từ đâu?"


"Quy tắc chợ đen, không hỏi nguồn gốc." Giọng nói của Diệp Vô Song qua chiếc mặt nạ gỗ được làm cho trầm khàn, lạnh lùng: "Ta muốn đổi lấy ba bình Bách Thảo Lộ cực phẩm và hai lọ Thanh Tâm Đan giải độc. Số lôi tinh này thừa đủ giá trị."


Vương Mập khẽ gõ nhẹ những ngón tay mập mạp lên mặt bàn, ánh mắt láo liên tính toán. Gã nhận ra tên phế căn trước mặt đang mang thương thế cực kỳ nghiêm trọng, kinh mạch đang ở trạng thái rạn nứt sắp vỡ. Đây là cơ hội tốt để ép giá.


"Ba bình Bách Thảo Lộ và hai lọ Thanh Tâm Đan? Nhóc con, ngươi đang công kích lòng tham của ta đấy à?" Vương Mập cười khẩy, đẩy hai viên lôi tinh trả lại: "Giá dược liệu dạo này tăng vọt do Chấp Pháp Đường tuần tra gắt gao. Số lôi tinh này chỉ đổi được một bình Bách Thảo Lộ và một lọ giải độc cấp thấp thôi."


Diệp Vô Song không hề tức giận, cậu khẽ cúi người, tiến sát lại gần Vương Mập. Cậu chủ động hé lộ một góc áo trước ngực trái, để lộ vết sẹo Đồng Sinh Ấn đang nhấp nháy luồng sáng tím đen tà mị chứa đựng một tia uy áp lôi đình tối cao của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử.


Luồng uy áp lôi đình Độ Kiếp Kỳ tuy cực kỳ loãng nhưng mang theo quy tắc nhân quả tuyệt đối, lập tức khiến linh lực Luyện Khí tầng 6 của Vương Mập bị đóng băng hoàn toàn. Trán gã mập mạp lập tức rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, chiếc la bàn trữ vật đeo bên hông gã phát ra tiếng kêu bíp bíp cảnh báo nguy hiểm cực độ.


"Ngươi... ngươi mang hơi thở của..." Vương Mập lắp bắp, gương mặt cắt không còn giọt máu. Gã là kẻ lăn lộn chợ đen lâu năm, cực kỳ nhạy bén với các loại bảo vật và khí tức của các đại năng. Luồng khí tức tím biếc kia tuy mỏng manh nhưng đẳng cấp của nó vượt xa bất kỳ trưởng lão ngoại môn nào gã từng gặp.


"Ta không có thời gian để mặc cả với ngươi." Diệp Vô Song lạnh lùng nói, giọng nói chứa đựng sát khí thấu xương của một kẻ sẵn sàng cược mạng: "Đổi sòng phẳng, hoặc là ta bóp nát Đồng Sinh Ấn ngay tại đây. Lúc đó, luồng thiên uy phản chấn từ đỉnh Thái Huyền giáng xuống sẽ san phẳng toàn bộ cái chợ đen này cùng cái mạng mập mạp của ngươi."


Vương Mập run rẩy, gã biết mình đã đụng phải một kẻ điên thực sự—một kẻ nắm giữ bí mật kinh thiên động địa liên quan đến đỉnh cao chính đạo. Gã không dám đánh cược tính mạng của mình.


"Được! Được! Giao dịch sòng phẳng!" Vương Mập vội vã vơ lấy năm viên lôi tinh, nhanh như chớp lôi từ trong chiếc tủ gỗ phía sau ra ba bình ngọc màu xanh lục chứa Bách Thảo Lộ tinh khiết và hai lọ Thanh Tâm Đan cực phẩm đặt lên bàn: "Nhóc con, ta giữ chữ tín. Nhưng ta cảnh báo ngươi, con trai Đại trưởng lão Lôi Vô Cực—Lôi Báo—đang dẫn theo đội tuần tra thế gia phong tỏa các lối ra ngoài trấn Thái Huyền để truy lùng phu mỏ trốn chạy. Ngươi rời đi bằng lối ngầm phía tây đi!"


Diệp Vô Song nhanh tay thu hồi ba bình Bách Thảo Lộ và đan dược vào ngực áo. Cậu khẽ gật đầu, không chút do dự xoay người rời khỏi cửa tiệm, lẩn nhanh vào bóng tối của các ngõ hẻm ngầm.


Tuy nhiên, kế hoạch rời đi an toàn của cậu đã bị phá vỡ hoàn toàn.


Ngay khi Diệp Vô Song vừa bước ra khỏi lối thoát hiểm phía tây của hang động chợ đen—một lối ra hẻo lánh dẫn thẳng ra vùng đệm đầm lầy sương độc—một tiếng còi xương buốt óc đột ngột vang lên, xé rách màn sương mù âm u của buổi chiều tà.


Tút... tút... tút!


Đó là tiếng còi ngự thú bằng xương thú cổ của Lôi Báo.


Từ trong bụi rậm gai góc của đầm lầy, ba con lôi báo linh thú khổng lồ, lông dựng đứng phát ra những tia chớp tím xanh, đôi mắt đỏ rực sát khí nhảy vọt ra, khóa chặt hoàn toàn hướng đi của Diệp Vô Song. Mùi máu lôi độc rỉ ra từ vết thương chưa lành trên người cậu đã bị khứu giác nhạy bén của lũ linh thú truy vết hoàn hảo.


"Ha ha ha! Quả nhiên là có chuột nhắt trốn ra từ chợ đen!"


Một giọng cười hung tàn, ngạo mạn vang lên. Từ trong làn sương độc xám xịt của đầm lầy, Lôi Báo bước ra. Hắn mặc bộ giáp nhẹ bằng da thú lôi hệ sang trọng, khuôn mặt góc cạnh hung tợn giống hệt bố hắn—Đại trưởng lão Lôi Vô Cực. Tay hắn lăm lăm chiếc roi chấp pháp lôi đình rực sáng điện tích màu đỏ xám, cưỡi trên lưng một con lôi báo đầu đàn khổng lồ.


"Tên tạp dịch phế căn dơ bẩn kia, ngươi tưởng trốn ra nghĩa trang quét rác là ta không tìm thấy ngươi sao?" Lôi Báo chỉ thẳng chiếc roi lôi đình vào mặt Diệp Vô Song, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn bạo: "Hôm nay ta sẽ dùng roi này quật nát nhục thân của ngươi, xem ngươi giấu diếm bí mật gì mà Chưởng môn lại lén lút bảo vệ ngươi!"


Áp lực từ tu vi Luyện Khí tầng 8 của Lôi Báo cùng bầy linh thú hung tàn khiến không khí xung quanh Diệp Vô Song đặc quánh lại. Cơn đau từ kinh mạch phế căn rạn nứt lại bùng phát dữ dội, khiến cậu suýt nữa quỳ sụp xuống đất.


Chiến đấu trực diện với một tu sĩ Luyện Khí tầng 8 cùng ba con linh thú trong trạng thái nhục thân tàn tạ hiện tại là tự sát. Diệp Vô Song biết rõ giới hạn của mình. Cậu không chọn chiến đấu trực diện.


Cậu chọn chạy trốn, nhưng là chạy trốn có tactical (chiến thuật).


"Lên cho ta! Cắn nát chân nó!" Lôi Báo rống lên, thổi mạnh chiếc còi ngự thú.


Ba con lôi báo linh thú gầm rú điên cuồng, lao vọt về phía Diệp Vô Song với tốc độ nhanh như chớp giật.


Diệp Vô Song lập tức kích hoạt Lôi Bộ Phàm Cốt. Cậu dồn một tia lôi lực mỏng manh từ đan điền biến dị xuống lòng bàn chân phàm cốt, tạo ra một lực đẩy phản chấn điện tích nhẹ. Thân ảnh cậu di chuyển lắt léo, lướt nhanh qua các tảng đá nứt nẻ và các ngõ hẻm phế tích hoang tàn của vùng biên giới đầm lầy, né tránh trong gang tấc cú vồ chí mạng của con lôi báo dẫn đầu.


Uỳnh! Móng vuốt sắc nhọn của linh thú đập mạnh xuống đất, chấn vỡ một tảng đá lớn thành trăm mảnh vụn.


Trong lúc di chuyển nhanh nhẹn, Diệp Vô Song thò tay vào ngực áo, lấy ra lọ huyết lôi dịch—thứ dịch thể biến dị cực kỳ ăn mòn và dẫn điện cao thu thập được từ hầm mỏ sâu. Cậu không ngần ngại, lén rải huyết lôi dịch dọc theo các vệt đất đá mình vừa đi qua.


Huyết lôi dịch mang theo mùi máu lôi độc đậm đặc, lập tức bốc lên luồng khí tím xanh u tối. Ba con lôi báo linh thú đang đuổi sát gót ngửi thấy mùi huyết dịch biến dị, khứu giác nhạy bén của chúng lập tức bị luồng độc tố ăn mòn làm bỏng mũi dữ dội.


"Áo... gừ...!"


Lũ linh thú rú lên đau đớn, mất phương hướng tạm thời, đâm sầm vào nhau và hỗn loạn dẫm đạp lên các vách đá gai góc.


"Lũ súc vật vô dụng!" Lôi Báo tức giận gầm lên. Hắn vung mạnh chiếc roi lôi đình đỏ xám, quật mạnh ra ngoài.


Đoành!!!


Một luồng sét đỏ xám khổng lồ phóng ra từ đầu roi, đánh sập hoàn toàn bức tường đá phế tích cổ đại mà Diệp Vô Song vừa lách qua để ẩn nấp. Những mảnh đá vụn mang điện tích cao văng tung tóe, đập mạnh vào lưng Diệp Vô Song khiến cậu hộc ra một ngụm máu tươi, nhục thân lảo đảo suýt ngã quỵ.


Cơn đau thấu xương từ kinh mạch rạn nứt khiến mắt cậu tối sầm lại. Diệp Vô Song biết mình phải phản kích để câu giờ thoát thân.


Cậu xoay người lại, tập trung toàn bộ 30% linh lôi lực còn sót lại trong đan điền biến dị vào ngón trỏ tay phải, phóng xuất sát chiêu tấn công tầm xa duy nhất của mình: "Lôi Chỉ!"


Vút!


Một tia sét sắc bén màu tím phóng mạnh từ đầu ngón tay cậu, xuyên qua làn sương mù nhắm thẳng vào đầu con lôi báo linh thú đang cưỡi của Lôi Báo.


Tuy nhiên, Lôi Báo không phải là đối thủ tầm thường. Hắn khẽ hừ lạnh, chiếc giáp nhẹ bằng da thú lôi hệ thêu phù văn phòng ngự trên người hắn lập tức rực sáng lên màng chắn điện tích đỏ xám.


Uỳnh! Tia sét Lôi Chỉ của Diệp Vô Song đập mạnh vào màng chắn phòng ngự của Lôi Báo, phát ra tiếng nổ đùng đoàng nhỏ rồi bị dập tắt hoàn toàn, không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào cho đối thủ.


"Ha ha ha! Một tên phế căn tạp dịch dùng chút lôi lực phế thải mà muốn phá giáp lôi thú của ta? Nằm mơ đi!" Lôi Báo cười ngạo nghễ, hắn thúc mạnh con lôi báo đầu đàn khổng lồ nhảy vọt qua đống đổ nát của bức tường đá bị sập, thu hẹp khoảng cách với Diệp Vô Song chỉ còn chưa đầy mười trượng.


Diệp Vô Song thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn, Đồng Sinh Ấn trước ngực rỉ máu đỏ tươi đẫm cả vạt áo xám. Thể lực phàm cốt và linh lực của cậu đã tiêu hao gần như cạn kiệt sau cuộc chạy trốn nghẹt thở. Cậu chỉ còn cách vùng đầm lầy sương độc đầy yêu thú nguy hiểm vài bước chân.


Cậu không lùi bước. Ánh mắt tím đen của thiếu niên mười bảy tuổi giấu dưới chiếc mặt nạ gỗ vẫn sáng quắc lên đầy điên cuồng và lạnh lùng. Cậu biết, đây chính là ranh giới sinh tử quyết định.


Uỳnh!!!


Con lôi báo khổng lồ của Lôi Báo tung mình nhảy vọt lên không trung, móng vuốt sắc nhọn mang theo luồng sét đỏ xám diệt thế phủ xuống đỉnh đầu Diệp Vô Song. Chiếc roi lôi đình của Lôi Báo xé gió quật mạnh xuống, khóa chặt hoàn toàn mọi đường lui của cậu ngay tại ranh giới đầm lầy ngoại môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!