Nhạc nềnPrairie

Nghĩa Trang Hoang Phế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy mỏ quặng số 9 đặc quánh như mực, chỉ có tiếng nước ngầm nhỏ giọt đều đặn tàn nhẫn vào đá lạnh. Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trong góc hang động phế thải, hô hấp dồn dập dội vào vách đá tai mèo.


Hông trái của cậu nhức nhối tột cùng. Vết thương do đoản đao Hắc Nha sượt qua đang rỉ ra thứ máu đen kịt bốc mùi hôi thối của kịch độc lôi đình. Dù đan điền biến dị đang điên cuồng vận chuyển để tịnh hóa, nhưng nhục thân phàm cốt của một kẻ phế căn vẫn quá yếu ớt. Trước ngực trái, vết sẹo hình rồng cuộn rỉ máu—Đồng Sinh Ấn—khẽ nhấp nháy luồng sáng tím đen u uất. Luồng sinh cơ mượn từ thọ nguyên vạn năm của Vân Hoài Tử đang chậm rãi chảy khắp cơ thể cậu, giữ cho nhịp tim không bị ngừng đập trước độc tố ăn mòn.


Cậu cúi đầu nhìn xác chết lạnh ngắt của Sát thủ Hắc Hổ nằm sóng soài dưới đất. Một tu sĩ Luyện Khí tầng 8 đỉnh phong, cứ thế bị bóp nát thần hồn bởi một ý niệm cách không của đệ nhất Tiên Tôn. Diệp Vô Song khẽ cười lạnh, bàn tay gầy gò lục lọi trên xác chết, thu lấy chiếc túi trữ vật và thanh đoản đao Hắc Nha tẩm độc.


"Cơ Vô Ưu... ngươi càng điên cuồng, sư phụ của ngươi càng phải gánh chịu nhiều tổn hại." Diệp Vô Song thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sét tím lạnh lẽo.


Nhưng cậu biết rõ, mỏ quặng số 9 không còn là nơi an toàn nữa. Việc một sát thủ tinh nhuệ mất tích bí ẩn chắc chắn sẽ khiến Cơ Vô Ưu nghi ngờ và phái những lực lượng mạnh hơn xuống đây. Thậm chí, các trưởng lão ngoại môn dưới trướng Đại trưởng lão Lôi Vô Cực cũng sẽ bắt đầu dòm ngó. Cậu cần một nơi ẩn mình mới, một nơi hoang vu, hẻo lánh, đầy rẫy tử khí để che giấu những biến động linh lực bất thường của Đồng Sinh Ấn.


Nghĩa trang hoang phế ngoại môn.


Đó là nơi duy nhất đáp ứng được điều kiện đó. Nơi chôn cất hàng vạn tạp dịch và phu mỏ chết trận, quanh năm ngập tràn oán khí và sương mù độc hại, đến cả đệ tử tuần tra cũng lười bén mảng tới.


Để rời khỏi mỏ quặng mà không rút dây động rừng, Diệp Vô Song cần một sự sắp xếp hợp pháp. Cậu lặng lẽ men theo đường hầm ngầm, tìm đến mật thất của Lão quản sự Tần.


Tần quản sự đang ngồi bên chiếc bàn gỗ lim, tay gõ lạch cạch lên chiếc bàn tính bằng gỗ mun có khả năng đo lường linh lực lôi tinh. Gương mặt mập mạp của lão hiện rõ vẻ lo âu khi thấy Diệp Vô Song bước ra từ bóng tối. Lão quản sự này vốn là người có chút lương tâm hiếm hoi ở ngoại môn, nhiều lần lén xếp Diệp Vô Song vào các ca khai thác ít lôi độc nhất.


"Vô Song? Ngươi... ngươi vẫn chưa chết dưới hầm lôi độc sâu?" Tần quản sự kinh ngạc đứng bật dậy, chiếc bàn tính gỗ mun suýt rơi xuống đất.


"Tần thúc, mạng tôi lớn, Diêm Vương chưa dám nhận." Diệp Vô Song khẽ ho khan, cố tình bộc lộ vẻ suy kiệt của một phế nhân phế căn, tay ôm lấy vết thương rỉ máu trước ngực: "Nhưng lôi độc dưới mỏ đã ngấm vào tủy xương, tôi không thể gánh quặng được nữa. Xin Tần thúc rủ lòng thương, chuyển tôi sang dọn dẹp ở Nghĩa trang hoang phế ngoại môn. Ở đó tuy âm u, nhưng ít ra tôi còn có thể sống nốt những ngày tàn để quét lá, nhặt xương cho những người đồng cảnh ngộ."


Tần quản sự nhìn vết thương rỉ máu đỏ tươi trước ngực thiếu niên, lại cảm nhận được luồng linh khí lôi độc hỗn loạn xung quanh cậu, khẽ thở dài đầy thương cảm. Lão biết Lôi Vô Cực và Cơ Vô Ưu đang muốn dồn ép thiếu niên này vào chỗ chết. Di chuyển đến nghĩa trang hoang phế tuy khổ cực, nhưng ít ra tránh xa được sự tranh chấp quyền lực ở khu mỏ.


"Được rồi..." Tần quản sự gõ nhẹ bàn tính, thở dài: "Ta sẽ sửa lại sổ sách, ghi ngươi vào danh sách tạp dịch dọn dẹp nghĩa trang ngoại môn từ ngày mai. Nơi đó hẻo lánh, oán khí nặng nề, nhưng ít ra không có ai tranh giành lôi tinh với ngươi. Hãy tự bảo trọng lấy thân."


"Đa tạ Tần thúc." Diệp Vô Song khom lưng hành lễ, ánh mắt giấu dưới bóng tối lóe lên một tia sắc sảo.


***


Sáng hôm sau, dưới cơn mưa phùn lạnh buốt của Đông Vực, Diệp Vô Song khoác lên mình chiếc áo bào xám rách nát của tạp dịch nghĩa trang, lặng lẽ bước vào Nghĩa trang hoang phế ngoại môn.


Nơi này nằm ở một vách núi hẻo lánh sau núi Thái Huyền, sương mù xám xịt bao phủ quanh năm không tan. Những bia mộ đá nứt nẻ, xiêu vẹo mọc lên lởm chởm giữa cỏ dại cao lút đầu người. Mùi tử khí nồng nặc trộn lẫn với oán khí lạnh lẽo tỏa ra từ lòng đất khiến không khí đặc quánh, buốt nhói tận xương tủy. Thỉnh thoảng, tiếng quạ kêu thê lương dội vào vách đá hoang vu, tạo nên một bầu không khí u ám đến rợn người.


Diệp Vô Song bước từng bước chậm rãi qua những ngôi mộ vô danh. Thần thức cảm nhận lôi của cậu khẽ lay động, cảm nhận được oán khí lôi hệ tích tụ dày đặc dưới lòng đất này. Đối với tu sĩ chính đạo, đây là độc địa; nhưng đối với kẻ mang đan điền biến dị như cậu, đây lại là một tấm màn che chắn thiên cơ hoàn hảo.


"Kẻ nào dám bén mảng vào cấm địa của người chết?"


Một giọng nói khàn khàn, trầm đục như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát vào nhau đột ngột vang lên từ phía sau một ngôi mộ lớn đổ nát.


Diệp Vô Song dừng bước, xoay người nhìn lại.


Từ trong làn sương mù xám xịt, một lão già gầy gò bước ra. Lão mặc bộ quần áo rách nát bốc mùi rượu nồng nặc, mái tóc xám rối bù xòa xuống gương mặt đầy nếp nhăn khắc khổ. Tay áo bên phải của lão rũ xuống trống rỗng—lão bị cụt mất cánh tay phải. Tay trái của lão đang kéo lê một thanh sắt gỉ sét dài trên mặt đất, phát ra những tiếng ken két chói tai.


Thẩm Vô Danh.


Lão gác mộ lập dị của ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông.


Diệp Vô Song đứng yên, khom lưng hành lễ: "Tiểu nhân là Diệp Vô Song, tạp dịch mới được chuyển đến để phụ giúp tiền bối dọn dẹp nghĩa trang."


Thẩm Vô Danh không thèm trả lời. Đôi mắt đục ngầu của lão đột nhiên nheo lại, nhìn chằm chằm vào lồng ngực trái của Diệp Vô Song, nơi lớp áo vải thô xám bị thấm đẫm bởi một vệt máu đỏ tươi hình rồng cuộn tròn.


"Đồng Sinh Ấn..." Thẩm Vô Danh khẽ lẩm bẩm, giọng nói đột ngột trở nên lạnh lùng tột độ.


Lão bước lên một bước, thanh sắt gỉ trong tay trái đột nhiên rung lên bần bật. Một luồng kiếm ý lôi đình bạc xanh khổng lồ, mang theo uy áp sắc bén của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong (nhưng ẩn chứa tàn niệm Nguyên Anh ngày xưa) bộc phát ra như bão tố, khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh Diệp Vô Song.


"Nói! Ngươi là kẻ nào? Tại sao trên người một tên phế căn không linh lực như ngươi lại mang tà thuật trói buộc sinh mệnh của Cổ Tộc?!" Thẩm Vô Danh gầm lên, thanh sắt gỉ chỉ thẳng vào tim Diệp Vô Song.


Áp lực kiếm ý khủng khổng đè nặng lên vai khiến nhục thân phàm cốt của Diệp Vô Song run rẩy dữ dội. Xương cốt cậu phát ra tiếng kêu răng rắc, kinh mạch mới khai thông bộc phát cơn đau nhói dữ dội. Tuy nhiên, gương mặt cậu không hề có lấy một tia hoảng sợ. Cậu đứng thẳng lưng, ngước nhìn lão già cụt tay với đôi mắt tím đen đầy thách thức.


"Tiền bối đã nhận ra, vậy tôi cũng không cần giấu diếm." Diệp Vô Song cười lạnh, giọng nói trầm thấp đầy điên cuồng: "Tôi dùng cái chết của mình để trói buộc mệnh cách với đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử. Nếu tiền bối muốn dùng kiếm ý này nghiền nát tôi, xin cứ tự nhiên. Chỉ là... tôi chết, Vân Hoài Tử cũng phải chôn cùng!"


Thẩm Vô Danh nheo mắt đầy nghi ngờ: "Ngông cuồng! Một tên giun dế Luyện Khí tầng 3 làm sao có thể trói buộc được Tiên Tôn Độ Kiếp Kỳ? Để ta xem tà thuật của ngươi chịu được mấy kiếm!"


Vút!


Thẩm Vô Danh vung tay trái, thanh sắt gỉ chém ra một đạo kiếm khí lôi đình sắc bén như muốn xé rách màn sương mù, lao thẳng vào đan điền của Diệp Vô Song. Đòn tấn công này cực kỳ tàn nhẫn, hoàn toàn muốn phế bỏ tu vi và khảo nghiệm giới hạn sinh tử của thiếu niên.


Diệp Vô Song cố gắng vận chuyển Lôi Chỉ để đánh chặn kiếm khí, nhưng tia sét tím mỏng manh phóng ra từ đầu ngón tay cậu lập tức bị kiếm khí lôi đình của Thẩm Vô Danh dập tắt dễ dàng như thổi tắt một ngọn nến trước gió bão.


"Chênh lệch quá lớn!" Diệp Vô Song thầm nghĩ.


Nhưng cậu không lùi bước. Ngay khi đạo kiếm khí chỉ còn cách đan điền một thước, Diệp Vô Song chủ động bước lên một bước, ưỡn lồng ngực trái mang Đồng Sinh Ấn đón nhận trực diện đòn đánh. Cậu đang cược mạng. Cậu biết lão gác mộ này tuy có sát cơ nhưng ẩn chứa sự tò mò và u uất sâu sắc, không phải là tay sai của Lôi Vô Cực.


Uỳnh!!!


Kiếm ý lôi đình chém thẳng vào Đồng Sinh Ấn trước ngực trái Diệp Vô Song. Lồng ngực cậu rách toạc một đường, máu đỏ tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ cả vách đá phía sau. Cơn đau xé rách thần hồn khiến Diệp Vô Song quỳ sụp xuống đất, nhưng cậu vẫn ngẩng đầu cười lớn, hàm răng dính đầy máu tươi đầy tàn nhẫn.


Ngay vào khoảnh khắc kiếm ý tàn phá nhục thân cậu, Đồng Sinh Ấn sơ cấp bùng phát hào quang đỏ rực như máu kết hợp với sắc tím đen tà mị. Quy tắc chuyển dịch thương tổn lập tức được kích hoạt cực hạn.


Toàn bộ lực lượng kiếm ý lôi đình sắc bén của Thẩm Vô Danh bị khế ước hấp thụ trọn vẹn, hóa thành một luồng nhân quả vô hình xuyên qua hư không, lao thẳng lên đỉnh Thái Huyền nghìn năm mây phủ.


***


Trên đỉnh Thái Huyền, mật thất thần điện.


Vân Hoài Tử—đệ nhất Tiên Tôn chính đạo—vừa mới dùng pháp lực bản thể để tịnh hóa kịch độc lôi đình từ vụ ám sát của Hắc Hổ, sắc mặt vẫn còn chưa kịp hồi phục.


Đột ngột, lồng ngực trái của lão nhói lên một cơn đau đớn tột cùng như bị vạn kiếm xuyên tâm. Luồng kiếm ý lôi đình sắc bén mang theo oán khí của cựu trưởng lão Chấp Pháp Đường Thẩm Vô Danh đột ngột bộc phát ngay trong thức hải thần hồn của lão.


"Phụt...!!!"


Vân Hoài Tử ngửa mặt lên trời hộc ra một ngụm máu bản nguyên màu vàng kim óng ánh, nhuộm đỏ cả bệ đá tiên thạch. Thần điện của lão rung chuyển kịch liệt, các cột lôi đình hộ tông xung quanh rú lên chói tai.


"Đồ khốn kiếp dơ bẩn!!! Ngươi lại trêu chọc vào kẻ điên nào nữa thế hả?!" Vân Hoài Tử gầm lên đầy phẫn nộ và nhục nhã, thần trí lão điên cuồng chấn động vì đau đớn. Lão buộc phải tiêu hao thêm pháp lực bản thể để áp chế luồng kiếm ý đang tàn phá thần hồn của mình.


***


Tại Nghĩa trang hoang phế ngoại môn.


Thẩm Vô Danh đột ngột khựng lại. Tay trái cầm thanh sắt gỉ của lão run rẩy dữ dội. Lão cảm nhận được rất rõ ràng, luồng kiếm ý Nguyên Anh của mình sau khi đâm vào ngực thiếu niên đã biến mất hoàn toàn vào cấm thuật khế ước, đồng thời từ sâu trong hư không vọng lại một tiếng gầm rú đầy bất lực và đau đớn của đệ nhất Tiên Tôn Vân Hoài Tử.


"Vân Hoài Tử... thật sự là lão ta! Lão ta đang chịu đau đớn thay cho ngươi!"


Thẩm Vô Danh trợn tròn mắt nhìn Diệp Vô Song đang quỳ dưới đất rỉ máu ngực. Gương mặt khắc khổ của lão già cụt tay bỗng chốc co giật liên tục, rồi lão đột ngột ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, tiếng cười vang vọng khắp nghĩa trang hoang phế âm u, chấn động cả bầy quạ đen bay loạn xạ.


"Ha ha ha!!! Vân Hoài Tử! Kẻ ngự trị trên cao, tự xưng là đệ nhất chính đạo, giờ lại bị một tên phế căn tạp dịch dắt mũi như chó! Đáng đời! Đáng đời lắm!!!"


Thẩm Vô Danh cười đến chảy cả nước mắt. Tiếng cười chứa đựng sự u uất, phẫn nộ và cả sự sảng khoái tột cùng tích tụ suốt trăm năm qua. Lão thu hồi thanh sắt gỉ, kiếm ý lôi đình biến mất hoàn toàn trong sương mù.


Lão bước đến trước mặt Diệp Vô Song, cúi người nhìn vết thương rách ngực đang rỉ máu của thiếu niên. Ánh mắt lão không còn sát cơ, chỉ còn lại sự kinh ngạc vô hạn trước ý chí điên cuồng của cậu.


"Nhóc con, ngươi tên là Diệp Vô Song đúng không?" Thẩm Vô Danh ngồi xổm xuống, tay trái vỗ mạnh vào vai cậu: "Gan của ngươi lớn bằng trời! Dám dùng cái chết của mình để trói buộc mệnh cách của kẻ mạnh nhất giới này. Ngươi có biết nếu lão ta tìm ra cách phá giải khế ước, ngươi sẽ chết không có chỗ chôn?"


Diệp Vô Song gượng dậy, lau vết máu trên khóe môi, lạnh lùng đáp: "Nếu sợ chết, tôi đã không ký khế ước này. Diệp gia của tôi bị đồ sát diệt môn, mối thù này không đội trời chung. Tôi chấp nhận kéo cả lão ta xuống địa ngục cùng gánh kiếp."


Thẩm Vô Danh nghe đến hai từ "Diệp gia", đôi mắt đục ngầu đột nhiên lóe lên một tia sáng kỳ dị. Lão thở dài một tiếng trầm đục, lẩm bẩm: "Hóa ra ngươi là huyết thống còn sót lại của Diệp gia... Nhân quả, đúng là nhân quả tuần hoàn không sai một ly."


Lão già cụt tay đứng dậy, quay lưng về phía Diệp Vô Song, giọng nói trở nên trầm ổn nhưng đầy uy nghiêm:


"Vân Hoài Tử năm xưa phế truất tu vi Nguyên Anh của ta, giam cầm ta ở nghĩa trang này chỉ vì ta lén bảo vệ mộ trận cổ dưới hầm mỏ số 9—nơi ngươi ký khế ước. Ta hận lão ta thấu xương, nhưng lực bất tòng tâm. Hôm nay, ngươi dám đi con đường nghịch thiên này, ta sẽ giúp ngươi một tay."


Thẩm Vô Danh từ trong ngực áo rách nát lấy ra một cuốn ngọc giản xám xịt, ném thẳng vào ngực Diệp Vô Song.


"Đây là Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh—công pháp rèn luyện kinh mạch cổ xưa của Cổ Tộc. Kinh mạch phế căn của ngươi bế tắc hoàn toàn, không thể tụ khí theo phương pháp thông thường. Nhưng cuốn kinh thư này dạy cách mượn trực tiếp lôi khí của kẻ liên kết khế ước truyền sang để tẩy rửa, đúc lại hệ thống kinh mạch từ đáy lòng đất."


Diệp Vô Song nhận lấy ngọc giản, cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa ấm áp phát ra từ cuốn sách cổ. Đây chính là thứ cậu cần nhất lúc này để vượt qua giới hạn phế căn.


"Đa tạ tiền bối thành toàn." Diệp Vô Song trầm giọng nói.


Thẩm Vô Danh quay lại nhìn cậu, nhưng gương mặt lão đột ngột trở nên vô cùng nghiêm nghị. Lão chỉ ngón tay trái thô ráp vào vết thương rách ngực đang rỉ máu tươi của Diệp Vô Song, trầm giọng cảnh báo:


"Nhưng ngươi chớ vội mừng. Kinh mạch phế căn của ngươi vừa trải qua hai lần cưỡng ép mượn lực Tiên Tôn để phản chấn, hiện tại đã xuất hiện vô số vết nứt rạn nứt nghiêm trọng sâu hoắm bên trong. Lôi Đình Tẩy Tủy Kinh tuy mạnh, nhưng quá trình vận hành chu thiên lôi đình sẽ tạo ra lực phản chấn cực lớn tàn phá nhục thân phàm cốt."


Lão gác mộ dừng lại một chút, ánh mắt đục ngầu nhìn thẳng vào đôi mắt tím đen của thiếu niên, gằn từng chữ đầy tàn nhẫn:


"Nếu trong vòng ba ngày tới, ngươi không tìm được một lượng lớn linh dược ôn hòa cực hạn như Bách Thảo Lộ để bồi bổ, làm dịu nhục thân và tịnh hóa lôi độc tích tụ, kinh mạch của ngươi sẽ tự bạo nổ tung thành tro bụi trước khi kịp nhìn thấy Vân Hoài Tử đền tội!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!